Tác giả:

Khi Lục Ngôn Sơ nghe điện thoại xong quay lại, thì Giang Dập đã không còn trong phòng bao nữa. Một đám người đã quậy tưng bừng cả buổi chiều, từ khu trò chơi điện tử náo nhiệt đến quán ăn Quảng Đông rồi lại chuyển sang KTV. Đến lúc này họ mới chịu yên ổn, nằm la liệt trên hai dãy ghế sofa dài và cúi đầu nghịch điện thoại. Trong khi đó, chỉ có Hứa Tư Phàm vẫn đang cầm micro gào thét: “Thật ra mỗi lần gặp em anh đều mê đắm, nhưng tiếc là đôi ta mỗi người một vai. Dù trong giấc mơ cô đơn có vượt quá giới hạn tình bạn, thì cũng chỉ có thể âm thầm yêu em, âm thầm say đắm…” Tay phải Lục Ngôn Sơ vẫn đặt trên tay nắm cửa, một lần nữa xác nhận lại những người trong phòng bao. Ánh đèn màu sắc lờ mờ xoay đến người cậu, mặc dù nửa khuôn mặt bị ánh sáng che khuất nhưng đôi mắt lộ ra ngoài lại đặc biệt thu hút. “Anh em đi ra ngoài rồi,” Hứa Tư Phàm vừa thấy cậu đứng ở cửa mãi không nhúc nhích liền nhiệt tình đi tới, hắn vừa nói vừa nháy mắt với Lục Ngôn Sơ: “Thi Kỳ cũng đi theo rồi, anh đoán là sắp…

Truyện chữ