Tác giả:

Thử hỏi, sau mười năm miệt mài đèn sách, còn có chuyện gì vui hơn mai này đăng khoa? Ba ngày trước, bảng vàng được công bố, khắp nơi trong kinh thành đốt pháo để chúc mừng. Hôm nay lại càng thêm náo nhiệt, muôn người đổ xô ra đường, bảng nhãn* cưỡi tuấn mã, đội mũ lông công đeo dải lụa hoa đỏ, diễu hành quanh hoàng thành một vòng, để cho trăm họ cùng ăn mừng, thuận tiện lấy chút may mắn.  (*) Bảng nhãn: học vị của người đỗ thứ hai, sau trạng nguyên, trước thám hoa. Mọi người reo hò, trong lòng mang theo hâm mộ, cung chúc bảng nhãn thăng quan tiến triều. Nhưng thu hút phần lớn ánh mắt mọi người, không phải là trạng nguyên, cũng không phải là bảng nhãn mà là người đứng cuối thám hoa. Trai gái già trẻ đều háo hức ngóng, muốn nhìn thấy tướng mạo của tân thám hoa. “Trạng nguyên, bảng nhãn chỉ giỏi mỗi thi cử, duy chỉ có thám hoa lang là vừa có thiên phú lại vừa có dung mạo! Nhân trung long phượng*, càng là hiếm thấy!”  (*) Nhân trung long phượng: Rồng phượng giữa loài người, ý chỉ người…

Truyện chữ