Tác giả:

Phó Bạch nhìn chằm chằm vào đôi móng vuốt lông xù của mình, vẻ mặt như chẳng còn luyến tiếc gì với cuộc đời này nữa. Tình huống quái quỷ gì đây? Người ta xuyên không, dù là nhân vật chính hay vai pháo hôi, ít nhất cũng là con người. Sao tới lượt cậu thì lại xuyên thành một con mèo chứ? Lại còn là một con mèo chân ngắn. Nhìn đôi chân ngắn cũn cỡn này, e rằng muốn nhảy lên cái ghế sofa thôi cũng chẳng nổi. Phó Bạch sầu não thở dài, uể oải nhìn quanh căn phòng dành cho mèo này. Căn phòng rộng chừng mấy chục mét vuông, đối với một con mèo mà nói, quả thật là vô cùng rộng rãi. Phong cách trang trí lấy tông màu cam làm chủ đạo, trông vô cùng ấm cúng. Xung quanh còn được bố trí những chiếc ghế sofa thấp, trụ cào móng thấp được thiết kế riêng, đủ loại đồ chơi cho mèo và cả một bức tường treo đầy quần áo cho mèo. Chỉ nhìn sơ qua thôi cũng biết, chủ nhân của nơi này rất yêu mèo, hơn nữa còn là người có điều kiện. Phó Bạch an ủi bản thân, có lẽ ông trời thấy cậu sống ở thời mạt thế quá gian khổ…

Truyện chữ