"Học tỷ, hôm nay em mời." Lâm Tư Vận ngoan ngoãn nói. "Ồ, hôm nay em cũng ra dáng đàn em đấy nhỉ." Giọng điệu Giang Thư Dật có chút phơi phới. Lâm Tư Vận gật đầu, "Vì em lo cho chị mà, lỡ chị khóc lóc thảm thiết thì có em ở bên cạnh an ủi còn gì." "..." Giang Thư Dật lườm cô bé một cái, ra vẻ điềm tĩnh nói: "Chị đây tuyệt đối sẽ không khóc." Mặc dù hôm qua, khi nhận được thông báo tốt nghiệp trễ, cô đúng là đã khóc một trận trong phòng thí nghiệm, còn mắng giáo sư không phải con người. Nhưng cô đã buông xuôi rồi. Nỗi buồn của cô không kéo dài qua đêm được. Lâm Tư Vận buồn cười vỗ vai cô, dẫn cô đến nhà hàng đã đặt trước. "Sao lại đến Thanh Hải Các vậy?" Giang Thư Dật nhìn nhà hàng Trung Hoa trước mắt, lòng thoáng bực bội. Ngày thường đến đây liên hoan thì cô nhịn, nhưng hôm nay mà cũng đến đây nữa. Giang Thư Dật là một người không có ớt thì ăn không ngon, mấy món ăn Sơn Đông ở Thanh Hải Các này đối với cô mà nói hoàn toàn nhạt nhẽo. "Nhưng không phải chị luôn đặt phòng riêng ở đây sao…
Tác giả: