Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…

Chương 4

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Trần Kim Huy buông tay: "Chị ơi, em đã gửi mười mấy phong điện báo cho hắn, nói chuyện đứa bé nhưng hắn không hồi âm. Nghĩa là hắn không cần chị cũng chẳng cần con."Trần Miên Miên cười lạnh. Nếu không đọc nguyên tác, cô đã tin hắn có gửi điện báo thật.Hắn không hề nhắc đến việc cô mang thai, mà chỉ mạo danh cô để đòi tiền nên Triệu Lăng Thành mới không hồi âm.Kẻ cô tín nhiệm nhất lại đang lừa gạt cô đủ đường.Trần Kim Huy tiếp tục thuyết phục: "Chỉ là một bát thuốc thôi mà. Chị nghĩ xem, Ngụy khoa trưởng đã hứa thăng chức cho em, các cậu em vợ của em cũng trông cậy vào ông ấy. Chị uống thuốc đi."Ngụy khoa trưởng là cấp trên của Trần Kim Huy.Hắn muốn bán chị gái để cả nhà mình được vào hệ thống đường sắt.Nữ phụ sau này bị tổn thương cơ thể không thể sinh con, rồi cũng lại ly hôn.Cả đời cô ta chỉ làm bàn đạp kê chân cho gia đình em trai.Trần Miên Miên đã xuyên vào đây, cô chọn trở về tìm Triệu Lăng Thành và sinh Nữu Nữu.Còn kẻ trước mắt này, cô chỉ muốn đánh cho hắn một trận tơi bời.Trần Kim Huy cười hỏi: "Vậy em đi bưng thuốc nhé?"Hắn nói tiếp: "Chị, cả nhà mình đều trông cậy vào chị đấy."Hắn vừa dứt lời, Trần Miên Miên đã vung gậy gỗ đập thẳng vào đầu hắn.Tiếng "phanh" vang lên, đinh sắt trát phá da đầu hắn, máu chảy ra.Trần Kim Huy lần đầu bị chị mình đánh nên ngẩn người ra.Hắn hét lên: "Nhị tỷ! Chị dám đánh em?"Trần Miên Miên vốn là luật sư, nhưng cô có học qua bơi lội, bắn súng, Tae Kwon Do và đấu kiếm.Khi hắn định lao tới cướp gậy, cô né người rồi đập thêm một phát vào hốc mắt hắn.Trần Kim Huy đau đớn ôm mặt r*n r*.Nghĩ đến những thủ đoạn ác liệt của hắn, cô tức giận bồi thêm vài gậy nữa.Nhưng đúng lúc đó, bụng cô mãnh liệt cử động một cái.Trần Miên Miên theo bản năng dừng tay vỗ bụng, Trần Kim Huy cũng thuận thế chạy mất.Bụng sao lại tự động nhỉ?Cô tưởng là ảo giác, định đuổi theo.Nhưng kỳ tích xảy ra, bụng lại cử động thêm cái nữa.Trần Miên Miên hiểu ra, đây là thai nhi thai động.Cô vỗ bụng nói: "Nữu Nữu đừng sợ. Đánh chạy người xấu rồi, mẹ sẽ đưa con đi tìm ba ba!"Nữu Nữu giống như thật sự có thể nghe hiểu, cái bụng liền trở nên an tĩnh, không còn cử động nữa.Cũng thẳng đến lúc này Trần Miên Miên mới phát hiện, trên eo và bụng cô tất cả đều là những vết bầm tím tím xanh xanh.Theo hồi ức, đó tất cả đều là do nữ phụ vì muốn phá thai mà tự tay đấm ra.Tay chạm vào vết bầm, một đoạn thuộc về hồi ức của nữ phụ như thiên la địa võng ùa vào trong óc cô.Trước đây khi chưa hiểu hết, Trần Miên Miên cho rằng nữ phụ chỉ là một kẻ cực phẩm đơn thuần, là sản vật mà tác giả tạo ra để chọc tức độc giả.

Trần Kim Huy buông tay: "Chị ơi, em đã gửi mười mấy phong điện báo cho hắn, nói chuyện đứa bé nhưng hắn không hồi âm. Nghĩa là hắn không cần chị cũng chẳng cần con."

Trần Miên Miên cười lạnh. Nếu không đọc nguyên tác, cô đã tin hắn có gửi điện báo thật.

Hắn không hề nhắc đến việc cô mang thai, mà chỉ mạo danh cô để đòi tiền nên Triệu Lăng Thành mới không hồi âm.

Kẻ cô tín nhiệm nhất lại đang lừa gạt cô đủ đường.

Trần Kim Huy tiếp tục thuyết phục: "Chỉ là một bát thuốc thôi mà. Chị nghĩ xem, Ngụy khoa trưởng đã hứa thăng chức cho em, các cậu em vợ của em cũng trông cậy vào ông ấy. Chị uống thuốc đi."

Ngụy khoa trưởng là cấp trên của Trần Kim Huy.

Hắn muốn bán chị gái để cả nhà mình được vào hệ thống đường sắt.

Nữ phụ sau này bị tổn thương cơ thể không thể sinh con, rồi cũng lại ly hôn.

Cả đời cô ta chỉ làm bàn đạp kê chân cho gia đình em trai.

Trần Miên Miên đã xuyên vào đây, cô chọn trở về tìm Triệu Lăng Thành và sinh Nữu Nữu.

Còn kẻ trước mắt này, cô chỉ muốn đánh cho hắn một trận tơi bời.

Trần Kim Huy cười hỏi: "Vậy em đi bưng thuốc nhé?"

Hắn nói tiếp: "Chị, cả nhà mình đều trông cậy vào chị đấy."

Hắn vừa dứt lời, Trần Miên Miên đã vung gậy gỗ đập thẳng vào đầu hắn.

Tiếng "phanh" vang lên, đinh sắt trát phá da đầu hắn, máu chảy ra.

Trần Kim Huy lần đầu bị chị mình đánh nên ngẩn người ra.

Hắn hét lên: "Nhị tỷ! Chị dám đánh em?"

Trần Miên Miên vốn là luật sư, nhưng cô có học qua bơi lội, bắn súng, Tae Kwon Do và đấu kiếm.

Khi hắn định lao tới cướp gậy, cô né người rồi đập thêm một phát vào hốc mắt hắn.

Trần Kim Huy đau đớn ôm mặt r*n r*.

Nghĩ đến những thủ đoạn ác liệt của hắn, cô tức giận bồi thêm vài gậy nữa.

Nhưng đúng lúc đó, bụng cô mãnh liệt cử động một cái.

Trần Miên Miên theo bản năng dừng tay vỗ bụng, Trần Kim Huy cũng thuận thế chạy mất.

Bụng sao lại tự động nhỉ?

Cô tưởng là ảo giác, định đuổi theo.

Nhưng kỳ tích xảy ra, bụng lại cử động thêm cái nữa.

Trần Miên Miên hiểu ra, đây là thai nhi thai động.

Cô vỗ bụng nói: "Nữu Nữu đừng sợ. Đánh chạy người xấu rồi, mẹ sẽ đưa con đi tìm ba ba!"

Nữu Nữu giống như thật sự có thể nghe hiểu, cái bụng liền trở nên an tĩnh, không còn cử động nữa.

Cũng thẳng đến lúc này Trần Miên Miên mới phát hiện, trên eo và bụng cô tất cả đều là những vết bầm tím tím xanh xanh.

Theo hồi ức, đó tất cả đều là do nữ phụ vì muốn phá thai mà tự tay đấm ra.

Tay chạm vào vết bầm, một đoạn thuộc về hồi ức của nữ phụ như thiên la địa võng ùa vào trong óc cô.

Trước đây khi chưa hiểu hết, Trần Miên Miên cho rằng nữ phụ chỉ là một kẻ cực phẩm đơn thuần, là sản vật mà tác giả tạo ra để chọc tức độc giả.

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Trần Kim Huy buông tay: "Chị ơi, em đã gửi mười mấy phong điện báo cho hắn, nói chuyện đứa bé nhưng hắn không hồi âm. Nghĩa là hắn không cần chị cũng chẳng cần con."Trần Miên Miên cười lạnh. Nếu không đọc nguyên tác, cô đã tin hắn có gửi điện báo thật.Hắn không hề nhắc đến việc cô mang thai, mà chỉ mạo danh cô để đòi tiền nên Triệu Lăng Thành mới không hồi âm.Kẻ cô tín nhiệm nhất lại đang lừa gạt cô đủ đường.Trần Kim Huy tiếp tục thuyết phục: "Chỉ là một bát thuốc thôi mà. Chị nghĩ xem, Ngụy khoa trưởng đã hứa thăng chức cho em, các cậu em vợ của em cũng trông cậy vào ông ấy. Chị uống thuốc đi."Ngụy khoa trưởng là cấp trên của Trần Kim Huy.Hắn muốn bán chị gái để cả nhà mình được vào hệ thống đường sắt.Nữ phụ sau này bị tổn thương cơ thể không thể sinh con, rồi cũng lại ly hôn.Cả đời cô ta chỉ làm bàn đạp kê chân cho gia đình em trai.Trần Miên Miên đã xuyên vào đây, cô chọn trở về tìm Triệu Lăng Thành và sinh Nữu Nữu.Còn kẻ trước mắt này, cô chỉ muốn đánh cho hắn một trận tơi bời.Trần Kim Huy cười hỏi: "Vậy em đi bưng thuốc nhé?"Hắn nói tiếp: "Chị, cả nhà mình đều trông cậy vào chị đấy."Hắn vừa dứt lời, Trần Miên Miên đã vung gậy gỗ đập thẳng vào đầu hắn.Tiếng "phanh" vang lên, đinh sắt trát phá da đầu hắn, máu chảy ra.Trần Kim Huy lần đầu bị chị mình đánh nên ngẩn người ra.Hắn hét lên: "Nhị tỷ! Chị dám đánh em?"Trần Miên Miên vốn là luật sư, nhưng cô có học qua bơi lội, bắn súng, Tae Kwon Do và đấu kiếm.Khi hắn định lao tới cướp gậy, cô né người rồi đập thêm một phát vào hốc mắt hắn.Trần Kim Huy đau đớn ôm mặt r*n r*.Nghĩ đến những thủ đoạn ác liệt của hắn, cô tức giận bồi thêm vài gậy nữa.Nhưng đúng lúc đó, bụng cô mãnh liệt cử động một cái.Trần Miên Miên theo bản năng dừng tay vỗ bụng, Trần Kim Huy cũng thuận thế chạy mất.Bụng sao lại tự động nhỉ?Cô tưởng là ảo giác, định đuổi theo.Nhưng kỳ tích xảy ra, bụng lại cử động thêm cái nữa.Trần Miên Miên hiểu ra, đây là thai nhi thai động.Cô vỗ bụng nói: "Nữu Nữu đừng sợ. Đánh chạy người xấu rồi, mẹ sẽ đưa con đi tìm ba ba!"Nữu Nữu giống như thật sự có thể nghe hiểu, cái bụng liền trở nên an tĩnh, không còn cử động nữa.Cũng thẳng đến lúc này Trần Miên Miên mới phát hiện, trên eo và bụng cô tất cả đều là những vết bầm tím tím xanh xanh.Theo hồi ức, đó tất cả đều là do nữ phụ vì muốn phá thai mà tự tay đấm ra.Tay chạm vào vết bầm, một đoạn thuộc về hồi ức của nữ phụ như thiên la địa võng ùa vào trong óc cô.Trước đây khi chưa hiểu hết, Trần Miên Miên cho rằng nữ phụ chỉ là một kẻ cực phẩm đơn thuần, là sản vật mà tác giả tạo ra để chọc tức độc giả.

Chương 4