Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…
Chương 10
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Đợi cô phá thai xong, gả cho lãnh đạo lớn, cô tự nhiên sẽ hiểu cho khổ tâm của hắn mà tha thứ thôi.Trần Kim Huy nghĩ như vậy, còn cảm thấy mình đang làm điều tốt cho chị gái.Nhưng hắn không biết rằng, Trần Miên Miên cố ý mở cửa sổ là để dụ hắn mắc câu.Ngay khi hắn vừa nhảy lên cửa sổ, một phích nước sôi nóng bỏng nghênh diện hắt tới, dội thẳng vào đầu vào cổ hắn.Thập niên 60 điều kiện khác có thể không tốt, nhưng phích nước nóng chất lượng cực kỳ hảo.Nước sôi là đánh từ sáng sớm, vẫn duy trì độ ấm như lúc mới vừa sôi, nóng bỏng vô cùng.Miệng vết thương của Trần Kim Huy chỉ mới lau chút thuốc sát trùng, chưa kịp băng bó, nước sôi toàn bộ tưới thẳng vào vết thương của hắn.Trong cổ họng hắn bùng nổ một trận tiếng gào thét như lừa bị chọc tiết, hắn khom lưng che mặt kêu thảm.Trần Miên Miên theo đuổi không bỏ, đem dư lại nước sôi toàn bộ rót vào trong cổ áo hắn.Vừa tưới cô vừa kêu: "Ái chà, không cẩn thận đâm vào phích nước nóng rồi, bị bỏng hỏng rồi phải không."Hứa Tiểu Mai nhìn thấy rõ ràng, thét chói tai: "Rõ ràng là chị tạt nước sôi, nhị cô tỷ chị thật sự điên rồi sao?"Ả lại quay sang vây xem quần chúng: "Mọi người đều thấy được rồi chứ, là chị ta tạt nước sôi!"Đáng thương cho Trần Kim Huy bị bỏng đầy mặt những nốt phồng nước lớn, đau đớn ôm mặt r*n r*, hoàn toàn đánh mất sức chiến đấu.Trần Miên Miên vì sợ thương đến thai nhi nên không muốn ham chiến, dẫn theo gậy gộc ra cửa liền muốn chạy trốn.Nhưng Trần Kim Huy bỗng nhiên thẳng eo đuổi theo, một phen bóp chặt cổ cô.Vừa bóp hắn vừa mắng: "Em rõ ràng là vì tốt cho chị, cái đồ đàn bà ngu ngốc, thật không biết tốt xấu."Hắn muốn lôi kéo Trần Miên Miên về phòng, nhưng quần chúng vây xem không đồng ý, có người ngăn hắn: "Không được đánh phụ nữ."Còn có người nói: "Mau dừng tay, bằng không chúng ta phải báo công an."Thời khắc mấu chốt, Hứa Tiểu Mai hét lên một tiếng cao vút: "Các đồng chí, chị ta là kẻ điên!"Ả ngăn mọi người lại rồi nói: "Chị chồng tôi là người điên, sẽ đánh người loạn xạ, mọi người tránh xa một chút."Ả là công chức, nói chuyện có mức độ đáng tin nhất định, quả nhiên không còn ai khuyên can nữa.Nhưng Trần Miên Miên cũng tìm được cơ hội, nhân lúc Trần Kim Huy đang bận bóp cổ cô không rảnh tay, cô dùng đầu gậy có đinh sắt chuyên chọc vào những nốt phồng nước lớn trên mặt hắn.Cứ một phát "bang" là nổ một cái, chọc hắn đau đến mức nhịn không được phải buông tay, cô liền xoay người chạy đi.
Đợi cô phá thai xong, gả cho lãnh đạo lớn, cô tự nhiên sẽ hiểu cho khổ tâm của hắn mà tha thứ thôi.
Trần Kim Huy nghĩ như vậy, còn cảm thấy mình đang làm điều tốt cho chị gái.
Nhưng hắn không biết rằng, Trần Miên Miên cố ý mở cửa sổ là để dụ hắn mắc câu.
Ngay khi hắn vừa nhảy lên cửa sổ, một phích nước sôi nóng bỏng nghênh diện hắt tới, dội thẳng vào đầu vào cổ hắn.
Thập niên 60 điều kiện khác có thể không tốt, nhưng phích nước nóng chất lượng cực kỳ hảo.
Nước sôi là đánh từ sáng sớm, vẫn duy trì độ ấm như lúc mới vừa sôi, nóng bỏng vô cùng.
Miệng vết thương của Trần Kim Huy chỉ mới lau chút thuốc sát trùng, chưa kịp băng bó, nước sôi toàn bộ tưới thẳng vào vết thương của hắn.
Trong cổ họng hắn bùng nổ một trận tiếng gào thét như lừa bị chọc tiết, hắn khom lưng che mặt kêu thảm.
Trần Miên Miên theo đuổi không bỏ, đem dư lại nước sôi toàn bộ rót vào trong cổ áo hắn.
Vừa tưới cô vừa kêu: "Ái chà, không cẩn thận đâm vào phích nước nóng rồi, bị bỏng hỏng rồi phải không."
Hứa Tiểu Mai nhìn thấy rõ ràng, thét chói tai: "Rõ ràng là chị tạt nước sôi, nhị cô tỷ chị thật sự điên rồi sao?"
Ả lại quay sang vây xem quần chúng: "Mọi người đều thấy được rồi chứ, là chị ta tạt nước sôi!"
Đáng thương cho Trần Kim Huy bị bỏng đầy mặt những nốt phồng nước lớn, đau đớn ôm mặt r*n r*, hoàn toàn đánh mất sức chiến đấu.
Trần Miên Miên vì sợ thương đến thai nhi nên không muốn ham chiến, dẫn theo gậy gộc ra cửa liền muốn chạy trốn.
Nhưng Trần Kim Huy bỗng nhiên thẳng eo đuổi theo, một phen bóp chặt cổ cô.
Vừa bóp hắn vừa mắng: "Em rõ ràng là vì tốt cho chị, cái đồ đàn bà ngu ngốc, thật không biết tốt xấu."
Hắn muốn lôi kéo Trần Miên Miên về phòng, nhưng quần chúng vây xem không đồng ý, có người ngăn hắn: "Không được đánh phụ nữ."
Còn có người nói: "Mau dừng tay, bằng không chúng ta phải báo công an."
Thời khắc mấu chốt, Hứa Tiểu Mai hét lên một tiếng cao vút: "Các đồng chí, chị ta là kẻ điên!"
Ả ngăn mọi người lại rồi nói: "Chị chồng tôi là người điên, sẽ đánh người loạn xạ, mọi người tránh xa một chút."
Ả là công chức, nói chuyện có mức độ đáng tin nhất định, quả nhiên không còn ai khuyên can nữa.
Nhưng Trần Miên Miên cũng tìm được cơ hội, nhân lúc Trần Kim Huy đang bận bóp cổ cô không rảnh tay, cô dùng đầu gậy có đinh sắt chuyên chọc vào những nốt phồng nước lớn trên mặt hắn.
Cứ một phát "bang" là nổ một cái, chọc hắn đau đến mức nhịn không được phải buông tay, cô liền xoay người chạy đi.
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Đợi cô phá thai xong, gả cho lãnh đạo lớn, cô tự nhiên sẽ hiểu cho khổ tâm của hắn mà tha thứ thôi.Trần Kim Huy nghĩ như vậy, còn cảm thấy mình đang làm điều tốt cho chị gái.Nhưng hắn không biết rằng, Trần Miên Miên cố ý mở cửa sổ là để dụ hắn mắc câu.Ngay khi hắn vừa nhảy lên cửa sổ, một phích nước sôi nóng bỏng nghênh diện hắt tới, dội thẳng vào đầu vào cổ hắn.Thập niên 60 điều kiện khác có thể không tốt, nhưng phích nước nóng chất lượng cực kỳ hảo.Nước sôi là đánh từ sáng sớm, vẫn duy trì độ ấm như lúc mới vừa sôi, nóng bỏng vô cùng.Miệng vết thương của Trần Kim Huy chỉ mới lau chút thuốc sát trùng, chưa kịp băng bó, nước sôi toàn bộ tưới thẳng vào vết thương của hắn.Trong cổ họng hắn bùng nổ một trận tiếng gào thét như lừa bị chọc tiết, hắn khom lưng che mặt kêu thảm.Trần Miên Miên theo đuổi không bỏ, đem dư lại nước sôi toàn bộ rót vào trong cổ áo hắn.Vừa tưới cô vừa kêu: "Ái chà, không cẩn thận đâm vào phích nước nóng rồi, bị bỏng hỏng rồi phải không."Hứa Tiểu Mai nhìn thấy rõ ràng, thét chói tai: "Rõ ràng là chị tạt nước sôi, nhị cô tỷ chị thật sự điên rồi sao?"Ả lại quay sang vây xem quần chúng: "Mọi người đều thấy được rồi chứ, là chị ta tạt nước sôi!"Đáng thương cho Trần Kim Huy bị bỏng đầy mặt những nốt phồng nước lớn, đau đớn ôm mặt r*n r*, hoàn toàn đánh mất sức chiến đấu.Trần Miên Miên vì sợ thương đến thai nhi nên không muốn ham chiến, dẫn theo gậy gộc ra cửa liền muốn chạy trốn.Nhưng Trần Kim Huy bỗng nhiên thẳng eo đuổi theo, một phen bóp chặt cổ cô.Vừa bóp hắn vừa mắng: "Em rõ ràng là vì tốt cho chị, cái đồ đàn bà ngu ngốc, thật không biết tốt xấu."Hắn muốn lôi kéo Trần Miên Miên về phòng, nhưng quần chúng vây xem không đồng ý, có người ngăn hắn: "Không được đánh phụ nữ."Còn có người nói: "Mau dừng tay, bằng không chúng ta phải báo công an."Thời khắc mấu chốt, Hứa Tiểu Mai hét lên một tiếng cao vút: "Các đồng chí, chị ta là kẻ điên!"Ả ngăn mọi người lại rồi nói: "Chị chồng tôi là người điên, sẽ đánh người loạn xạ, mọi người tránh xa một chút."Ả là công chức, nói chuyện có mức độ đáng tin nhất định, quả nhiên không còn ai khuyên can nữa.Nhưng Trần Miên Miên cũng tìm được cơ hội, nhân lúc Trần Kim Huy đang bận bóp cổ cô không rảnh tay, cô dùng đầu gậy có đinh sắt chuyên chọc vào những nốt phồng nước lớn trên mặt hắn.Cứ một phát "bang" là nổ một cái, chọc hắn đau đến mức nhịn không được phải buông tay, cô liền xoay người chạy đi.