Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…

Chương 18

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Hứa Tiểu Mai cũng biết chồng nhiều nhất chỉ bị tạm giam vài ngày, điều tra một chút rồi sẽ được thả, nhưng ả vẫn không cam lòng.Ả cười lạnh: "Một người đàn bà bị chồng bỏ, hố đệ đệ chính là hố đi chỗ dựa của chính mình, cô sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi."Nào ngờ Trần Miên Miên lập tức đáp trả một câu: "Công an đồng chí, chỉ tạm giam không thôi là không được, tôi yêu cầu bắn chết Trần Kim Huy."Bắn chết đương nhiên là nói bậy, nhưng cô yêu cầu công an nhốt Trần Kim Huy thêm một thời gian.Bởi vì dù là Triệu Lăng Thành hay Triệu Tuệ đều ở đơn vị bảo mật.Tuyền Thành nằm ở sa mạc, khoảng cách giữa các đơn vị rất xa, không có xe chuyên dụng thì không thể tới được.Khu tập thể người nhà cũng yêu cầu thủ tục thăm thân mới vào được.Trần Miên Miên không biết khi nào Triệu Tuệ mới nhận được điện báo và có tới đón mình không, nên cô chỉ có thể chờ.Nhưng Trần Kim Huy là nhân viên sở quản lý, ba cậu em vợ của hắn lại đang làm dân binh, trong đó một kẻ là tiểu lãnh đạo.Hắn mà ra khỏi đồn, lại có mấy cậu em vợ giúp sức, không làm chết Trần Miên Miên mới lạ?Nghe thấy lời độc địa đó, Hứa Tiểu Mai bị chọc giận, hét lên: "Trần Miên Miên, mẹ chị đã sinh chín đứa con!"Ả rống lên: "Hắn là bảo bối mà mẹ chị sinh tám đứa 'đồ lỗ vốn' mới có được, vậy mà chị lại muốn hắn chết?"Sinh tám con gái mới được một mụn con trai, đó là diệu tổ thực sự, vậy mà chị gái lại muốn hắn bị bắn chết?Trần Miên Miên nhướng mày cười lạnh, khinh phiêu phiêu hỏi: "Hắn trừng trị đúng tội, không phải sao?"Hứa Tiểu Mai nghĩ bụng, đã là chị bất nhân thì tôi bất nghĩa.Ả lớn tiếng: "Các đồng chí, nhị cô tỷ này của tôi là loại 'giày rách'!"Ả lại nói: "Biết vì sao người chồng sĩ quan trả chị ta về không? Vì chị ta ngoại tình với đàn ông khác, đứa trẻ trong bụng cũng là loại tạp chủng, là nghiệt chủng!"Vốn dĩ tưởng dưa đã ăn xong, quần chúng định giải tán, nhưng phong ba tái khởi, còn kính bạo hơn?Các công an cũng tập thể khiếp sợ, không thể tin được.Quân nhân công tác đặc thù, quân tẩu ngoại tình là khả năng rất lớn.Hơn nữa Trần Miên Miên lại ly hôn, nên mọi người nhìn nhau, nghĩ gì cũng có.Chỉ có Ngô Tinh Tinh không tin, lớn tiếng: "Không thể nào! Tôi đã thấy chồng cậu ấy rồi, đẹp trai lắm, cậu ấy không thể ngoại tình được."Từ bôi nhọ Trần Miên Miên là kẻ điên cho đến gọi cô là "giày rách", Hứa Tiểu Mai đều dùng những chiêu công kích của đàn bà đanh đá.Loại công kích này với phụ nữ yếu đuối là chí mạng, nhưng không thể làm gì được một luật sư như Trần Miên Miên.

Hứa Tiểu Mai cũng biết chồng nhiều nhất chỉ bị tạm giam vài ngày, điều tra một chút rồi sẽ được thả, nhưng ả vẫn không cam lòng.

Ả cười lạnh: "Một người đàn bà bị chồng bỏ, hố đệ đệ chính là hố đi chỗ dựa của chính mình, cô sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi."

Nào ngờ Trần Miên Miên lập tức đáp trả một câu: "Công an đồng chí, chỉ tạm giam không thôi là không được, tôi yêu cầu bắn chết Trần Kim Huy."

Bắn chết đương nhiên là nói bậy, nhưng cô yêu cầu công an nhốt Trần Kim Huy thêm một thời gian.

Bởi vì dù là Triệu Lăng Thành hay Triệu Tuệ đều ở đơn vị bảo mật.

Tuyền Thành nằm ở sa mạc, khoảng cách giữa các đơn vị rất xa, không có xe chuyên dụng thì không thể tới được.

Khu tập thể người nhà cũng yêu cầu thủ tục thăm thân mới vào được.

Trần Miên Miên không biết khi nào Triệu Tuệ mới nhận được điện báo và có tới đón mình không, nên cô chỉ có thể chờ.

Nhưng Trần Kim Huy là nhân viên sở quản lý, ba cậu em vợ của hắn lại đang làm dân binh, trong đó một kẻ là tiểu lãnh đạo.

Hắn mà ra khỏi đồn, lại có mấy cậu em vợ giúp sức, không làm chết Trần Miên Miên mới lạ?

Nghe thấy lời độc địa đó, Hứa Tiểu Mai bị chọc giận, hét lên: "Trần Miên Miên, mẹ chị đã sinh chín đứa con!"

Ả rống lên: "Hắn là bảo bối mà mẹ chị sinh tám đứa 'đồ lỗ vốn' mới có được, vậy mà chị lại muốn hắn chết?"

Sinh tám con gái mới được một mụn con trai, đó là diệu tổ thực sự, vậy mà chị gái lại muốn hắn bị bắn chết?

Trần Miên Miên nhướng mày cười lạnh, khinh phiêu phiêu hỏi: "Hắn trừng trị đúng tội, không phải sao?"

Hứa Tiểu Mai nghĩ bụng, đã là chị bất nhân thì tôi bất nghĩa.

Ả lớn tiếng: "Các đồng chí, nhị cô tỷ này của tôi là loại 'giày rách'!"

Ả lại nói: "Biết vì sao người chồng sĩ quan trả chị ta về không? Vì chị ta ngoại tình với đàn ông khác, đứa trẻ trong bụng cũng là loại tạp chủng, là nghiệt chủng!"

Vốn dĩ tưởng dưa đã ăn xong, quần chúng định giải tán, nhưng phong ba tái khởi, còn kính bạo hơn?

Các công an cũng tập thể khiếp sợ, không thể tin được.

Quân nhân công tác đặc thù, quân tẩu ngoại tình là khả năng rất lớn.

Hơn nữa Trần Miên Miên lại ly hôn, nên mọi người nhìn nhau, nghĩ gì cũng có.

Chỉ có Ngô Tinh Tinh không tin, lớn tiếng: "Không thể nào! Tôi đã thấy chồng cậu ấy rồi, đẹp trai lắm, cậu ấy không thể ngoại tình được."

Từ bôi nhọ Trần Miên Miên là kẻ điên cho đến gọi cô là "giày rách", Hứa Tiểu Mai đều dùng những chiêu công kích của đàn bà đanh đá.

Loại công kích này với phụ nữ yếu đuối là chí mạng, nhưng không thể làm gì được một luật sư như Trần Miên Miên.

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Hứa Tiểu Mai cũng biết chồng nhiều nhất chỉ bị tạm giam vài ngày, điều tra một chút rồi sẽ được thả, nhưng ả vẫn không cam lòng.Ả cười lạnh: "Một người đàn bà bị chồng bỏ, hố đệ đệ chính là hố đi chỗ dựa của chính mình, cô sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi."Nào ngờ Trần Miên Miên lập tức đáp trả một câu: "Công an đồng chí, chỉ tạm giam không thôi là không được, tôi yêu cầu bắn chết Trần Kim Huy."Bắn chết đương nhiên là nói bậy, nhưng cô yêu cầu công an nhốt Trần Kim Huy thêm một thời gian.Bởi vì dù là Triệu Lăng Thành hay Triệu Tuệ đều ở đơn vị bảo mật.Tuyền Thành nằm ở sa mạc, khoảng cách giữa các đơn vị rất xa, không có xe chuyên dụng thì không thể tới được.Khu tập thể người nhà cũng yêu cầu thủ tục thăm thân mới vào được.Trần Miên Miên không biết khi nào Triệu Tuệ mới nhận được điện báo và có tới đón mình không, nên cô chỉ có thể chờ.Nhưng Trần Kim Huy là nhân viên sở quản lý, ba cậu em vợ của hắn lại đang làm dân binh, trong đó một kẻ là tiểu lãnh đạo.Hắn mà ra khỏi đồn, lại có mấy cậu em vợ giúp sức, không làm chết Trần Miên Miên mới lạ?Nghe thấy lời độc địa đó, Hứa Tiểu Mai bị chọc giận, hét lên: "Trần Miên Miên, mẹ chị đã sinh chín đứa con!"Ả rống lên: "Hắn là bảo bối mà mẹ chị sinh tám đứa 'đồ lỗ vốn' mới có được, vậy mà chị lại muốn hắn chết?"Sinh tám con gái mới được một mụn con trai, đó là diệu tổ thực sự, vậy mà chị gái lại muốn hắn bị bắn chết?Trần Miên Miên nhướng mày cười lạnh, khinh phiêu phiêu hỏi: "Hắn trừng trị đúng tội, không phải sao?"Hứa Tiểu Mai nghĩ bụng, đã là chị bất nhân thì tôi bất nghĩa.Ả lớn tiếng: "Các đồng chí, nhị cô tỷ này của tôi là loại 'giày rách'!"Ả lại nói: "Biết vì sao người chồng sĩ quan trả chị ta về không? Vì chị ta ngoại tình với đàn ông khác, đứa trẻ trong bụng cũng là loại tạp chủng, là nghiệt chủng!"Vốn dĩ tưởng dưa đã ăn xong, quần chúng định giải tán, nhưng phong ba tái khởi, còn kính bạo hơn?Các công an cũng tập thể khiếp sợ, không thể tin được.Quân nhân công tác đặc thù, quân tẩu ngoại tình là khả năng rất lớn.Hơn nữa Trần Miên Miên lại ly hôn, nên mọi người nhìn nhau, nghĩ gì cũng có.Chỉ có Ngô Tinh Tinh không tin, lớn tiếng: "Không thể nào! Tôi đã thấy chồng cậu ấy rồi, đẹp trai lắm, cậu ấy không thể ngoại tình được."Từ bôi nhọ Trần Miên Miên là kẻ điên cho đến gọi cô là "giày rách", Hứa Tiểu Mai đều dùng những chiêu công kích của đàn bà đanh đá.Loại công kích này với phụ nữ yếu đuối là chí mạng, nhưng không thể làm gì được một luật sư như Trần Miên Miên.

Chương 18