Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…
Chương 102
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Nhưng cô vừa ló mặt ra, Khương Hà đã đi ngang qua: "Lăng Thành, cháu vừa tăng ca xong về lại phải rửa bát đấy à?" Chị ta nói tiếp: "Cháu là đứa cháu trai duy nhất mà cô út để lại, cả ngày vất vả như vậy, sao có thể để cháu làm việc rửa bát được chứ?" Bà nội của Triệu Lăng Thành vốn là một tiểu thư gia đình giàu có từng đi du học rồi chạy đến Diên An theo cách mạng.Ba của Khương Hà là em họ xa của bà, chỉ là người bình thường.Nhờ siêng năng và biết nhìn sắc mặt nên ông luôn đi theo hầu hạ Triệu Quân lão gia tử."Hoàng đế không vội mà thái giám đã xoắn xuýt", Triệu Lăng Thành còn chẳng thấy việc rửa bát có vấn đề gì, vậy mà chị ta đã cuống lên rồi.Triệu Lăng Thành nói: "Sống phải thấy người, ch·ết phải thấy xác, phạm vi tìm kiếm chồng của thím đã bao gồm cả sa mạc Tengger, Badain Jaran và Mu Us, chúng cháu nhất định sẽ tìm được chú ấy về." Nỗi đau của người khác không nên trở thành nguồn vui của mình.Nhưng nhìn Khương Hà định gây sự mà không thành, Trần Miên Miên suýt chút nữa bật cười thành tiếng.Chồng mình còn đang m·ất t·ích mà chị ta lại rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng.Trần Miên Miên cười bảo: "Thím ơi, đứng ngoài nghe lén cực lắm, vào đây ngồi hẳn vào bàn ăn nhà cháu mà nghe này." Khương Hà bị bóc mẽ, ấm ức bỏ đi.Phát hiện có người nghe lén, Triệu Lăng Thành liền đóng cánh cửa ngăn giữa phòng khách và phòng bếp lại.Rửa sạch tay xong, anh mở tủ lấy kem dưỡng da cẩn thận thoa lên đôi tay, sau đó mới nói tiếp: "Còn một điểm tôi không ghi vào văn bản mà chỉ giao kèo miệng thôi.Ngụy Tồi Vân vì lý do công việc thỉnh thoảng sẽ tới căn cứ, nhưng trong hai năm này, cô không được gặp mặt anh ta." Anh bồi thêm: "Tôi biết cô thích anh ta, nhưng nếu vi phạm quy định về tác phong, tôi cũng không bảo lãnh được cho cô đâu." Sự thật là nguyên chủ đã "đổ đứ đừ" ngay từ cái nhìn đầu tiên với Ngụy khoa trưởng.Vì đối phương là kiểu đàn ông thô kệch đặc trưng của vùng Tây Bắc, đến cả tiếng xì mũi cũng vang dội như tiếng lừa kêu.Vẻ thô ráp như cao nguyên hoàng thổ của hắn lại mang cho nguyên chủ cảm giác an toàn về mặt sinh lý.Vì thích hắn nên cô đã không ngại phục dịch mẹ hắn, chăm sóc bà vô cùng tận tình.Nhưng hắn nhắm trúng cô chẳng qua cũng chỉ vì cô có tố chất làm bảo mẫu.Mẹ hắn vừa mất, hắn liền ly hôn với cô ngay.Về chuyện này, Trần Miên Miên đồng ý dứt khoát nhất: "Nếu tôi mà gặp lại Ngụy Tồi Vân lần nữa, tôi sẽ làm con cún luôn."
Nhưng cô vừa ló mặt ra, Khương Hà đã đi ngang qua: "Lăng Thành, cháu vừa tăng ca xong về lại phải rửa bát đấy à?
" Chị ta nói tiếp: "Cháu là đứa cháu trai duy nhất mà cô út để lại, cả ngày vất vả như vậy, sao có thể để cháu làm việc rửa bát được chứ?
" Bà nội của Triệu Lăng Thành vốn là một tiểu thư gia đình giàu có từng đi du học rồi chạy đến Diên An theo cách mạng.
Ba của Khương Hà là em họ xa của bà, chỉ là người bình thường.
Nhờ siêng năng và biết nhìn sắc mặt nên ông luôn đi theo hầu hạ Triệu Quân lão gia tử.
"Hoàng đế không vội mà thái giám đã xoắn xuýt", Triệu Lăng Thành còn chẳng thấy việc rửa bát có vấn đề gì, vậy mà chị ta đã cuống lên rồi.
Triệu Lăng Thành nói: "Sống phải thấy người, ch·ết phải thấy xác, phạm vi tìm kiếm chồng của thím đã bao gồm cả sa mạc Tengger, Badain Jaran và Mu Us, chúng cháu nhất định sẽ tìm được chú ấy về.
" Nỗi đau của người khác không nên trở thành nguồn vui của mình.
Nhưng nhìn Khương Hà định gây sự mà không thành, Trần Miên Miên suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Chồng mình còn đang m·ất t·ích mà chị ta lại rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng.
Trần Miên Miên cười bảo: "Thím ơi, đứng ngoài nghe lén cực lắm, vào đây ngồi hẳn vào bàn ăn nhà cháu mà nghe này.
" Khương Hà bị bóc mẽ, ấm ức bỏ đi.
Phát hiện có người nghe lén, Triệu Lăng Thành liền đóng cánh cửa ngăn giữa phòng khách và phòng bếp lại.
Rửa sạch tay xong, anh mở tủ lấy kem dưỡng da cẩn thận thoa lên đôi tay, sau đó mới nói tiếp: "Còn một điểm tôi không ghi vào văn bản mà chỉ giao kèo miệng thôi.
Ngụy Tồi Vân vì lý do công việc thỉnh thoảng sẽ tới căn cứ, nhưng trong hai năm này, cô không được gặp mặt anh ta.
" Anh bồi thêm: "Tôi biết cô thích anh ta, nhưng nếu vi phạm quy định về tác phong, tôi cũng không bảo lãnh được cho cô đâu.
" Sự thật là nguyên chủ đã "đổ đứ đừ" ngay từ cái nhìn đầu tiên với Ngụy khoa trưởng.
Vì đối phương là kiểu đàn ông thô kệch đặc trưng của vùng Tây Bắc, đến cả tiếng xì mũi cũng vang dội như tiếng lừa kêu.
Vẻ thô ráp như cao nguyên hoàng thổ của hắn lại mang cho nguyên chủ cảm giác an toàn về mặt sinh lý.
Vì thích hắn nên cô đã không ngại phục dịch mẹ hắn, chăm sóc bà vô cùng tận tình.
Nhưng hắn nhắm trúng cô chẳng qua cũng chỉ vì cô có tố chất làm bảo mẫu.
Mẹ hắn vừa mất, hắn liền ly hôn với cô ngay.
Về chuyện này, Trần Miên Miên đồng ý dứt khoát nhất: "Nếu tôi mà gặp lại Ngụy Tồi Vân lần nữa, tôi sẽ làm con cún luôn.
"
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Nhưng cô vừa ló mặt ra, Khương Hà đã đi ngang qua: "Lăng Thành, cháu vừa tăng ca xong về lại phải rửa bát đấy à?" Chị ta nói tiếp: "Cháu là đứa cháu trai duy nhất mà cô út để lại, cả ngày vất vả như vậy, sao có thể để cháu làm việc rửa bát được chứ?" Bà nội của Triệu Lăng Thành vốn là một tiểu thư gia đình giàu có từng đi du học rồi chạy đến Diên An theo cách mạng.Ba của Khương Hà là em họ xa của bà, chỉ là người bình thường.Nhờ siêng năng và biết nhìn sắc mặt nên ông luôn đi theo hầu hạ Triệu Quân lão gia tử."Hoàng đế không vội mà thái giám đã xoắn xuýt", Triệu Lăng Thành còn chẳng thấy việc rửa bát có vấn đề gì, vậy mà chị ta đã cuống lên rồi.Triệu Lăng Thành nói: "Sống phải thấy người, ch·ết phải thấy xác, phạm vi tìm kiếm chồng của thím đã bao gồm cả sa mạc Tengger, Badain Jaran và Mu Us, chúng cháu nhất định sẽ tìm được chú ấy về." Nỗi đau của người khác không nên trở thành nguồn vui của mình.Nhưng nhìn Khương Hà định gây sự mà không thành, Trần Miên Miên suýt chút nữa bật cười thành tiếng.Chồng mình còn đang m·ất t·ích mà chị ta lại rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng.Trần Miên Miên cười bảo: "Thím ơi, đứng ngoài nghe lén cực lắm, vào đây ngồi hẳn vào bàn ăn nhà cháu mà nghe này." Khương Hà bị bóc mẽ, ấm ức bỏ đi.Phát hiện có người nghe lén, Triệu Lăng Thành liền đóng cánh cửa ngăn giữa phòng khách và phòng bếp lại.Rửa sạch tay xong, anh mở tủ lấy kem dưỡng da cẩn thận thoa lên đôi tay, sau đó mới nói tiếp: "Còn một điểm tôi không ghi vào văn bản mà chỉ giao kèo miệng thôi.Ngụy Tồi Vân vì lý do công việc thỉnh thoảng sẽ tới căn cứ, nhưng trong hai năm này, cô không được gặp mặt anh ta." Anh bồi thêm: "Tôi biết cô thích anh ta, nhưng nếu vi phạm quy định về tác phong, tôi cũng không bảo lãnh được cho cô đâu." Sự thật là nguyên chủ đã "đổ đứ đừ" ngay từ cái nhìn đầu tiên với Ngụy khoa trưởng.Vì đối phương là kiểu đàn ông thô kệch đặc trưng của vùng Tây Bắc, đến cả tiếng xì mũi cũng vang dội như tiếng lừa kêu.Vẻ thô ráp như cao nguyên hoàng thổ của hắn lại mang cho nguyên chủ cảm giác an toàn về mặt sinh lý.Vì thích hắn nên cô đã không ngại phục dịch mẹ hắn, chăm sóc bà vô cùng tận tình.Nhưng hắn nhắm trúng cô chẳng qua cũng chỉ vì cô có tố chất làm bảo mẫu.Mẹ hắn vừa mất, hắn liền ly hôn với cô ngay.Về chuyện này, Trần Miên Miên đồng ý dứt khoát nhất: "Nếu tôi mà gặp lại Ngụy Tồi Vân lần nữa, tôi sẽ làm con cún luôn."