Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…
Chương 109
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Lúc này đúng là giờ nhận thư trong ngày, thư từ ga tàu vừa chuyển tới được xếp thành từng xấp trên bàn.Mã Ký chỉ một cấp dưới: "Thư của Triệu Công không cần thẩm định, cậu đi tìm giúp tẩu tử đi, nhanh lên." Trần Miên Miên cũng bước tới xem cùng.Trong lúc anh cảnh vệ lật tìm, cô cũng liếc qua từng phong bì.Thấy một bức thư gửi từ nhà khách quốc doanh Tuyền Thành của Giang sở trưởng, cô cầm lên: "Đây là của Triệu Công phải không?" Anh cảnh vệ nhìn tên người nhận rồi bảo: "Không phải đâu tẩu tử, đây là thư gửi cho thím Khương chủ nhiệm nhà bếp." Trần Miên Miên liền đặt lại: "Chắc tôi nhìn nhầm." Thực tế cô không hề nhìn nhầm, bức thư đó chính là thứ cô đang tìm.Lâm Diễn định nằm đường ray tự sát chỉ có một nguyên nhân duy nhất: bị anh em nhà họ Hứa ép bức.Chúng đã không tha cho Lâm Diễn thì chắc chắn cũng chẳng để yên cho cô.Chúng không vào được căn cứ nhưng có thể viết thư cho người quen để nói xấu, bôi nhọ danh dự của cô.Việc tìm thư cho Triệu Lăng Thành chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là tìm thư của Hứa Tiểu Mai.Bức thư Giang sở trưởng gửi cho Khương Hà rõ ràng là do Hứa Tiểu Mai viết.Trần Miên Miên chỉ là người bình thường, đương nhiên không có quyền can thiệp vào việc thu phát thư từ của người khác.Nhưng việc dự đoán trước hành động của đối thủ sẽ giúp cô có đòn phản công tương ứng.Khương Hà vốn đã chướng mắt với cô, nếu nhận được thư chắc chắn sẽ rêu rao khắp nơi.Nhưng thư còn phải qua khâu kiểm duyệt thủ công mất vài ngày, nên phải ngày kia Khương Hà mới nhận được.Vậy thì cứ đợi đến ngày kia, cô sẽ trị dứt điểm cái thói khua môi múa mép của chị ta một lần cho xong.Việc cấp bách hiện tại là Trần Miên Miên phải xoay chuyển danh tiếng của mình trong căn cứ.Ở thời đại này, chuyện đó cũng khá dễ dàng, chỉ cần làm một việc tốt hoặc học tập theo gương Lôi Phong là được.Nhưng làm việc gì bây giờ?Nhà trẻ nằm ngay cạnh khoa cảnh vệ, cô vừa đi ngang qua vừa suy nghĩ, bất chợt thấy Soái Soái đẩy ngã Chồi Non."Lộ kiến bất bình nhất thanh hống", Trần Miên Miên lập tức hét lớn: "Cô giáo đâu rồi, thằng bé Soái Soái lại đánh người này!" Nghe tiếng gọi, cô giáo từ trong lớp chạy ra, Soái Soái nhanh nhảu cướp lời: "Thưa cô, bạn Chồi Non cướp đồ của con!" Nó giơ chiếc chai nhựa lên nói tiếp: "Bạn ấy cướp đồ chơi của con trước ạ." Một cô giáo giải thích với Trần Miên Miên: "Tẩu tử, Soái Soái vì bị người ta cướp đồ chơi nên mới động thủ đấy ạ."
Lúc này đúng là giờ nhận thư trong ngày, thư từ ga tàu vừa chuyển tới được xếp thành từng xấp trên bàn.
Mã Ký chỉ một cấp dưới: "Thư của Triệu Công không cần thẩm định, cậu đi tìm giúp tẩu tử đi, nhanh lên.
" Trần Miên Miên cũng bước tới xem cùng.
Trong lúc anh cảnh vệ lật tìm, cô cũng liếc qua từng phong bì.
Thấy một bức thư gửi từ nhà khách quốc doanh Tuyền Thành của Giang sở trưởng, cô cầm lên: "Đây là của Triệu Công phải không?
" Anh cảnh vệ nhìn tên người nhận rồi bảo: "Không phải đâu tẩu tử, đây là thư gửi cho thím Khương chủ nhiệm nhà bếp.
" Trần Miên Miên liền đặt lại: "Chắc tôi nhìn nhầm.
" Thực tế cô không hề nhìn nhầm, bức thư đó chính là thứ cô đang tìm.
Lâm Diễn định nằm đường ray tự sát chỉ có một nguyên nhân duy nhất: bị anh em nhà họ Hứa ép bức.
Chúng đã không tha cho Lâm Diễn thì chắc chắn cũng chẳng để yên cho cô.
Chúng không vào được căn cứ nhưng có thể viết thư cho người quen để nói xấu, bôi nhọ danh dự của cô.
Việc tìm thư cho Triệu Lăng Thành chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là tìm thư của Hứa Tiểu Mai.
Bức thư Giang sở trưởng gửi cho Khương Hà rõ ràng là do Hứa Tiểu Mai viết.
Trần Miên Miên chỉ là người bình thường, đương nhiên không có quyền can thiệp vào việc thu phát thư từ của người khác.
Nhưng việc dự đoán trước hành động của đối thủ sẽ giúp cô có đòn phản công tương ứng.
Khương Hà vốn đã chướng mắt với cô, nếu nhận được thư chắc chắn sẽ rêu rao khắp nơi.
Nhưng thư còn phải qua khâu kiểm duyệt thủ công mất vài ngày, nên phải ngày kia Khương Hà mới nhận được.
Vậy thì cứ đợi đến ngày kia, cô sẽ trị dứt điểm cái thói khua môi múa mép của chị ta một lần cho xong.
Việc cấp bách hiện tại là Trần Miên Miên phải xoay chuyển danh tiếng của mình trong căn cứ.
Ở thời đại này, chuyện đó cũng khá dễ dàng, chỉ cần làm một việc tốt hoặc học tập theo gương Lôi Phong là được.
Nhưng làm việc gì bây giờ?
Nhà trẻ nằm ngay cạnh khoa cảnh vệ, cô vừa đi ngang qua vừa suy nghĩ, bất chợt thấy Soái Soái đẩy ngã Chồi Non.
"Lộ kiến bất bình nhất thanh hống", Trần Miên Miên lập tức hét lớn: "Cô giáo đâu rồi, thằng bé Soái Soái lại đánh người này!
" Nghe tiếng gọi, cô giáo từ trong lớp chạy ra, Soái Soái nhanh nhảu cướp lời: "Thưa cô, bạn Chồi Non cướp đồ của con!
" Nó giơ chiếc chai nhựa lên nói tiếp: "Bạn ấy cướp đồ chơi của con trước ạ.
" Một cô giáo giải thích với Trần Miên Miên: "Tẩu tử, Soái Soái vì bị người ta cướp đồ chơi nên mới động thủ đấy ạ.
"
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Lúc này đúng là giờ nhận thư trong ngày, thư từ ga tàu vừa chuyển tới được xếp thành từng xấp trên bàn.Mã Ký chỉ một cấp dưới: "Thư của Triệu Công không cần thẩm định, cậu đi tìm giúp tẩu tử đi, nhanh lên." Trần Miên Miên cũng bước tới xem cùng.Trong lúc anh cảnh vệ lật tìm, cô cũng liếc qua từng phong bì.Thấy một bức thư gửi từ nhà khách quốc doanh Tuyền Thành của Giang sở trưởng, cô cầm lên: "Đây là của Triệu Công phải không?" Anh cảnh vệ nhìn tên người nhận rồi bảo: "Không phải đâu tẩu tử, đây là thư gửi cho thím Khương chủ nhiệm nhà bếp." Trần Miên Miên liền đặt lại: "Chắc tôi nhìn nhầm." Thực tế cô không hề nhìn nhầm, bức thư đó chính là thứ cô đang tìm.Lâm Diễn định nằm đường ray tự sát chỉ có một nguyên nhân duy nhất: bị anh em nhà họ Hứa ép bức.Chúng đã không tha cho Lâm Diễn thì chắc chắn cũng chẳng để yên cho cô.Chúng không vào được căn cứ nhưng có thể viết thư cho người quen để nói xấu, bôi nhọ danh dự của cô.Việc tìm thư cho Triệu Lăng Thành chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là tìm thư của Hứa Tiểu Mai.Bức thư Giang sở trưởng gửi cho Khương Hà rõ ràng là do Hứa Tiểu Mai viết.Trần Miên Miên chỉ là người bình thường, đương nhiên không có quyền can thiệp vào việc thu phát thư từ của người khác.Nhưng việc dự đoán trước hành động của đối thủ sẽ giúp cô có đòn phản công tương ứng.Khương Hà vốn đã chướng mắt với cô, nếu nhận được thư chắc chắn sẽ rêu rao khắp nơi.Nhưng thư còn phải qua khâu kiểm duyệt thủ công mất vài ngày, nên phải ngày kia Khương Hà mới nhận được.Vậy thì cứ đợi đến ngày kia, cô sẽ trị dứt điểm cái thói khua môi múa mép của chị ta một lần cho xong.Việc cấp bách hiện tại là Trần Miên Miên phải xoay chuyển danh tiếng của mình trong căn cứ.Ở thời đại này, chuyện đó cũng khá dễ dàng, chỉ cần làm một việc tốt hoặc học tập theo gương Lôi Phong là được.Nhưng làm việc gì bây giờ?Nhà trẻ nằm ngay cạnh khoa cảnh vệ, cô vừa đi ngang qua vừa suy nghĩ, bất chợt thấy Soái Soái đẩy ngã Chồi Non."Lộ kiến bất bình nhất thanh hống", Trần Miên Miên lập tức hét lớn: "Cô giáo đâu rồi, thằng bé Soái Soái lại đánh người này!" Nghe tiếng gọi, cô giáo từ trong lớp chạy ra, Soái Soái nhanh nhảu cướp lời: "Thưa cô, bạn Chồi Non cướp đồ của con!" Nó giơ chiếc chai nhựa lên nói tiếp: "Bạn ấy cướp đồ chơi của con trước ạ." Một cô giáo giải thích với Trần Miên Miên: "Tẩu tử, Soái Soái vì bị người ta cướp đồ chơi nên mới động thủ đấy ạ."