Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…
Chương 142
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Có điều nguyên chủ lại có mười mấy năm kinh nghiệm làm nông ở nông thôn, là người dân lao động nên thấu hiểu tâm lý quần chúng.Trần Miên Miên đang đứng trên vai của nguyên chủ, vận dụng kinh nghiệm đó nên mới làm tốt được như vậy.Việc Triệu Lăng Thành có thành kiến với cô cũng là bình thường, nhưng hiện tại thái độ ngạo mạn của anh làm cô thấy bực bội.Triệu Lăng Thành đang định nói gì đó thì nghe một giọng nói lớn: "Triệu tổng công!" Hai người cùng ngẩng đầu lên, một người đàn ông lao tới trước mặt: "Tối qua tôi đợi ngài cả đêm, họ bảo ngài bận.Ái chà, khéo quá, lại gặp được ngài trên xe.Mau, mau giúp tôi với.Ô, Tiểu Trần đấy à?" Trần Miên Miên đứng dậy: "Chào Nghiêm lão tổng ạ." Đây đúng là một bất ngờ, vì người đến chính là Nghiêm lão tổng của xưởng thép.Ông biết Trần Miên Miên biết tiếng Anh, và ông cũng là người then chốt giúp Ngô Tinh Tinh được điều về xưởng thép.Trần Miên Miên nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của ông, hỏi: "Bác nhận được thư của cháu chưa ạ?Bạn của cháu, bác có để ý không?" Nghiêm lão tổng cười: "Tiểu Kim Kim phải không, chắc chỉ mấy ngày nữa thôi." Vậy là Trần Miên Miên phải đến nhà khách quốc doanh mới tìm được Ngô Tinh Tinh.Nhưng Nghiêm lão tổng sực nhớ ra điều gì, đột ngột nói: "Vậy hóa ra Triệu công chính là người đó sao?Ngài ném Tiểu Trần đồng chí đáng thương của chúng ta ở một lữ quán nhỏ, còn cả đứa nhỏ này nữa.Ái chà, tiểu nòng nọc vượt đường xa tìm cha, chịu bao nhiêu là khổ." Hóa ra không chỉ đặc phái viên công an, mà cả giám đốc xưởng thép cũng biết chuyện anh "bỏ vợ bỏ con"?Triệu Lăng Thành quay sang nhìn vợ cũ, mắt muốn lồi ra ngoài.Lẽ ra Trần Miên Miên phải thấy ngại, nhưng vì anh chồng cũ này quá ngạo mạn nên cô mặc kệ.Cô cứ nói anh ta bỏ vợ bỏ con đấy, muốn sao thì tùy.Triệu Lăng Thành nghiến răng: "Chúng tôi đang định đi làm thủ tục kết hôn đây." Nghiêm lão tổng gật đầu, nói tiếp: "Triệu tổng công, ngài có năng lực, tâm cao khí ngạo tôi hiểu được.Nhưng vợ ngài ưu tú biết bao, làm phiên dịch rất sâu sắc mà lại dễ hiểu, nhìn cả nước này chắc chỉ có ngài là giỏi hơn cô ấy thôi." Triệu Lăng Thành vẫn đang cầm cuốn sổ tay."Sâu sắc mà dễ hiểu", Nghiêm lão tổng chắc chứ?Thấy vợ cũ vẻ mặt đắc ý, anh hít một hơi sâu, kiên nhẫn hỏi: "Ông có chuyện gì vậy?" Đây là toa giường nằm, mọi người cùng ngồi xuống, Nghiêm lão tổng ngồi ngay cạnh Trần Miên Miên.Ông kể: "Kỹ sư cắt gọt của chúng tôi đầu óc có vấn đề, viết lách lung tung lên trên nên bị đưa đi cải tạo rồi.Nhưng ngoài anh ta ra chẳng ai có kỹ thuật đó, tốc độ sản xuất chậm như sên.”
Có điều nguyên chủ lại có mười mấy năm kinh nghiệm làm nông ở nông thôn, là người dân lao động nên thấu hiểu tâm lý quần chúng.
Trần Miên Miên đang đứng trên vai của nguyên chủ, vận dụng kinh nghiệm đó nên mới làm tốt được như vậy.
Việc Triệu Lăng Thành có thành kiến với cô cũng là bình thường, nhưng hiện tại thái độ ngạo mạn của anh làm cô thấy bực bội.
Triệu Lăng Thành đang định nói gì đó thì nghe một giọng nói lớn: "Triệu tổng công!
" Hai người cùng ngẩng đầu lên, một người đàn ông lao tới trước mặt: "Tối qua tôi đợi ngài cả đêm, họ bảo ngài bận.
Ái chà, khéo quá, lại gặp được ngài trên xe.
Mau, mau giúp tôi với.
Ô, Tiểu Trần đấy à?
" Trần Miên Miên đứng dậy: "Chào Nghiêm lão tổng ạ.
" Đây đúng là một bất ngờ, vì người đến chính là Nghiêm lão tổng của xưởng thép.
Ông biết Trần Miên Miên biết tiếng Anh, và ông cũng là người then chốt giúp Ngô Tinh Tinh được điều về xưởng thép.
Trần Miên Miên nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của ông, hỏi: "Bác nhận được thư của cháu chưa ạ?
Bạn của cháu, bác có để ý không?
" Nghiêm lão tổng cười: "Tiểu Kim Kim phải không, chắc chỉ mấy ngày nữa thôi.
" Vậy là Trần Miên Miên phải đến nhà khách quốc doanh mới tìm được Ngô Tinh Tinh.
Nhưng Nghiêm lão tổng sực nhớ ra điều gì, đột ngột nói: "Vậy hóa ra Triệu công chính là người đó sao?
Ngài ném Tiểu Trần đồng chí đáng thương của chúng ta ở một lữ quán nhỏ, còn cả đứa nhỏ này nữa.
Ái chà, tiểu nòng nọc vượt đường xa tìm cha, chịu bao nhiêu là khổ.
" Hóa ra không chỉ đặc phái viên công an, mà cả giám đốc xưởng thép cũng biết chuyện anh "bỏ vợ bỏ con"?
Triệu Lăng Thành quay sang nhìn vợ cũ, mắt muốn lồi ra ngoài.
Lẽ ra Trần Miên Miên phải thấy ngại, nhưng vì anh chồng cũ này quá ngạo mạn nên cô mặc kệ.
Cô cứ nói anh ta bỏ vợ bỏ con đấy, muốn sao thì tùy.
Triệu Lăng Thành nghiến răng: "Chúng tôi đang định đi làm thủ tục kết hôn đây.
" Nghiêm lão tổng gật đầu, nói tiếp: "Triệu tổng công, ngài có năng lực, tâm cao khí ngạo tôi hiểu được.
Nhưng vợ ngài ưu tú biết bao, làm phiên dịch rất sâu sắc mà lại dễ hiểu, nhìn cả nước này chắc chỉ có ngài là giỏi hơn cô ấy thôi.
" Triệu Lăng Thành vẫn đang cầm cuốn sổ tay.
"Sâu sắc mà dễ hiểu", Nghiêm lão tổng chắc chứ?
Thấy vợ cũ vẻ mặt đắc ý, anh hít một hơi sâu, kiên nhẫn hỏi: "Ông có chuyện gì vậy?
" Đây là toa giường nằm, mọi người cùng ngồi xuống, Nghiêm lão tổng ngồi ngay cạnh Trần Miên Miên.
Ông kể: "Kỹ sư cắt gọt của chúng tôi đầu óc có vấn đề, viết lách lung tung lên trên nên bị đưa đi cải tạo rồi.
Nhưng ngoài anh ta ra chẳng ai có kỹ thuật đó, tốc độ sản xuất chậm như sên.
”
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Có điều nguyên chủ lại có mười mấy năm kinh nghiệm làm nông ở nông thôn, là người dân lao động nên thấu hiểu tâm lý quần chúng.Trần Miên Miên đang đứng trên vai của nguyên chủ, vận dụng kinh nghiệm đó nên mới làm tốt được như vậy.Việc Triệu Lăng Thành có thành kiến với cô cũng là bình thường, nhưng hiện tại thái độ ngạo mạn của anh làm cô thấy bực bội.Triệu Lăng Thành đang định nói gì đó thì nghe một giọng nói lớn: "Triệu tổng công!" Hai người cùng ngẩng đầu lên, một người đàn ông lao tới trước mặt: "Tối qua tôi đợi ngài cả đêm, họ bảo ngài bận.Ái chà, khéo quá, lại gặp được ngài trên xe.Mau, mau giúp tôi với.Ô, Tiểu Trần đấy à?" Trần Miên Miên đứng dậy: "Chào Nghiêm lão tổng ạ." Đây đúng là một bất ngờ, vì người đến chính là Nghiêm lão tổng của xưởng thép.Ông biết Trần Miên Miên biết tiếng Anh, và ông cũng là người then chốt giúp Ngô Tinh Tinh được điều về xưởng thép.Trần Miên Miên nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của ông, hỏi: "Bác nhận được thư của cháu chưa ạ?Bạn của cháu, bác có để ý không?" Nghiêm lão tổng cười: "Tiểu Kim Kim phải không, chắc chỉ mấy ngày nữa thôi." Vậy là Trần Miên Miên phải đến nhà khách quốc doanh mới tìm được Ngô Tinh Tinh.Nhưng Nghiêm lão tổng sực nhớ ra điều gì, đột ngột nói: "Vậy hóa ra Triệu công chính là người đó sao?Ngài ném Tiểu Trần đồng chí đáng thương của chúng ta ở một lữ quán nhỏ, còn cả đứa nhỏ này nữa.Ái chà, tiểu nòng nọc vượt đường xa tìm cha, chịu bao nhiêu là khổ." Hóa ra không chỉ đặc phái viên công an, mà cả giám đốc xưởng thép cũng biết chuyện anh "bỏ vợ bỏ con"?Triệu Lăng Thành quay sang nhìn vợ cũ, mắt muốn lồi ra ngoài.Lẽ ra Trần Miên Miên phải thấy ngại, nhưng vì anh chồng cũ này quá ngạo mạn nên cô mặc kệ.Cô cứ nói anh ta bỏ vợ bỏ con đấy, muốn sao thì tùy.Triệu Lăng Thành nghiến răng: "Chúng tôi đang định đi làm thủ tục kết hôn đây." Nghiêm lão tổng gật đầu, nói tiếp: "Triệu tổng công, ngài có năng lực, tâm cao khí ngạo tôi hiểu được.Nhưng vợ ngài ưu tú biết bao, làm phiên dịch rất sâu sắc mà lại dễ hiểu, nhìn cả nước này chắc chỉ có ngài là giỏi hơn cô ấy thôi." Triệu Lăng Thành vẫn đang cầm cuốn sổ tay."Sâu sắc mà dễ hiểu", Nghiêm lão tổng chắc chứ?Thấy vợ cũ vẻ mặt đắc ý, anh hít một hơi sâu, kiên nhẫn hỏi: "Ông có chuyện gì vậy?" Đây là toa giường nằm, mọi người cùng ngồi xuống, Nghiêm lão tổng ngồi ngay cạnh Trần Miên Miên.Ông kể: "Kỹ sư cắt gọt của chúng tôi đầu óc có vấn đề, viết lách lung tung lên trên nên bị đưa đi cải tạo rồi.Nhưng ngoài anh ta ra chẳng ai có kỹ thuật đó, tốc độ sản xuất chậm như sên.”