Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…

Chương 156

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Ngô Tinh Tinh thấy vậy liền vội vàng nhắc nhở: "Mã Kế Quang, anh hãy thành thật một chút đi!Miên Miên hiện tại là quân tẩu đấy, đụng vào là không yên với chồng cô ấy đâu." Mã Kế Quang nghe thấy vậy nhưng vẫn không sợ, anh ta còn giơ cao cái muỗng múc phân lên đe dọa: "Quân tẩu thì sao?Đừng có tưởng gả được cho người trong quân đội là có thể lên mặt với tôi, tôi." Trần Miên Miên không hề sợ hãi mà còn ưỡn ngực tiến lên một bước: “Hứa Đại Cương đã ngủ với chị gái các anh, ngủ đến mức đại cái bụng (có bầu lớn) ra nhưng lại nhất quyết không chịu cưới hỏi gì cả.Chị gái các anh vì uất ức mà phải nhảy thủy hầm tự tử, vậy mà Hứa Đại Cương còn dám giảng giải với các người rằng chồng tôi là quân nhân cấp cao, nếu các người dám làm loạn hay nháo chuyện này lên thì hắn sẽ nhờ chồng tôi đến để xử lý các người, có đúng như vậy không?” Ngô Tinh Tinh nghe đến đây thì lập tức minh bạch mọi chuyện, cô thốt lên: “Hóa ra là tên Hứa Đại Cương đó đã lấy danh tiếng của chồng Miên Miên ra để uy h**p anh em các người à?” Mã Kế Quang nghe nhắc đến nỗi đau của chị mình thì cũng bắt đầu lộ ra chút tính tình, anh ta nghiến răng nói: “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ cầm một đao nãng chết (đâm chết) cả nhà bọn chúng để trả thù!” Trần Miên Miên nghe vậy thì cười lạnh một tiếng: “Anh chỉ giỏi nói láo toét thôi, thực chất anh cũng chỉ biết trốn tránh trách nhiệm mà thôi.” Cô đưa ra phỏng đoán này dựa trên chi tiết về hai chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai mà Triệu Lăng Thành từng mua cho nữ xứng trong truyện, sau đó bằng cách nào đó đã rơi vào tay của anh em họ Mã này.Nhớ lại tình tiết trong sách, khi thi thể chị gái họ được vớt từ dưới thủy hầm lên, cái bụng đã rất to, nên cô hoàn toàn có thể khẳng định cái thai đó chắc chắn là của Hứa Đại Cương.Lúc này, cả hai huynh đệ nhà họ Mã đều đồng thời ôm mặt mà khóc rống lên thảm thiết.Trần Miên Miên nhìn hai anh em họ Mã đang khóc đến thương tâm, cô liền nói thẳng để họ thấy rõ sự thật: “Chồng tôi sẽ không bao giờ giúp loại người như Hứa Đại Cương đâu.Hắn thực chất chỉ là hạng chó cậy thế chủ, mượn oai hùm mà thôi.Công an trong chốc lát nữa thôi cũng sẽ tới đây để thu thập hắn.Hiện tại tôi hỏi gì, hai người phải trả lời thật lòng, có như vậy mới mong đòi lại công bằng cho chị gái các người.” Hai huynh đệ nhà họ Mã như vớ được cọc chèo, đồng thanh đáp: " Cô cứ hỏi đi, chúng tôi biết gì sẽ nói hết."

Ngô Tinh Tinh thấy vậy liền vội vàng nhắc nhở: "Mã Kế Quang, anh hãy thành thật một chút đi!

Miên Miên hiện tại là quân tẩu đấy, đụng vào là không yên với chồng cô ấy đâu.

" Mã Kế Quang nghe thấy vậy nhưng vẫn không sợ, anh ta còn giơ cao cái muỗng múc phân lên đe dọa: "Quân tẩu thì sao?

Đừng có tưởng gả được cho người trong quân đội là có thể lên mặt với tôi, tôi.

" Trần Miên Miên không hề sợ hãi mà còn ưỡn ngực tiến lên một bước: “Hứa Đại Cương đã ngủ với chị gái các anh, ngủ đến mức đại cái bụng (có bầu lớn) ra nhưng lại nhất quyết không chịu cưới hỏi gì cả.

Chị gái các anh vì uất ức mà phải nhảy thủy hầm tự tử, vậy mà Hứa Đại Cương còn dám giảng giải với các người rằng chồng tôi là quân nhân cấp cao, nếu các người dám làm loạn hay nháo chuyện này lên thì hắn sẽ nhờ chồng tôi đến để xử lý các người, có đúng như vậy không?

” Ngô Tinh Tinh nghe đến đây thì lập tức minh bạch mọi chuyện, cô thốt lên: “Hóa ra là tên Hứa Đại Cương đó đã lấy danh tiếng của chồng Miên Miên ra để uy h**p anh em các người à?

” Mã Kế Quang nghe nhắc đến nỗi đau của chị mình thì cũng bắt đầu lộ ra chút tính tình, anh ta nghiến răng nói: “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ cầm một đao nãng chết (đâm chết) cả nhà bọn chúng để trả thù!

” Trần Miên Miên nghe vậy thì cười lạnh một tiếng: “Anh chỉ giỏi nói láo toét thôi, thực chất anh cũng chỉ biết trốn tránh trách nhiệm mà thôi.

” Cô đưa ra phỏng đoán này dựa trên chi tiết về hai chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai mà Triệu Lăng Thành từng mua cho nữ xứng trong truyện, sau đó bằng cách nào đó đã rơi vào tay của anh em họ Mã này.

Nhớ lại tình tiết trong sách, khi thi thể chị gái họ được vớt từ dưới thủy hầm lên, cái bụng đã rất to, nên cô hoàn toàn có thể khẳng định cái thai đó chắc chắn là của Hứa Đại Cương.

Lúc này, cả hai huynh đệ nhà họ Mã đều đồng thời ôm mặt mà khóc rống lên thảm thiết.

Trần Miên Miên nhìn hai anh em họ Mã đang khóc đến thương tâm, cô liền nói thẳng để họ thấy rõ sự thật: “Chồng tôi sẽ không bao giờ giúp loại người như Hứa Đại Cương đâu.

Hắn thực chất chỉ là hạng chó cậy thế chủ, mượn oai hùm mà thôi.

Công an trong chốc lát nữa thôi cũng sẽ tới đây để thu thập hắn.

Hiện tại tôi hỏi gì, hai người phải trả lời thật lòng, có như vậy mới mong đòi lại công bằng cho chị gái các người.

” Hai huynh đệ nhà họ Mã như vớ được cọc chèo, đồng thanh đáp: " Cô cứ hỏi đi, chúng tôi biết gì sẽ nói hết.

"

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Ngô Tinh Tinh thấy vậy liền vội vàng nhắc nhở: "Mã Kế Quang, anh hãy thành thật một chút đi!Miên Miên hiện tại là quân tẩu đấy, đụng vào là không yên với chồng cô ấy đâu." Mã Kế Quang nghe thấy vậy nhưng vẫn không sợ, anh ta còn giơ cao cái muỗng múc phân lên đe dọa: "Quân tẩu thì sao?Đừng có tưởng gả được cho người trong quân đội là có thể lên mặt với tôi, tôi." Trần Miên Miên không hề sợ hãi mà còn ưỡn ngực tiến lên một bước: “Hứa Đại Cương đã ngủ với chị gái các anh, ngủ đến mức đại cái bụng (có bầu lớn) ra nhưng lại nhất quyết không chịu cưới hỏi gì cả.Chị gái các anh vì uất ức mà phải nhảy thủy hầm tự tử, vậy mà Hứa Đại Cương còn dám giảng giải với các người rằng chồng tôi là quân nhân cấp cao, nếu các người dám làm loạn hay nháo chuyện này lên thì hắn sẽ nhờ chồng tôi đến để xử lý các người, có đúng như vậy không?” Ngô Tinh Tinh nghe đến đây thì lập tức minh bạch mọi chuyện, cô thốt lên: “Hóa ra là tên Hứa Đại Cương đó đã lấy danh tiếng của chồng Miên Miên ra để uy h**p anh em các người à?” Mã Kế Quang nghe nhắc đến nỗi đau của chị mình thì cũng bắt đầu lộ ra chút tính tình, anh ta nghiến răng nói: “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ cầm một đao nãng chết (đâm chết) cả nhà bọn chúng để trả thù!” Trần Miên Miên nghe vậy thì cười lạnh một tiếng: “Anh chỉ giỏi nói láo toét thôi, thực chất anh cũng chỉ biết trốn tránh trách nhiệm mà thôi.” Cô đưa ra phỏng đoán này dựa trên chi tiết về hai chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai mà Triệu Lăng Thành từng mua cho nữ xứng trong truyện, sau đó bằng cách nào đó đã rơi vào tay của anh em họ Mã này.Nhớ lại tình tiết trong sách, khi thi thể chị gái họ được vớt từ dưới thủy hầm lên, cái bụng đã rất to, nên cô hoàn toàn có thể khẳng định cái thai đó chắc chắn là của Hứa Đại Cương.Lúc này, cả hai huynh đệ nhà họ Mã đều đồng thời ôm mặt mà khóc rống lên thảm thiết.Trần Miên Miên nhìn hai anh em họ Mã đang khóc đến thương tâm, cô liền nói thẳng để họ thấy rõ sự thật: “Chồng tôi sẽ không bao giờ giúp loại người như Hứa Đại Cương đâu.Hắn thực chất chỉ là hạng chó cậy thế chủ, mượn oai hùm mà thôi.Công an trong chốc lát nữa thôi cũng sẽ tới đây để thu thập hắn.Hiện tại tôi hỏi gì, hai người phải trả lời thật lòng, có như vậy mới mong đòi lại công bằng cho chị gái các người.” Hai huynh đệ nhà họ Mã như vớ được cọc chèo, đồng thanh đáp: " Cô cứ hỏi đi, chúng tôi biết gì sẽ nói hết."

Chương 156