Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…

Chương 163

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Đám Hồng Tiểu Binh cơ bản đều sinh ra sau ngày giải phóng, tuy cũng có lúc đói nhưng chưa thảm đến mức phải ăn đất hay lột vỏ cây.Đám trẻ con cùng nhau cảm thán: “Anh Hứa, anh thật là đáng thương quá.” Thấy không có ai nắm tay mình nữa, Hứa Đại Cương liền lặng lẽ xoay người định chuồn đi, chắc hẳn là muốn đi lấy súng.Trần Miên Miên lại gọi giật giọng một tiếng: “Đại Cương, chờ một chút.” Cô nói tiếp: “Tôi chẳng phải đã dạy anh tuyệt kỹ bắt hạt mễ độc môn rồi sao?Hiện tại ở các nông trường hạt mễ chạy đầy đất, con nào con nấy béo mầm hơn cả dê tháng chín hay lợn tháng chạp, anh nhìn các bạn học gầy gò thế này, sao không dạy bọn họ cách bắt hạt mễ đi?” Hạt mễ ở hành lang Hà Tây là thứ duy nhất có thể sánh ngang với thịt dê.Vì để có chút thịt cải thiện bữa ăn, đám Hồng Tiểu Binh hễ cứ rảnh rỗi là sẽ chổng mông bò ra ngoài ruộng mà đào bới.Nhưng không ngờ Hứa Đại Cương lại biết tuyệt chiêu bắt hạt mễ nhanh gọn như vậy?Lập tức có hai cậu thiếu niên Hồng Tiểu Binh chộp lấy cổ tay hắn: “Anh trai, anh làm thế là không đủ tư cách rồi nhé!” Hứa Đại Cương nghiến răng nghe rõ cả tiếng khanh khách: “Trần Miên Miên, cô dạy tôi cách đào hạt mễ từ bao giờ hả?” Tuy rằng nữ xứng cái gì cũng đem về cho nhà mẹ đẻ, nhưng tuyệt chiêu bắt hạt mễ độc môn này cô chưa từng truyền thụ qua.Nhưng không phải cô không muốn dạy, mà là vì những người khác quá xuẩn, hoặc giả là chưa đói đến mức đường cùng nên học không vào.Hứa Đại Cương lại nhìn đám Hồng Tiểu Binh: “Cô ấy bắt hạt mễ còn lợi hại hơn tôi đấy, tìm cô ấy mà học.” Trần Miên Miên buông tay vẻ yếu đuối: “Tôi chỉ là phụ nữ thôi mà, sao có thể lợi hại hơn đàn ông được, chuyện đó không khả năng đâu.” Đám Hồng Tiểu Binh cũng nói: “Đúng vậy, chị ấy là nữ đồng chí sao mà so được với anh, anh Hứa, mau dạy bọn em đi mà.” Bọn trẻ chủ yếu là thèm thịt, nên cùng nhau đồng thanh: “Dạy đi, dạy bọn em đi.” Đầu óc Hứa Đại Cương có chút loạn, chủ yếu là không hiểu được Trần Miên Miên muốn làm cái gì.Mà liền ở lúc trong đầu hắn đang một mảnh kêu loạn, Trần Miên Miên lại kêu lên: "Các bạn học đừng náo loạn nữa, Hứa đội trưởng nguyên lai ăn nhiều vỏ cây du nên đầu óc bị trúng độc, đầu óc có bệnh, không chịu nổi các bạn náo loạn đâu, mau chóng buông tay ra." Đám Hồng Tiểu Binh nghe xong càng thêm đồng tình: "Anh Hứa, đầu anh bị trúng độc quá nặng rồi, đầu óc có bệnh sao?"

Đám Hồng Tiểu Binh cơ bản đều sinh ra sau ngày giải phóng, tuy cũng có lúc đói nhưng chưa thảm đến mức phải ăn đất hay lột vỏ cây.

Đám trẻ con cùng nhau cảm thán: “Anh Hứa, anh thật là đáng thương quá.” Thấy không có ai nắm tay mình nữa, Hứa Đại Cương liền lặng lẽ xoay người định chuồn đi, chắc hẳn là muốn đi lấy súng.

Trần Miên Miên lại gọi giật giọng một tiếng: “Đại Cương, chờ một chút.” Cô nói tiếp: “Tôi chẳng phải đã dạy anh tuyệt kỹ bắt hạt mễ độc môn rồi sao?

Hiện tại ở các nông trường hạt mễ chạy đầy đất, con nào con nấy béo mầm hơn cả dê tháng chín hay lợn tháng chạp, anh nhìn các bạn học gầy gò thế này, sao không dạy bọn họ cách bắt hạt mễ đi?” Hạt mễ ở hành lang Hà Tây là thứ duy nhất có thể sánh ngang với thịt dê.

Vì để có chút thịt cải thiện bữa ăn, đám Hồng Tiểu Binh hễ cứ rảnh rỗi là sẽ chổng mông bò ra ngoài ruộng mà đào bới.

Nhưng không ngờ Hứa Đại Cương lại biết tuyệt chiêu bắt hạt mễ nhanh gọn như vậy?

Lập tức có hai cậu thiếu niên Hồng Tiểu Binh chộp lấy cổ tay hắn: “Anh trai, anh làm thế là không đủ tư cách rồi nhé!” Hứa Đại Cương nghiến răng nghe rõ cả tiếng khanh khách: “Trần Miên Miên, cô dạy tôi cách đào hạt mễ từ bao giờ hả?” Tuy rằng nữ xứng cái gì cũng đem về cho nhà mẹ đẻ, nhưng tuyệt chiêu bắt hạt mễ độc môn này cô chưa từng truyền thụ qua.

Nhưng không phải cô không muốn dạy, mà là vì những người khác quá xuẩn, hoặc giả là chưa đói đến mức đường cùng nên học không vào.

Hứa Đại Cương lại nhìn đám Hồng Tiểu Binh: “Cô ấy bắt hạt mễ còn lợi hại hơn tôi đấy, tìm cô ấy mà học.” Trần Miên Miên buông tay vẻ yếu đuối: “Tôi chỉ là phụ nữ thôi mà, sao có thể lợi hại hơn đàn ông được, chuyện đó không khả năng đâu.” Đám Hồng Tiểu Binh cũng nói: “Đúng vậy, chị ấy là nữ đồng chí sao mà so được với anh, anh Hứa, mau dạy bọn em đi mà.” Bọn trẻ chủ yếu là thèm thịt, nên cùng nhau đồng thanh: “Dạy đi, dạy bọn em đi.” Đầu óc Hứa Đại Cương có chút loạn, chủ yếu là không hiểu được Trần Miên Miên muốn làm cái gì.

Mà liền ở lúc trong đầu hắn đang một mảnh kêu loạn, Trần Miên Miên lại kêu lên: "Các bạn học đừng náo loạn nữa, Hứa đội trưởng nguyên lai ăn nhiều vỏ cây du nên đầu óc bị trúng độc, đầu óc có bệnh, không chịu nổi các bạn náo loạn đâu, mau chóng buông tay ra." Đám Hồng Tiểu Binh nghe xong càng thêm đồng tình: "Anh Hứa, đầu anh bị trúng độc quá nặng rồi, đầu óc có bệnh sao?"

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Đám Hồng Tiểu Binh cơ bản đều sinh ra sau ngày giải phóng, tuy cũng có lúc đói nhưng chưa thảm đến mức phải ăn đất hay lột vỏ cây.Đám trẻ con cùng nhau cảm thán: “Anh Hứa, anh thật là đáng thương quá.” Thấy không có ai nắm tay mình nữa, Hứa Đại Cương liền lặng lẽ xoay người định chuồn đi, chắc hẳn là muốn đi lấy súng.Trần Miên Miên lại gọi giật giọng một tiếng: “Đại Cương, chờ một chút.” Cô nói tiếp: “Tôi chẳng phải đã dạy anh tuyệt kỹ bắt hạt mễ độc môn rồi sao?Hiện tại ở các nông trường hạt mễ chạy đầy đất, con nào con nấy béo mầm hơn cả dê tháng chín hay lợn tháng chạp, anh nhìn các bạn học gầy gò thế này, sao không dạy bọn họ cách bắt hạt mễ đi?” Hạt mễ ở hành lang Hà Tây là thứ duy nhất có thể sánh ngang với thịt dê.Vì để có chút thịt cải thiện bữa ăn, đám Hồng Tiểu Binh hễ cứ rảnh rỗi là sẽ chổng mông bò ra ngoài ruộng mà đào bới.Nhưng không ngờ Hứa Đại Cương lại biết tuyệt chiêu bắt hạt mễ nhanh gọn như vậy?Lập tức có hai cậu thiếu niên Hồng Tiểu Binh chộp lấy cổ tay hắn: “Anh trai, anh làm thế là không đủ tư cách rồi nhé!” Hứa Đại Cương nghiến răng nghe rõ cả tiếng khanh khách: “Trần Miên Miên, cô dạy tôi cách đào hạt mễ từ bao giờ hả?” Tuy rằng nữ xứng cái gì cũng đem về cho nhà mẹ đẻ, nhưng tuyệt chiêu bắt hạt mễ độc môn này cô chưa từng truyền thụ qua.Nhưng không phải cô không muốn dạy, mà là vì những người khác quá xuẩn, hoặc giả là chưa đói đến mức đường cùng nên học không vào.Hứa Đại Cương lại nhìn đám Hồng Tiểu Binh: “Cô ấy bắt hạt mễ còn lợi hại hơn tôi đấy, tìm cô ấy mà học.” Trần Miên Miên buông tay vẻ yếu đuối: “Tôi chỉ là phụ nữ thôi mà, sao có thể lợi hại hơn đàn ông được, chuyện đó không khả năng đâu.” Đám Hồng Tiểu Binh cũng nói: “Đúng vậy, chị ấy là nữ đồng chí sao mà so được với anh, anh Hứa, mau dạy bọn em đi mà.” Bọn trẻ chủ yếu là thèm thịt, nên cùng nhau đồng thanh: “Dạy đi, dạy bọn em đi.” Đầu óc Hứa Đại Cương có chút loạn, chủ yếu là không hiểu được Trần Miên Miên muốn làm cái gì.Mà liền ở lúc trong đầu hắn đang một mảnh kêu loạn, Trần Miên Miên lại kêu lên: "Các bạn học đừng náo loạn nữa, Hứa đội trưởng nguyên lai ăn nhiều vỏ cây du nên đầu óc bị trúng độc, đầu óc có bệnh, không chịu nổi các bạn náo loạn đâu, mau chóng buông tay ra." Đám Hồng Tiểu Binh nghe xong càng thêm đồng tình: "Anh Hứa, đầu anh bị trúng độc quá nặng rồi, đầu óc có bệnh sao?"

Chương 163