Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…
Chương 166
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Hắn tự cho rằng mình đã thắng: "Trần Miên Miên, cô thế mà lại cho rằng vỏ cây là ngọt, nhà cô mới là địa chủ đúng không." Hắn cứ tưởng cô sẽ phủ nhận, còn định biện minh, còn đang suy nghĩ xem nên bôi nhọ cô như thế nào, kết quả là Trần Miên Miên buông xuôi tay: "Tôi hỏi xong rồi." Bên ngoài tường, Triệu Lăng Thành cũng ngẩn người, anh cũng không hiểu tại sao Trần Miên Miên lại không tranh biện tiếp.Anh không hiểu, mà cả đám Hồng Tiểu Binh cũng đồng thời há hốc miệng ra nhìn.Nhưng Tiểu Liễu đã một tay xách Hứa Đại Cương dậy, lạnh lùng nói: “Anh không phải người Tuyền Thành.” Tiểu Lý cũng bồi thêm: “Anh là hộ dân ngoại lai, người Hà Nam đúng không, ở bên kia thành phần gia đình là gì?” Một anh công an khác lên tiếng: “Khẳng định là không nghèo đâu, nạn đói ở Hà Nam còn nghiêm trọng hơn bên tôi nhiều, người ta phải ăn vỏ cây hòe đắng, mà anh em nhà anh lại sống sót đầy đủ thế này, tuyệt đối là gia đình có lương thực dự trữ!” Đám Hồng Tiểu Binh nghe mà ngẩn ngơ, lúc này công an mới giải thích: “Tuyền Thành chúng tôi khắp nơi đều là cây du già, vốn được trồng để phòng nạn đói, lột vỏ ra phải đem lên men trước, sau đó phối hợp với cám kiều mạch và đất Quan Âm, ăn vào sẽ có vị ngọt thanh, có người không nhịn được mà ăn nhiều quá sẽ bị chướng bụng mà chết, những thứ này anh hoàn toàn không biết gì cả.” Anh nói tiếp: “Nhìn vào sách các em sẽ biết, năm 1942 ở Hà Nam mới phải ăn vỏ cây hòe, chính là cái năm mà lão Tưởng làm ngập lụt ấy.” Năm 1942 ở Hà Nam đã có biết bao nhiêu người chết đói, tính đi tính lại thì Hứa Đại Cương vừa vặn sinh ra vào lúc đó.Đám Hồng Tiểu Binh nhìn chằm chằm Hứa Đại Cương, rốt cuộc cũng coi như minh bạch, tên này thực sự có thể là một con chó con của địa chủ.Hơn nữa lại còn từ cái nơi xác chết đói đầy đất như Hà Nam mà trốn thoát tới đây, vậy thì chắc chắn phải là đại địa chủ rồi!Anh em Mã Kế Nghiệp rốt cuộc cũng có thể kể khổ: “Hắn làm lớn bụng chị gái tôi, hắn là đồ lưu manh!” Ngô Tinh Tinh cũng phụ họa: “Con chó con địa chủ, dám cướp vị trí dân binh của chúng ta, đánh chết anh đi!” Cô chỉ là nói sướng miệng vài câu, nhưng đám Hồng Tiểu Binh thì đánh thật.Một lũ trẻ xông lên đấm đá túi bụi, vừa đá vừa chửi: “Đồ địa chủ thối tha, dám lừa gạt bọn tao!” Vừa đánh bọn chúng còn vừa rống lên: “Con chó con địa chủ, nếm thử thiết quyền của ông nội nông dân đi này, đồ phản cách mạng!” Anh em nhà họ Mã thấy người khác đánh cũng được đà lấn tới, chửi bới ầm ĩ: “Đồ lừa đảo, đồ ch* đ*.”
Hắn tự cho rằng mình đã thắng: "Trần Miên Miên, cô thế mà lại cho rằng vỏ cây là ngọt, nhà cô mới là địa chủ đúng không." Hắn cứ tưởng cô sẽ phủ nhận, còn định biện minh, còn đang suy nghĩ xem nên bôi nhọ cô như thế nào, kết quả là Trần Miên Miên buông xuôi tay: "Tôi hỏi xong rồi." Bên ngoài tường, Triệu Lăng Thành cũng ngẩn người, anh cũng không hiểu tại sao Trần Miên Miên lại không tranh biện tiếp.
Anh không hiểu, mà cả đám Hồng Tiểu Binh cũng đồng thời há hốc miệng ra nhìn.
Nhưng Tiểu Liễu đã một tay xách Hứa Đại Cương dậy, lạnh lùng nói: “Anh không phải người Tuyền Thành.” Tiểu Lý cũng bồi thêm: “Anh là hộ dân ngoại lai, người Hà Nam đúng không, ở bên kia thành phần gia đình là gì?” Một anh công an khác lên tiếng: “Khẳng định là không nghèo đâu, nạn đói ở Hà Nam còn nghiêm trọng hơn bên tôi nhiều, người ta phải ăn vỏ cây hòe đắng, mà anh em nhà anh lại sống sót đầy đủ thế này, tuyệt đối là gia đình có lương thực dự trữ!” Đám Hồng Tiểu Binh nghe mà ngẩn ngơ, lúc này công an mới giải thích: “Tuyền Thành chúng tôi khắp nơi đều là cây du già, vốn được trồng để phòng nạn đói, lột vỏ ra phải đem lên men trước, sau đó phối hợp với cám kiều mạch và đất Quan Âm, ăn vào sẽ có vị ngọt thanh, có người không nhịn được mà ăn nhiều quá sẽ bị chướng bụng mà chết, những thứ này anh hoàn toàn không biết gì cả.” Anh nói tiếp: “Nhìn vào sách các em sẽ biết, năm 1942 ở Hà Nam mới phải ăn vỏ cây hòe, chính là cái năm mà lão Tưởng làm ngập lụt ấy.” Năm 1942 ở Hà Nam đã có biết bao nhiêu người chết đói, tính đi tính lại thì Hứa Đại Cương vừa vặn sinh ra vào lúc đó.
Đám Hồng Tiểu Binh nhìn chằm chằm Hứa Đại Cương, rốt cuộc cũng coi như minh bạch, tên này thực sự có thể là một con chó con của địa chủ.
Hơn nữa lại còn từ cái nơi xác chết đói đầy đất như Hà Nam mà trốn thoát tới đây, vậy thì chắc chắn phải là đại địa chủ rồi!
Anh em Mã Kế Nghiệp rốt cuộc cũng có thể kể khổ: “Hắn làm lớn bụng chị gái tôi, hắn là đồ lưu manh!” Ngô Tinh Tinh cũng phụ họa: “Con chó con địa chủ, dám cướp vị trí dân binh của chúng ta, đánh chết anh đi!” Cô chỉ là nói sướng miệng vài câu, nhưng đám Hồng Tiểu Binh thì đánh thật.
Một lũ trẻ xông lên đấm đá túi bụi, vừa đá vừa chửi: “Đồ địa chủ thối tha, dám lừa gạt bọn tao!” Vừa đánh bọn chúng còn vừa rống lên: “Con chó con địa chủ, nếm thử thiết quyền của ông nội nông dân đi này, đồ phản cách mạng!” Anh em nhà họ Mã thấy người khác đánh cũng được đà lấn tới, chửi bới ầm ĩ: “Đồ lừa đảo, đồ ch* đ*.”
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Hắn tự cho rằng mình đã thắng: "Trần Miên Miên, cô thế mà lại cho rằng vỏ cây là ngọt, nhà cô mới là địa chủ đúng không." Hắn cứ tưởng cô sẽ phủ nhận, còn định biện minh, còn đang suy nghĩ xem nên bôi nhọ cô như thế nào, kết quả là Trần Miên Miên buông xuôi tay: "Tôi hỏi xong rồi." Bên ngoài tường, Triệu Lăng Thành cũng ngẩn người, anh cũng không hiểu tại sao Trần Miên Miên lại không tranh biện tiếp.Anh không hiểu, mà cả đám Hồng Tiểu Binh cũng đồng thời há hốc miệng ra nhìn.Nhưng Tiểu Liễu đã một tay xách Hứa Đại Cương dậy, lạnh lùng nói: “Anh không phải người Tuyền Thành.” Tiểu Lý cũng bồi thêm: “Anh là hộ dân ngoại lai, người Hà Nam đúng không, ở bên kia thành phần gia đình là gì?” Một anh công an khác lên tiếng: “Khẳng định là không nghèo đâu, nạn đói ở Hà Nam còn nghiêm trọng hơn bên tôi nhiều, người ta phải ăn vỏ cây hòe đắng, mà anh em nhà anh lại sống sót đầy đủ thế này, tuyệt đối là gia đình có lương thực dự trữ!” Đám Hồng Tiểu Binh nghe mà ngẩn ngơ, lúc này công an mới giải thích: “Tuyền Thành chúng tôi khắp nơi đều là cây du già, vốn được trồng để phòng nạn đói, lột vỏ ra phải đem lên men trước, sau đó phối hợp với cám kiều mạch và đất Quan Âm, ăn vào sẽ có vị ngọt thanh, có người không nhịn được mà ăn nhiều quá sẽ bị chướng bụng mà chết, những thứ này anh hoàn toàn không biết gì cả.” Anh nói tiếp: “Nhìn vào sách các em sẽ biết, năm 1942 ở Hà Nam mới phải ăn vỏ cây hòe, chính là cái năm mà lão Tưởng làm ngập lụt ấy.” Năm 1942 ở Hà Nam đã có biết bao nhiêu người chết đói, tính đi tính lại thì Hứa Đại Cương vừa vặn sinh ra vào lúc đó.Đám Hồng Tiểu Binh nhìn chằm chằm Hứa Đại Cương, rốt cuộc cũng coi như minh bạch, tên này thực sự có thể là một con chó con của địa chủ.Hơn nữa lại còn từ cái nơi xác chết đói đầy đất như Hà Nam mà trốn thoát tới đây, vậy thì chắc chắn phải là đại địa chủ rồi!Anh em Mã Kế Nghiệp rốt cuộc cũng có thể kể khổ: “Hắn làm lớn bụng chị gái tôi, hắn là đồ lưu manh!” Ngô Tinh Tinh cũng phụ họa: “Con chó con địa chủ, dám cướp vị trí dân binh của chúng ta, đánh chết anh đi!” Cô chỉ là nói sướng miệng vài câu, nhưng đám Hồng Tiểu Binh thì đánh thật.Một lũ trẻ xông lên đấm đá túi bụi, vừa đá vừa chửi: “Đồ địa chủ thối tha, dám lừa gạt bọn tao!” Vừa đánh bọn chúng còn vừa rống lên: “Con chó con địa chủ, nếm thử thiết quyền của ông nội nông dân đi này, đồ phản cách mạng!” Anh em nhà họ Mã thấy người khác đánh cũng được đà lấn tới, chửi bới ầm ĩ: “Đồ lừa đảo, đồ ch* đ*.”