Trong lều trại quân doanh, người đàn ông cởi bỏ áo giáp, chỉ mặc độc một bộ y phục mỏng, tựa người vào sạp gỗ, sắc mặt đã trắng bệch đến đáng sợ. Tư thế tựa ngồi đơn giản như thế này cũng khiến hắn mệt nhọc khôn cùng. Ai cũng hiểu rõ, vị thiên chi kiêu tử chỉ vừa tròn ba mươi tuổi này đã đi đến hoàng hôn của đời mình. Nhưng dù vậy, hắn vẫn giữ được uy nghiêm của bậc đế vương thống trị thiên hạ, ánh mắt quét qua vẫn đủ khiến người ta không dám thở mạnh. Thần tử thân cận Vương Nghiêm nghẹn ngào nói: "Bệ hạ... ngài đừng vội, lão thần đang lắng nghe đây." "Truyền ngôi... khụ khụ... cho Nguyên Hồng. Kế vị không cần nối dõi..." Nguyên Hi cố sức thốt ra di chiếu, sau khi dặn dò việc quan trọng nhất, lại ho sù sụ một trận. Vương Nghiêm, vị lão thần lớn hơn hắn hơn hai mươi tuổi, lau nước mắt, sốt ruột đáp: "Bệ hạ, ngài không có con cái, dù sao cũng phải có người kính cẩn phụng thờ ngài, thay ngài tận hiếu chứ!" Nguyên Hi khẽ cười, nói: "Trẫm là quốc quân... bách tính thiên hạ đều là con của…
Tác giả: