Tại sau núi Tần Uyển. Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?” “Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.” Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…” “Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai…

Chương 67: Nhật ký

Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người GhétTác giả: Nhật Canh Thiết TửTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện SủngTại sau núi Tần Uyển. Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?” “Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.” Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…” “Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai… Chúc Lê cứ thế tự nhiên đặt mấy cuốn sổ vào tay Giang Yển, sau đó chạy bịch bịch đi thay quần áo: “Anh xem trước đi, em thay đồ xong sẽ quay lại ngay!”Giang Yển khẽ cười một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, mở cuốn nhật ký nằm trên cùng ra.Đây hẳn là cuốn đầu tiên, ghi lại những chuyện xảy ra không lâu sau khi hắn rời đi. Mấy trang đầu tiên đều lặp đi lặp lại những câu hỏi:“Sao Giang Yển ca ca vẫn chưa về nhỉ?”“Sắp đến sinh nhật mình rồi, nếu Giang Yển ca ca có thể về đón sinh nhật cùng mình thì tốt biết mấy.”“Đã qua rất nhiều, rất nhiều ngày rồi, liệu Giang Yển ca ca có còn tìm đến mình nữa không?”Đọc đến những trang sau, có lẽ Chúc Lê đã ý thức được Giang Yển có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cậu bắt đầu chuyển sang ghi chép lại những chuyện vui vẻ một cách có ý thức. Khi viết, giọng văn giống như đang tâm tình với một người không hiện diện trước mắt.“Ca ca, khoai tây và khoai lang của chúng ta trồng ở kinh thành đã sống rồi! Hoàng đế ban thưởng cho em và nương rất nhiều bạc, còn được ban phong hào nữa đấy! Huyện lệnh đại nhân bảo vì khoai tây và khoai lang có thể cứu sống rất nhiều bá tánh, nhà em đã lập công lớn nên Bệ hạ mới khen thưởng.Nương nói khi xảy ra hạn hán, phía tây đã có rất nhiều người chết đói. Nếu khoai tây và khoai lang thực sự có thể cứu sống được nhiều người thì tốt quá.Đúng rồi, Huyện lệnh đại nhân còn đưa cho anh một bức thư giới thiệu đến thư viện Bạch Sơn, nói là chỉ cần cầm bức thư này là có thể đến phủ thành đi học!Em nghe thiếu gia nhà Huyện lệnh nói, thư viện này đã đào tạo ra rất nhiều quan lớn đó! Nếu ca ca đến đó học, sau này cũng có thể làm quan lớn!”.“Tên biểu ca đáng ghét lại đến đòi thư giới thiệu Huyện lệnh đại nhân tặng cho anh. Em không đưa cho hắn đâu! Bức thư này là của ca ca, ai cũng đừng hòng cướp mất! Hắn còn định mắng em, bị em đấm cho một cú chạy mất dép. Mang tiếng là hán tử mà thật vô dụng!”.“Bà nội lại dẫn theo bác cả đến làm phiền nhà em, còn có cả gã đường ca đáng ghét kia nữa. Nhưng lần này họ đến để xin lỗi, bảo chúng em đại nhân không chấp tiểu nhân…Em và nương đều không muốn để ý đến họ, thế mà họ còn dám ăn vạ không chịu đi! Bà nội còn nằm lăn ra đất khóc lóc, làm mọi người tưởng chúng em bắt nạt bà. May mà Bành công tử dẫn người tới đuổi họ đi, còn dọa nếu họ dám đến nữa sẽ bắt bác cả nhốt vào nhà lao.Vẫn là Bành công tử lợi hại, biết bà nội thương bác cả nhất, nghe thấy thế chắc chắn bà nội không dám bén mảng tới nữa đâu, hì hì!”.“Bệ hạ ban cho nhà em nhiều đất quá, em và nương trồng không xuể. Bành công tử đến thăm, giúp nhà em cho thuê phần lớn ruộng đất. Như vậy mỗi năm em và nương có thể thu được rất nhiều rất nhiều tiền thuê.Ca ca, em kiếm được đồng tiền lớn rồi, bao giờ anh mới về vậy?”.“Chúng em sắp xây nhà lớn rồi! Nhưng em bảo nương vẫn xây nhà mới trên nền đất cũ này, nếu không em sợ anh quay lại tìm sẽ không thấy em…”.“Gần đây đọc y thư em gặp nhiều chữ lạ quá, giá mà có anh ở đây thì tốt biết mấy, em có thể hỏi anh rồi!”“Bành công tử lại đến. Anh ấy biết em đang đọc y thư, còn bảo em gom những chữ không biết lại để hỏi anh ấy. Cả nhà Huyện lệnh đại nhân đều tốt thật đấy! Tiếc là em không thể gom lại để hỏi ca ca…Nhưng không sao đâu, đợi ca ca trở về, thấy em biết thêm nhiều chữ như vậy, chắc chắn anh sẽ khen em cho mà xem!”.“Ca ca, em và nương định chuyển vào thành sống đây. Em và nương đều đã học hết mấy cuốn y thư anh để lại, bọn em muốn mở một y quán trong thành, muốn giống như a phụ trị bệnh cứu người.”“Bành đại ca đã giúp chúng em liên hệ một cửa tiệm, có lẽ ngày kia bọn em sẽ đi…Nhưng anh đừng lo, nhà của em vẫn ở chỗ cũ, em cũng sẽ thường xuyên về thăm. Em còn nhờ Tiểu Thụ nhà bên cạnh rồi, nếu cậu ấy nhìn thấy anh sẽ chạy lên huyện báo cho em biết. Nếu anh về, nhất định phải đợi em nhé, nhất định nhất định phải đợi em đấy!”.“Chúng em dọn vào thành rồi! Ca ca, có phải anh nghĩ sau khi chuyển nhà em sẽ không kể chuyện bên cạnh mình cho anh nghe nữa không? Không có đâu! Em sẽ viết mãi, viết mãi, viết cho đến khi nào ca ca trở về mới thôi!”Mỗi một tờ, mỗi một trang giấy, hình bóng Giang Yển đều xuất hiện trong từng câu chữ của Chúc Lê. Mười năm này, tuy hắn không trở lại thôn Giang Hạ, nhưng dường như hắn vẫn luôn tham dự vào cuộc sống của A Lê, giống như chưa từng rời xa.

Chúc Lê cứ thế tự nhiên đặt mấy cuốn sổ vào tay Giang Yển, sau đó chạy bịch bịch đi thay quần áo: “Anh xem trước đi, em thay đồ xong sẽ quay lại ngay!”

Giang Yển khẽ cười một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, mở cuốn nhật ký nằm trên cùng ra.

Đây hẳn là cuốn đầu tiên, ghi lại những chuyện xảy ra không lâu sau khi hắn rời đi. Mấy trang đầu tiên đều lặp đi lặp lại những câu hỏi:

“Sao Giang Yển ca ca vẫn chưa về nhỉ?”

“Sắp đến sinh nhật mình rồi, nếu Giang Yển ca ca có thể về đón sinh nhật cùng mình thì tốt biết mấy.”

“Đã qua rất nhiều, rất nhiều ngày rồi, liệu Giang Yển ca ca có còn tìm đến mình nữa không?”

Đọc đến những trang sau, có lẽ Chúc Lê đã ý thức được Giang Yển có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cậu bắt đầu chuyển sang ghi chép lại những chuyện vui vẻ một cách có ý thức. Khi viết, giọng văn giống như đang tâm tình với một người không hiện diện trước mắt.

“Ca ca, khoai tây và khoai lang của chúng ta trồng ở kinh thành đã sống rồi! Hoàng đế ban thưởng cho em và nương rất nhiều bạc, còn được ban phong hào nữa đấy! Huyện lệnh đại nhân bảo vì khoai tây và khoai lang có thể cứu sống rất nhiều bá tánh, nhà em đã lập công lớn nên Bệ hạ mới khen thưởng.

Nương nói khi xảy ra hạn hán, phía tây đã có rất nhiều người chết đói. Nếu khoai tây và khoai lang thực sự có thể cứu sống được nhiều người thì tốt quá.

Đúng rồi, Huyện lệnh đại nhân còn đưa cho anh một bức thư giới thiệu đến thư viện Bạch Sơn, nói là chỉ cần cầm bức thư này là có thể đến phủ thành đi học!

Em nghe thiếu gia nhà Huyện lệnh nói, thư viện này đã đào tạo ra rất nhiều quan lớn đó! Nếu ca ca đến đó học, sau này cũng có thể làm quan lớn!”

.

“Tên biểu ca đáng ghét lại đến đòi thư giới thiệu Huyện lệnh đại nhân tặng cho anh. Em không đưa cho hắn đâu! Bức thư này là của ca ca, ai cũng đừng hòng cướp mất! Hắn còn định mắng em, bị em đấm cho một cú chạy mất dép. Mang tiếng là hán tử mà thật vô dụng!”

.

“Bà nội lại dẫn theo bác cả đến làm phiền nhà em, còn có cả gã đường ca đáng ghét kia nữa. Nhưng lần này họ đến để xin lỗi, bảo chúng em đại nhân không chấp tiểu nhân…

Em và nương đều không muốn để ý đến họ, thế mà họ còn dám ăn vạ không chịu đi! Bà nội còn nằm lăn ra đất khóc lóc, làm mọi người tưởng chúng em bắt nạt bà. May mà Bành công tử dẫn người tới đuổi họ đi, còn dọa nếu họ dám đến nữa sẽ bắt bác cả nhốt vào nhà lao.

Vẫn là Bành công tử lợi hại, biết bà nội thương bác cả nhất, nghe thấy thế chắc chắn bà nội không dám bén mảng tới nữa đâu, hì hì!”

.

“Bệ hạ ban cho nhà em nhiều đất quá, em và nương trồng không xuể. Bành công tử đến thăm, giúp nhà em cho thuê phần lớn ruộng đất. Như vậy mỗi năm em và nương có thể thu được rất nhiều rất nhiều tiền thuê.

Ca ca, em kiếm được đồng tiền lớn rồi, bao giờ anh mới về vậy?”

.

“Chúng em sắp xây nhà lớn rồi! Nhưng em bảo nương vẫn xây nhà mới trên nền đất cũ này, nếu không em sợ anh quay lại tìm sẽ không thấy em…”

.

“Gần đây đọc y thư em gặp nhiều chữ lạ quá, giá mà có anh ở đây thì tốt biết mấy, em có thể hỏi anh rồi!”

“Bành công tử lại đến. Anh ấy biết em đang đọc y thư, còn bảo em gom những chữ không biết lại để hỏi anh ấy. Cả nhà Huyện lệnh đại nhân đều tốt thật đấy! Tiếc là em không thể gom lại để hỏi ca ca…

Nhưng không sao đâu, đợi ca ca trở về, thấy em biết thêm nhiều chữ như vậy, chắc chắn anh sẽ khen em cho mà xem!”

.

“Ca ca, em và nương định chuyển vào thành sống đây. Em và nương đều đã học hết mấy cuốn y thư anh để lại, bọn em muốn mở một y quán trong thành, muốn giống như a phụ trị bệnh cứu người.”

“Bành đại ca đã giúp chúng em liên hệ một cửa tiệm, có lẽ ngày kia bọn em sẽ đi…

Nhưng anh đừng lo, nhà của em vẫn ở chỗ cũ, em cũng sẽ thường xuyên về thăm. Em còn nhờ Tiểu Thụ nhà bên cạnh rồi, nếu cậu ấy nhìn thấy anh sẽ chạy lên huyện báo cho em biết. Nếu anh về, nhất định phải đợi em nhé, nhất định nhất định phải đợi em đấy!”

.

“Chúng em dọn vào thành rồi! Ca ca, có phải anh nghĩ sau khi chuyển nhà em sẽ không kể chuyện bên cạnh mình cho anh nghe nữa không? Không có đâu! Em sẽ viết mãi, viết mãi, viết cho đến khi nào ca ca trở về mới thôi!”

Mỗi một tờ, mỗi một trang giấy, hình bóng Giang Yển đều xuất hiện trong từng câu chữ của Chúc Lê. Mười năm này, tuy hắn không trở lại thôn Giang Hạ, nhưng dường như hắn vẫn luôn tham dự vào cuộc sống của A Lê, giống như chưa từng rời xa.

Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người GhétTác giả: Nhật Canh Thiết TửTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện SủngTại sau núi Tần Uyển. Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?” “Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.” Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…” “Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai… Chúc Lê cứ thế tự nhiên đặt mấy cuốn sổ vào tay Giang Yển, sau đó chạy bịch bịch đi thay quần áo: “Anh xem trước đi, em thay đồ xong sẽ quay lại ngay!”Giang Yển khẽ cười một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, mở cuốn nhật ký nằm trên cùng ra.Đây hẳn là cuốn đầu tiên, ghi lại những chuyện xảy ra không lâu sau khi hắn rời đi. Mấy trang đầu tiên đều lặp đi lặp lại những câu hỏi:“Sao Giang Yển ca ca vẫn chưa về nhỉ?”“Sắp đến sinh nhật mình rồi, nếu Giang Yển ca ca có thể về đón sinh nhật cùng mình thì tốt biết mấy.”“Đã qua rất nhiều, rất nhiều ngày rồi, liệu Giang Yển ca ca có còn tìm đến mình nữa không?”Đọc đến những trang sau, có lẽ Chúc Lê đã ý thức được Giang Yển có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cậu bắt đầu chuyển sang ghi chép lại những chuyện vui vẻ một cách có ý thức. Khi viết, giọng văn giống như đang tâm tình với một người không hiện diện trước mắt.“Ca ca, khoai tây và khoai lang của chúng ta trồng ở kinh thành đã sống rồi! Hoàng đế ban thưởng cho em và nương rất nhiều bạc, còn được ban phong hào nữa đấy! Huyện lệnh đại nhân bảo vì khoai tây và khoai lang có thể cứu sống rất nhiều bá tánh, nhà em đã lập công lớn nên Bệ hạ mới khen thưởng.Nương nói khi xảy ra hạn hán, phía tây đã có rất nhiều người chết đói. Nếu khoai tây và khoai lang thực sự có thể cứu sống được nhiều người thì tốt quá.Đúng rồi, Huyện lệnh đại nhân còn đưa cho anh một bức thư giới thiệu đến thư viện Bạch Sơn, nói là chỉ cần cầm bức thư này là có thể đến phủ thành đi học!Em nghe thiếu gia nhà Huyện lệnh nói, thư viện này đã đào tạo ra rất nhiều quan lớn đó! Nếu ca ca đến đó học, sau này cũng có thể làm quan lớn!”.“Tên biểu ca đáng ghét lại đến đòi thư giới thiệu Huyện lệnh đại nhân tặng cho anh. Em không đưa cho hắn đâu! Bức thư này là của ca ca, ai cũng đừng hòng cướp mất! Hắn còn định mắng em, bị em đấm cho một cú chạy mất dép. Mang tiếng là hán tử mà thật vô dụng!”.“Bà nội lại dẫn theo bác cả đến làm phiền nhà em, còn có cả gã đường ca đáng ghét kia nữa. Nhưng lần này họ đến để xin lỗi, bảo chúng em đại nhân không chấp tiểu nhân…Em và nương đều không muốn để ý đến họ, thế mà họ còn dám ăn vạ không chịu đi! Bà nội còn nằm lăn ra đất khóc lóc, làm mọi người tưởng chúng em bắt nạt bà. May mà Bành công tử dẫn người tới đuổi họ đi, còn dọa nếu họ dám đến nữa sẽ bắt bác cả nhốt vào nhà lao.Vẫn là Bành công tử lợi hại, biết bà nội thương bác cả nhất, nghe thấy thế chắc chắn bà nội không dám bén mảng tới nữa đâu, hì hì!”.“Bệ hạ ban cho nhà em nhiều đất quá, em và nương trồng không xuể. Bành công tử đến thăm, giúp nhà em cho thuê phần lớn ruộng đất. Như vậy mỗi năm em và nương có thể thu được rất nhiều rất nhiều tiền thuê.Ca ca, em kiếm được đồng tiền lớn rồi, bao giờ anh mới về vậy?”.“Chúng em sắp xây nhà lớn rồi! Nhưng em bảo nương vẫn xây nhà mới trên nền đất cũ này, nếu không em sợ anh quay lại tìm sẽ không thấy em…”.“Gần đây đọc y thư em gặp nhiều chữ lạ quá, giá mà có anh ở đây thì tốt biết mấy, em có thể hỏi anh rồi!”“Bành công tử lại đến. Anh ấy biết em đang đọc y thư, còn bảo em gom những chữ không biết lại để hỏi anh ấy. Cả nhà Huyện lệnh đại nhân đều tốt thật đấy! Tiếc là em không thể gom lại để hỏi ca ca…Nhưng không sao đâu, đợi ca ca trở về, thấy em biết thêm nhiều chữ như vậy, chắc chắn anh sẽ khen em cho mà xem!”.“Ca ca, em và nương định chuyển vào thành sống đây. Em và nương đều đã học hết mấy cuốn y thư anh để lại, bọn em muốn mở một y quán trong thành, muốn giống như a phụ trị bệnh cứu người.”“Bành đại ca đã giúp chúng em liên hệ một cửa tiệm, có lẽ ngày kia bọn em sẽ đi…Nhưng anh đừng lo, nhà của em vẫn ở chỗ cũ, em cũng sẽ thường xuyên về thăm. Em còn nhờ Tiểu Thụ nhà bên cạnh rồi, nếu cậu ấy nhìn thấy anh sẽ chạy lên huyện báo cho em biết. Nếu anh về, nhất định phải đợi em nhé, nhất định nhất định phải đợi em đấy!”.“Chúng em dọn vào thành rồi! Ca ca, có phải anh nghĩ sau khi chuyển nhà em sẽ không kể chuyện bên cạnh mình cho anh nghe nữa không? Không có đâu! Em sẽ viết mãi, viết mãi, viết cho đến khi nào ca ca trở về mới thôi!”Mỗi một tờ, mỗi một trang giấy, hình bóng Giang Yển đều xuất hiện trong từng câu chữ của Chúc Lê. Mười năm này, tuy hắn không trở lại thôn Giang Hạ, nhưng dường như hắn vẫn luôn tham dự vào cuộc sống của A Lê, giống như chưa từng rời xa.

Chương 67: Nhật ký