Tại sau núi Tần Uyển. Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?” “Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.” Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…” “Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai…

Chương 77: Thân phận bí ẩn

Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người GhétTác giả: Nhật Canh Thiết TửTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện SủngTại sau núi Tần Uyển. Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?” “Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.” Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…” “Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai… Chúc Lê không chỉ có ngoại hình xuất sắc mà tính cách còn kiên cường, lạc quan. Cậu làm việc gì cũng có sự dẻo dai, không bao giờ bỏ cuộc, lại còn rất ham học hỏi. Cậu không chỉ biết chữ mà thỉnh thoảng còn đưa ra những ý tưởng kỳ lạ, khác hẳn người thường.Một ca nhi như vậy, e rằng bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ rung động, và Bành Tử Hiên cũng chỉ là một người nam nhân bình thường mà thôi.Tuy nhiên y cũng biết tâm tư Chúc Lê không đặt nơi y. Từ lúc y nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cưới một ca nhi con quan khác làm phu lang, thì giữa y và Chúc Lê đã không còn khả năng nào nữa. Từ nay về sau, y chỉ có thể coi cậu như em trai.Chỉ là, biết thì biết vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến ca nhi mình từng thương nhớ giờ đây trong mắt chỉ chứa hình bóng của người khác, trong lòng y khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.Bành Tử Hiên nén xuống nỗi chua xót trong lòng, quay sang cười với Giang Yển: “Lúc trước tình cờ gặp nhau ở chợ sáng, tại hạ đã cảm thấy Giang công tử không phải người thường, rất muốn kết giao nhưng mãi chưa có cơ hội.Vốn tưởng sẽ thành niềm nuối tiếc, không ngờ trước khi lên kinh lại có duyên gặp lại Giang công tử. Âu cũng là ý trời đã định. Không biết Giang công tử có nể mặt, cùng A Lê đến tiễn ta một đoạn đường không?”“…”Sống dưới áp lực của Giang Minh Huy bao nhiêu năm, Giang Yển đã rèn được tính cẩn trọng, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Bành Tử Hiên. Tuy nhiên, nhớ lại những dòng nhật ký của Chúc Lê, biết vị đại công tử này đã giúp đỡ mẹ con dì Lý rất nhiều, hắn liền gật đầu: “Không biết Bành công tử rảnh vào ngày nào? Ta và A Lê nhất định sẽ đến.”“Vậy năm ngày sau nhé.” Bành Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc Chúc Lê vừa mới trở về cần nghỉ ngơi, y chọn một ngày không quá gấp gáp, bổ sung thêm: “Vừa hay mùng một tháng sau ta sẽ lên đường.”Hôm nay đã là 24, chỉ còn 6 ngày nữa là đến mùng một.Nhận được câu trả lời chắc chắn, Bành Tử Hiên hàn huyên thêm vài câu. Y vốn định hỏi xem một năm qua Chúc Lê đi đâu, sống thế nào, nhưng nhìn thái độ giấu giếm của hai người họ thì biết có hỏi cũng bằng thừa, bèn quay sang trò chuyện với Lý Nguyệt Lan.Lý gia xảy ra chuyện lớn như vậy, dù mẹ con Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với anh trai rồi, Bành Tử Hiên vẫn an ủi đôi câu rồi mới cáo từ ra về.**Về đến nhà, Bành Tử Hiên đi thẳng vào thư phòng, ngồi một mình trong bóng tối hồi lâu mới cầm bút viết một bức thư.“Công tử, sao người không thắp đèn lên?” Gia nhân bước vào, thấy phòng tối om liền định đi thắp nến.“Không cần đâu.” Bành Tử Hiên dán kín phong thư, đưa cho gia nhân, vẻ mặt trịnh trọng dặn dò: “Giao bức thư này cho A Tài, bảo hắn lập tức thúc ngựa, nhanh chóng đưa đến phủ của cha ta ở kinh thành, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc!”Gia nhân sững sờ, vội vàng nhận lấy thư: “Dạ rõ!” rồi xoay người chạy biến.Bành Tử Hiên nhíu chặt mày, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu rồi mới bước ra khỏi thư phòng.Y tin tưởng A Lê, tin tưởng dì Lý là những người lương thiện thương dân, sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến người khác hay bá tánh Đại Khánh. Nhưng còn Giang Yển, thân phận người này quá mức bí ẩn và kỳ quái, khiến người ta không thể không cảnh giác.Nếu y nhớ không lầm, mấy nước lân bang giao hảo với Đại Khánh không hề có tục lệ nam tử trưởng thành để tóc ngắn. Hơn nữa, bệ hạ cũng từng phái người đi điều tra các tiểu quốc xung quanh, nhưng chưa từng phát hiện loại cây trồng nào giống khoai lang và khoai tây.Vậy rốt cuộc tên Giang Yển này từ đâu tới? Và những giống lương thực cao sản đó hắn lấy từ đâu ra?Y không cách nào xác định được ý đồ của người này, cũng lo lắng hắn sẽ mang đến tai họa bất ngờ cho Lê ca nhi và cả huyện Tô…Chúc Lê không chỉ có ngoại hình xuất sắc mà tính cách còn kiên cường, lạc quan. Cậu làm việc gì cũng có sự dẻo dai, không bao giờ bỏ cuộc, lại còn rất ham học hỏi. Cậu không chỉ biết chữ mà thỉnh thoảng còn đưa ra những ý tưởng kỳ lạ, khác hẳn người thường.Một ca nhi như vậy, e rằng bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ rung động, và Bành Tử Hiên cũng chỉ là một người nam nhân bình thường mà thôi.Tuy nhiên y cũng biết tâm tư Chúc Lê không đặt nơi y. Từ lúc y nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cưới một ca nhi con quan khác làm phu lang, thì giữa y và Chúc Lê đã không còn khả năng nào nữa. Từ nay về sau, y chỉ có thể coi cậu như em trai.Chỉ là, biết thì biết vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến ca nhi mình từng thương nhớ giờ đây trong mắt chỉ chứa hình bóng của người khác, trong lòng y khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.Bành Tử Hiên nén xuống nỗi chua xót trong lòng, quay sang cười với Giang Yển: “Lúc trước tình cờ gặp nhau ở chợ sáng, tại hạ đã cảm thấy Giang công tử không phải người thường, rất muốn kết giao nhưng mãi chưa có cơ hội.Vốn tưởng sẽ thành niềm nuối tiếc, không ngờ trước khi lên kinh lại có duyên gặp lại Giang công tử. Âu cũng là ý trời đã định. Không biết Giang công tử có nể mặt, cùng A Lê đến tiễn ta một đoạn đường không?”“…”Sống dưới áp lực của Giang Minh Huy bao nhiêu năm, Giang Yển đã rèn được tính cẩn trọng, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Bành Tử Hiên. Tuy nhiên, nhớ lại những dòng nhật ký của Chúc Lê, biết vị đại công tử này đã giúp đỡ mẹ con dì Lý rất nhiều, hắn liền gật đầu: “Không biết Bành công tử rảnh vào ngày nào? Ta và A Lê nhất định sẽ đến.”“Vậy năm ngày sau nhé.” Bành Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc Chúc Lê vừa mới trở về cần nghỉ ngơi, y chọn một ngày không quá gấp gáp, bổ sung thêm: “Vừa hay mùng một tháng sau ta sẽ lên đường.”Hôm nay đã là 24, chỉ còn 6 ngày nữa là đến mùng một.Nhận được câu trả lời chắc chắn, Bành Tử Hiên hàn huyên thêm vài câu. Y vốn định hỏi xem một năm qua Chúc Lê đi đâu, sống thế nào, nhưng nhìn thái độ giấu giếm của hai người họ thì biết có hỏi cũng bằng thừa, bèn quay sang trò chuyện với Lý Nguyệt Lan.Lý gia xảy ra chuyện lớn như vậy, dù mẹ con Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với anh trai rồi, Bành Tử Hiên vẫn an ủi đôi câu rồi mới cáo từ ra về.**Về đến nhà, Bành Tử Hiên đi thẳng vào thư phòng, ngồi một mình trong bóng tối hồi lâu mới cầm bút viết một bức thư.“Công tử, sao người không thắp đèn lên?” Gia nhân bước vào, thấy phòng tối om liền định đi thắp nến.“Không cần đâu.” Bành Tử Hiên dán kín phong thư, đưa cho gia nhân, vẻ mặt trịnh trọng dặn dò: “Giao bức thư này cho A Tài, bảo hắn lập tức thúc ngựa, nhanh chóng đưa đến phủ của cha ta ở kinh thành, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc!”Gia nhân sững sờ, vội vàng nhận lấy thư: “Dạ rõ!” rồi xoay người chạy biến.Bành Tử Hiên nhíu chặt mày, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu rồi mới bước ra khỏi thư phòng.Y tin tưởng A Lê, tin tưởng dì Lý là những người lương thiện thương dân, sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến người khác hay bá tánh Đại Khánh. Nhưng còn Giang Yển, thân phận người này quá mức bí ẩn và kỳ quái, khiến người ta không thể không cảnh giác.Nếu y nhớ không lầm, mấy nước lân bang giao hảo với Đại Khánh không hề có tục lệ nam tử trưởng thành để tóc ngắn. Hơn nữa, bệ hạ cũng từng phái người đi điều tra các tiểu quốc xung quanh, nhưng chưa từng phát hiện loại cây trồng nào giống khoai lang và khoai tây.Vậy rốt cuộc tên Giang Yển này từ đâu tới? Và những giống lương thực cao sản đó hắn lấy từ đâu ra?Y không cách nào xác định được ý đồ của người này, cũng lo lắng hắn sẽ mang đến tai họa bất ngờ cho Lê ca nhi và cả huyện Tô…

Chúc Lê không chỉ có ngoại hình xuất sắc mà tính cách còn kiên cường, lạc quan. Cậu làm việc gì cũng có sự dẻo dai, không bao giờ bỏ cuộc, lại còn rất ham học hỏi. Cậu không chỉ biết chữ mà thỉnh thoảng còn đưa ra những ý tưởng kỳ lạ, khác hẳn người thường.

Một ca nhi như vậy, e rằng bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ rung động, và Bành Tử Hiên cũng chỉ là một người nam nhân bình thường mà thôi.

Tuy nhiên y cũng biết tâm tư Chúc Lê không đặt nơi y. Từ lúc y nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cưới một ca nhi con quan khác làm phu lang, thì giữa y và Chúc Lê đã không còn khả năng nào nữa. Từ nay về sau, y chỉ có thể coi cậu như em trai.

Chỉ là, biết thì biết vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến ca nhi mình từng thương nhớ giờ đây trong mắt chỉ chứa hình bóng của người khác, trong lòng y khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.

Bành Tử Hiên nén xuống nỗi chua xót trong lòng, quay sang cười với Giang Yển: “Lúc trước tình cờ gặp nhau ở chợ sáng, tại hạ đã cảm thấy Giang công tử không phải người thường, rất muốn kết giao nhưng mãi chưa có cơ hội.

Vốn tưởng sẽ thành niềm nuối tiếc, không ngờ trước khi lên kinh lại có duyên gặp lại Giang công tử. Âu cũng là ý trời đã định. Không biết Giang công tử có nể mặt, cùng A Lê đến tiễn ta một đoạn đường không?”

“…”

Sống dưới áp lực của Giang Minh Huy bao nhiêu năm, Giang Yển đã rèn được tính cẩn trọng, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Bành Tử Hiên. Tuy nhiên, nhớ lại những dòng nhật ký của Chúc Lê, biết vị đại công tử này đã giúp đỡ mẹ con dì Lý rất nhiều, hắn liền gật đầu: “Không biết Bành công tử rảnh vào ngày nào? Ta và A Lê nhất định sẽ đến.”

“Vậy năm ngày sau nhé.” Bành Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc Chúc Lê vừa mới trở về cần nghỉ ngơi, y chọn một ngày không quá gấp gáp, bổ sung thêm: “Vừa hay mùng một tháng sau ta sẽ lên đường.”

Hôm nay đã là 24, chỉ còn 6 ngày nữa là đến mùng một.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Bành Tử Hiên hàn huyên thêm vài câu. Y vốn định hỏi xem một năm qua Chúc Lê đi đâu, sống thế nào, nhưng nhìn thái độ giấu giếm của hai người họ thì biết có hỏi cũng bằng thừa, bèn quay sang trò chuyện với Lý Nguyệt Lan.

Lý gia xảy ra chuyện lớn như vậy, dù mẹ con Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với anh trai rồi, Bành Tử Hiên vẫn an ủi đôi câu rồi mới cáo từ ra về.

**

Về đến nhà, Bành Tử Hiên đi thẳng vào thư phòng, ngồi một mình trong bóng tối hồi lâu mới cầm bút viết một bức thư.

“Công tử, sao người không thắp đèn lên?” Gia nhân bước vào, thấy phòng tối om liền định đi thắp nến.

“Không cần đâu.” Bành Tử Hiên dán kín phong thư, đưa cho gia nhân, vẻ mặt trịnh trọng dặn dò: “Giao bức thư này cho A Tài, bảo hắn lập tức thúc ngựa, nhanh chóng đưa đến phủ của cha ta ở kinh thành, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc!”

Gia nhân sững sờ, vội vàng nhận lấy thư: “Dạ rõ!” rồi xoay người chạy biến.

Bành Tử Hiên nhíu chặt mày, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu rồi mới bước ra khỏi thư phòng.

Y tin tưởng A Lê, tin tưởng dì Lý là những người lương thiện thương dân, sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến người khác hay bá tánh Đại Khánh. Nhưng còn Giang Yển, thân phận người này quá mức bí ẩn và kỳ quái, khiến người ta không thể không cảnh giác.

Nếu y nhớ không lầm, mấy nước lân bang giao hảo với Đại Khánh không hề có tục lệ nam tử trưởng thành để tóc ngắn. Hơn nữa, bệ hạ cũng từng phái người đi điều tra các tiểu quốc xung quanh, nhưng chưa từng phát hiện loại cây trồng nào giống khoai lang và khoai tây.

Vậy rốt cuộc tên Giang Yển này từ đâu tới? Và những giống lương thực cao sản đó hắn lấy từ đâu ra?

Y không cách nào xác định được ý đồ của người này, cũng lo lắng hắn sẽ mang đến tai họa bất ngờ cho Lê ca nhi và cả huyện Tô…

Chúc Lê không chỉ có ngoại hình xuất sắc mà tính cách còn kiên cường, lạc quan. Cậu làm việc gì cũng có sự dẻo dai, không bao giờ bỏ cuộc, lại còn rất ham học hỏi. Cậu không chỉ biết chữ mà thỉnh thoảng còn đưa ra những ý tưởng kỳ lạ, khác hẳn người thường.

Một ca nhi như vậy, e rằng bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ rung động, và Bành Tử Hiên cũng chỉ là một người nam nhân bình thường mà thôi.

Tuy nhiên y cũng biết tâm tư Chúc Lê không đặt nơi y. Từ lúc y nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cưới một ca nhi con quan khác làm phu lang, thì giữa y và Chúc Lê đã không còn khả năng nào nữa. Từ nay về sau, y chỉ có thể coi cậu như em trai.

Chỉ là, biết thì biết vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến ca nhi mình từng thương nhớ giờ đây trong mắt chỉ chứa hình bóng của người khác, trong lòng y khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.

Bành Tử Hiên nén xuống nỗi chua xót trong lòng, quay sang cười với Giang Yển: “Lúc trước tình cờ gặp nhau ở chợ sáng, tại hạ đã cảm thấy Giang công tử không phải người thường, rất muốn kết giao nhưng mãi chưa có cơ hội.

Vốn tưởng sẽ thành niềm nuối tiếc, không ngờ trước khi lên kinh lại có duyên gặp lại Giang công tử. Âu cũng là ý trời đã định. Không biết Giang công tử có nể mặt, cùng A Lê đến tiễn ta một đoạn đường không?”

“…”

Sống dưới áp lực của Giang Minh Huy bao nhiêu năm, Giang Yển đã rèn được tính cẩn trọng, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Bành Tử Hiên. Tuy nhiên, nhớ lại những dòng nhật ký của Chúc Lê, biết vị đại công tử này đã giúp đỡ mẹ con dì Lý rất nhiều, hắn liền gật đầu: “Không biết Bành công tử rảnh vào ngày nào? Ta và A Lê nhất định sẽ đến.”

“Vậy năm ngày sau nhé.” Bành Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc Chúc Lê vừa mới trở về cần nghỉ ngơi, y chọn một ngày không quá gấp gáp, bổ sung thêm: “Vừa hay mùng một tháng sau ta sẽ lên đường.”

Hôm nay đã là 24, chỉ còn 6 ngày nữa là đến mùng một.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Bành Tử Hiên hàn huyên thêm vài câu. Y vốn định hỏi xem một năm qua Chúc Lê đi đâu, sống thế nào, nhưng nhìn thái độ giấu giếm của hai người họ thì biết có hỏi cũng bằng thừa, bèn quay sang trò chuyện với Lý Nguyệt Lan.

Lý gia xảy ra chuyện lớn như vậy, dù mẹ con Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với anh trai rồi, Bành Tử Hiên vẫn an ủi đôi câu rồi mới cáo từ ra về.

**

Về đến nhà, Bành Tử Hiên đi thẳng vào thư phòng, ngồi một mình trong bóng tối hồi lâu mới cầm bút viết một bức thư.

“Công tử, sao người không thắp đèn lên?” Gia nhân bước vào, thấy phòng tối om liền định đi thắp nến.

“Không cần đâu.” Bành Tử Hiên dán kín phong thư, đưa cho gia nhân, vẻ mặt trịnh trọng dặn dò: “Giao bức thư này cho A Tài, bảo hắn lập tức thúc ngựa, nhanh chóng đưa đến phủ của cha ta ở kinh thành, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc!”

Gia nhân sững sờ, vội vàng nhận lấy thư: “Dạ rõ!” rồi xoay người chạy biến.

Bành Tử Hiên nhíu chặt mày, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu rồi mới bước ra khỏi thư phòng.

Y tin tưởng A Lê, tin tưởng dì Lý là những người lương thiện thương dân, sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến người khác hay bá tánh Đại Khánh. Nhưng còn Giang Yển, thân phận người này quá mức bí ẩn và kỳ quái, khiến người ta không thể không cảnh giác.

Nếu y nhớ không lầm, mấy nước lân bang giao hảo với Đại Khánh không hề có tục lệ nam tử trưởng thành để tóc ngắn. Hơn nữa, bệ hạ cũng từng phái người đi điều tra các tiểu quốc xung quanh, nhưng chưa từng phát hiện loại cây trồng nào giống khoai lang và khoai tây.

Vậy rốt cuộc tên Giang Yển này từ đâu tới? Và những giống lương thực cao sản đó hắn lấy từ đâu ra?

Y không cách nào xác định được ý đồ của người này, cũng lo lắng hắn sẽ mang đến tai họa bất ngờ cho Lê ca nhi và cả huyện Tô…

Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người GhétTác giả: Nhật Canh Thiết TửTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện SủngTại sau núi Tần Uyển. Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn: “Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?” “Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.” Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…” “Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai… Chúc Lê không chỉ có ngoại hình xuất sắc mà tính cách còn kiên cường, lạc quan. Cậu làm việc gì cũng có sự dẻo dai, không bao giờ bỏ cuộc, lại còn rất ham học hỏi. Cậu không chỉ biết chữ mà thỉnh thoảng còn đưa ra những ý tưởng kỳ lạ, khác hẳn người thường.Một ca nhi như vậy, e rằng bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ rung động, và Bành Tử Hiên cũng chỉ là một người nam nhân bình thường mà thôi.Tuy nhiên y cũng biết tâm tư Chúc Lê không đặt nơi y. Từ lúc y nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cưới một ca nhi con quan khác làm phu lang, thì giữa y và Chúc Lê đã không còn khả năng nào nữa. Từ nay về sau, y chỉ có thể coi cậu như em trai.Chỉ là, biết thì biết vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến ca nhi mình từng thương nhớ giờ đây trong mắt chỉ chứa hình bóng của người khác, trong lòng y khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.Bành Tử Hiên nén xuống nỗi chua xót trong lòng, quay sang cười với Giang Yển: “Lúc trước tình cờ gặp nhau ở chợ sáng, tại hạ đã cảm thấy Giang công tử không phải người thường, rất muốn kết giao nhưng mãi chưa có cơ hội.Vốn tưởng sẽ thành niềm nuối tiếc, không ngờ trước khi lên kinh lại có duyên gặp lại Giang công tử. Âu cũng là ý trời đã định. Không biết Giang công tử có nể mặt, cùng A Lê đến tiễn ta một đoạn đường không?”“…”Sống dưới áp lực của Giang Minh Huy bao nhiêu năm, Giang Yển đã rèn được tính cẩn trọng, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Bành Tử Hiên. Tuy nhiên, nhớ lại những dòng nhật ký của Chúc Lê, biết vị đại công tử này đã giúp đỡ mẹ con dì Lý rất nhiều, hắn liền gật đầu: “Không biết Bành công tử rảnh vào ngày nào? Ta và A Lê nhất định sẽ đến.”“Vậy năm ngày sau nhé.” Bành Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc Chúc Lê vừa mới trở về cần nghỉ ngơi, y chọn một ngày không quá gấp gáp, bổ sung thêm: “Vừa hay mùng một tháng sau ta sẽ lên đường.”Hôm nay đã là 24, chỉ còn 6 ngày nữa là đến mùng một.Nhận được câu trả lời chắc chắn, Bành Tử Hiên hàn huyên thêm vài câu. Y vốn định hỏi xem một năm qua Chúc Lê đi đâu, sống thế nào, nhưng nhìn thái độ giấu giếm của hai người họ thì biết có hỏi cũng bằng thừa, bèn quay sang trò chuyện với Lý Nguyệt Lan.Lý gia xảy ra chuyện lớn như vậy, dù mẹ con Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với anh trai rồi, Bành Tử Hiên vẫn an ủi đôi câu rồi mới cáo từ ra về.**Về đến nhà, Bành Tử Hiên đi thẳng vào thư phòng, ngồi một mình trong bóng tối hồi lâu mới cầm bút viết một bức thư.“Công tử, sao người không thắp đèn lên?” Gia nhân bước vào, thấy phòng tối om liền định đi thắp nến.“Không cần đâu.” Bành Tử Hiên dán kín phong thư, đưa cho gia nhân, vẻ mặt trịnh trọng dặn dò: “Giao bức thư này cho A Tài, bảo hắn lập tức thúc ngựa, nhanh chóng đưa đến phủ của cha ta ở kinh thành, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc!”Gia nhân sững sờ, vội vàng nhận lấy thư: “Dạ rõ!” rồi xoay người chạy biến.Bành Tử Hiên nhíu chặt mày, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu rồi mới bước ra khỏi thư phòng.Y tin tưởng A Lê, tin tưởng dì Lý là những người lương thiện thương dân, sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến người khác hay bá tánh Đại Khánh. Nhưng còn Giang Yển, thân phận người này quá mức bí ẩn và kỳ quái, khiến người ta không thể không cảnh giác.Nếu y nhớ không lầm, mấy nước lân bang giao hảo với Đại Khánh không hề có tục lệ nam tử trưởng thành để tóc ngắn. Hơn nữa, bệ hạ cũng từng phái người đi điều tra các tiểu quốc xung quanh, nhưng chưa từng phát hiện loại cây trồng nào giống khoai lang và khoai tây.Vậy rốt cuộc tên Giang Yển này từ đâu tới? Và những giống lương thực cao sản đó hắn lấy từ đâu ra?Y không cách nào xác định được ý đồ của người này, cũng lo lắng hắn sẽ mang đến tai họa bất ngờ cho Lê ca nhi và cả huyện Tô…Chúc Lê không chỉ có ngoại hình xuất sắc mà tính cách còn kiên cường, lạc quan. Cậu làm việc gì cũng có sự dẻo dai, không bao giờ bỏ cuộc, lại còn rất ham học hỏi. Cậu không chỉ biết chữ mà thỉnh thoảng còn đưa ra những ý tưởng kỳ lạ, khác hẳn người thường.Một ca nhi như vậy, e rằng bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ rung động, và Bành Tử Hiên cũng chỉ là một người nam nhân bình thường mà thôi.Tuy nhiên y cũng biết tâm tư Chúc Lê không đặt nơi y. Từ lúc y nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cưới một ca nhi con quan khác làm phu lang, thì giữa y và Chúc Lê đã không còn khả năng nào nữa. Từ nay về sau, y chỉ có thể coi cậu như em trai.Chỉ là, biết thì biết vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến ca nhi mình từng thương nhớ giờ đây trong mắt chỉ chứa hình bóng của người khác, trong lòng y khó tránh khỏi có chút hụt hẫng.Bành Tử Hiên nén xuống nỗi chua xót trong lòng, quay sang cười với Giang Yển: “Lúc trước tình cờ gặp nhau ở chợ sáng, tại hạ đã cảm thấy Giang công tử không phải người thường, rất muốn kết giao nhưng mãi chưa có cơ hội.Vốn tưởng sẽ thành niềm nuối tiếc, không ngờ trước khi lên kinh lại có duyên gặp lại Giang công tử. Âu cũng là ý trời đã định. Không biết Giang công tử có nể mặt, cùng A Lê đến tiễn ta một đoạn đường không?”“…”Sống dưới áp lực của Giang Minh Huy bao nhiêu năm, Giang Yển đã rèn được tính cẩn trọng, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của Bành Tử Hiên. Tuy nhiên, nhớ lại những dòng nhật ký của Chúc Lê, biết vị đại công tử này đã giúp đỡ mẹ con dì Lý rất nhiều, hắn liền gật đầu: “Không biết Bành công tử rảnh vào ngày nào? Ta và A Lê nhất định sẽ đến.”“Vậy năm ngày sau nhé.” Bành Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc Chúc Lê vừa mới trở về cần nghỉ ngơi, y chọn một ngày không quá gấp gáp, bổ sung thêm: “Vừa hay mùng một tháng sau ta sẽ lên đường.”Hôm nay đã là 24, chỉ còn 6 ngày nữa là đến mùng một.Nhận được câu trả lời chắc chắn, Bành Tử Hiên hàn huyên thêm vài câu. Y vốn định hỏi xem một năm qua Chúc Lê đi đâu, sống thế nào, nhưng nhìn thái độ giấu giếm của hai người họ thì biết có hỏi cũng bằng thừa, bèn quay sang trò chuyện với Lý Nguyệt Lan.Lý gia xảy ra chuyện lớn như vậy, dù mẹ con Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với anh trai rồi, Bành Tử Hiên vẫn an ủi đôi câu rồi mới cáo từ ra về.**Về đến nhà, Bành Tử Hiên đi thẳng vào thư phòng, ngồi một mình trong bóng tối hồi lâu mới cầm bút viết một bức thư.“Công tử, sao người không thắp đèn lên?” Gia nhân bước vào, thấy phòng tối om liền định đi thắp nến.“Không cần đâu.” Bành Tử Hiên dán kín phong thư, đưa cho gia nhân, vẻ mặt trịnh trọng dặn dò: “Giao bức thư này cho A Tài, bảo hắn lập tức thúc ngựa, nhanh chóng đưa đến phủ của cha ta ở kinh thành, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc!”Gia nhân sững sờ, vội vàng nhận lấy thư: “Dạ rõ!” rồi xoay người chạy biến.Bành Tử Hiên nhíu chặt mày, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu rồi mới bước ra khỏi thư phòng.Y tin tưởng A Lê, tin tưởng dì Lý là những người lương thiện thương dân, sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến người khác hay bá tánh Đại Khánh. Nhưng còn Giang Yển, thân phận người này quá mức bí ẩn và kỳ quái, khiến người ta không thể không cảnh giác.Nếu y nhớ không lầm, mấy nước lân bang giao hảo với Đại Khánh không hề có tục lệ nam tử trưởng thành để tóc ngắn. Hơn nữa, bệ hạ cũng từng phái người đi điều tra các tiểu quốc xung quanh, nhưng chưa từng phát hiện loại cây trồng nào giống khoai lang và khoai tây.Vậy rốt cuộc tên Giang Yển này từ đâu tới? Và những giống lương thực cao sản đó hắn lấy từ đâu ra?Y không cách nào xác định được ý đồ của người này, cũng lo lắng hắn sẽ mang đến tai họa bất ngờ cho Lê ca nhi và cả huyện Tô…

Chương 77: Thân phận bí ẩn