Khi Cố Cẩn thay xong đồng phục nhân viên rồi đi đến quầy pha chế, đồng nghiệp của hắn liền nhìn hắn cười hí hửng, nói cậu nam sinh kia lại tới tìm hắn. Thoáng chốc hắn hơi sửng sốt, sau đó ngẩng đầu lên nhìn theo hướng mà người đồng nghiệp chỉ tay, lập tức thấy trên dãy ghế dài cách quầy pha chế không xa là một chàng trai trẻ tuổi trầm lặng hoàn toàn khác biệt với bầu không khí sôi nổi trong quán bar, hẳn là sinh viên của một trường đại học gần đây. Cố Cẩn đã từng gặp qua cậu ta vài lần, trong hai tháng này, mỗi ngày cuối tuần chàng trai trẻ tuổi kia đều sẽ tới quán bar, ngồi một mình ở một vị trí khá gần với quầy pha chế, âm thầm lén lút nhìn về phía bọn hắn, tự cho rằng mình sẽ không bị phát hiện. Cố Cẩn vẫn nhớ rõ cậu ta, bởi vì lần đầu tiên đối phương đặt chân tới nơi này, trên gương mặt tràn đầy cảnh giác, tựa như mèo con bước vào một lãnh địa xa lạ mà nó chưa bao giờ biết đến, vừa sợ hãi lại vừa tò mò. Tuy nhiên đây lại là một quán bar rất văn minh và lành mạnh, vì ở gần làng…
Tác giả: