Mặt trời chói chang, vừa bước ra từ trong căn tin, ánh sáng quá mức ở bên ngoài gần như khiến Vu Dư Hạnh không mở nổi mắt. Tháng chín ở Đại học Lam Thành, người đến người đi, tiếng ve kêu râm ran khắp các tán cây cùng tiếng người nói chuyện huyên náo. Quả là một ngày nóng nực. Vu Dư Hạnh cảm thấy vừa đói vừa buồn ngủ. Cậu xách bốn túi đồ, nheo mắt nửa giây ở rìa bóng râm rồi mới quen dần với ánh sáng bên ngoài, bắt đầu đi về phía ký túc xá. Đang là thời gian tập quân sự nên lúc ăn trưa trong căn tin quả thực rất khó tìm được chỗ ngồi nhanh chóng. Người người chen chúc, khiến căng tin trở nên ngột ngạt. Thực sự dễ khiến người ta mất kiên nhẫn. Vu Dư Hạnh mấy hôm nay đã quen với việc gói đồ ăn mang đi, tiện thể cũng 'nuôi' ba ông bạn cùng phòng thành lười biếng, mỗi người chỉ buông một câu "như cậu là được" rồi ung dung về ký túc trước. Tham gia trò chơi dựa vào vận khí, Vu Dư Hạnh gần như chưa bao giờ thắng. Suốt bảy ngày nay đấu kéo búa bao, cả bốn người trong phòng đều tham gia. Ấy…

Chương 5: Quay lại sân bóng, Vu Dư Hạnh phát hiện Tiểu Nghệ vẫn còn ở đó, đang cùng đàn anh vừa nói vừa cười, cúi đầu xem �

Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ TôiTác giả: Nhất Mai Nữu KhấuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện SủngMặt trời chói chang, vừa bước ra từ trong căn tin, ánh sáng quá mức ở bên ngoài gần như khiến Vu Dư Hạnh không mở nổi mắt. Tháng chín ở Đại học Lam Thành, người đến người đi, tiếng ve kêu râm ran khắp các tán cây cùng tiếng người nói chuyện huyên náo. Quả là một ngày nóng nực. Vu Dư Hạnh cảm thấy vừa đói vừa buồn ngủ. Cậu xách bốn túi đồ, nheo mắt nửa giây ở rìa bóng râm rồi mới quen dần với ánh sáng bên ngoài, bắt đầu đi về phía ký túc xá. Đang là thời gian tập quân sự nên lúc ăn trưa trong căn tin quả thực rất khó tìm được chỗ ngồi nhanh chóng. Người người chen chúc, khiến căng tin trở nên ngột ngạt. Thực sự dễ khiến người ta mất kiên nhẫn. Vu Dư Hạnh mấy hôm nay đã quen với việc gói đồ ăn mang đi, tiện thể cũng 'nuôi' ba ông bạn cùng phòng thành lười biếng, mỗi người chỉ buông một câu "như cậu là được" rồi ung dung về ký túc trước. Tham gia trò chơi dựa vào vận khí, Vu Dư Hạnh gần như chưa bao giờ thắng. Suốt bảy ngày nay đấu kéo búa bao, cả bốn người trong phòng đều tham gia. Ấy… Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy."Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường Công Nghiệp kế bên cÅ©ng có người tham gia đấy," Tiểu Nghệ nằm trên giường đối diện, đọc tin trong nhóm cho Vu Dư Hạnh nghe: "Trong đó còn có mấy người là học chung cấp ba với hai bọn mình nữa."Vu Dư Hạnh qua loa đáp một tiếng, mắt vẫn dán chặt vào điện thoại.Trên màn hình, cậu nhắn cho Tịch Dương một chữ: [ Đi ]Tịch Dương trả lời: [ Được ]Vu Dư Hạnh lại nhắn: [ Cảm Æ¡n gel lô hội ]Tịch Dương đáp: [ Không có gì ]Một phút sau, Vu Dư Hạnh mới bừng tỉnh, cảm thấy bản thân cứ ngồi chết dí nhìn chằm chằm cái màn hình như vậy thật có chút thần kinh, bèn lướt nhanh một cái, bá»±c bội thoát khỏi khung chat với Tịch Dương.Có người vừa đăng cập nhật trên vòng bạn bè, cậu lập tức bấm vào.Người này cậu quen cÅ©ng chẳng hẳn quen, chỉ vì người ta thường xuyên đăng trạng thái, mấy ngày là thấy một lần với cái avatar Ultraman, nên cậu chỉ quen thuộc cái avatar đó thôi.Còn người thì không quen, cậu đặt ghi chú là: "Một bạn cá»§a lớp ba."(*)(*)"Một bạn học cá»§a lớp 3" (tức là học sinh thuộc lớp 3 trong cùng khối đó kiểu: Lớp 11-1, 11-2, 11-3,...v.v).WeChat cá»§a Vu Dư Hạnh không nuôi người lạ, vậy sao trong danh bạ lại có người này?Đó là lần hoạt động cá»§a trường hồi lớp 11, bọn con trai lớp 3 mở một cái quầy nhỏ, ghi số điện thoại có thể quét mã nhận phiếu học tập điện tá»­.Trong nhóm người đó có Tịch Dương, vì vậy Vu Dư Hạnh đã để lại số điện thoại cá»§a mình trên bảng đăng ký.Số điện thoại cá»§a cậu cÅ©ng là số WeChat, và chưa đầy năm phút sau khi rời khỏi quầy, đã có một nam sinh thêm cậu làm bạn.Nói thật buồn cười, khoảnh khắc đầu tiên cậu còn tưởng liệu có phải Tịch Dương không.Càng buồn cười hÆ¡n, thật ra cậu để lại số cÅ©ng chính vì ôm hy vọng mong manh rằng biết đâu Tịch Dương sẽ nhìn thấy.Vì thế cậu đã đồng ý lời mời.Chỉ không ngờ sau đó lại có cả đám người ào ào thêm cậu, làm Vu Dư Hạnh sợ quá chẳng thèm phản hồi, tiện thể tắt luôn chức năng thêm bạn qua số điện thoại.Bạn lớp ba này thì bạn bè siêu nhiều, cuộc sống cÅ©ng phong phú, thường xuyên đăng ảnh đi chÆ¡i với cả hội.Vu Dư Hạnh đã quen với việc hay lướt thấy trạng thái cá»§a cậu ta, thỉnh thoảng còn like cho có. Nhưng không quan tâm lắm.Hãy xem thá»­ hôm nay bạn lớp ba này lại đăng gì.Là một ảnh chụp màn hình đoạn chat.Cậu ta đặt ghi chú cho đối phương là "Chó si tình."Nội dung ảnh:·        Bạn cùng lớp ba: "Từ đại học Giao Thị gá»­i điện chúc mừng."·        Chó si tình: "Cảm Æ¡n."·        Bạn cùng lớp ba: "Nhưng mà, tôi đã có rồi."·        Chó si tình: "Muốn chết à?"·        Bạn cùng lớp ba: "Căng thẳng không?"·        Chó si tình: "Tôi mà căng thẳng chắc?"·        Bạn cùng lớp ba: "Æ  kìa, là ai lúc trước còn ấp úng mãi."·        Bạn cùng lớp ba: "Còn bàn đi bàn lại với mấy thằng anh em."·        Bạn cùng lớp ba: "Kết quả người ta chẳng thèm để ý."·        Chó si tình: "Cút."·        Bạn cùng lớp ba: "Hahahaha giận gì chứ."Bạn cùng lớp ba đã làm mờ avatar cá»§a "Chó si tình", còn chú thích thêm: "Mọi người tá»± cảm nhận đi."Vu Dư Hạnh thì chẳng cảm nhận ra được gì, cÅ©ng không dừng lại lâu, thu nhỏ ảnh rồi tiếp tục lướt.Rõ ràng cái vòng bạn bè này là đăng cho những ai hiểu chuyện xem, còn Vu Dư Hạnh chỉ thuộc loại lướt ngang cho vui, ngay cả like "đã đọc" cÅ©ng không cần.Nhưng lạ là, khi thoát ra rồi vào lại, vòng bạn bè đó cá»§a bạn lớp ba này đã biến mất.Chắc là xóa rồi.Mấy ngày bình thường trôi qua rất nhanh.Tối thứ sáu, đàn anh trong nhóm gá»­i tin về địa điểm ngày mai sẽ đi, những trò sẽ chÆ¡i, cùng với những thứ mọi người cần chuẩn bị và số tiền cần đóng.Qua bản tin hàng ngày cá»§a Tiểu Nghệ, Vu Dư Hạnh biết được rằng, ban đầu buổi tụ tập này chỉ khoảng mười người, nhưng sau đó càng ngày càng đông, cuối cùng gần như đủ để thành một chuyến dã ngoại nhỏ.Nội dung chÆ¡i cÅ©ng từ đi dạo công viên ban đầu, biến thành đi biển ở huyện kế bên.Tiểu Nghệ vô cùng háo hức với buổi đi chÆ¡i này, phần lớn là vì cậu ta ham chÆ¡i, phần nhỏ vì có một cô gái cậu ta quen cÅ©ng sẽ đi.Khi Vu Dư Hạnh hỏi cậu ta có phải thích cô gái đó không, hiếm hoi lắm mới thấy trên mặt cậu ta lộ ra vẻ e thẹn kiểu đàn ông.Suýt nữa làm cả phòng cười chết.Nhưng trời quả thá»±c bất công, đêm đó vì quá phấn khích mà Tiểu Nghệ lại bị viêm dạ dày.Ná»­a đêm Vu Dư Hạnh đưa cậu ta đi bệnh viện, truyền dịch rồi lấy thuốc, mãi đến bốn giờ sáng mới về ký túc.Sáng hôm sau khi Vu Dư Hạnh vừa tỉnh dậy, Tiểu Nghệ đã gào ầm lên mấy lần.Vừa kêu là còn khó chịu, vừa kêu là không thể đi được nữa."Phần cá»§a cậu tôi sẽ chÆ¡i thay." Vu Dư Hạnh soi gương, đã chuẩn bị sẵn sàng.Tiểu Nghệ đau khổ rúc người vào chăn: "Tôi tưởng tôi không đi thì cậu cÅ©ng không đi."Vu Dư Hạnh liếc nhìn Tiểu Nghệ đã nằm xuống, nhanh tay lấy chai keo định hình xịt lên tóc, vừa mở miệng nói để lấn át giọng kia: "Tại sao tôi lại không đi chứ?"Tiểu Nghệ vẻ mặt vô cùng buồn bã: "Không có tôi ở đấy, cậu phải tá»± bảo vệ mình, cẩn thận với Tịch Dương."Vu Dư Hạnh bật cười.Còn có sức đùa cợt, xem ra cÅ©ng không quá khó chịu.Ký túc xá lại yên tÄ©nh trở lại, Vu Dư Hạnh đang lén chỉnh tóc thì Tiểu Nghệ bất ngờ lại thò đầu ra.Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương."Cậu sá»­a soạn đẹp trai thế này để làm gì vậy?" Tiểu Nghệ chợt đổi giọng.Vu Dư Hạnh thuận miệng đáp: "Phải đè bẹp Tịch Dương chứ."Tiểu Nghệ giÆ¡ ngón cái lên với Vu Dư Hạnh: "Có lý!" Rồi lại nằm xuống: "Tịch Dương thì tính là gì, vẫn phải là Vu Dư Hạnh cá»§a chúng ta đỉnh nhất."Vu Dư Hạnh nhìn mình trong gương, bất giác mím môi: "Vừa nãy cậu định nói gì với tôi thế?"Tiểu Nghệ lại thò đầu ra: "Hôm nay nếu cậu gặp Đình Đình thì... thôi thôi bỏ đi."Vu Dư Hạnh liền hỏi: "Hôm nay cậu vốn có kế hoạch à?""Kế hoạch cái quá»· gì, chỉ muốn xin cái WeChat thôi," Tiểu Nghệ lại nói, "thôi thôi, không có duyên."Cậu ta còn thêm: "Đúng rồi, cứ thế, đẹp trai đến chết cái tên Tịch Dương kia!"Mấy ngày nay, Vu Dư Hạnh mÆ¡ hồ cảm thấy Tiểu Nghệ có chút khó chịu với Tịch Dương.Vu Dư Hạnh không hiểu đây là thứ từ trường gì, bạn cùng bàn hồi cấp ba cá»§a cậu cÅ©ng thế, Tiểu Nghệ cÅ©ng vậy, dường như ai chỉ cần thân thiết với cậu một chút, sẽ dần dần sinh ra ác cảm với Tịch Dương.Nhưng cÅ©ng không khó hiểu, nguyên nhân thật ra rất đơn giản, vì luôn có người đem cậu và Tịch Dương ra so sánh.Cấp ba thậm chí còn có mấy thứ buồn cười kiểu "Tịch Dương hay Vu Dư Hạnh", thêm vài câu chuyện sai lệch truyền miệng, làm bạn cá»§a Vu Dư Hạnh thì tất nhiên sẽ nghiêng về phía cậu.Có điều cái "khó chịu" cá»§a Tiểu Nghệ cÅ©ng còn được, chẳng qua vì mấy hôm trước bạn cậu ta nói Tịch Dương đẹp trai hÆ¡n Vu Dư Hạnh, rồi vì chuyện Vu Dư Hạnh bị lôi vào cái tình tay ba hai nam một nữ mà cảm thấy cậu thiệt thòi nên trút giận sang Tịch Dương.Còn bạn cùng bàn cấp ba cá»§a Vu Dư Hạnh thì có thể nói là ghét hẳn Tịch Dương, mà trong đó, một phần cÅ©ng là vì Vu Dư Hạnh.Vu Dư Hạnh vô cùng bất đắc dÄ©, nhưng cÅ©ng chẳng thể làm gì.Hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh ngắt những đám mây trắng trôi lững lờ, mặt trời dịu nhẹ chiếu sáng con đường trong khuôn viên trường.Vì đông người, đàn anh gọi hẳn hai chiếc xe, một cho Đại học Lam Thành, một cho Đại học Công nghiệp.Vu Dư Hạnh vừa đến cổng trường, bên ngoài xe đàn anh đã lớn tiếng gọi cậu."Tiểu tiên nam!"Đến gần đó, đàn anh lại gọi cậu một tiếng: "Tiểu tiên nam, chào buổi sáng."Vu Dư Hạnh bất đắc dÄ© cười một cái: "Chào buổi sáng, đàn anh."Đàn anh vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Có thể gọi cậu là tiểu tiên nam chứ?"Vu Dư Hạnh không để tâm: "Có thể."Đàn anh: "Vậy lên xe đi."Vu Dư Hạnh: "Vâng."Đi trước cậu là hai nữ sinh, Vu Dư Hạnh đi theo sau họ.Vừa bước lên cầu thang xe, tiếng trò chuyện khe khẽ cá»§a hai cô gái phía trước liền lọt vào tai cậu."Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì sao?""Được chứ được chứ, cậu đi đi."Vu Dư Hạnh liếc vào khoang xe, bên kia Tịch Dương đang ngồi một mình, ở vị trí phía trước gần giữa xe.Cô gái nói chuyện bước lên phía trước, Vu Dư Hạnh vô thức chậm bước lại, còn bên kia Tịch Dương đang cúi đầu nhìn điện thoại.Chẳng mấy chốc, cô gái đi đến bên chỗ ngồi, nhưng không lập tức ngồi xuống mà đứng lại.Đúng lúc này, Tịch Dương bất ngờ nhét tai nghe vào tai, ngay giây tiếp theo liền đặt chiếc túi lên ghế bên cạnh.Cô gái đang định ra tay thì bị chặn lại, lời chưa kịp nói ra, chỉ biết ho khan mấy tiếng.Cô quay đầu lè lưỡi với bạn mình, rồi thôi.Rất nhanh sau đó, hai cô gái ngồi xuống hàng ghế trống phía sau.Tịch Dương trông như chẳng hay biết gì, túi cÅ©ng chỉ đặt tạm, chẳng bao lâu lại cầm lên.Vu Dư Hạnh tiếp tục bước lên phía trước, khi chỉ còn cách Tịch Dương hÆ¡n một mét, trong đầu cậu bỗng vang lên một giọng nói.Đó chính là giọng cá»§a chính cậu."Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì sao?""Được chứ được chứ, cậu đi đi.""Được, đi thôi.""Đi đi Vu Dư Hạnh!"Có ý nghÄ© này trong đầu, Vu Dư Hạnh bất giác căng thẳng.Căng thẳng đến mức, khi gần đến chỗ đó, cậu bỗng chùn bước."Thôi vậy. Thôi bỏ đi."Vu Dư Hạnh lập tức gạt bỏ ý nghÄ© ấy, nhưng ngay lúc định tiếp tục đi thì phía trước bỗng có bạn học đứng dậy.Người này chắn ngay trước mặt Vu Dư Hạnh, như thể không nhìn thấy cậu, bắt đầu với tay lên ngăn để hành lý tìm đồ.Đúng lúc đó, phía sau Vu Dư Hạnh cÅ©ng có người bước lên.Hai nam sinh cười đùa chọc nhau, trông chừng sắp va vào cậu.Trong đầu Vu Dư Hạnh lại vang lên giọng nói kia."Hay là... nhân lúc này?""Vậy thì... vậy thì...""Chỗ này có ai chưa?"Hỏi xong, Vu Dư Hạnh mới nhớ ra Tịch Dương đang đeo tai nghe.Cậu bối rối chết đi được.Người phía trước vẫn chưa tìm xong đồ."Không có."Trước khi Vu Dư Hạnh kịp nghÄ© "thôi bỏ đi", Tịch Dương đã lên tiếng, lại còn nói thêm một câu: "Không ai cả."Vu Dư Hạnh: "Ồ."Tịch Dương còn dịch vào trong một chút.Sá»± tình đã đến nước này....Thì ngồi thôi.Vu Dư Hạnh cÅ©ng có một chiếc túi, nhưng bỗng thấy mình quá ngoan, không biết nên để thế nào, cứ như chưa từng đi xe bao giờ.Không khí yên ắng.Người tìm đồ thôi không tìm nữa, mấy cậu con trai ồn ào lúc nãy cÅ©ng đã ngồi xuống hàng ghế phía trước.Còn lúc này, trong đầu Vu Dư Hạnh chỉ toàn một ý nghÄ©:Trời Æ¡i, chân mình chạm vào quần cá»§a Tịch Dương rồi.Xe vẫn chưa khởi động, cÅ©ng chưa bật điều hòa.Bảy giờ rưỡi sáng một ngày tháng Chín.HÆ¡i nóng một chút.

Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy.

"Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường Công Nghiệp kế bên cũng có người tham gia đấy," Tiểu Nghệ nằm trên giường đối diện, đọc tin trong nhóm cho Vu Dư Hạnh nghe: "Trong đó còn có mấy người là học chung cấp ba với hai bọn mình nữa."

Vu Dư Hạnh qua loa đáp một tiếng, mắt vẫn dán chặt vào điện thoại.

Trên màn hình, cậu nhắn cho Tịch Dương một chữ: [ Đi ]

Tịch Dương trả lời: [ Được ]

Vu Dư Hạnh lại nhắn: [ Cảm ơn gel lô hội ]

Tịch Dương đáp: [ Không có gì ]

Một phút sau, Vu Dư Hạnh mới bừng tỉnh, cảm thấy bản thân cứ ngồi chết dí nhìn chằm chằm cái màn hình như vậy thật có chút thần kinh, bèn lướt nhanh một cái, bực bội thoát khỏi khung chat với Tịch Dương.

Có người vừa đăng cập nhật trên vòng bạn bè, cậu lập tức bấm vào.

Người này cậu quen cũng chẳng hẳn quen, chỉ vì người ta thường xuyên đăng trạng thái, mấy ngày là thấy một lần với cái avatar Ultraman, nên cậu chỉ quen thuộc cái avatar đó thôi.

Còn người thì không quen, cậu đặt ghi chú là: "Một bạn của lớp ba."(*)

(*)"Một bạn học của lớp 3" (tức là học sinh thuộc lớp 3 trong cùng khối đó kiểu: Lớp 11-1, 11-2, 11-3,...v.v).

WeChat của Vu Dư Hạnh không nuôi người lạ, vậy sao trong danh bạ lại có người này?

Đó là lần hoạt động của trường hồi lớp 11, bọn con trai lớp 3 mở một cái quầy nhỏ, ghi số điện thoại có thể quét mã nhận phiếu học tập điện tử.

Trong nhóm người đó có Tịch Dương, vì vậy Vu Dư Hạnh đã để lại số điện thoại của mình trên bảng đăng ký.

Số điện thoại của cậu cũng là số WeChat, và chưa đầy năm phút sau khi rời khỏi quầy, đã có một nam sinh thêm cậu làm bạn.

Nói thật buồn cười, khoảnh khắc đầu tiên cậu còn tưởng liệu có phải Tịch Dương không.

Càng buồn cười hơn, thật ra cậu để lại số cũng chính vì ôm hy vọng mong manh rằng biết đâu Tịch Dương sẽ nhìn thấy.

Vì thế cậu đã đồng ý lời mời.

Chỉ không ngờ sau đó lại có cả đám người ào ào thêm cậu, làm Vu Dư Hạnh sợ quá chẳng thèm phản hồi, tiện thể tắt luôn chức năng thêm bạn qua số điện thoại.

Bạn lớp ba này thì bạn bè siêu nhiều, cuộc sống cũng phong phú, thường xuyên đăng ảnh đi chơi với cả hội.

Vu Dư Hạnh đã quen với việc hay lướt thấy trạng thái của cậu ta, thỉnh thoảng còn like cho có. Nhưng không quan tâm lắm.

Hãy xem thử hôm nay bạn lớp ba này lại đăng gì.

Là một ảnh chụp màn hình đoạn chat.

Cậu ta đặt ghi chú cho đối phương là "Chó si tình."

Nội dung ảnh:

·        Bạn cùng lớp ba: "Từ đại học Giao Thị gửi điện chúc mừng."

·        Chó si tình: "Cảm ơn."

·        Bạn cùng lớp ba: "Nhưng mà, tôi đã có rồi."

·        Chó si tình: "Muốn chết à?"

·        Bạn cùng lớp ba: "Căng thẳng không?"

·        Chó si tình: "Tôi mà căng thẳng chắc?"

·        Bạn cùng lớp ba: "Ơ kìa, là ai lúc trước còn ấp úng mãi."

·        Bạn cùng lớp ba: "Còn bàn đi bàn lại với mấy thằng anh em."

·        Bạn cùng lớp ba: "Kết quả người ta chẳng thèm để ý."

·        Chó si tình: "Cút."

·        Bạn cùng lớp ba: "Hahahaha giận gì chứ."

Bạn cùng lớp ba đã làm mờ avatar của "Chó si tình", còn chú thích thêm: "Mọi người tự cảm nhận đi."

Vu Dư Hạnh thì chẳng cảm nhận ra được gì, cũng không dừng lại lâu, thu nhỏ ảnh rồi tiếp tục lướt.

Rõ ràng cái vòng bạn bè này là đăng cho những ai hiểu chuyện xem, còn Vu Dư Hạnh chỉ thuộc loại lướt ngang cho vui, ngay cả like "đã đọc" cũng không cần.

Nhưng lạ là, khi thoát ra rồi vào lại, vòng bạn bè đó của bạn lớp ba này đã biến mất.

Chắc là xóa rồi.

Mấy ngày bình thường trôi qua rất nhanh.

Tối thứ sáu, đàn anh trong nhóm gửi tin về địa điểm ngày mai sẽ đi, những trò sẽ chơi, cùng với những thứ mọi người cần chuẩn bị và số tiền cần đóng.

Qua bản tin hàng ngày của Tiểu Nghệ, Vu Dư Hạnh biết được rằng, ban đầu buổi tụ tập này chỉ khoảng mười người, nhưng sau đó càng ngày càng đông, cuối cùng gần như đủ để thành một chuyến dã ngoại nhỏ.

Nội dung chơi cũng từ đi dạo công viên ban đầu, biến thành đi biển ở huyện kế bên.

Tiểu Nghệ vô cùng háo hức với buổi đi chơi này, phần lớn là vì cậu ta ham chơi, phần nhỏ vì có một cô gái cậu ta quen cũng sẽ đi.

Khi Vu Dư Hạnh hỏi cậu ta có phải thích cô gái đó không, hiếm hoi lắm mới thấy trên mặt cậu ta lộ ra vẻ e thẹn kiểu đàn ông.

Suýt nữa làm cả phòng cười chết.

Nhưng trời quả thực bất công, đêm đó vì quá phấn khích mà Tiểu Nghệ lại bị viêm dạ dày.

Nửa đêm Vu Dư Hạnh đưa cậu ta đi bệnh viện, truyền dịch rồi lấy thuốc, mãi đến bốn giờ sáng mới về ký túc.

Sáng hôm sau khi Vu Dư Hạnh vừa tỉnh dậy, Tiểu Nghệ đã gào ầm lên mấy lần.

Vừa kêu là còn khó chịu, vừa kêu là không thể đi được nữa.

"Phần của cậu tôi sẽ chơi thay." Vu Dư Hạnh soi gương, đã chuẩn bị sẵn sàng.

Tiểu Nghệ đau khổ rúc người vào chăn: "Tôi tưởng tôi không đi thì cậu cũng không đi."

Vu Dư Hạnh liếc nhìn Tiểu Nghệ đã nằm xuống, nhanh tay lấy chai keo định hình xịt lên tóc, vừa mở miệng nói để lấn át giọng kia: "Tại sao tôi lại không đi chứ?"

Tiểu Nghệ vẻ mặt vô cùng buồn bã: "Không có tôi ở đấy, cậu phải tự bảo vệ mình, cẩn thận với Tịch Dương."

Vu Dư Hạnh bật cười.

Còn có sức đùa cợt, xem ra cũng không quá khó chịu.

Ký túc xá lại yên tĩnh trở lại, Vu Dư Hạnh đang lén chỉnh tóc thì Tiểu Nghệ bất ngờ lại thò đầu ra.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương.

"Cậu sửa soạn đẹp trai thế này để làm gì vậy?" Tiểu Nghệ chợt đổi giọng.

Vu Dư Hạnh thuận miệng đáp: "Phải đè bẹp Tịch Dương chứ."

Tiểu Nghệ giơ ngón cái lên với Vu Dư Hạnh: "Có lý!" Rồi lại nằm xuống: "Tịch Dương thì tính là gì, vẫn phải là Vu Dư Hạnh của chúng ta đỉnh nhất."

Vu Dư Hạnh nhìn mình trong gương, bất giác mím môi: "Vừa nãy cậu định nói gì với tôi thế?"

Tiểu Nghệ lại thò đầu ra: "Hôm nay nếu cậu gặp Đình Đình thì... thôi thôi bỏ đi."

Vu Dư Hạnh liền hỏi: "Hôm nay cậu vốn có kế hoạch à?"

"Kế hoạch cái quỷ gì, chỉ muốn xin cái WeChat thôi," Tiểu Nghệ lại nói, "thôi thôi, không có duyên."

Cậu ta còn thêm: "Đúng rồi, cứ thế, đẹp trai đến chết cái tên Tịch Dương kia!"

Mấy ngày nay, Vu Dư Hạnh mơ hồ cảm thấy Tiểu Nghệ có chút khó chịu với Tịch Dương.

Vu Dư Hạnh không hiểu đây là thứ từ trường gì, bạn cùng bàn hồi cấp ba của cậu cũng thế, Tiểu Nghệ cũng vậy, dường như ai chỉ cần thân thiết với cậu một chút, sẽ dần dần sinh ra ác cảm với Tịch Dương.

Nhưng cũng không khó hiểu, nguyên nhân thật ra rất đơn giản, vì luôn có người đem cậu và Tịch Dương ra so sánh.

Cấp ba thậm chí còn có mấy thứ buồn cười kiểu "Tịch Dương hay Vu Dư Hạnh", thêm vài câu chuyện sai lệch truyền miệng, làm bạn của Vu Dư Hạnh thì tất nhiên sẽ nghiêng về phía cậu.

Có điều cái "khó chịu" của Tiểu Nghệ cũng còn được, chẳng qua vì mấy hôm trước bạn cậu ta nói Tịch Dương đẹp trai hơn Vu Dư Hạnh, rồi vì chuyện Vu Dư Hạnh bị lôi vào cái tình tay ba hai nam một nữ mà cảm thấy cậu thiệt thòi nên trút giận sang Tịch Dương.

Còn bạn cùng bàn cấp ba của Vu Dư Hạnh thì có thể nói là ghét hẳn Tịch Dương, mà trong đó, một phần cũng là vì Vu Dư Hạnh.

Vu Dư Hạnh vô cùng bất đắc dĩ, nhưng cũng chẳng thể làm gì.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh ngắt những đám mây trắng trôi lững lờ, mặt trời dịu nhẹ chiếu sáng con đường trong khuôn viên trường.

Vì đông người, đàn anh gọi hẳn hai chiếc xe, một cho Đại học Lam Thành, một cho Đại học Công nghiệp.

Vu Dư Hạnh vừa đến cổng trường, bên ngoài xe đàn anh đã lớn tiếng gọi cậu.

"Tiểu tiên nam!"

Đến gần đó, đàn anh lại gọi cậu một tiếng: "Tiểu tiên nam, chào buổi sáng."

Vu Dư Hạnh bất đắc dĩ cười một cái: "Chào buổi sáng, đàn anh."

Đàn anh vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Có thể gọi cậu là tiểu tiên nam chứ?"

Vu Dư Hạnh không để tâm: "Có thể."

Đàn anh: "Vậy lên xe đi."

Vu Dư Hạnh: "Vâng."

Đi trước cậu là hai nữ sinh, Vu Dư Hạnh đi theo sau họ.

Vừa bước lên cầu thang xe, tiếng trò chuyện khe khẽ của hai cô gái phía trước liền lọt vào tai cậu.

"Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì sao?"

"Được chứ được chứ, cậu đi đi."

Vu Dư Hạnh liếc vào khoang xe, bên kia Tịch Dương đang ngồi một mình, ở vị trí phía trước gần giữa xe.

Cô gái nói chuyện bước lên phía trước, Vu Dư Hạnh vô thức chậm bước lại, còn bên kia Tịch Dương đang cúi đầu nhìn điện thoại.

Chẳng mấy chốc, cô gái đi đến bên chỗ ngồi, nhưng không lập tức ngồi xuống mà đứng lại.

Đúng lúc này, Tịch Dương bất ngờ nhét tai nghe vào tai, ngay giây tiếp theo liền đặt chiếc túi lên ghế bên cạnh.

Cô gái đang định ra tay thì bị chặn lại, lời chưa kịp nói ra, chỉ biết ho khan mấy tiếng.

Cô quay đầu lè lưỡi với bạn mình, rồi thôi.

Rất nhanh sau đó, hai cô gái ngồi xuống hàng ghế trống phía sau.

Tịch Dương trông như chẳng hay biết gì, túi cũng chỉ đặt tạm, chẳng bao lâu lại cầm lên.

Vu Dư Hạnh tiếp tục bước lên phía trước, khi chỉ còn cách Tịch Dương hơn một mét, trong đầu cậu bỗng vang lên một giọng nói.

Đó chính là giọng của chính cậu.

"Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì sao?"

"Được chứ được chứ, cậu đi đi."

"Được, đi thôi."

"Đi đi Vu Dư Hạnh!"

Có ý nghĩ này trong đầu, Vu Dư Hạnh bất giác căng thẳng.

Căng thẳng đến mức, khi gần đến chỗ đó, cậu bỗng chùn bước.

"Thôi vậy. Thôi bỏ đi."

Vu Dư Hạnh lập tức gạt bỏ ý nghĩ ấy, nhưng ngay lúc định tiếp tục đi thì phía trước bỗng có bạn học đứng dậy.

Người này chắn ngay trước mặt Vu Dư Hạnh, như thể không nhìn thấy cậu, bắt đầu với tay lên ngăn để hành lý tìm đồ.

Đúng lúc đó, phía sau Vu Dư Hạnh cũng có người bước lên.

Hai nam sinh cười đùa chọc nhau, trông chừng sắp va vào cậu.

Trong đầu Vu Dư Hạnh lại vang lên giọng nói kia.

"Hay là... nhân lúc này?"

"Vậy thì... vậy thì..."

"Chỗ này có ai chưa?"

Hỏi xong, Vu Dư Hạnh mới nhớ ra Tịch Dương đang đeo tai nghe.

Cậu bối rối chết đi được.

Người phía trước vẫn chưa tìm xong đồ.

"Không có."

Trước khi Vu Dư Hạnh kịp nghĩ "thôi bỏ đi", Tịch Dương đã lên tiếng, lại còn nói thêm một câu: "Không ai cả."

Vu Dư Hạnh: "Ồ."

Tịch Dương còn dịch vào trong một chút.

Sự tình đã đến nước này....

Thì ngồi thôi.

Vu Dư Hạnh cũng có một chiếc túi, nhưng bỗng thấy mình quá ngoan, không biết nên để thế nào, cứ như chưa từng đi xe bao giờ.

Không khí yên ắng.

Người tìm đồ thôi không tìm nữa, mấy cậu con trai ồn ào lúc nãy cũng đã ngồi xuống hàng ghế phía trước.

Còn lúc này, trong đầu Vu Dư Hạnh chỉ toàn một ý nghĩ:

Trời ơi, chân mình chạm vào quần của Tịch Dương rồi.

Xe vẫn chưa khởi động, cũng chưa bật điều hòa.

Bảy giờ rưỡi sáng một ngày tháng Chín.

Hơi nóng một chút.

Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ TôiTác giả: Nhất Mai Nữu KhấuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện SủngMặt trời chói chang, vừa bước ra từ trong căn tin, ánh sáng quá mức ở bên ngoài gần như khiến Vu Dư Hạnh không mở nổi mắt. Tháng chín ở Đại học Lam Thành, người đến người đi, tiếng ve kêu râm ran khắp các tán cây cùng tiếng người nói chuyện huyên náo. Quả là một ngày nóng nực. Vu Dư Hạnh cảm thấy vừa đói vừa buồn ngủ. Cậu xách bốn túi đồ, nheo mắt nửa giây ở rìa bóng râm rồi mới quen dần với ánh sáng bên ngoài, bắt đầu đi về phía ký túc xá. Đang là thời gian tập quân sự nên lúc ăn trưa trong căn tin quả thực rất khó tìm được chỗ ngồi nhanh chóng. Người người chen chúc, khiến căng tin trở nên ngột ngạt. Thực sự dễ khiến người ta mất kiên nhẫn. Vu Dư Hạnh mấy hôm nay đã quen với việc gói đồ ăn mang đi, tiện thể cũng 'nuôi' ba ông bạn cùng phòng thành lười biếng, mỗi người chỉ buông một câu "như cậu là được" rồi ung dung về ký túc trước. Tham gia trò chơi dựa vào vận khí, Vu Dư Hạnh gần như chưa bao giờ thắng. Suốt bảy ngày nay đấu kéo búa bao, cả bốn người trong phòng đều tham gia. Ấy… Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy."Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường Công Nghiệp kế bên cÅ©ng có người tham gia đấy," Tiểu Nghệ nằm trên giường đối diện, đọc tin trong nhóm cho Vu Dư Hạnh nghe: "Trong đó còn có mấy người là học chung cấp ba với hai bọn mình nữa."Vu Dư Hạnh qua loa đáp một tiếng, mắt vẫn dán chặt vào điện thoại.Trên màn hình, cậu nhắn cho Tịch Dương một chữ: [ Đi ]Tịch Dương trả lời: [ Được ]Vu Dư Hạnh lại nhắn: [ Cảm Æ¡n gel lô hội ]Tịch Dương đáp: [ Không có gì ]Một phút sau, Vu Dư Hạnh mới bừng tỉnh, cảm thấy bản thân cứ ngồi chết dí nhìn chằm chằm cái màn hình như vậy thật có chút thần kinh, bèn lướt nhanh một cái, bá»±c bội thoát khỏi khung chat với Tịch Dương.Có người vừa đăng cập nhật trên vòng bạn bè, cậu lập tức bấm vào.Người này cậu quen cÅ©ng chẳng hẳn quen, chỉ vì người ta thường xuyên đăng trạng thái, mấy ngày là thấy một lần với cái avatar Ultraman, nên cậu chỉ quen thuộc cái avatar đó thôi.Còn người thì không quen, cậu đặt ghi chú là: "Một bạn cá»§a lớp ba."(*)(*)"Một bạn học cá»§a lớp 3" (tức là học sinh thuộc lớp 3 trong cùng khối đó kiểu: Lớp 11-1, 11-2, 11-3,...v.v).WeChat cá»§a Vu Dư Hạnh không nuôi người lạ, vậy sao trong danh bạ lại có người này?Đó là lần hoạt động cá»§a trường hồi lớp 11, bọn con trai lớp 3 mở một cái quầy nhỏ, ghi số điện thoại có thể quét mã nhận phiếu học tập điện tá»­.Trong nhóm người đó có Tịch Dương, vì vậy Vu Dư Hạnh đã để lại số điện thoại cá»§a mình trên bảng đăng ký.Số điện thoại cá»§a cậu cÅ©ng là số WeChat, và chưa đầy năm phút sau khi rời khỏi quầy, đã có một nam sinh thêm cậu làm bạn.Nói thật buồn cười, khoảnh khắc đầu tiên cậu còn tưởng liệu có phải Tịch Dương không.Càng buồn cười hÆ¡n, thật ra cậu để lại số cÅ©ng chính vì ôm hy vọng mong manh rằng biết đâu Tịch Dương sẽ nhìn thấy.Vì thế cậu đã đồng ý lời mời.Chỉ không ngờ sau đó lại có cả đám người ào ào thêm cậu, làm Vu Dư Hạnh sợ quá chẳng thèm phản hồi, tiện thể tắt luôn chức năng thêm bạn qua số điện thoại.Bạn lớp ba này thì bạn bè siêu nhiều, cuộc sống cÅ©ng phong phú, thường xuyên đăng ảnh đi chÆ¡i với cả hội.Vu Dư Hạnh đã quen với việc hay lướt thấy trạng thái cá»§a cậu ta, thỉnh thoảng còn like cho có. Nhưng không quan tâm lắm.Hãy xem thá»­ hôm nay bạn lớp ba này lại đăng gì.Là một ảnh chụp màn hình đoạn chat.Cậu ta đặt ghi chú cho đối phương là "Chó si tình."Nội dung ảnh:·        Bạn cùng lớp ba: "Từ đại học Giao Thị gá»­i điện chúc mừng."·        Chó si tình: "Cảm Æ¡n."·        Bạn cùng lớp ba: "Nhưng mà, tôi đã có rồi."·        Chó si tình: "Muốn chết à?"·        Bạn cùng lớp ba: "Căng thẳng không?"·        Chó si tình: "Tôi mà căng thẳng chắc?"·        Bạn cùng lớp ba: "Æ  kìa, là ai lúc trước còn ấp úng mãi."·        Bạn cùng lớp ba: "Còn bàn đi bàn lại với mấy thằng anh em."·        Bạn cùng lớp ba: "Kết quả người ta chẳng thèm để ý."·        Chó si tình: "Cút."·        Bạn cùng lớp ba: "Hahahaha giận gì chứ."Bạn cùng lớp ba đã làm mờ avatar cá»§a "Chó si tình", còn chú thích thêm: "Mọi người tá»± cảm nhận đi."Vu Dư Hạnh thì chẳng cảm nhận ra được gì, cÅ©ng không dừng lại lâu, thu nhỏ ảnh rồi tiếp tục lướt.Rõ ràng cái vòng bạn bè này là đăng cho những ai hiểu chuyện xem, còn Vu Dư Hạnh chỉ thuộc loại lướt ngang cho vui, ngay cả like "đã đọc" cÅ©ng không cần.Nhưng lạ là, khi thoát ra rồi vào lại, vòng bạn bè đó cá»§a bạn lớp ba này đã biến mất.Chắc là xóa rồi.Mấy ngày bình thường trôi qua rất nhanh.Tối thứ sáu, đàn anh trong nhóm gá»­i tin về địa điểm ngày mai sẽ đi, những trò sẽ chÆ¡i, cùng với những thứ mọi người cần chuẩn bị và số tiền cần đóng.Qua bản tin hàng ngày cá»§a Tiểu Nghệ, Vu Dư Hạnh biết được rằng, ban đầu buổi tụ tập này chỉ khoảng mười người, nhưng sau đó càng ngày càng đông, cuối cùng gần như đủ để thành một chuyến dã ngoại nhỏ.Nội dung chÆ¡i cÅ©ng từ đi dạo công viên ban đầu, biến thành đi biển ở huyện kế bên.Tiểu Nghệ vô cùng háo hức với buổi đi chÆ¡i này, phần lớn là vì cậu ta ham chÆ¡i, phần nhỏ vì có một cô gái cậu ta quen cÅ©ng sẽ đi.Khi Vu Dư Hạnh hỏi cậu ta có phải thích cô gái đó không, hiếm hoi lắm mới thấy trên mặt cậu ta lộ ra vẻ e thẹn kiểu đàn ông.Suýt nữa làm cả phòng cười chết.Nhưng trời quả thá»±c bất công, đêm đó vì quá phấn khích mà Tiểu Nghệ lại bị viêm dạ dày.Ná»­a đêm Vu Dư Hạnh đưa cậu ta đi bệnh viện, truyền dịch rồi lấy thuốc, mãi đến bốn giờ sáng mới về ký túc.Sáng hôm sau khi Vu Dư Hạnh vừa tỉnh dậy, Tiểu Nghệ đã gào ầm lên mấy lần.Vừa kêu là còn khó chịu, vừa kêu là không thể đi được nữa."Phần cá»§a cậu tôi sẽ chÆ¡i thay." Vu Dư Hạnh soi gương, đã chuẩn bị sẵn sàng.Tiểu Nghệ đau khổ rúc người vào chăn: "Tôi tưởng tôi không đi thì cậu cÅ©ng không đi."Vu Dư Hạnh liếc nhìn Tiểu Nghệ đã nằm xuống, nhanh tay lấy chai keo định hình xịt lên tóc, vừa mở miệng nói để lấn át giọng kia: "Tại sao tôi lại không đi chứ?"Tiểu Nghệ vẻ mặt vô cùng buồn bã: "Không có tôi ở đấy, cậu phải tá»± bảo vệ mình, cẩn thận với Tịch Dương."Vu Dư Hạnh bật cười.Còn có sức đùa cợt, xem ra cÅ©ng không quá khó chịu.Ký túc xá lại yên tÄ©nh trở lại, Vu Dư Hạnh đang lén chỉnh tóc thì Tiểu Nghệ bất ngờ lại thò đầu ra.Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương."Cậu sá»­a soạn đẹp trai thế này để làm gì vậy?" Tiểu Nghệ chợt đổi giọng.Vu Dư Hạnh thuận miệng đáp: "Phải đè bẹp Tịch Dương chứ."Tiểu Nghệ giÆ¡ ngón cái lên với Vu Dư Hạnh: "Có lý!" Rồi lại nằm xuống: "Tịch Dương thì tính là gì, vẫn phải là Vu Dư Hạnh cá»§a chúng ta đỉnh nhất."Vu Dư Hạnh nhìn mình trong gương, bất giác mím môi: "Vừa nãy cậu định nói gì với tôi thế?"Tiểu Nghệ lại thò đầu ra: "Hôm nay nếu cậu gặp Đình Đình thì... thôi thôi bỏ đi."Vu Dư Hạnh liền hỏi: "Hôm nay cậu vốn có kế hoạch à?""Kế hoạch cái quá»· gì, chỉ muốn xin cái WeChat thôi," Tiểu Nghệ lại nói, "thôi thôi, không có duyên."Cậu ta còn thêm: "Đúng rồi, cứ thế, đẹp trai đến chết cái tên Tịch Dương kia!"Mấy ngày nay, Vu Dư Hạnh mÆ¡ hồ cảm thấy Tiểu Nghệ có chút khó chịu với Tịch Dương.Vu Dư Hạnh không hiểu đây là thứ từ trường gì, bạn cùng bàn hồi cấp ba cá»§a cậu cÅ©ng thế, Tiểu Nghệ cÅ©ng vậy, dường như ai chỉ cần thân thiết với cậu một chút, sẽ dần dần sinh ra ác cảm với Tịch Dương.Nhưng cÅ©ng không khó hiểu, nguyên nhân thật ra rất đơn giản, vì luôn có người đem cậu và Tịch Dương ra so sánh.Cấp ba thậm chí còn có mấy thứ buồn cười kiểu "Tịch Dương hay Vu Dư Hạnh", thêm vài câu chuyện sai lệch truyền miệng, làm bạn cá»§a Vu Dư Hạnh thì tất nhiên sẽ nghiêng về phía cậu.Có điều cái "khó chịu" cá»§a Tiểu Nghệ cÅ©ng còn được, chẳng qua vì mấy hôm trước bạn cậu ta nói Tịch Dương đẹp trai hÆ¡n Vu Dư Hạnh, rồi vì chuyện Vu Dư Hạnh bị lôi vào cái tình tay ba hai nam một nữ mà cảm thấy cậu thiệt thòi nên trút giận sang Tịch Dương.Còn bạn cùng bàn cấp ba cá»§a Vu Dư Hạnh thì có thể nói là ghét hẳn Tịch Dương, mà trong đó, một phần cÅ©ng là vì Vu Dư Hạnh.Vu Dư Hạnh vô cùng bất đắc dÄ©, nhưng cÅ©ng chẳng thể làm gì.Hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh ngắt những đám mây trắng trôi lững lờ, mặt trời dịu nhẹ chiếu sáng con đường trong khuôn viên trường.Vì đông người, đàn anh gọi hẳn hai chiếc xe, một cho Đại học Lam Thành, một cho Đại học Công nghiệp.Vu Dư Hạnh vừa đến cổng trường, bên ngoài xe đàn anh đã lớn tiếng gọi cậu."Tiểu tiên nam!"Đến gần đó, đàn anh lại gọi cậu một tiếng: "Tiểu tiên nam, chào buổi sáng."Vu Dư Hạnh bất đắc dÄ© cười một cái: "Chào buổi sáng, đàn anh."Đàn anh vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Có thể gọi cậu là tiểu tiên nam chứ?"Vu Dư Hạnh không để tâm: "Có thể."Đàn anh: "Vậy lên xe đi."Vu Dư Hạnh: "Vâng."Đi trước cậu là hai nữ sinh, Vu Dư Hạnh đi theo sau họ.Vừa bước lên cầu thang xe, tiếng trò chuyện khe khẽ cá»§a hai cô gái phía trước liền lọt vào tai cậu."Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì sao?""Được chứ được chứ, cậu đi đi."Vu Dư Hạnh liếc vào khoang xe, bên kia Tịch Dương đang ngồi một mình, ở vị trí phía trước gần giữa xe.Cô gái nói chuyện bước lên phía trước, Vu Dư Hạnh vô thức chậm bước lại, còn bên kia Tịch Dương đang cúi đầu nhìn điện thoại.Chẳng mấy chốc, cô gái đi đến bên chỗ ngồi, nhưng không lập tức ngồi xuống mà đứng lại.Đúng lúc này, Tịch Dương bất ngờ nhét tai nghe vào tai, ngay giây tiếp theo liền đặt chiếc túi lên ghế bên cạnh.Cô gái đang định ra tay thì bị chặn lại, lời chưa kịp nói ra, chỉ biết ho khan mấy tiếng.Cô quay đầu lè lưỡi với bạn mình, rồi thôi.Rất nhanh sau đó, hai cô gái ngồi xuống hàng ghế trống phía sau.Tịch Dương trông như chẳng hay biết gì, túi cÅ©ng chỉ đặt tạm, chẳng bao lâu lại cầm lên.Vu Dư Hạnh tiếp tục bước lên phía trước, khi chỉ còn cách Tịch Dương hÆ¡n một mét, trong đầu cậu bỗng vang lên một giọng nói.Đó chính là giọng cá»§a chính cậu."Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì sao?""Được chứ được chứ, cậu đi đi.""Được, đi thôi.""Đi đi Vu Dư Hạnh!"Có ý nghÄ© này trong đầu, Vu Dư Hạnh bất giác căng thẳng.Căng thẳng đến mức, khi gần đến chỗ đó, cậu bỗng chùn bước."Thôi vậy. Thôi bỏ đi."Vu Dư Hạnh lập tức gạt bỏ ý nghÄ© ấy, nhưng ngay lúc định tiếp tục đi thì phía trước bỗng có bạn học đứng dậy.Người này chắn ngay trước mặt Vu Dư Hạnh, như thể không nhìn thấy cậu, bắt đầu với tay lên ngăn để hành lý tìm đồ.Đúng lúc đó, phía sau Vu Dư Hạnh cÅ©ng có người bước lên.Hai nam sinh cười đùa chọc nhau, trông chừng sắp va vào cậu.Trong đầu Vu Dư Hạnh lại vang lên giọng nói kia."Hay là... nhân lúc này?""Vậy thì... vậy thì...""Chỗ này có ai chưa?"Hỏi xong, Vu Dư Hạnh mới nhớ ra Tịch Dương đang đeo tai nghe.Cậu bối rối chết đi được.Người phía trước vẫn chưa tìm xong đồ."Không có."Trước khi Vu Dư Hạnh kịp nghÄ© "thôi bỏ đi", Tịch Dương đã lên tiếng, lại còn nói thêm một câu: "Không ai cả."Vu Dư Hạnh: "Ồ."Tịch Dương còn dịch vào trong một chút.Sá»± tình đã đến nước này....Thì ngồi thôi.Vu Dư Hạnh cÅ©ng có một chiếc túi, nhưng bỗng thấy mình quá ngoan, không biết nên để thế nào, cứ như chưa từng đi xe bao giờ.Không khí yên ắng.Người tìm đồ thôi không tìm nữa, mấy cậu con trai ồn ào lúc nãy cÅ©ng đã ngồi xuống hàng ghế phía trước.Còn lúc này, trong đầu Vu Dư Hạnh chỉ toàn một ý nghÄ©:Trời Æ¡i, chân mình chạm vào quần cá»§a Tịch Dương rồi.Xe vẫn chưa khởi động, cÅ©ng chưa bật điều hòa.Bảy giờ rưỡi sáng một ngày tháng Chín.HÆ¡i nóng một chút.

Chương 5: Quay lại sân bóng, Vu Dư Hạnh phát hiện Tiểu Nghệ vẫn còn ở đó, đang cùng đàn anh vừa nói vừa cười, cúi đầu xem �