Hoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ. Phòng Ngôn mở mắt ra, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy. Trước mắt là căn nhà tranh rách nát, thấp thoáng có thể thấy một bóng người bận rộn bên trong. Nàng ngồi trên ngạch cửa, nhìn mảnh đất lồi lõm trước mắt, thật sự không hiểu nổi tại sao mình ngủ một giấc dậy lại đến nơi này. Nàng lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, vì dung mạo bình thường, tính cách không dễ mến, nên dù có rất nhiều người đến nhận nuôi, cuối cùng vẫn không ai đưa nàng về. Nàng đành phải cùng mấy người bạn nhỏ có số phận tương tự ở bên cạnh lão viện trưởng. Năm nàng vào đại học, lão viện trưởng cũng qua đời. Từ đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình nàng đơn độc. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng lại một lần nữa trở về cô nhi viện cũ, nằm trên chiếc ghế bập bênh mà lúc sinh thời viện trưởng vẫn thường ngồi, đung đưa rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình hình như không còn ở cô nhi viện nữa. Nơi xa lạ, người xa lạ, trang phục kỳ quái. Ban đầu, nàng còn tưởng…

Chương 197

Làm Ruộng Khiến Người Làm GiàuTác giả: Nghiên Nghiên Hạ NhậtTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ. Phòng Ngôn mở mắt ra, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy. Trước mắt là căn nhà tranh rách nát, thấp thoáng có thể thấy một bóng người bận rộn bên trong. Nàng ngồi trên ngạch cửa, nhìn mảnh đất lồi lõm trước mắt, thật sự không hiểu nổi tại sao mình ngủ một giấc dậy lại đến nơi này. Nàng lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, vì dung mạo bình thường, tính cách không dễ mến, nên dù có rất nhiều người đến nhận nuôi, cuối cùng vẫn không ai đưa nàng về. Nàng đành phải cùng mấy người bạn nhỏ có số phận tương tự ở bên cạnh lão viện trưởng. Năm nàng vào đại học, lão viện trưởng cũng qua đời. Từ đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình nàng đơn độc. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng lại một lần nữa trở về cô nhi viện cũ, nằm trên chiếc ghế bập bênh mà lúc sinh thời viện trưởng vẫn thường ngồi, đung đưa rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình hình như không còn ở cô nhi viện nữa. Nơi xa lạ, người xa lạ, trang phục kỳ quái. Ban đầu, nàng còn tưởng…  “Em rể, cậu qua đây một chút.”Phòng Nhị Hà dừng bước, nói: “Ồ, đại ca cứ uống trà trước đi, ta thu dọn xong mấy thứ này sẽ qua ngay.”Vương Tri Nghĩa nhíu mày, nói: “Thu dọn đồ đạc? Còn cần đến cậu sao? Nhà cậu nhiều hạ nhân như vậy để làm gì?”Các hạ nhân đang bận rộn xung quanh lén liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, rồi lại nhìn Phòng Nhị Hà, Phòng Nhị Hà như không nghe thấy gì, tiếp tục đi làm việc của mình.Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.Vương Tri Nghĩa tức giận đến dậm chân tại chỗ, nói: “Đúng là không nói nổi lý lẽ.”Nói xong, lại quay về nhà chính.Tiền thị nhìn bộ dạng tức giận của Vương Tri Nghĩa, nói: “Đừng giận, đừng giận, đừng quên mục đích chúng ta đến đây hôm nay. Còn có chính sự chưa nói đâu. Nhịn một chút đi.”Vương Tri Nghĩa vừa nghe Tiền thị nói vậy, càng thêm tức giận, nói: “Đúng là một nhà không biết điều. Chuyện tốt như vậy, người khác cầu còn không được đâu, nếu không phải vì cháu ngoại gái ta, bọn họ có thể vớ được chuyện tốt như vậy sao?”Tiền thị nghe xong lời này, liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, không nói gì.Lại qua một tuần trà nhỏ, Phòng Nhị Hà cuối cùng cũng bận xong, đi đến nhà chính, ngồi xuống nói: “Đại ca đợi lâu, hôm nay khách khứa đông quá, chiêu đãi đại ca không chu toàn.”Vương Tri Nghĩa nghe câu này, châm chọc nói: “Cậu tự biết trong lòng là được rồi.”Tiền thị liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, nói: “Em rể, hôm nay chúng ta đến đây, chủ yếu là để chúc mừng hai cháu ngoại thi đỗ đồng sinh, đây chính là đại hỉ sự trời ban. Tiếp theo, còn có một đại hỉ sự nữa chờ em rể đấy. Không biết muội muội đang ở đâu nhỉ, cũng gọi muội ấy qua đây nghe hỉ sự này đi.”Phòng Nhị Hà nghe xong lời của Tiền thị, hơi kinh ngạc, lại liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, cảm thấy mục đích của hai người này hôm nay e là không đơn giản. Tuy nhiên, nếu Tiền thị đã đề nghị, không đi gọi vợ mình ra cũng có chút không hợp lý.“Tiểu Ất, ngươi đi gọi phu nhân ra đây.”“Vâng, lão gia.”Không nói đâu xa, chỉ cần nhìn cái phong thái này của Phòng Nhị Hà, Vương Tri Nghĩa và Tiền thị đã hơi ghen tị. Nhớ năm đó, Phòng Nhị Hà nghèo rớt mồng tơi, cái gì cũng không có, còn phải bày sạp hàng rong trên trấn, bây giờ mười mấy năm trôi qua, Phòng Nhị Hà đột nhiên phất lên. Trong nhà một đám người hầu, cửa hàng ở huyện thành mỗi ngày cũng kiếm không ít bạc, hai người con trai còn đều thi đỗ đồng sinh.Thật là càng nghĩ tâm trạng càng không tốt.Phòng Nhị Hà giả vờ không chú ý đến ánh mắt của hai người đối diện, cười nói: “Đại ca, đại tẩu, uống trà.”Vương thị vốn đang cùng Lý thị và Hứa thị ở trong phòng nói chuyện phiếm, nghe Phòng Ất đến gọi, bà nhíu mày. Bà đã sớm nhìn thấy đại ca và đại tẩu mình tới, vì giận họ, nên căn bản không muốn ra tiếp đón. Lúc này Phòng Nhị Hà cho người đến gọi, bà tuy không vui, nhưng vẫn đi theo Phòng Ất đến nhà chính.Nhìn thấy Vương thị tới, Tiền thị cười nói: “Muội muội bây giờ có tiền rồi, ngay cả đại ca muội và ta muốn gặp muội một lần cũng khó khăn.”Vương thị liếc nhìn chị dâu nhà mẹ đẻ, nói: “Đại tẩu, ta đây muốn gặp tẩu một lần cũng rất khó, năm ngoái ta đến nhà các người mấy lần cũng có gặp được đâu.”Tiền thị vừa nghe lời này, trên mặt hơi xấu hổ, nói: “Ha hả, lúc đó đại ca muội đang chuẩn bị thi tú tài, trong nhà không phải bận rộn sao.”Vương thị gật gật đầu, nghiêm túc nói: “Ừ, ta cũng bận, đại tẩu không thấy sao, nhà ta cả đống việc đều chờ ta xử lý đây.”Tiền thị không ngờ Vương thị lại nói ra những lời này, cảm giác Vương thị như thay đổi thành người khác, trước đây hiền dịu biết bao, nói bà vài câu bà cũng chưa bao giờ cãi lại. Có thể thấy, tiền tài có thể làm con người ta trở nên lợi hại hơn. Bất quá không sao, chờ bọn họ thúc đẩy xong chuyện hôm nay, nhà họ cũng sẽ nhanh chóng phát đạt.Nghĩ đến đây, Tiền thị liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, cười nói: “Tri Nghĩa, hôm nay ông không phải có chuyện muốn nói với muội muội và em rể sao, còn không mau nói ra, để muội muội và em rể cũng vui mừng một phen.”Vương Tri Nghĩa uống một ngụm trà, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ ta đây nói: “Là có một hỉ sự thế này, các người nghe cho kỹ đây. Chuyện này là người ta nể mặt ta mới đề ra, đến lúc đó các người cũng đừng quên ân tình của ta.”     

 

“Em rể, cậu qua đây một chút.”

Phòng Nhị Hà dừng bước, nói: “Ồ, đại ca cứ uống trà trước đi, ta thu dọn xong mấy thứ này sẽ qua ngay.”

Vương Tri Nghĩa nhíu mày, nói: “Thu dọn đồ đạc? Còn cần đến cậu sao? Nhà cậu nhiều hạ nhân như vậy để làm gì?”

Các hạ nhân đang bận rộn xung quanh lén liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, rồi lại nhìn Phòng Nhị Hà, Phòng Nhị Hà như không nghe thấy gì, tiếp tục đi làm việc của mình.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Vương Tri Nghĩa tức giận đến dậm chân tại chỗ, nói: “Đúng là không nói nổi lý lẽ.”

Nói xong, lại quay về nhà chính.

Tiền thị nhìn bộ dạng tức giận của Vương Tri Nghĩa, nói: “Đừng giận, đừng giận, đừng quên mục đích chúng ta đến đây hôm nay. Còn có chính sự chưa nói đâu. Nhịn một chút đi.”

Vương Tri Nghĩa vừa nghe Tiền thị nói vậy, càng thêm tức giận, nói: “Đúng là một nhà không biết điều. Chuyện tốt như vậy, người khác cầu còn không được đâu, nếu không phải vì cháu ngoại gái ta, bọn họ có thể vớ được chuyện tốt như vậy sao?”

Tiền thị nghe xong lời này, liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, không nói gì.

Lại qua một tuần trà nhỏ, Phòng Nhị Hà cuối cùng cũng bận xong, đi đến nhà chính, ngồi xuống nói: “Đại ca đợi lâu, hôm nay khách khứa đông quá, chiêu đãi đại ca không chu toàn.”

Vương Tri Nghĩa nghe câu này, châm chọc nói: “Cậu tự biết trong lòng là được rồi.”

Tiền thị liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, nói: “Em rể, hôm nay chúng ta đến đây, chủ yếu là để chúc mừng hai cháu ngoại thi đỗ đồng sinh, đây chính là đại hỉ sự trời ban. Tiếp theo, còn có một đại hỉ sự nữa chờ em rể đấy. Không biết muội muội đang ở đâu nhỉ, cũng gọi muội ấy qua đây nghe hỉ sự này đi.”

Phòng Nhị Hà nghe xong lời của Tiền thị, hơi kinh ngạc, lại liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, cảm thấy mục đích của hai người này hôm nay e là không đơn giản. Tuy nhiên, nếu Tiền thị đã đề nghị, không đi gọi vợ mình ra cũng có chút không hợp lý.

“Tiểu Ất, ngươi đi gọi phu nhân ra đây.”

“Vâng, lão gia.”

Không nói đâu xa, chỉ cần nhìn cái phong thái này của Phòng Nhị Hà, Vương Tri Nghĩa và Tiền thị đã hơi ghen tị. Nhớ năm đó, Phòng Nhị Hà nghèo rớt mồng tơi, cái gì cũng không có, còn phải bày sạp hàng rong trên trấn, bây giờ mười mấy năm trôi qua, Phòng Nhị Hà đột nhiên phất lên. Trong nhà một đám người hầu, cửa hàng ở huyện thành mỗi ngày cũng kiếm không ít bạc, hai người con trai còn đều thi đỗ đồng sinh.

Thật là càng nghĩ tâm trạng càng không tốt.

Phòng Nhị Hà giả vờ không chú ý đến ánh mắt của hai người đối diện, cười nói: “Đại ca, đại tẩu, uống trà.”

Vương thị vốn đang cùng Lý thị và Hứa thị ở trong phòng nói chuyện phiếm, nghe Phòng Ất đến gọi, bà nhíu mày. Bà đã sớm nhìn thấy đại ca và đại tẩu mình tới, vì giận họ, nên căn bản không muốn ra tiếp đón. Lúc này Phòng Nhị Hà cho người đến gọi, bà tuy không vui, nhưng vẫn đi theo Phòng Ất đến nhà chính.

Nhìn thấy Vương thị tới, Tiền thị cười nói: “Muội muội bây giờ có tiền rồi, ngay cả đại ca muội và ta muốn gặp muội một lần cũng khó khăn.”

Vương thị liếc nhìn chị dâu nhà mẹ đẻ, nói: “Đại tẩu, ta đây muốn gặp tẩu một lần cũng rất khó, năm ngoái ta đến nhà các người mấy lần cũng có gặp được đâu.”

Tiền thị vừa nghe lời này, trên mặt hơi xấu hổ, nói: “Ha hả, lúc đó đại ca muội đang chuẩn bị thi tú tài, trong nhà không phải bận rộn sao.”

Vương thị gật gật đầu, nghiêm túc nói: “Ừ, ta cũng bận, đại tẩu không thấy sao, nhà ta cả đống việc đều chờ ta xử lý đây.”

Tiền thị không ngờ Vương thị lại nói ra những lời này, cảm giác Vương thị như thay đổi thành người khác, trước đây hiền dịu biết bao, nói bà vài câu bà cũng chưa bao giờ cãi lại. Có thể thấy, tiền tài có thể làm con người ta trở nên lợi hại hơn. Bất quá không sao, chờ bọn họ thúc đẩy xong chuyện hôm nay, nhà họ cũng sẽ nhanh chóng phát đạt.

Nghĩ đến đây, Tiền thị liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, cười nói: “Tri Nghĩa, hôm nay ông không phải có chuyện muốn nói với muội muội và em rể sao, còn không mau nói ra, để muội muội và em rể cũng vui mừng một phen.”

Vương Tri Nghĩa uống một ngụm trà, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ ta đây nói: “Là có một hỉ sự thế này, các người nghe cho kỹ đây. Chuyện này là người ta nể mặt ta mới đề ra, đến lúc đó các người cũng đừng quên ân tình của ta.”

 
 
 

Làm Ruộng Khiến Người Làm GiàuTác giả: Nghiên Nghiên Hạ NhậtTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ. Phòng Ngôn mở mắt ra, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy. Trước mắt là căn nhà tranh rách nát, thấp thoáng có thể thấy một bóng người bận rộn bên trong. Nàng ngồi trên ngạch cửa, nhìn mảnh đất lồi lõm trước mắt, thật sự không hiểu nổi tại sao mình ngủ một giấc dậy lại đến nơi này. Nàng lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, vì dung mạo bình thường, tính cách không dễ mến, nên dù có rất nhiều người đến nhận nuôi, cuối cùng vẫn không ai đưa nàng về. Nàng đành phải cùng mấy người bạn nhỏ có số phận tương tự ở bên cạnh lão viện trưởng. Năm nàng vào đại học, lão viện trưởng cũng qua đời. Từ đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình nàng đơn độc. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng lại một lần nữa trở về cô nhi viện cũ, nằm trên chiếc ghế bập bênh mà lúc sinh thời viện trưởng vẫn thường ngồi, đung đưa rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình hình như không còn ở cô nhi viện nữa. Nơi xa lạ, người xa lạ, trang phục kỳ quái. Ban đầu, nàng còn tưởng…  “Em rể, cậu qua đây một chút.”Phòng Nhị Hà dừng bước, nói: “Ồ, đại ca cứ uống trà trước đi, ta thu dọn xong mấy thứ này sẽ qua ngay.”Vương Tri Nghĩa nhíu mày, nói: “Thu dọn đồ đạc? Còn cần đến cậu sao? Nhà cậu nhiều hạ nhân như vậy để làm gì?”Các hạ nhân đang bận rộn xung quanh lén liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, rồi lại nhìn Phòng Nhị Hà, Phòng Nhị Hà như không nghe thấy gì, tiếp tục đi làm việc của mình.Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.Vương Tri Nghĩa tức giận đến dậm chân tại chỗ, nói: “Đúng là không nói nổi lý lẽ.”Nói xong, lại quay về nhà chính.Tiền thị nhìn bộ dạng tức giận của Vương Tri Nghĩa, nói: “Đừng giận, đừng giận, đừng quên mục đích chúng ta đến đây hôm nay. Còn có chính sự chưa nói đâu. Nhịn một chút đi.”Vương Tri Nghĩa vừa nghe Tiền thị nói vậy, càng thêm tức giận, nói: “Đúng là một nhà không biết điều. Chuyện tốt như vậy, người khác cầu còn không được đâu, nếu không phải vì cháu ngoại gái ta, bọn họ có thể vớ được chuyện tốt như vậy sao?”Tiền thị nghe xong lời này, liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, không nói gì.Lại qua một tuần trà nhỏ, Phòng Nhị Hà cuối cùng cũng bận xong, đi đến nhà chính, ngồi xuống nói: “Đại ca đợi lâu, hôm nay khách khứa đông quá, chiêu đãi đại ca không chu toàn.”Vương Tri Nghĩa nghe câu này, châm chọc nói: “Cậu tự biết trong lòng là được rồi.”Tiền thị liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, nói: “Em rể, hôm nay chúng ta đến đây, chủ yếu là để chúc mừng hai cháu ngoại thi đỗ đồng sinh, đây chính là đại hỉ sự trời ban. Tiếp theo, còn có một đại hỉ sự nữa chờ em rể đấy. Không biết muội muội đang ở đâu nhỉ, cũng gọi muội ấy qua đây nghe hỉ sự này đi.”Phòng Nhị Hà nghe xong lời của Tiền thị, hơi kinh ngạc, lại liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, cảm thấy mục đích của hai người này hôm nay e là không đơn giản. Tuy nhiên, nếu Tiền thị đã đề nghị, không đi gọi vợ mình ra cũng có chút không hợp lý.“Tiểu Ất, ngươi đi gọi phu nhân ra đây.”“Vâng, lão gia.”Không nói đâu xa, chỉ cần nhìn cái phong thái này của Phòng Nhị Hà, Vương Tri Nghĩa và Tiền thị đã hơi ghen tị. Nhớ năm đó, Phòng Nhị Hà nghèo rớt mồng tơi, cái gì cũng không có, còn phải bày sạp hàng rong trên trấn, bây giờ mười mấy năm trôi qua, Phòng Nhị Hà đột nhiên phất lên. Trong nhà một đám người hầu, cửa hàng ở huyện thành mỗi ngày cũng kiếm không ít bạc, hai người con trai còn đều thi đỗ đồng sinh.Thật là càng nghĩ tâm trạng càng không tốt.Phòng Nhị Hà giả vờ không chú ý đến ánh mắt của hai người đối diện, cười nói: “Đại ca, đại tẩu, uống trà.”Vương thị vốn đang cùng Lý thị và Hứa thị ở trong phòng nói chuyện phiếm, nghe Phòng Ất đến gọi, bà nhíu mày. Bà đã sớm nhìn thấy đại ca và đại tẩu mình tới, vì giận họ, nên căn bản không muốn ra tiếp đón. Lúc này Phòng Nhị Hà cho người đến gọi, bà tuy không vui, nhưng vẫn đi theo Phòng Ất đến nhà chính.Nhìn thấy Vương thị tới, Tiền thị cười nói: “Muội muội bây giờ có tiền rồi, ngay cả đại ca muội và ta muốn gặp muội một lần cũng khó khăn.”Vương thị liếc nhìn chị dâu nhà mẹ đẻ, nói: “Đại tẩu, ta đây muốn gặp tẩu một lần cũng rất khó, năm ngoái ta đến nhà các người mấy lần cũng có gặp được đâu.”Tiền thị vừa nghe lời này, trên mặt hơi xấu hổ, nói: “Ha hả, lúc đó đại ca muội đang chuẩn bị thi tú tài, trong nhà không phải bận rộn sao.”Vương thị gật gật đầu, nghiêm túc nói: “Ừ, ta cũng bận, đại tẩu không thấy sao, nhà ta cả đống việc đều chờ ta xử lý đây.”Tiền thị không ngờ Vương thị lại nói ra những lời này, cảm giác Vương thị như thay đổi thành người khác, trước đây hiền dịu biết bao, nói bà vài câu bà cũng chưa bao giờ cãi lại. Có thể thấy, tiền tài có thể làm con người ta trở nên lợi hại hơn. Bất quá không sao, chờ bọn họ thúc đẩy xong chuyện hôm nay, nhà họ cũng sẽ nhanh chóng phát đạt.Nghĩ đến đây, Tiền thị liếc nhìn Vương Tri Nghĩa, cười nói: “Tri Nghĩa, hôm nay ông không phải có chuyện muốn nói với muội muội và em rể sao, còn không mau nói ra, để muội muội và em rể cũng vui mừng một phen.”Vương Tri Nghĩa uống một ngụm trà, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ ta đây nói: “Là có một hỉ sự thế này, các người nghe cho kỹ đây. Chuyện này là người ta nể mặt ta mới đề ra, đến lúc đó các người cũng đừng quên ân tình của ta.”     

Chương 197