Tác giả:

Tạ Tranh ngước mắt nhìn. Anh từng học đại học ở Lâm Uyên, sau khi tốt nghiệp thì về Thần An khởi nghiệp, đã rất nhiều năm không quay trở lại đây. Đại học Y* đã thay hiệu trưởng và chuyển khu học xá từ hai năm trước, mọi thứ trong trường đều mới toanh và sáng sủa, có thể nói là thay đổi rất nhiều so với trước kia. (*Đại học Y này có thể là ở tỉnh Y, hoặc là XYZ gì đó, nhưng chắc chắn không phải là đại học Y học nhé. Nhấn cực kỳ mạnh!) Hoa tử đằng đầu xuân bám trên hành lang thấp nở rộ dịu dàng, xa xa những chiếc lá non xanh mơn mởn đang nhú mầm, hòa cùng tiếng đùa giỡn ồn ào của sinh viên— Tạ Tranh lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi quần, ngậm vào trong miệng, nói lẩm bẩm: “Mẹ nó, tràn đầy sức sống thật đấy.” Thằng bạn thân Tống Thanh Viễn liếc anh một cái: “…Đừng có mà nói tục.” Rồi lại nói: “Cũng đừng hút thuốc.” Tạ Tranh nhếch mép cười, chiếc bật lửa đắt tiền được đặt làm riêng xoay một vòng trên đầu ngón tay, nhưng anh không châm thuốc. Ánh mắt và lông mày của Tạ Tranh sắc lạnh…

Chương 78: Ngoại truyện phúc lợi 01

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!Tác giả: Phác Tả HữuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịTạ Tranh ngước mắt nhìn. Anh từng học đại học ở Lâm Uyên, sau khi tốt nghiệp thì về Thần An khởi nghiệp, đã rất nhiều năm không quay trở lại đây. Đại học Y* đã thay hiệu trưởng và chuyển khu học xá từ hai năm trước, mọi thứ trong trường đều mới toanh và sáng sủa, có thể nói là thay đổi rất nhiều so với trước kia. (*Đại học Y này có thể là ở tỉnh Y, hoặc là XYZ gì đó, nhưng chắc chắn không phải là đại học Y học nhé. Nhấn cực kỳ mạnh!) Hoa tử đằng đầu xuân bám trên hành lang thấp nở rộ dịu dàng, xa xa những chiếc lá non xanh mơn mởn đang nhú mầm, hòa cùng tiếng đùa giỡn ồn ào của sinh viên— Tạ Tranh lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi quần, ngậm vào trong miệng, nói lẩm bẩm: “Mẹ nó, tràn đầy sức sống thật đấy.” Thằng bạn thân Tống Thanh Viễn liếc anh một cái: “…Đừng có mà nói tục.” Rồi lại nói: “Cũng đừng hút thuốc.” Tạ Tranh nhếch mép cười, chiếc bật lửa đắt tiền được đặt làm riêng xoay một vòng trên đầu ngón tay, nhưng anh không châm thuốc. Ánh mắt và lông mày của Tạ Tranh sắc lạnh… Tạ Tranh mở album ảnh trong điện thoại của Lộ Lộc, ngẫu nhiên thu hoạch được những đoạn ghi lại cuộc gọi video sau:①Tạ: “Hôm nay tôi gặp thằng bé mà em dùng kẹo m*t đổi sticker rồi.”Tạ: “Thằng nhóc thối lén lút. Nhiều tâm cơ quá đấy.”Lộ Lộc cười khẽ.Tạ Tranh “chậc” một tiếng.Tạ: “Cúp đây. Tôi đi tập gym.”Lộc: “Ừm — Ngày mai có thể gọi điện thoại không?”Tạ: “Mai phải đi tiệc.”Lộc: “Thế ngày kia?”Tạ: “Ngày kia cũng không được.”Lộc: “Ngày kìa nữa?”Tạ: “Ngày đó chắc không có chuyện gì.”Lộc: “Ngủ ngon, chú.”②Tạ: “Em làm gì thế?”Lộc: “Đang xem thuốc lá có châm lửa không. Không nhìn rõ.”Tạ: “Đây.”Lộc: “Chú Tạ, hình xăm của chú —”Tạ: “Sao thế?”Lộc: “Cũng là thú cưng mà chú nuôi ạ?”Tạ: “Không hẳn.”Lộc: “Nếu như em —”Tạ: “Cái con mẹ mày ngậm chặt miệng lại cho ông. Đừng có nói chuyện kiểu này với ông, đừng đưa ra những giả thuyết ngu xuẩn đó, nghe chưa?!”Lộc: “Nghe rồi ạ. Chú đừng giận mà.”Tạ Tranh im lặng.Sau nửa phút im lặng dài, Tạ Tranh: “Làm cho tôi xem.”Lộc: “…”Lộc: “…Ừm, ha…” Lộc: “Chú Tạ, Tạ…”③Tạ: “Đợi chút, trả lời tin nhắn đã.”Lộc: “Ừm.”Tạ: “…”Tạ: “Xong rồi.”Lộc: “Chú Tạ, ngày mai là sinh nhật của chú ạ? Chúc mừng sinh nhật.”Tạ Tranh nhún vai.Lộc: “Ngày mai em đặt bánh kem gửi qua, chúc mừng chú nha?”Tạ: “Không cần. Mấy ngày nay không thiếu tiệc sinh nhật, ngửi thấy mùi là thấy ngán rồi.”Lộc: “Bé con mấy ngày nay thế nào rồi?”Tạ: “Còn thế nào được nữa? Nằm trong bụng ông đây, không cần họp hành không cần chạy tiệc, sống còn sung sướng hơn cả ông đây.” Lộc: “Phì —”Tạ: “Cúp đây, bảo bối.”Lộc: “…”Tạ: “Lẩm bẩm cái gì đấy?”Lộc: “Mới nói chuyện có nửa phút.”Tạ Tranh cười đưa tay gõ vào camera.Tạ: “Chồng em bận quá, đợi có thời gian nhé.”Lộc: “Vâng.”④Lộc: “Đến giờ gọi món. Chú Tạ, tối nay chú muốn ăn gì?”Tạ: “Em.”Lộc: “Khụ khụ.”Lộc: “Gà hấp, sườn nhỏ, cà tím nhồi, rau xanh xào tỏi. Ừm, có muốn ăn cá hồi không ạ?”Tạ: “Được thôi.”Lộc: “Thế có món nào đặc biệt muốn ăn không ạ?”Tạ Tranh nhướng mày, nhìn vào camera. Lộc: “…Khụ khụ.”⑤Tạ: “Tay sao thế?”Lộc: “Tay? Không sao mà.”Tạ: “Em coi ông đây là thằng mù để lừa gạt đấy à?”Tạ: “Đưa tay lên đây.”Lộ Lộc với vẻ mặt nửa thở dài cười cười, đưa tay lại gần camera. Lòng bàn tay và cổ tay đều có vết trầy xước.Lộc: “Chơi bóng rổ không cẩn thận bị trầy thôi ạ.”Tạ Tranh “chậc” một tiếng.Tạ: “Biết mình bị rối loạn đông máu rồi mà còn bất cẩn thế? Thằng nhóc này chê mạng dài rồi đúng không?”Lộc: “Em đã bôi thuốc rồi.”Tạ Tranh nhìn màn hình với vẻ mặt cười như không cười.Lộc: “…Chú có lo lắng cho em không? Chú Tạ.”Tạ: “Tất nhiên, em là tình nhân nhỏ mà tôi bao nuôi cơ mà.”Lộ Lộc cười: “…Ừm.”

Tạ Tranh mở album ảnh trong điện thoại của Lộ Lộc, ngẫu nhiên thu hoạch được những đoạn ghi lại cuộc gọi video sau:

Tạ: “Hôm nay tôi gặp thằng bé mà em dùng kẹo m*t đổi sticker rồi.”

Tạ: “Thằng nhóc thối lén lút. Nhiều tâm cơ quá đấy.”

Lộ Lộc cười khẽ.

Tạ Tranh “chậc” một tiếng.

Tạ: “Cúp đây. Tôi đi tập gym.”

Lộc: “Ừm — Ngày mai có thể gọi điện thoại không?”

Tạ: “Mai phải đi tiệc.”

Lộc: “Thế ngày kia?”

Tạ: “Ngày kia cũng không được.”

Lộc: “Ngày kìa nữa?”

Tạ: “Ngày đó chắc không có chuyện gì.”

Lộc: “Ngủ ngon, chú.”

Tạ: “Em làm gì thế?”

Lộc: “Đang xem thuốc lá có châm lửa không. Không nhìn rõ.”

Tạ: “Đây.”

Lộc: “Chú Tạ, hình xăm của chú —”

Tạ: “Sao thế?”

Lộc: “Cũng là thú cưng mà chú nuôi ạ?”

Tạ: “Không hẳn.”

Lộc: “Nếu như em —”

Tạ: “Cái con mẹ mày ngậm chặt miệng lại cho ông. Đừng có nói chuyện kiểu này với ông, đừng đưa ra những giả thuyết ngu xuẩn đó, nghe chưa?!”

Lộc: “Nghe rồi ạ. Chú đừng giận mà.”

Tạ Tranh im lặng.

Sau nửa phút im lặng dài, Tạ Tranh: “Làm cho tôi xem.”

Lộc: “…”

Lộc: “…Ừm, ha…” 

Lộc: “Chú Tạ, Tạ…”

Tạ: “Đợi chút, trả lời tin nhắn đã.”

Lộc: “Ừm.”

Tạ: “…”

Tạ: “Xong rồi.”

Lộc: “Chú Tạ, ngày mai là sinh nhật của chú ạ? Chúc mừng sinh nhật.”

Tạ Tranh nhún vai.

Lộc: “Ngày mai em đặt bánh kem gửi qua, chúc mừng chú nha?”

Tạ: “Không cần. Mấy ngày nay không thiếu tiệc sinh nhật, ngửi thấy mùi là thấy ngán rồi.”

Lộc: “Bé con mấy ngày nay thế nào rồi?”

Tạ: “Còn thế nào được nữa? Nằm trong bụng ông đây, không cần họp hành không cần chạy tiệc, sống còn sung sướng hơn cả ông đây.” 

Lộc: “Phì —”

Tạ: “Cúp đây, bảo bối.”

Lộc: “…”

Tạ: “Lẩm bẩm cái gì đấy?”

Lộc: “Mới nói chuyện có nửa phút.”

Tạ Tranh cười đưa tay gõ vào camera.

Tạ: “Chồng em bận quá, đợi có thời gian nhé.”

Lộc: “Vâng.”

Lộc: “Đến giờ gọi món. Chú Tạ, tối nay chú muốn ăn gì?”

Tạ: “Em.”

Lộc: “Khụ khụ.”

Lộc: “Gà hấp, sườn nhỏ, cà tím nhồi, rau xanh xào tỏi. Ừm, có muốn ăn cá hồi không ạ?”

Tạ: “Được thôi.”

Lộc: “Thế có món nào đặc biệt muốn ăn không ạ?”

Tạ Tranh nhướng mày, nhìn vào camera. 

Lộc: “…Khụ khụ.”

Tạ: “Tay sao thế?”

Lộc: “Tay? Không sao mà.”

Tạ: “Em coi ông đây là thằng mù để lừa gạt đấy à?”

Tạ: “Đưa tay lên đây.”

Lộ Lộc với vẻ mặt nửa thở dài cười cười, đưa tay lại gần camera. Lòng bàn tay và cổ tay đều có vết trầy xước.

Lộc: “Chơi bóng rổ không cẩn thận bị trầy thôi ạ.”

Tạ Tranh “chậc” một tiếng.

Tạ: “Biết mình bị rối loạn đông máu rồi mà còn bất cẩn thế? Thằng nhóc này chê mạng dài rồi đúng không?”

Lộc: “Em đã bôi thuốc rồi.”

Tạ Tranh nhìn màn hình với vẻ mặt cười như không cười.

Lộc: “…Chú có lo lắng cho em không? Chú Tạ.”

Tạ: “Tất nhiên, em là tình nhân nhỏ mà tôi bao nuôi cơ mà.”

Lộ Lộc cười: “…Ừm.”

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!Tác giả: Phác Tả HữuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịTạ Tranh ngước mắt nhìn. Anh từng học đại học ở Lâm Uyên, sau khi tốt nghiệp thì về Thần An khởi nghiệp, đã rất nhiều năm không quay trở lại đây. Đại học Y* đã thay hiệu trưởng và chuyển khu học xá từ hai năm trước, mọi thứ trong trường đều mới toanh và sáng sủa, có thể nói là thay đổi rất nhiều so với trước kia. (*Đại học Y này có thể là ở tỉnh Y, hoặc là XYZ gì đó, nhưng chắc chắn không phải là đại học Y học nhé. Nhấn cực kỳ mạnh!) Hoa tử đằng đầu xuân bám trên hành lang thấp nở rộ dịu dàng, xa xa những chiếc lá non xanh mơn mởn đang nhú mầm, hòa cùng tiếng đùa giỡn ồn ào của sinh viên— Tạ Tranh lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi quần, ngậm vào trong miệng, nói lẩm bẩm: “Mẹ nó, tràn đầy sức sống thật đấy.” Thằng bạn thân Tống Thanh Viễn liếc anh một cái: “…Đừng có mà nói tục.” Rồi lại nói: “Cũng đừng hút thuốc.” Tạ Tranh nhếch mép cười, chiếc bật lửa đắt tiền được đặt làm riêng xoay một vòng trên đầu ngón tay, nhưng anh không châm thuốc. Ánh mắt và lông mày của Tạ Tranh sắc lạnh… Tạ Tranh mở album ảnh trong điện thoại của Lộ Lộc, ngẫu nhiên thu hoạch được những đoạn ghi lại cuộc gọi video sau:①Tạ: “Hôm nay tôi gặp thằng bé mà em dùng kẹo m*t đổi sticker rồi.”Tạ: “Thằng nhóc thối lén lút. Nhiều tâm cơ quá đấy.”Lộ Lộc cười khẽ.Tạ Tranh “chậc” một tiếng.Tạ: “Cúp đây. Tôi đi tập gym.”Lộc: “Ừm — Ngày mai có thể gọi điện thoại không?”Tạ: “Mai phải đi tiệc.”Lộc: “Thế ngày kia?”Tạ: “Ngày kia cũng không được.”Lộc: “Ngày kìa nữa?”Tạ: “Ngày đó chắc không có chuyện gì.”Lộc: “Ngủ ngon, chú.”②Tạ: “Em làm gì thế?”Lộc: “Đang xem thuốc lá có châm lửa không. Không nhìn rõ.”Tạ: “Đây.”Lộc: “Chú Tạ, hình xăm của chú —”Tạ: “Sao thế?”Lộc: “Cũng là thú cưng mà chú nuôi ạ?”Tạ: “Không hẳn.”Lộc: “Nếu như em —”Tạ: “Cái con mẹ mày ngậm chặt miệng lại cho ông. Đừng có nói chuyện kiểu này với ông, đừng đưa ra những giả thuyết ngu xuẩn đó, nghe chưa?!”Lộc: “Nghe rồi ạ. Chú đừng giận mà.”Tạ Tranh im lặng.Sau nửa phút im lặng dài, Tạ Tranh: “Làm cho tôi xem.”Lộc: “…”Lộc: “…Ừm, ha…” Lộc: “Chú Tạ, Tạ…”③Tạ: “Đợi chút, trả lời tin nhắn đã.”Lộc: “Ừm.”Tạ: “…”Tạ: “Xong rồi.”Lộc: “Chú Tạ, ngày mai là sinh nhật của chú ạ? Chúc mừng sinh nhật.”Tạ Tranh nhún vai.Lộc: “Ngày mai em đặt bánh kem gửi qua, chúc mừng chú nha?”Tạ: “Không cần. Mấy ngày nay không thiếu tiệc sinh nhật, ngửi thấy mùi là thấy ngán rồi.”Lộc: “Bé con mấy ngày nay thế nào rồi?”Tạ: “Còn thế nào được nữa? Nằm trong bụng ông đây, không cần họp hành không cần chạy tiệc, sống còn sung sướng hơn cả ông đây.” Lộc: “Phì —”Tạ: “Cúp đây, bảo bối.”Lộc: “…”Tạ: “Lẩm bẩm cái gì đấy?”Lộc: “Mới nói chuyện có nửa phút.”Tạ Tranh cười đưa tay gõ vào camera.Tạ: “Chồng em bận quá, đợi có thời gian nhé.”Lộc: “Vâng.”④Lộc: “Đến giờ gọi món. Chú Tạ, tối nay chú muốn ăn gì?”Tạ: “Em.”Lộc: “Khụ khụ.”Lộc: “Gà hấp, sườn nhỏ, cà tím nhồi, rau xanh xào tỏi. Ừm, có muốn ăn cá hồi không ạ?”Tạ: “Được thôi.”Lộc: “Thế có món nào đặc biệt muốn ăn không ạ?”Tạ Tranh nhướng mày, nhìn vào camera. Lộc: “…Khụ khụ.”⑤Tạ: “Tay sao thế?”Lộc: “Tay? Không sao mà.”Tạ: “Em coi ông đây là thằng mù để lừa gạt đấy à?”Tạ: “Đưa tay lên đây.”Lộ Lộc với vẻ mặt nửa thở dài cười cười, đưa tay lại gần camera. Lòng bàn tay và cổ tay đều có vết trầy xước.Lộc: “Chơi bóng rổ không cẩn thận bị trầy thôi ạ.”Tạ Tranh “chậc” một tiếng.Tạ: “Biết mình bị rối loạn đông máu rồi mà còn bất cẩn thế? Thằng nhóc này chê mạng dài rồi đúng không?”Lộc: “Em đã bôi thuốc rồi.”Tạ Tranh nhìn màn hình với vẻ mặt cười như không cười.Lộc: “…Chú có lo lắng cho em không? Chú Tạ.”Tạ: “Tất nhiên, em là tình nhân nhỏ mà tôi bao nuôi cơ mà.”Lộ Lộc cười: “…Ừm.”

Chương 78: Ngoại truyện phúc lợi 01