Tác giả:

“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người…

Chương 72: Mua quạt điện

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên TrờiTác giả: Kim Giai NgọcTruyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người… Sau bão trời có dịu đi đôi chút nhưng chẳng được mấy hôm, nắng nóng lại hoành hành trở lại.Mặt trời trên đảo ngày một gay gắt, nắng trưa thiêu đốt mặt đất nóng ran, gió biển cũng mang theo hơi nóng hầm hập phả vào mặt như trùm chăn bông khiến người ta ngột ngạt khó chịu.Nền xi măng trong nhà tuy mát hơn ngoài trời nhưng ngồi lâu hơi ẩm bốc lên khiến người dấp dính mồ hôi, ngủ trưa cũng chẳng yên giấc.Cố Minh Nguyệt trốn biệt trong nhà, bếp núc nóng nực quá nên cô đành đợi Lục Lẫm mua cơm về ăn.Trước đó Lục Lẫm xót vợ cũng đã bảo cô cứ nghỉ ngơi, đợi anh mang cơm về.Lúc đó Cố Minh Nguyệt còn thấy ngại vì ăn không ngồi rồi.Nhưng giờ nắng nóng thế này, cô đành “nằm duỗi” cho xong.Ga trải giường bằng vải bông tuy mát nhưng vẫn không bằng chiếu trúc.Chiều hôm đó Lục Lẫm về, trên tay cầm một tấm đệm rộng bằng nửa người.“Anh về rồi đây.”Nghe tiếng anh, Cố Minh Nguyệt vội vàng bò dậy, vui mừng hỏi: “Làm xong chiếu rồi ạ?”“Xong rồi, trải lên giường xem có vừa không.”Tấm đệm nền màu nâu nhạt được đan bằng sậy tỉ mỉ, cầm nhẹ tênh mà lại rất thoáng khí.“Ở đảo ẩm thấp, trải cái này xuống đất vừa chống ẩm vừa mát.”Anh vừa nói vừa ngồi xổm xuống góc nhà trải đệm.Đầu tiên trải phẳng tấm đệm sậy, căn chỉnh các góc cho vuông vắn với tường, sau đó cẩn thận trải chiếu trúc lên trên.Dùng tay ấn nhẹ cho hai lớp dính vào nhau, sờ vào thấy ram ráp của sậy rồi đến mát lạnh của trúc, dễ chịu hơn trải chiếu trúc trực tiếp nhiều.Cố Minh Nguyệt sán lại thử, chân trần dẫm lên thấy mát rượi cả người, cảm giác dính dáp dưới chân cũng biến mất.“Tiện thật đấy anh ạ.” Cô reo lên: “Ban ngày ngồi đây nhặt rau, khâu vá, không lo hơi đất làm ẩm quần áo nữa rồi.”Từ đó, góc nhà này trở thành “góc tránh nóng” của cả nhà.Những lúc trưa nắng gắt nhất, Cố Minh Nguyệt lại kê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi lên đó, tay phe phẩy quạt nan, lúc thì đọc sách cũ, lúc thì nhặt rau.Chiều tối Lục Lẫm về, hai người cùng ngồi trên đệm, anh dựa lưng vào tường nghỉ ngơi, cô đưa cho anh cốc nước đun sôi để nguội, cùng nhau trò chuyện ngắm hoàng hôn ngoài sân.Thỉnh thoảng Hạ Thanh Hà dẫn Dương Dương sang chơi, thằng bé cũng lăn lộn trên đệm cười khanh khách, đệm sậy đàn hồi tốt nên ngã không đau cũng không bị cấn.Hàng xóm đi ngang qua ngó vào khen tấm tắc: “Đệm nhà cô chú hay thế, nhà tôi nền đất ẩm lắm, bọn trẻ con cứ kêu ngứa suốt, hôm nào tôi cũng phải hỏi mua một cái mới được.”Một buổi chiều nọ, Hạ Thanh Hà sang chơi như thường lệ, vừa vào sân đã bị chậu lan ở góc nhà thu hút.Lần trước Cố Minh Nguyệt mang cây lan này về, lá vàng úa rũ rượi, củ lan cũng teo tóp, chị còn tiếc rẻ bảo chắc khó sống.Ai ngờ giờ đây từ tâm lá đã nhú lên mấy mầm non xanh mơn mởn, bọc trong lớp vỏ tím nhạt đầy sức sống.“Cây lan sống lại rồi này? Còn ra mầm mới nữa chứ.”Hạ Thanh Hà bước nhanh tới ngồi xổm xuống bên chậu hoa, nhẹ nhàng chạm vào mầm non, giọng đầy ngạc nhiên.“Lúc chị cho em nó sắp chết rồi, tưới nước bón phân mãi không được, em làm thế nào hay vậy? Giỏi quá đi mất.”Cố Minh Nguyệt đang tưới rau, nghe vậy cười nói: “Cũng chẳng có bí quyết gì đâu chị, em cắt bỏ rễ thối, thay đất mùn tơi xốp để chỗ râm mát, mấy ngày tưới đẫm nước ấm một lần, không ngờ nó lại hồi phục nhanh thế.”“Thế mà bảo không có bí quyết à.”Hạ Thanh Hà đứng dậy giơ ngón cái với Cố Minh Nguyệt.“Trồng hoa quan trọng nhất là tỉ mỉ, thiếu nước không được, thừa nước thối rễ, ánh sáng nhiều ít cũng ảnh hưởng, em cứu sống được cây lan sắp chết lại còn cho nó ra mầm, tay nghề ăn đứt chị rồi, sau này mấy chậu hoa nhà chị có vấn đề gì phải sang nhờ em chỉ giáo mới được.”Cố Minh Nguyệt được khen ngại ngùng, đưa tay phủi bụi trên lá lan: “Cũng tại bản thân nó khỏe, cộng thêm thời tiết dạo này thuận lợi, đợi mầm lớn thêm chút nữa biết đâu lại ra hoa đấy ạ.”Hạ Thanh Hà nhìn mấy mầm non đầy mong đợi: “Nếu ra hoa nhớ gọi chị sang ngắm nhé, đây là báu vật chị em mình cùng cứu sống mà.”Cố Minh Nguyệt nghe Hạ Thanh Hà khen ngợi, ngón tay mân mê lá lan, trong lòng giấu một bí mật chỉ mình cô biết.Cây lan này sống lại được thực ra là nhờ linh tuyền.Không chỉ cây lan mà hoa cỏ trong sân đều được hưởng sái từ linh tuyền.Vườn rau nhỏ bị bão tàn phá hôm nào giờ cũng xanh tốt um tùm, rau xanh mơn mởn, cà chua sai trĩu quả, trông có sức sống hơn hẳn rau nhà người khác.Hạ Thanh Hà đi dạo một vòng quanh sân mới nhớ ra việc chính.Chị lấy mẫu thêu tự vẽ ra tìm Cố Minh Nguyệt, hai người chụm đầu trên tấm đệm sậy trải ra xem xét.“Trời nóng mặc quần bí lắm, may cái váy ngủ rộng rãi mặc cho sướng.” Hạ Thanh Hà chỉ vào hoa văn nhỏ trên mẫu vẽ.“Em xem này, thêu hoa cúc nhỏ lên gấu váy chắc chắn đẹp lắm.”Cố Minh Nguyệt gật đầu tán thành, đang cầm thước dây ướm thử.Ngoài cổng bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô.Hai người ngẩng lên nhìn thấy Lục Lẫm nhảy xuống xe, trên tay ôm một vật được bọc vải thô.“Cái gì thế anh?” Cố Minh Nguyệt tò mò chạy ra đón.Lục Lẫm đưa đồ cho cô, cười nói: “Quạt điện mua cho em đấy, trời nóng quá em cứ bị nổi rôm sảy mãi.”Hạ Thanh Hà ghé mắt nhìn, mắt sáng rực lên: “Quạt điện cơ à, bây giờ quý lắm đấy, vừa đắt vừa hiếm, người thường khó mà mua được.”Chị huých tay Cố Minh Nguyệt trêu: “Đồng chí Cố chiều vợ thật đấy, đến cả đồ hiếm thế này cũng kiếm được.”Lục Lẫm gãi đầu, giọng tự nhiên: “Mấy hôm trước thấy cô ấy nổi rôm đầy lưng, xót ruột quá. Mà chị cũng đừng ghen tị, lão Hà cũng nhờ người mua một cái rồi đấy, bảo là mua cho chị dùng, chắc vài hôm nữa là có thôi.”Hạ Thanh Hà nghe vậy cười tít mắt: “Thật á? Thế thì chị đợi.”Lục Lẫm nhanh chóng lắp ráp quạt, cắm điện, cánh quạt quay vù vù thổi bay hơi nóng trong nhà.Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà theo bản năng xích lại gần quạt, Dương Dương cũng cầm quạt nan chạy tới, ngửa mặt lên cười khanh khách.“Mát quá đi mất, sướng hơn quạt nan nhiều.” Hạ Thanh Hà nheo mắt tận hưởng, đứng trước quạt một lúc lâu.Đến khi người hết dấp dính mồ hôi chị mới kéo Dương Dương dậy: “Về thôi con, về tìm bố.”Chị quay lại vẫy tay chào vợ chồng Lục Lẫm: “Chị phải về hỏi ông xã xem bao giờ quạt về, không thể thua kém các em được, chị cũng muốn được hưởng mát sớm.”Dương Dương vẫn lưu luyến nhìn cái quạt điện, bị mẹ kéo đi còn ngoái lại gọi với: “Cô ơi, mai cháu lại sang ké quạt nhé.”Cố Minh Nguyệt cười đồng ý.

Sau bão trời có dịu đi đôi chút nhưng chẳng được mấy hôm, nắng nóng lại hoành hành trở lại.

Mặt trời trên đảo ngày một gay gắt, nắng trưa thiêu đốt mặt đất nóng ran, gió biển cũng mang theo hơi nóng hầm hập phả vào mặt như trùm chăn bông khiến người ta ngột ngạt khó chịu.

Nền xi măng trong nhà tuy mát hơn ngoài trời nhưng ngồi lâu hơi ẩm bốc lên khiến người dấp dính mồ hôi, ngủ trưa cũng chẳng yên giấc.

Cố Minh Nguyệt trốn biệt trong nhà, bếp núc nóng nực quá nên cô đành đợi Lục Lẫm mua cơm về ăn.

Trước đó Lục Lẫm xót vợ cũng đã bảo cô cứ nghỉ ngơi, đợi anh mang cơm về.

Lúc đó Cố Minh Nguyệt còn thấy ngại vì ăn không ngồi rồi.

Nhưng giờ nắng nóng thế này, cô đành “nằm duỗi” cho xong.

Ga trải giường bằng vải bông tuy mát nhưng vẫn không bằng chiếu trúc.

Chiều hôm đó Lục Lẫm về, trên tay cầm một tấm đệm rộng bằng nửa người.

“Anh về rồi đây.”

Nghe tiếng anh, Cố Minh Nguyệt vội vàng bò dậy, vui mừng hỏi: “Làm xong chiếu rồi ạ?”

“Xong rồi, trải lên giường xem có vừa không.”

Tấm đệm nền màu nâu nhạt được đan bằng sậy tỉ mỉ, cầm nhẹ tênh mà lại rất thoáng khí.

“Ở đảo ẩm thấp, trải cái này xuống đất vừa chống ẩm vừa mát.”

Anh vừa nói vừa ngồi xổm xuống góc nhà trải đệm.

Đầu tiên trải phẳng tấm đệm sậy, căn chỉnh các góc cho vuông vắn với tường, sau đó cẩn thận trải chiếu trúc lên trên.

Dùng tay ấn nhẹ cho hai lớp dính vào nhau, sờ vào thấy ram ráp của sậy rồi đến mát lạnh của trúc, dễ chịu hơn trải chiếu trúc trực tiếp nhiều.

Cố Minh Nguyệt sán lại thử, chân trần dẫm lên thấy mát rượi cả người, cảm giác dính dáp dưới chân cũng biến mất.

“Tiện thật đấy anh ạ.” Cô reo lên: “Ban ngày ngồi đây nhặt rau, khâu vá, không lo hơi đất làm ẩm quần áo nữa rồi.”

Từ đó, góc nhà này trở thành “góc tránh nóng” của cả nhà.

Những lúc trưa nắng gắt nhất, Cố Minh Nguyệt lại kê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi lên đó, tay phe phẩy quạt nan, lúc thì đọc sách cũ, lúc thì nhặt rau.

Chiều tối Lục Lẫm về, hai người cùng ngồi trên đệm, anh dựa lưng vào tường nghỉ ngơi, cô đưa cho anh cốc nước đun sôi để nguội, cùng nhau trò chuyện ngắm hoàng hôn ngoài sân.

Thỉnh thoảng Hạ Thanh Hà dẫn Dương Dương sang chơi, thằng bé cũng lăn lộn trên đệm cười khanh khách, đệm sậy đàn hồi tốt nên ngã không đau cũng không bị cấn.

Hàng xóm đi ngang qua ngó vào khen tấm tắc: “Đệm nhà cô chú hay thế, nhà tôi nền đất ẩm lắm, bọn trẻ con cứ kêu ngứa suốt, hôm nào tôi cũng phải hỏi mua một cái mới được.”

Một buổi chiều nọ, Hạ Thanh Hà sang chơi như thường lệ, vừa vào sân đã bị chậu lan ở góc nhà thu hút.

Lần trước Cố Minh Nguyệt mang cây lan này về, lá vàng úa rũ rượi, củ lan cũng teo tóp, chị còn tiếc rẻ bảo chắc khó sống.

Ai ngờ giờ đây từ tâm lá đã nhú lên mấy mầm non xanh mơn mởn, bọc trong lớp vỏ tím nhạt đầy sức sống.

“Cây lan sống lại rồi này? Còn ra mầm mới nữa chứ.”

Hạ Thanh Hà bước nhanh tới ngồi xổm xuống bên chậu hoa, nhẹ nhàng chạm vào mầm non, giọng đầy ngạc nhiên.

“Lúc chị cho em nó sắp chết rồi, tưới nước bón phân mãi không được, em làm thế nào hay vậy? Giỏi quá đi mất.”

Cố Minh Nguyệt đang tưới rau, nghe vậy cười nói: “Cũng chẳng có bí quyết gì đâu chị, em cắt bỏ rễ thối, thay đất mùn tơi xốp để chỗ râm mát, mấy ngày tưới đẫm nước ấm một lần, không ngờ nó lại hồi phục nhanh thế.”

“Thế mà bảo không có bí quyết à.”

Hạ Thanh Hà đứng dậy giơ ngón cái với Cố Minh Nguyệt.

“Trồng hoa quan trọng nhất là tỉ mỉ, thiếu nước không được, thừa nước thối rễ, ánh sáng nhiều ít cũng ảnh hưởng, em cứu sống được cây lan sắp chết lại còn cho nó ra mầm, tay nghề ăn đứt chị rồi, sau này mấy chậu hoa nhà chị có vấn đề gì phải sang nhờ em chỉ giáo mới được.”

Cố Minh Nguyệt được khen ngại ngùng, đưa tay phủi bụi trên lá lan: “Cũng tại bản thân nó khỏe, cộng thêm thời tiết dạo này thuận lợi, đợi mầm lớn thêm chút nữa biết đâu lại ra hoa đấy ạ.”

Hạ Thanh Hà nhìn mấy mầm non đầy mong đợi: “Nếu ra hoa nhớ gọi chị sang ngắm nhé, đây là báu vật chị em mình cùng cứu sống mà.”

Cố Minh Nguyệt nghe Hạ Thanh Hà khen ngợi, ngón tay mân mê lá lan, trong lòng giấu một bí mật chỉ mình cô biết.

Cây lan này sống lại được thực ra là nhờ linh tuyền.

Không chỉ cây lan mà hoa cỏ trong sân đều được hưởng sái từ linh tuyền.

Vườn rau nhỏ bị bão tàn phá hôm nào giờ cũng xanh tốt um tùm, rau xanh mơn mởn, cà chua sai trĩu quả, trông có sức sống hơn hẳn rau nhà người khác.

Hạ Thanh Hà đi dạo một vòng quanh sân mới nhớ ra việc chính.

Chị lấy mẫu thêu tự vẽ ra tìm Cố Minh Nguyệt, hai người chụm đầu trên tấm đệm sậy trải ra xem xét.

“Trời nóng mặc quần bí lắm, may cái váy ngủ rộng rãi mặc cho sướng.” Hạ Thanh Hà chỉ vào hoa văn nhỏ trên mẫu vẽ.

“Em xem này, thêu hoa cúc nhỏ lên gấu váy chắc chắn đẹp lắm.”

Cố Minh Nguyệt gật đầu tán thành, đang cầm thước dây ướm thử.

Ngoài cổng bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô.

Hai người ngẩng lên nhìn thấy Lục Lẫm nhảy xuống xe, trên tay ôm một vật được bọc vải thô.

“Cái gì thế anh?” Cố Minh Nguyệt tò mò chạy ra đón.

Lục Lẫm đưa đồ cho cô, cười nói: “Quạt điện mua cho em đấy, trời nóng quá em cứ bị nổi rôm sảy mãi.”

Hạ Thanh Hà ghé mắt nhìn, mắt sáng rực lên: “Quạt điện cơ à, bây giờ quý lắm đấy, vừa đắt vừa hiếm, người thường khó mà mua được.”

Chị huých tay Cố Minh Nguyệt trêu: “Đồng chí Cố chiều vợ thật đấy, đến cả đồ hiếm thế này cũng kiếm được.”

Lục Lẫm gãi đầu, giọng tự nhiên: “Mấy hôm trước thấy cô ấy nổi rôm đầy lưng, xót ruột quá. Mà chị cũng đừng ghen tị, lão Hà cũng nhờ người mua một cái rồi đấy, bảo là mua cho chị dùng, chắc vài hôm nữa là có thôi.”

Hạ Thanh Hà nghe vậy cười tít mắt: “Thật á? Thế thì chị đợi.”

Lục Lẫm nhanh chóng lắp ráp quạt, cắm điện, cánh quạt quay vù vù thổi bay hơi nóng trong nhà.

Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà theo bản năng xích lại gần quạt, Dương Dương cũng cầm quạt nan chạy tới, ngửa mặt lên cười khanh khách.

“Mát quá đi mất, sướng hơn quạt nan nhiều.” Hạ Thanh Hà nheo mắt tận hưởng, đứng trước quạt một lúc lâu.

Đến khi người hết dấp dính mồ hôi chị mới kéo Dương Dương dậy: “Về thôi con, về tìm bố.”

Chị quay lại vẫy tay chào vợ chồng Lục Lẫm: “Chị phải về hỏi ông xã xem bao giờ quạt về, không thể thua kém các em được, chị cũng muốn được hưởng mát sớm.”

Dương Dương vẫn lưu luyến nhìn cái quạt điện, bị mẹ kéo đi còn ngoái lại gọi với: “Cô ơi, mai cháu lại sang ké quạt nhé.”

Cố Minh Nguyệt cười đồng ý.

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên TrờiTác giả: Kim Giai NgọcTruyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người… Sau bão trời có dịu đi đôi chút nhưng chẳng được mấy hôm, nắng nóng lại hoành hành trở lại.Mặt trời trên đảo ngày một gay gắt, nắng trưa thiêu đốt mặt đất nóng ran, gió biển cũng mang theo hơi nóng hầm hập phả vào mặt như trùm chăn bông khiến người ta ngột ngạt khó chịu.Nền xi măng trong nhà tuy mát hơn ngoài trời nhưng ngồi lâu hơi ẩm bốc lên khiến người dấp dính mồ hôi, ngủ trưa cũng chẳng yên giấc.Cố Minh Nguyệt trốn biệt trong nhà, bếp núc nóng nực quá nên cô đành đợi Lục Lẫm mua cơm về ăn.Trước đó Lục Lẫm xót vợ cũng đã bảo cô cứ nghỉ ngơi, đợi anh mang cơm về.Lúc đó Cố Minh Nguyệt còn thấy ngại vì ăn không ngồi rồi.Nhưng giờ nắng nóng thế này, cô đành “nằm duỗi” cho xong.Ga trải giường bằng vải bông tuy mát nhưng vẫn không bằng chiếu trúc.Chiều hôm đó Lục Lẫm về, trên tay cầm một tấm đệm rộng bằng nửa người.“Anh về rồi đây.”Nghe tiếng anh, Cố Minh Nguyệt vội vàng bò dậy, vui mừng hỏi: “Làm xong chiếu rồi ạ?”“Xong rồi, trải lên giường xem có vừa không.”Tấm đệm nền màu nâu nhạt được đan bằng sậy tỉ mỉ, cầm nhẹ tênh mà lại rất thoáng khí.“Ở đảo ẩm thấp, trải cái này xuống đất vừa chống ẩm vừa mát.”Anh vừa nói vừa ngồi xổm xuống góc nhà trải đệm.Đầu tiên trải phẳng tấm đệm sậy, căn chỉnh các góc cho vuông vắn với tường, sau đó cẩn thận trải chiếu trúc lên trên.Dùng tay ấn nhẹ cho hai lớp dính vào nhau, sờ vào thấy ram ráp của sậy rồi đến mát lạnh của trúc, dễ chịu hơn trải chiếu trúc trực tiếp nhiều.Cố Minh Nguyệt sán lại thử, chân trần dẫm lên thấy mát rượi cả người, cảm giác dính dáp dưới chân cũng biến mất.“Tiện thật đấy anh ạ.” Cô reo lên: “Ban ngày ngồi đây nhặt rau, khâu vá, không lo hơi đất làm ẩm quần áo nữa rồi.”Từ đó, góc nhà này trở thành “góc tránh nóng” của cả nhà.Những lúc trưa nắng gắt nhất, Cố Minh Nguyệt lại kê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi lên đó, tay phe phẩy quạt nan, lúc thì đọc sách cũ, lúc thì nhặt rau.Chiều tối Lục Lẫm về, hai người cùng ngồi trên đệm, anh dựa lưng vào tường nghỉ ngơi, cô đưa cho anh cốc nước đun sôi để nguội, cùng nhau trò chuyện ngắm hoàng hôn ngoài sân.Thỉnh thoảng Hạ Thanh Hà dẫn Dương Dương sang chơi, thằng bé cũng lăn lộn trên đệm cười khanh khách, đệm sậy đàn hồi tốt nên ngã không đau cũng không bị cấn.Hàng xóm đi ngang qua ngó vào khen tấm tắc: “Đệm nhà cô chú hay thế, nhà tôi nền đất ẩm lắm, bọn trẻ con cứ kêu ngứa suốt, hôm nào tôi cũng phải hỏi mua một cái mới được.”Một buổi chiều nọ, Hạ Thanh Hà sang chơi như thường lệ, vừa vào sân đã bị chậu lan ở góc nhà thu hút.Lần trước Cố Minh Nguyệt mang cây lan này về, lá vàng úa rũ rượi, củ lan cũng teo tóp, chị còn tiếc rẻ bảo chắc khó sống.Ai ngờ giờ đây từ tâm lá đã nhú lên mấy mầm non xanh mơn mởn, bọc trong lớp vỏ tím nhạt đầy sức sống.“Cây lan sống lại rồi này? Còn ra mầm mới nữa chứ.”Hạ Thanh Hà bước nhanh tới ngồi xổm xuống bên chậu hoa, nhẹ nhàng chạm vào mầm non, giọng đầy ngạc nhiên.“Lúc chị cho em nó sắp chết rồi, tưới nước bón phân mãi không được, em làm thế nào hay vậy? Giỏi quá đi mất.”Cố Minh Nguyệt đang tưới rau, nghe vậy cười nói: “Cũng chẳng có bí quyết gì đâu chị, em cắt bỏ rễ thối, thay đất mùn tơi xốp để chỗ râm mát, mấy ngày tưới đẫm nước ấm một lần, không ngờ nó lại hồi phục nhanh thế.”“Thế mà bảo không có bí quyết à.”Hạ Thanh Hà đứng dậy giơ ngón cái với Cố Minh Nguyệt.“Trồng hoa quan trọng nhất là tỉ mỉ, thiếu nước không được, thừa nước thối rễ, ánh sáng nhiều ít cũng ảnh hưởng, em cứu sống được cây lan sắp chết lại còn cho nó ra mầm, tay nghề ăn đứt chị rồi, sau này mấy chậu hoa nhà chị có vấn đề gì phải sang nhờ em chỉ giáo mới được.”Cố Minh Nguyệt được khen ngại ngùng, đưa tay phủi bụi trên lá lan: “Cũng tại bản thân nó khỏe, cộng thêm thời tiết dạo này thuận lợi, đợi mầm lớn thêm chút nữa biết đâu lại ra hoa đấy ạ.”Hạ Thanh Hà nhìn mấy mầm non đầy mong đợi: “Nếu ra hoa nhớ gọi chị sang ngắm nhé, đây là báu vật chị em mình cùng cứu sống mà.”Cố Minh Nguyệt nghe Hạ Thanh Hà khen ngợi, ngón tay mân mê lá lan, trong lòng giấu một bí mật chỉ mình cô biết.Cây lan này sống lại được thực ra là nhờ linh tuyền.Không chỉ cây lan mà hoa cỏ trong sân đều được hưởng sái từ linh tuyền.Vườn rau nhỏ bị bão tàn phá hôm nào giờ cũng xanh tốt um tùm, rau xanh mơn mởn, cà chua sai trĩu quả, trông có sức sống hơn hẳn rau nhà người khác.Hạ Thanh Hà đi dạo một vòng quanh sân mới nhớ ra việc chính.Chị lấy mẫu thêu tự vẽ ra tìm Cố Minh Nguyệt, hai người chụm đầu trên tấm đệm sậy trải ra xem xét.“Trời nóng mặc quần bí lắm, may cái váy ngủ rộng rãi mặc cho sướng.” Hạ Thanh Hà chỉ vào hoa văn nhỏ trên mẫu vẽ.“Em xem này, thêu hoa cúc nhỏ lên gấu váy chắc chắn đẹp lắm.”Cố Minh Nguyệt gật đầu tán thành, đang cầm thước dây ướm thử.Ngoài cổng bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô.Hai người ngẩng lên nhìn thấy Lục Lẫm nhảy xuống xe, trên tay ôm một vật được bọc vải thô.“Cái gì thế anh?” Cố Minh Nguyệt tò mò chạy ra đón.Lục Lẫm đưa đồ cho cô, cười nói: “Quạt điện mua cho em đấy, trời nóng quá em cứ bị nổi rôm sảy mãi.”Hạ Thanh Hà ghé mắt nhìn, mắt sáng rực lên: “Quạt điện cơ à, bây giờ quý lắm đấy, vừa đắt vừa hiếm, người thường khó mà mua được.”Chị huých tay Cố Minh Nguyệt trêu: “Đồng chí Cố chiều vợ thật đấy, đến cả đồ hiếm thế này cũng kiếm được.”Lục Lẫm gãi đầu, giọng tự nhiên: “Mấy hôm trước thấy cô ấy nổi rôm đầy lưng, xót ruột quá. Mà chị cũng đừng ghen tị, lão Hà cũng nhờ người mua một cái rồi đấy, bảo là mua cho chị dùng, chắc vài hôm nữa là có thôi.”Hạ Thanh Hà nghe vậy cười tít mắt: “Thật á? Thế thì chị đợi.”Lục Lẫm nhanh chóng lắp ráp quạt, cắm điện, cánh quạt quay vù vù thổi bay hơi nóng trong nhà.Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà theo bản năng xích lại gần quạt, Dương Dương cũng cầm quạt nan chạy tới, ngửa mặt lên cười khanh khách.“Mát quá đi mất, sướng hơn quạt nan nhiều.” Hạ Thanh Hà nheo mắt tận hưởng, đứng trước quạt một lúc lâu.Đến khi người hết dấp dính mồ hôi chị mới kéo Dương Dương dậy: “Về thôi con, về tìm bố.”Chị quay lại vẫy tay chào vợ chồng Lục Lẫm: “Chị phải về hỏi ông xã xem bao giờ quạt về, không thể thua kém các em được, chị cũng muốn được hưởng mát sớm.”Dương Dương vẫn lưu luyến nhìn cái quạt điện, bị mẹ kéo đi còn ngoái lại gọi với: “Cô ơi, mai cháu lại sang ké quạt nhé.”Cố Minh Nguyệt cười đồng ý.

Chương 72: Mua quạt điện