Sài Diễm nằm trên giường bệnh, uể oải nghe hai tiểu y tá ngoài cửa líu lo líu láo. "Thật là biết người biết mặt không biết lòng, đẹp trai thế mà lại là một tên vô lại." "Đúng vậy, ngươi nói Sài tướng quân tốt như thế, sao lại có một đứa cháu thích ong bướm trêu hoa ghẹo nguyệt, đùa giỡn tiểu cô nương chứ." "Ai bảo không phải. Bất quá, tiểu tử này giờ cũng coi như gặp báo ứng. Đùa giỡn ai không đùa giỡn, lại đi đùa giỡn thiên kim của Vương tướng quân, kết quả bị Vương thiếu gia đánh vào viện." Đang lúc hai tiểu y tá nói càng lúc càng hăng, y tá trưởng đi tới quát lớn: "Hai ngươi rảnh rỗi lắm à! Giờ làm việc mà không chịu làm việc cho tốt, không muốn tiền thưởng tháng này nữa hả." Rất nhanh, theo bước chân ba người rời đi, hành lang lại khôi phục yên tĩnh. Sài Diễm nghĩ mãi cũng không thông, kiếp trước hắn tuy không phải loại người vì người quên mình cao phong tiết liệt, nhưng cũng coi như tuân thủ pháp luật, đường đường chính chính. Sao lại xuyên đến một thân thể phụ thân không thương…
Chương 40: Tự mình đàm phán
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh HậuTác giả: Mộc Nhĩ Sao NhụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngSài Diễm nằm trên giường bệnh, uể oải nghe hai tiểu y tá ngoài cửa líu lo líu láo. "Thật là biết người biết mặt không biết lòng, đẹp trai thế mà lại là một tên vô lại." "Đúng vậy, ngươi nói Sài tướng quân tốt như thế, sao lại có một đứa cháu thích ong bướm trêu hoa ghẹo nguyệt, đùa giỡn tiểu cô nương chứ." "Ai bảo không phải. Bất quá, tiểu tử này giờ cũng coi như gặp báo ứng. Đùa giỡn ai không đùa giỡn, lại đi đùa giỡn thiên kim của Vương tướng quân, kết quả bị Vương thiếu gia đánh vào viện." Đang lúc hai tiểu y tá nói càng lúc càng hăng, y tá trưởng đi tới quát lớn: "Hai ngươi rảnh rỗi lắm à! Giờ làm việc mà không chịu làm việc cho tốt, không muốn tiền thưởng tháng này nữa hả." Rất nhanh, theo bước chân ba người rời đi, hành lang lại khôi phục yên tĩnh. Sài Diễm nghĩ mãi cũng không thông, kiếp trước hắn tuy không phải loại người vì người quên mình cao phong tiết liệt, nhưng cũng coi như tuân thủ pháp luật, đường đường chính chính. Sao lại xuyên đến một thân thể phụ thân không thương… "Xóa đi." Thẩm Vân Lăng nhìn minh văn trên hình vẽ, cau mày nói."Cái gì?" Sài Diễm chưa hiểu, nghi hoặc nhìn Thẩm Vân Lăng."Những minh văn ngươi vẽ có thể kích phát không?" Thẩm Vân Lăng không khách khí hỏi.Sài Diễm: "..." Được rồi, hắn quên mất chuyện này."Nếu không kích phát được thì chỉ là một đống đồ trang trí. Ngoài việc bại lộ ngươi hiểu cổ minh văn, rước lấy phiền phức không đáng có, thì chẳng có tác dụng gì." Thẩm Vân Lăng tiếp tục nói.Sài Diễm bỗng mắt đảo một vòng, không biết nghĩ ra chuyện gì, liền nói: "Được rồi. Đợi khi nào ngươi vẽ được loại minh văn này, ta sẽ thêm vào sau."Thẩm Vân Lăng: "..."Sài Diễm trước sau thay đổi quá nhanh, khiến Thẩm Vân Lăng có chút không theo kịp. Bất quá, việc Sài Diễm chịu bỏ ý định khắc minh văn lên cơ giáp cũng khiến Thẩm Vân Lăng thở phào một hơi.Đêm khuyaSài Diễm trở về ký túc xá, mở tinh não, bắt đầu tra cứu tài liệu.Tra hơn một canh giờ, tìm được đáp án mình muốn, Sài Diễm mới hài lòng tắt tinh não, nhắm mắt nghỉ ngơi.Hôm sau, do tên đầu gấu Tưởng Duyệt xin nghỉ bệnh, trong lớp hiếm khi được yên tĩnh.Sài Diễm nộp bản thiết kế lên, lại cùng Trần Tế thảo luận với nhau vài chuyện, khiến Vương Bân tự xưng đệ nhất lớp tức đến ngứa răng.Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua, thoáng cái đã lại đến chủ nhật.Thẩm Vân Lăng bị Thẩm Thế Nguyên gọi về Thẩm gia, Sài Diễm đành một mình đến Chu gia trị bệnh cho Chu Phúc Lai.Nhờ có lời cảnh cáo trước đó của Chu Thành, lần này dù Sài Diễm chỉ đi một mình cũng không gặp trở ngại gì.Sài Diễm theo hạ nhân đi thẳng đến phòng Chu Phúc Lai.Chu Phúc Lai vừa thấy người tới, lập tức hưng phấn đón tiếp: "Sài đại ca, huynh tới rồi!""Ơ, sao chỉ có mình huynh, biểu ca của ta sao không tới?" Thấy chỉ có một mình Sài Diễm, Chu Phúc Lai không khỏi thất vọng hỏi."Tiểu quỷ, ta nói cho ngươi biết, Vân Lăng là lão bà tương lai của ta, ngươi đừng có đánh chủ ý lên hắn. Nếu để ta biết ngươi đào góc tường nhà ta, ta chữa được tinh thần lực cho ngươi, cũng có thể hủy tinh thần lực của ngươi." Sài Diễm trắng trợn uy h**p.Chu Phúc Lai: "..." Biểu ca phu tương lai thật hung tàn, phải làm sao đây, online chờ, rất gấp."Sài đại ca, ta với biểu ca là biểu huynh đệ, ta có thể có chủ ý gì chứ." Cho dù có thì gặp phải tên cuồng bạo lực này cũng không dám nữa.Chu Phúc Lai tiếp tục nói: "Huynh với biểu ca mới là trời sinh một cặp thần tiên quyến lữ, ta chúc hai người sớm ngày thành phu phu."Sài Diễm nghe vậy cười cười: "Tính ngươi biết ăn nói. Ngồi xuống đi, ta trị liệu cho ngươi."Có mấy lần trước làm nền, lần này Sài Diễm chỉ mất hơn mười phút là xong việc.Ra khỏi Chu gia, trên đường không ít người bàn tán Thanh Thần tề thần kỳ ra sao, đợi thuốc bán ra sẽ mua vài lọ thử. Sài Diễm nghe vậy thầm buồn cười, cũng không để tâm lắm.Sài Diễm đến một công ty chuyển phát nhanh. Bởi vì đại lão Sài rất nghèo, muốn nhanh chóng thăng cấp thì phải cần lượng lớn ngọc thạch cùng tinh hạch. Muốn nhanh có ngọc thạch thì phải nhanh kiếm tiền. Mà cách kiếm tiền nhanh nhất chính là mở cửa hàng trên mạng, đây là kết quả mấy ngày nay đại lão Sài nghiên cứu được.Thời đại tinh tế, nhân loại rất chú trọng quyền riêng tư, mở netshop chỉ cần ẩn danh là sẽ không ai biết. Như vậy vừa không chậm trễ việc học, cũng không lo lộ thân phận.Hỏi vì sao Sài Diễm biết rõ như vậy, hoàn toàn là thành quả mấy ngày lên mạng của hắn. Hơn nữa, đại lão Sài đã nhanh như sấm sét đăng ký một netshop thuộc về mình, ngay cả việc trang trí cũng tìm người làm xong, hiện tại chỉ còn vấn đề chuyển phát nhanh với đăng tải tư liệu sản phẩm.Bất quá tư liệu sản phẩm đại lão Sài tự mình giải quyết được, còn chuyện chuyển phát nhanh thì vẫn cần đại lão Sài đích thân đi đàm phán.
"Xóa đi." Thẩm Vân Lăng nhìn minh văn trên hình vẽ, cau mày nói.
"Cái gì?" Sài Diễm chưa hiểu, nghi hoặc nhìn Thẩm Vân Lăng.
"Những minh văn ngươi vẽ có thể kích phát không?" Thẩm Vân Lăng không khách khí hỏi.
Sài Diễm: "..." Được rồi, hắn quên mất chuyện này.
"Nếu không kích phát được thì chỉ là một đống đồ trang trí. Ngoài việc bại lộ ngươi hiểu cổ minh văn, rước lấy phiền phức không đáng có, thì chẳng có tác dụng gì." Thẩm Vân Lăng tiếp tục nói.
Sài Diễm bỗng mắt đảo một vòng, không biết nghĩ ra chuyện gì, liền nói: "Được rồi. Đợi khi nào ngươi vẽ được loại minh văn này, ta sẽ thêm vào sau."
Thẩm Vân Lăng: "..."
Sài Diễm trước sau thay đổi quá nhanh, khiến Thẩm Vân Lăng có chút không theo kịp. Bất quá, việc Sài Diễm chịu bỏ ý định khắc minh văn lên cơ giáp cũng khiến Thẩm Vân Lăng thở phào một hơi.
Đêm khuya
Sài Diễm trở về ký túc xá, mở tinh não, bắt đầu tra cứu tài liệu.
Tra hơn một canh giờ, tìm được đáp án mình muốn, Sài Diễm mới hài lòng tắt tinh não, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hôm sau, do tên đầu gấu Tưởng Duyệt xin nghỉ bệnh, trong lớp hiếm khi được yên tĩnh.
Sài Diễm nộp bản thiết kế lên, lại cùng Trần Tế thảo luận với nhau vài chuyện, khiến Vương Bân tự xưng đệ nhất lớp tức đến ngứa răng.
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua, thoáng cái đã lại đến chủ nhật.
Thẩm Vân Lăng bị Thẩm Thế Nguyên gọi về Thẩm gia, Sài Diễm đành một mình đến Chu gia trị bệnh cho Chu Phúc Lai.
Nhờ có lời cảnh cáo trước đó của Chu Thành, lần này dù Sài Diễm chỉ đi một mình cũng không gặp trở ngại gì.
Sài Diễm theo hạ nhân đi thẳng đến phòng Chu Phúc Lai.
Chu Phúc Lai vừa thấy người tới, lập tức hưng phấn đón tiếp: "Sài đại ca, huynh tới rồi!"
"Ơ, sao chỉ có mình huynh, biểu ca của ta sao không tới?" Thấy chỉ có một mình Sài Diễm, Chu Phúc Lai không khỏi thất vọng hỏi.
"Tiểu quỷ, ta nói cho ngươi biết, Vân Lăng là lão bà tương lai của ta, ngươi đừng có đánh chủ ý lên hắn. Nếu để ta biết ngươi đào góc tường nhà ta, ta chữa được tinh thần lực cho ngươi, cũng có thể hủy tinh thần lực của ngươi." Sài Diễm trắng trợn uy h**p.
Chu Phúc Lai: "..." Biểu ca phu tương lai thật hung tàn, phải làm sao đây, online chờ, rất gấp.
"Sài đại ca, ta với biểu ca là biểu huynh đệ, ta có thể có chủ ý gì chứ." Cho dù có thì gặp phải tên cuồng bạo lực này cũng không dám nữa.
Chu Phúc Lai tiếp tục nói: "Huynh với biểu ca mới là trời sinh một cặp thần tiên quyến lữ, ta chúc hai người sớm ngày thành phu phu."
Sài Diễm nghe vậy cười cười: "Tính ngươi biết ăn nói. Ngồi xuống đi, ta trị liệu cho ngươi."
Có mấy lần trước làm nền, lần này Sài Diễm chỉ mất hơn mười phút là xong việc.
Ra khỏi Chu gia, trên đường không ít người bàn tán Thanh Thần tề thần kỳ ra sao, đợi thuốc bán ra sẽ mua vài lọ thử. Sài Diễm nghe vậy thầm buồn cười, cũng không để tâm lắm.
Sài Diễm đến một công ty chuyển phát nhanh. Bởi vì đại lão Sài rất nghèo, muốn nhanh chóng thăng cấp thì phải cần lượng lớn ngọc thạch cùng tinh hạch. Muốn nhanh có ngọc thạch thì phải nhanh kiếm tiền. Mà cách kiếm tiền nhanh nhất chính là mở cửa hàng trên mạng, đây là kết quả mấy ngày nay đại lão Sài nghiên cứu được.
Thời đại tinh tế, nhân loại rất chú trọng quyền riêng tư, mở netshop chỉ cần ẩn danh là sẽ không ai biết. Như vậy vừa không chậm trễ việc học, cũng không lo lộ thân phận.
Hỏi vì sao Sài Diễm biết rõ như vậy, hoàn toàn là thành quả mấy ngày lên mạng của hắn. Hơn nữa, đại lão Sài đã nhanh như sấm sét đăng ký một netshop thuộc về mình, ngay cả việc trang trí cũng tìm người làm xong, hiện tại chỉ còn vấn đề chuyển phát nhanh với đăng tải tư liệu sản phẩm.
Bất quá tư liệu sản phẩm đại lão Sài tự mình giải quyết được, còn chuyện chuyển phát nhanh thì vẫn cần đại lão Sài đích thân đi đàm phán.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh HậuTác giả: Mộc Nhĩ Sao NhụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngSài Diễm nằm trên giường bệnh, uể oải nghe hai tiểu y tá ngoài cửa líu lo líu láo. "Thật là biết người biết mặt không biết lòng, đẹp trai thế mà lại là một tên vô lại." "Đúng vậy, ngươi nói Sài tướng quân tốt như thế, sao lại có một đứa cháu thích ong bướm trêu hoa ghẹo nguyệt, đùa giỡn tiểu cô nương chứ." "Ai bảo không phải. Bất quá, tiểu tử này giờ cũng coi như gặp báo ứng. Đùa giỡn ai không đùa giỡn, lại đi đùa giỡn thiên kim của Vương tướng quân, kết quả bị Vương thiếu gia đánh vào viện." Đang lúc hai tiểu y tá nói càng lúc càng hăng, y tá trưởng đi tới quát lớn: "Hai ngươi rảnh rỗi lắm à! Giờ làm việc mà không chịu làm việc cho tốt, không muốn tiền thưởng tháng này nữa hả." Rất nhanh, theo bước chân ba người rời đi, hành lang lại khôi phục yên tĩnh. Sài Diễm nghĩ mãi cũng không thông, kiếp trước hắn tuy không phải loại người vì người quên mình cao phong tiết liệt, nhưng cũng coi như tuân thủ pháp luật, đường đường chính chính. Sao lại xuyên đến một thân thể phụ thân không thương… "Xóa đi." Thẩm Vân Lăng nhìn minh văn trên hình vẽ, cau mày nói."Cái gì?" Sài Diễm chưa hiểu, nghi hoặc nhìn Thẩm Vân Lăng."Những minh văn ngươi vẽ có thể kích phát không?" Thẩm Vân Lăng không khách khí hỏi.Sài Diễm: "..." Được rồi, hắn quên mất chuyện này."Nếu không kích phát được thì chỉ là một đống đồ trang trí. Ngoài việc bại lộ ngươi hiểu cổ minh văn, rước lấy phiền phức không đáng có, thì chẳng có tác dụng gì." Thẩm Vân Lăng tiếp tục nói.Sài Diễm bỗng mắt đảo một vòng, không biết nghĩ ra chuyện gì, liền nói: "Được rồi. Đợi khi nào ngươi vẽ được loại minh văn này, ta sẽ thêm vào sau."Thẩm Vân Lăng: "..."Sài Diễm trước sau thay đổi quá nhanh, khiến Thẩm Vân Lăng có chút không theo kịp. Bất quá, việc Sài Diễm chịu bỏ ý định khắc minh văn lên cơ giáp cũng khiến Thẩm Vân Lăng thở phào một hơi.Đêm khuyaSài Diễm trở về ký túc xá, mở tinh não, bắt đầu tra cứu tài liệu.Tra hơn một canh giờ, tìm được đáp án mình muốn, Sài Diễm mới hài lòng tắt tinh não, nhắm mắt nghỉ ngơi.Hôm sau, do tên đầu gấu Tưởng Duyệt xin nghỉ bệnh, trong lớp hiếm khi được yên tĩnh.Sài Diễm nộp bản thiết kế lên, lại cùng Trần Tế thảo luận với nhau vài chuyện, khiến Vương Bân tự xưng đệ nhất lớp tức đến ngứa răng.Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua, thoáng cái đã lại đến chủ nhật.Thẩm Vân Lăng bị Thẩm Thế Nguyên gọi về Thẩm gia, Sài Diễm đành một mình đến Chu gia trị bệnh cho Chu Phúc Lai.Nhờ có lời cảnh cáo trước đó của Chu Thành, lần này dù Sài Diễm chỉ đi một mình cũng không gặp trở ngại gì.Sài Diễm theo hạ nhân đi thẳng đến phòng Chu Phúc Lai.Chu Phúc Lai vừa thấy người tới, lập tức hưng phấn đón tiếp: "Sài đại ca, huynh tới rồi!""Ơ, sao chỉ có mình huynh, biểu ca của ta sao không tới?" Thấy chỉ có một mình Sài Diễm, Chu Phúc Lai không khỏi thất vọng hỏi."Tiểu quỷ, ta nói cho ngươi biết, Vân Lăng là lão bà tương lai của ta, ngươi đừng có đánh chủ ý lên hắn. Nếu để ta biết ngươi đào góc tường nhà ta, ta chữa được tinh thần lực cho ngươi, cũng có thể hủy tinh thần lực của ngươi." Sài Diễm trắng trợn uy h**p.Chu Phúc Lai: "..." Biểu ca phu tương lai thật hung tàn, phải làm sao đây, online chờ, rất gấp."Sài đại ca, ta với biểu ca là biểu huynh đệ, ta có thể có chủ ý gì chứ." Cho dù có thì gặp phải tên cuồng bạo lực này cũng không dám nữa.Chu Phúc Lai tiếp tục nói: "Huynh với biểu ca mới là trời sinh một cặp thần tiên quyến lữ, ta chúc hai người sớm ngày thành phu phu."Sài Diễm nghe vậy cười cười: "Tính ngươi biết ăn nói. Ngồi xuống đi, ta trị liệu cho ngươi."Có mấy lần trước làm nền, lần này Sài Diễm chỉ mất hơn mười phút là xong việc.Ra khỏi Chu gia, trên đường không ít người bàn tán Thanh Thần tề thần kỳ ra sao, đợi thuốc bán ra sẽ mua vài lọ thử. Sài Diễm nghe vậy thầm buồn cười, cũng không để tâm lắm.Sài Diễm đến một công ty chuyển phát nhanh. Bởi vì đại lão Sài rất nghèo, muốn nhanh chóng thăng cấp thì phải cần lượng lớn ngọc thạch cùng tinh hạch. Muốn nhanh có ngọc thạch thì phải nhanh kiếm tiền. Mà cách kiếm tiền nhanh nhất chính là mở cửa hàng trên mạng, đây là kết quả mấy ngày nay đại lão Sài nghiên cứu được.Thời đại tinh tế, nhân loại rất chú trọng quyền riêng tư, mở netshop chỉ cần ẩn danh là sẽ không ai biết. Như vậy vừa không chậm trễ việc học, cũng không lo lộ thân phận.Hỏi vì sao Sài Diễm biết rõ như vậy, hoàn toàn là thành quả mấy ngày lên mạng của hắn. Hơn nữa, đại lão Sài đã nhanh như sấm sét đăng ký một netshop thuộc về mình, ngay cả việc trang trí cũng tìm người làm xong, hiện tại chỉ còn vấn đề chuyển phát nhanh với đăng tải tư liệu sản phẩm.Bất quá tư liệu sản phẩm đại lão Sài tự mình giải quyết được, còn chuyện chuyển phát nhanh thì vẫn cần đại lão Sài đích thân đi đàm phán.