“Có tin gì không?” Văn Sơ Tĩnh đứng dậy khỏi sofa, phải bám vào tay vịn mới giữ được thăng bằng. Mái tóc thường ngày gọn ghẽ mượt mà đã hơi rối, gương mặt có quầng thâm đen thẫm do mất ngủ liền tù tì mấy đêm, môi khô tróc cả da, thực sự khác xa so với hình tượng xinh đẹp tinh xảo, chỉn chu hoàn hảo mọi khi. Chị bất chấp hết thảy, chỉ nhìn chòng chọc vào người vừa mới từ ngoài cửa quay về, lặp lại câu hỏi lần nữa bằng giọng khản đặc: “Không có bất cứ tin tức nào ư?” Trình Bạc Hàn cởi áo khoác ra quẳng bừa lên chiếc tủ ở huyền quan gần cửa, bước mấy bước lại gần đón ánh mắt nóng ruột của Văn Sơ Tĩnh, chậm rãi lắc đầu đáp: “Không có.”   Văn Sơ Tĩnh nản lòng ngồi phịch xuống, hai tay ôm mặt, khí thế gồng mình kiên cường nhiều năm đã sụp đổ từ lâu, nay chỉ còn mỗi lớp vỏ mong manh sốt sắng. “Nhạc Tri…” Cô nỉ non gọi mấy tiếng.   Văn Nhạc Tri đã mất tích 3 ngày. Hình ảnh cuối cùng liên quan đến cậu trong clip là cậu mặc áo hoodie vải cotton, đeo balo, bình thản sải bước rẽ vào con đường nhỏ…

Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa HátTác giả: Cô Ấy Vừa Đi Vừa HátTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị“Có tin gì không?” Văn Sơ Tĩnh đứng dậy khỏi sofa, phải bám vào tay vịn mới giữ được thăng bằng. Mái tóc thường ngày gọn ghẽ mượt mà đã hơi rối, gương mặt có quầng thâm đen thẫm do mất ngủ liền tù tì mấy đêm, môi khô tróc cả da, thực sự khác xa so với hình tượng xinh đẹp tinh xảo, chỉn chu hoàn hảo mọi khi. Chị bất chấp hết thảy, chỉ nhìn chòng chọc vào người vừa mới từ ngoài cửa quay về, lặp lại câu hỏi lần nữa bằng giọng khản đặc: “Không có bất cứ tin tức nào ư?” Trình Bạc Hàn cởi áo khoác ra quẳng bừa lên chiếc tủ ở huyền quan gần cửa, bước mấy bước lại gần đón ánh mắt nóng ruột của Văn Sơ Tĩnh, chậm rãi lắc đầu đáp: “Không có.”   Văn Sơ Tĩnh nản lòng ngồi phịch xuống, hai tay ôm mặt, khí thế gồng mình kiên cường nhiều năm đã sụp đổ từ lâu, nay chỉ còn mỗi lớp vỏ mong manh sốt sắng. “Nhạc Tri…” Cô nỉ non gọi mấy tiếng.   Văn Nhạc Tri đã mất tích 3 ngày. Hình ảnh cuối cùng liên quan đến cậu trong clip là cậu mặc áo hoodie vải cotton, đeo balo, bình thản sải bước rẽ vào con đường nhỏ… Cuối tuần có một hoạt động thương mại, tiếp nối theo sẽ là triển lãm sản phẩm nghệ thuật quy mô nhỏ. Các sếp lớn đều tham gia, nửa sau đây mới là phần quan trọng cốt lõi tập trung chào hỏi làm quen.Trình Bạc Hàn dẫn theo Văn Nhạc Tri, thời lượng đã hơi dài mà lại chưa về được, hắn lo Văn Nhạc Tri mệt nên bảo cậu vào phòng cho khách nghỉ tạm. Vốn dĩ nhân viên phục vụ đang trên đường dẫn cậu sang phòng khách VIP thì lại bị Trình Bạc Hàn gọi về.“…Ra sofa ngồi một lúc đi vậy.” Trình Bạc Hàn chỉ vào khu ghế ngồi ở góc đại sảnh. Văn Nhạc Tri không ở trong tầm mắt hắn thì hắn không yên tâm hẳn.Văn Nhạc Tri rất ngoan, đi đâu cũng được hết, cậu không ý kiến gì. Trình Bạc Hàn xã giao mấy lượt, chốc chốc lại quay đầu ngó thử Văn Nhạc Tri, thấy cậu đang ăn bánh ngọt thì cũng yên lòng.Đã gần đến giờ, Trình Bạc Hàn chào hỏi với bên tổ chức một tiếng để chuẩn bị về. Lúc này bỗng một thanh niên ngoại hình tuấn tú bước lại gần, cười bắt chuyện với Trình Bạc Hàn. Thanh niên này là con trai nhà sếp tổng nào đó, học mỹ thuật ở nước ngoài, mới quay về chưa lâu.Đối phương cứ xáp vào gần Trình Bạc Hàn, lấy món đồ trang trí hình con cú thiết kế tinh xảo nhờ Trình Bạc Hàn cầm trên tay để chụp bức ảnh.Chụp ảnh xong thanh niên nọ cười khoe lúm đồng tiền ngọt lịm, nói: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.” Một lát sau Trình Bạc Hàn bước tới, tay cầm theo cốc sữa nóng: “Uống cho ấm bụng, chốc dẫn em ra ngoài ăn.”Đúng là bàn tay cầm cốc sữa đẹp thật. Lòng bàn tay rộng, ngón tay thon dài, khớp xương sắc nét, tràn đầy sức mạnh. Văn Nhạc Tri ngắm nghía mấy lần liền, càng thấy riêng đôi tay này thôi đã quyến rũ phát điên rồi.Cậu nhận lấy cốc sữa nhấp một ngụm, ngước mắt lên liếc Trình Bạc Hàn, bảo: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.” Nói năng nghe rất mát mẻ bóng gió, Văn Nhạc Tri còn nhướng mày nữa, trông biểu cảm không giống khen ngợi chút nào.Thanh niên kia chỉ chụp bức ảnh thôi, Trình Bạc Hàn chẳng bận tâm mấy, nhưng bộ dạng đây của Văn Nhạc Tri thì mới mẻ quá này.Hắn nín cười, thậm chí còn đáp một câu tương đối đắc ý: “Nhiều người bảo thế lắm.” **Mãi rất lâu về sau Trình Bạc Hàn mới nhận ra mình đã phạm một sai lầm trí mạng, ngu xuẩn tới nỗi mãi mãi không bao giờ bù đắp lại được. Bữa sáng hôm sau đó, Trình Bạc Hàn múc một bát cháo đưa cho Văn Nhạc Tri.Văn Nhạc Tri ăn một miếng, thình lình ngẩng đầu lên nhìn Trình Bạc Hàn: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.” 1 tuần sau, cả hai đang đi siêu thị. Văn Nhạc Tri đòi ăn ngó sen chua cay, Trình Bạc Hàn lấy hẳn mấy túi trên kệ hàng xuống cho cả vào xe đẩy.Dạng đồ ăn cay nồng thế k*ch th*ch dạ dày, hồi trước Trình Bạc Hàn không để cậu ăn nhiều, nhưng do đợt này bị “chột dạ” nên phải dung túng nửa kia nhà mình.Ai ngờ giây trước Văn Nhạc Tri đang cười nheo mắt nói “Em xin”, giây sau đã bồi thêm cho câu: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy, ngay đến ngó sen chua cay anh cầm cũng đặc biệt chua cay.” 1 năm sau, cả hai cùng đi chơi polo.Trình Bạc Hàn thắng liền tù tì 3 ván, xuống ngựa bèn tươi cười hớn hở đi sang phía Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri cầm lấy cây gậy từ tay hắn, bóp ngón tay hắn rõ mạnh.“Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy. Ò, nhiều người bảo thế lắm nhỉ.” Không nhớ là mấy năm sau nữa.Có năm Tết về, hai người đang treo đèn lồng ở cửa nhà. Trình Bạc Hàn đứng trên thang, duỗi tay nhận lấy chiếc đèn lồng Văn Nhạc Tri đưa.“Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy, đèn lồng anh treo cũng đỏ rực hẳn lên.” Cuối cùng Trình Bạc Hàn bùng nổ, buổi tối chờ tắt đèn cái là hắn bọc Văn Nhạc Tri vào chăn, hạ giọng mó máy cậu.“Em vẫn chưa chịu thôi đúng không! Tay anh không chỉ đẹp mà còn hữu dụng lắm nhé.”

Cuối tuần có một hoạt động thương mại, tiếp nối theo sẽ là triển lãm sản phẩm nghệ thuật quy mô nhỏ. Các sếp lớn đều tham gia, nửa sau đây mới là phần quan trọng cốt lõi tập trung chào hỏi làm quen.

Trình Bạc Hàn dẫn theo Văn Nhạc Tri, thời lượng đã hơi dài mà lại chưa về được, hắn lo Văn Nhạc Tri mệt nên bảo cậu vào phòng cho khách nghỉ tạm. Vốn dĩ nhân viên phục vụ đang trên đường dẫn cậu sang phòng khách VIP thì lại bị Trình Bạc Hàn gọi về.

“…Ra sofa ngồi một lúc đi vậy.” Trình Bạc Hàn chỉ vào khu ghế ngồi ở góc đại sảnh. Văn Nhạc Tri không ở trong tầm mắt hắn thì hắn không yên tâm hẳn.

Văn Nhạc Tri rất ngoan, đi đâu cũng được hết, cậu không ý kiến gì.

Trình Bạc Hàn xã giao mấy lượt, chốc chốc lại quay đầu ngó thử Văn Nhạc Tri, thấy cậu đang ăn bánh ngọt thì cũng yên lòng.

Đã gần đến giờ, Trình Bạc Hàn chào hỏi với bên tổ chức một tiếng để chuẩn bị về. Lúc này bỗng một thanh niên ngoại hình tuấn tú bước lại gần, cười bắt chuyện với Trình Bạc Hàn. Thanh niên này là con trai nhà sếp tổng nào đó, học mỹ thuật ở nước ngoài, mới quay về chưa lâu.

Đối phương cứ xáp vào gần Trình Bạc Hàn, lấy món đồ trang trí hình con cú thiết kế tinh xảo nhờ Trình Bạc Hàn cầm trên tay để chụp bức ảnh.

Chụp ảnh xong thanh niên nọ cười khoe lúm đồng tiền ngọt lịm, nói: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.”

Một lát sau Trình Bạc Hàn bước tới, tay cầm theo cốc sữa nóng: “Uống cho ấm bụng, chốc dẫn em ra ngoài ăn.”

Đúng là bàn tay cầm cốc sữa đẹp thật. Lòng bàn tay rộng, ngón tay thon dài, khớp xương sắc nét, tràn đầy sức mạnh. Văn Nhạc Tri ngắm nghía mấy lần liền, càng thấy riêng đôi tay này thôi đã quyến rũ phát điên rồi.

Cậu nhận lấy cốc sữa nhấp một ngụm, ngước mắt lên liếc Trình Bạc Hàn, bảo: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.”

Nói năng nghe rất mát mẻ bóng gió, Văn Nhạc Tri còn nhướng mày nữa, trông biểu cảm không giống khen ngợi chút nào.

Thanh niên kia chỉ chụp bức ảnh thôi, Trình Bạc Hàn chẳng bận tâm mấy, nhưng bộ dạng đây của Văn Nhạc Tri thì mới mẻ quá này.

Hắn nín cười, thậm chí còn đáp một câu tương đối đắc ý: “Nhiều người bảo thế lắm.”

**

Mãi rất lâu về sau Trình Bạc Hàn mới nhận ra mình đã phạm một sai lầm trí mạng, ngu xuẩn tới nỗi mãi mãi không bao giờ bù đắp lại được.

Bữa sáng hôm sau đó, Trình Bạc Hàn múc một bát cháo đưa cho Văn Nhạc Tri.

Văn Nhạc Tri ăn một miếng, thình lình ngẩng đầu lên nhìn Trình Bạc Hàn: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.”

1 tuần sau, cả hai đang đi siêu thị. Văn Nhạc Tri đòi ăn ngó sen chua cay, Trình Bạc Hàn lấy hẳn mấy túi trên kệ hàng xuống cho cả vào xe đẩy.

Dạng đồ ăn cay nồng thế k*ch th*ch dạ dày, hồi trước Trình Bạc Hàn không để cậu ăn nhiều, nhưng do đợt này bị “chột dạ” nên phải dung túng nửa kia nhà mình.

Ai ngờ giây trước Văn Nhạc Tri đang cười nheo mắt nói “Em xin”, giây sau đã bồi thêm cho câu: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy, ngay đến ngó sen chua cay anh cầm cũng đặc biệt chua cay.”

1 năm sau, cả hai cùng đi chơi polo.

Trình Bạc Hàn thắng liền tù tì 3 ván, xuống ngựa bèn tươi cười hớn hở đi sang phía Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri cầm lấy cây gậy từ tay hắn, bóp ngón tay hắn rõ mạnh.

“Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy. Ò, nhiều người bảo thế lắm nhỉ.”

Không nhớ là mấy năm sau nữa.

Có năm Tết về, hai người đang treo đèn lồng ở cửa nhà. Trình Bạc Hàn đứng trên thang, duỗi tay nhận lấy chiếc đèn lồng Văn Nhạc Tri đưa.

“Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy, đèn lồng anh treo cũng đỏ rực hẳn lên.”

Cuối cùng Trình Bạc Hàn bùng nổ, buổi tối chờ tắt đèn cái là hắn bọc Văn Nhạc Tri vào chăn, hạ giọng mó máy cậu.

“Em vẫn chưa chịu thôi đúng không! Tay anh không chỉ đẹp mà còn hữu dụng lắm nhé.”

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa HátTác giả: Cô Ấy Vừa Đi Vừa HátTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị“Có tin gì không?” Văn Sơ Tĩnh đứng dậy khỏi sofa, phải bám vào tay vịn mới giữ được thăng bằng. Mái tóc thường ngày gọn ghẽ mượt mà đã hơi rối, gương mặt có quầng thâm đen thẫm do mất ngủ liền tù tì mấy đêm, môi khô tróc cả da, thực sự khác xa so với hình tượng xinh đẹp tinh xảo, chỉn chu hoàn hảo mọi khi. Chị bất chấp hết thảy, chỉ nhìn chòng chọc vào người vừa mới từ ngoài cửa quay về, lặp lại câu hỏi lần nữa bằng giọng khản đặc: “Không có bất cứ tin tức nào ư?” Trình Bạc Hàn cởi áo khoác ra quẳng bừa lên chiếc tủ ở huyền quan gần cửa, bước mấy bước lại gần đón ánh mắt nóng ruột của Văn Sơ Tĩnh, chậm rãi lắc đầu đáp: “Không có.”   Văn Sơ Tĩnh nản lòng ngồi phịch xuống, hai tay ôm mặt, khí thế gồng mình kiên cường nhiều năm đã sụp đổ từ lâu, nay chỉ còn mỗi lớp vỏ mong manh sốt sắng. “Nhạc Tri…” Cô nỉ non gọi mấy tiếng.   Văn Nhạc Tri đã mất tích 3 ngày. Hình ảnh cuối cùng liên quan đến cậu trong clip là cậu mặc áo hoodie vải cotton, đeo balo, bình thản sải bước rẽ vào con đường nhỏ… Cuối tuần có một hoạt động thương mại, tiếp nối theo sẽ là triển lãm sản phẩm nghệ thuật quy mô nhỏ. Các sếp lớn đều tham gia, nửa sau đây mới là phần quan trọng cốt lõi tập trung chào hỏi làm quen.Trình Bạc Hàn dẫn theo Văn Nhạc Tri, thời lượng đã hơi dài mà lại chưa về được, hắn lo Văn Nhạc Tri mệt nên bảo cậu vào phòng cho khách nghỉ tạm. Vốn dĩ nhân viên phục vụ đang trên đường dẫn cậu sang phòng khách VIP thì lại bị Trình Bạc Hàn gọi về.“…Ra sofa ngồi một lúc đi vậy.” Trình Bạc Hàn chỉ vào khu ghế ngồi ở góc đại sảnh. Văn Nhạc Tri không ở trong tầm mắt hắn thì hắn không yên tâm hẳn.Văn Nhạc Tri rất ngoan, đi đâu cũng được hết, cậu không ý kiến gì. Trình Bạc Hàn xã giao mấy lượt, chốc chốc lại quay đầu ngó thử Văn Nhạc Tri, thấy cậu đang ăn bánh ngọt thì cũng yên lòng.Đã gần đến giờ, Trình Bạc Hàn chào hỏi với bên tổ chức một tiếng để chuẩn bị về. Lúc này bỗng một thanh niên ngoại hình tuấn tú bước lại gần, cười bắt chuyện với Trình Bạc Hàn. Thanh niên này là con trai nhà sếp tổng nào đó, học mỹ thuật ở nước ngoài, mới quay về chưa lâu.Đối phương cứ xáp vào gần Trình Bạc Hàn, lấy món đồ trang trí hình con cú thiết kế tinh xảo nhờ Trình Bạc Hàn cầm trên tay để chụp bức ảnh.Chụp ảnh xong thanh niên nọ cười khoe lúm đồng tiền ngọt lịm, nói: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.” Một lát sau Trình Bạc Hàn bước tới, tay cầm theo cốc sữa nóng: “Uống cho ấm bụng, chốc dẫn em ra ngoài ăn.”Đúng là bàn tay cầm cốc sữa đẹp thật. Lòng bàn tay rộng, ngón tay thon dài, khớp xương sắc nét, tràn đầy sức mạnh. Văn Nhạc Tri ngắm nghía mấy lần liền, càng thấy riêng đôi tay này thôi đã quyến rũ phát điên rồi.Cậu nhận lấy cốc sữa nhấp một ngụm, ngước mắt lên liếc Trình Bạc Hàn, bảo: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.” Nói năng nghe rất mát mẻ bóng gió, Văn Nhạc Tri còn nhướng mày nữa, trông biểu cảm không giống khen ngợi chút nào.Thanh niên kia chỉ chụp bức ảnh thôi, Trình Bạc Hàn chẳng bận tâm mấy, nhưng bộ dạng đây của Văn Nhạc Tri thì mới mẻ quá này.Hắn nín cười, thậm chí còn đáp một câu tương đối đắc ý: “Nhiều người bảo thế lắm.” **Mãi rất lâu về sau Trình Bạc Hàn mới nhận ra mình đã phạm một sai lầm trí mạng, ngu xuẩn tới nỗi mãi mãi không bao giờ bù đắp lại được. Bữa sáng hôm sau đó, Trình Bạc Hàn múc một bát cháo đưa cho Văn Nhạc Tri.Văn Nhạc Tri ăn một miếng, thình lình ngẩng đầu lên nhìn Trình Bạc Hàn: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy.” 1 tuần sau, cả hai đang đi siêu thị. Văn Nhạc Tri đòi ăn ngó sen chua cay, Trình Bạc Hàn lấy hẳn mấy túi trên kệ hàng xuống cho cả vào xe đẩy.Dạng đồ ăn cay nồng thế k*ch th*ch dạ dày, hồi trước Trình Bạc Hàn không để cậu ăn nhiều, nhưng do đợt này bị “chột dạ” nên phải dung túng nửa kia nhà mình.Ai ngờ giây trước Văn Nhạc Tri đang cười nheo mắt nói “Em xin”, giây sau đã bồi thêm cho câu: “Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy, ngay đến ngó sen chua cay anh cầm cũng đặc biệt chua cay.” 1 năm sau, cả hai cùng đi chơi polo.Trình Bạc Hàn thắng liền tù tì 3 ván, xuống ngựa bèn tươi cười hớn hở đi sang phía Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri cầm lấy cây gậy từ tay hắn, bóp ngón tay hắn rõ mạnh.“Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy. Ò, nhiều người bảo thế lắm nhỉ.” Không nhớ là mấy năm sau nữa.Có năm Tết về, hai người đang treo đèn lồng ở cửa nhà. Trình Bạc Hàn đứng trên thang, duỗi tay nhận lấy chiếc đèn lồng Văn Nhạc Tri đưa.“Anh Bạc Hàn, tay anh đẹp thật đấy, đèn lồng anh treo cũng đỏ rực hẳn lên.” Cuối cùng Trình Bạc Hàn bùng nổ, buổi tối chờ tắt đèn cái là hắn bọc Văn Nhạc Tri vào chăn, hạ giọng mó máy cậu.“Em vẫn chưa chịu thôi đúng không! Tay anh không chỉ đẹp mà còn hữu dụng lắm nhé.”

Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai