Tác giả:

“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người…

Chương 118: Nhà mới

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên TrờiTác giả: Kim Giai NgọcTruyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người… Chỉ là hiện tại còn một vấn đề đau đầu nhất, trong nhà lạnh như hầm băng, nền đất trơ trọi, đến cái bếp than sưởi ấm cũng không có.Góc tường trống huơ trống hoác, đừng nói là than đá, ngay cả cọng củi mồi lửa cũng chẳng thấy đâu.Lục Uyển Uyển xoa xoa tay, nhìn ra ngoài cửa sổ rầu rĩ:“Mới lập đông thôi còn lâu mới sang xuân, không có than sưởi thì sống sao qua mùa đông đây? Chị dâu ơi, anh chị mua than ở đâu đấy, bọn em cũng phải đi mua lò sưởi điện thôi.”Cố Minh Nguyệt sờ bệ cửa sổ lạnh ngắt, quay sang bảo cô:“Không sao đâu, hầm than nhà chị còn nhiều than lắm, lát nữa bảo anh Lục Lẫm chia cho các em một nửa, cứ nhóm bếp lên cho ấm đã. Đợi mấy hôm nữa hợp tác xã có than mới về, các em mua bù vào là được.”Lục Uyển Uyển gật đầu lia lịa: “Vâng, thế thì tốt quá, đợi mua được than mới, bọn em sẽ trả lại anh chị, không để anh chị chịu thiệt đâu.”“Em nói cái gì thế.” Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ vào người cô, giọng trách yêu.“Người một nhà cả, phân chia rạch ròi thế làm gì? Than của anh chị tích trữ vốn đã đủ dùng cả mùa đông rồi, chia cho các em một ít thì có sao?Hơn nữa, em mới đến đây, cái gì cũng chưa sắm sửa, chị là chị dâu giúp đỡ em một tay chẳng phải là chuyện đương nhiên sao.”Cô kéo tay Lục Uyển Uyển đi ra cửa: “Đừng nghĩ nhiều nữa, lát nữa chị bảo anh em chở than sang, nhóm bếp lên trước đã, không thì nhà lạnh thế này ở sao nổi.Đợi Hạ Tiêu rảnh rỗi, hai đứa cùng đi hợp tác xã xem sao, thiếu cái gì cần cái gì cứ bảo chị, nhà chị có thì em cứ lấy mà dùng.”Lục Uyển Uyển nhìn ánh mắt chân thành của Cố Minh Nguyệt, trong lòng ấm áp, không nhắc đến chuyện trả lại nữa mà chỉ cười gật đầu.“Thế thì em không khách sáo nữa đâu nhé, đợi em dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, ngày nào cũng mang cơm nóng sang cho chị.”Cố Minh Nguyệt cười đồng ý, hai chị em sóng vai đi về.Chiều hôm đó Cố Minh Nguyệt nói chuyện than củi với Lục Lẫm, lời chưa dứt anh đã vác đòn gánh đi ra hầm than.“Vừa hay hôm nay trời không lạnh lắm, anh mang sang cho chúng nó luôn, tiện thể mang cái bếp than dự phòng của nhà mình sang lắp cho chúng nó, đỡ mất công chạy đi chạy lại.”Anh xúc đầy hai sọt than từ trong hầm lại vác thêm cái bếp than nhỏ.Cố Minh Nguyệt định đi theo giúp nhưng bị anh ngăn lại: “Em ở nhà nghỉ ngơi đi, một mình anh làm được rồi, đi tí về ngay.”Nói rồi anh gánh than đi ra ngoài, bước chân vững chãi, hai sọt than nặng trĩu làm đòn gánh cong xuống nhưng anh vẫn đi phăm phăm không hề lảo đảo.Đến nhà Lục Uyển Uyển, Lục Lẫm đổ than vào góc tường sau đó ngồi xổm xuống lắp bếp.Lục Uyển Uyển định giúp một tay nhưng bị anh xua đi: “Đừng động vào, than bẩn lắm để anh làm cho.”Bụi than dính vào người khó giặt, đằng nào anh cũng làm rồi thì để một mình anh bẩn thôi, đừng để em gái cũng lấm lem.Anh thành thạo lắp ruột bếp, lót củi mồi, xếp vài cục than lên rồi quẹt diêm châm lửa.Chẳng mấy chốc bếp than đã cháy bùng lên, hơi ấm dần lan tỏa khắp căn phòng.Lục Uyển Uyển nhìn mồ hôi rịn trên trán anh, đưa khăn mặt cho anh: “Anh nghỉ tay uống miếng nước đã.”Lục Lẫm lau mồ hôi, cười lắc đầu: “Không cần đâu để anh xem ống khói có thông không đã.”Anh bắc thang trèo lên mái nhà kiểm tra ống khói, thấy ổn thỏa mới leo xuống, phủi bụi trên tay.“Được rồi đấy, bếp cháy rồi, ống khói cũng thông, tối nay các em dùng được rồi. Nếu thấy chưa đủ ấm thì cho thêm cục than nữa, nhớ đừng để bí hơi là được.”Lục Uyển Uyển nhìn hơi nóng bốc lên trong phòng, trong lòng tràn đầy biết ơn: “Em cảm ơn anh, không thì tối nay bọn em chết rét mất.”Lục Lẫm cười xòa: “Khách sáo gì, anh em với nhau cả. Lát nữa anh mang thêm ít củi sang cho dễ nhóm lửa.”“Bếp thì có rồi nhưng đến ngụm nước nóng bọn em cũng không có mà uống.” Lục Uyển Uyển nhìn cái bếp trống trơn, thở dài ngao ngán.Mới chân ướt chân ráo đến, trong nhà chưa sắm sửa được gì, nồi niêu xoong chảo còn chưa có nói gì đến gạo mắm muối dầu.Cố Minh Nguyệt nghe vậy liền nói: “Nhà có đấy để chị về lấy.”Chưa đợi Lục Uyển Uyển kịp ngăn, cô đã khoác áo đi ra ngoài: “Các em đợi đấy, chị lấy ít gạo, thêm mấy cái màn thầu vừa hấp xong sang, ăn tạm đã, mai đi hợp tác xã mua sau.”Lát sau, Cố Minh Nguyệt xách một cái túi vải quay lại, bên trong có túi gạo nhỏ, mấy cái màn thầu trắng nóng hổi và một cái nồi sắt nhỏ nhẹ tênh.“Cái nồi này hồi trước chị dùng, giờ chị có bầu anh Lẫm toàn bắt dùng nồi đất hầm canh, cái này cho các em dùng tạm.”Cô đưa màn thầu cho Lục Uyển Uyển: “Lát nữa chị về bê hũ dưa muối sang, ăn với màn thầu ngon lắm.”Lục Uyển Uyển cầm chiếc màn thầu nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong miệng, trong lòng càng thêm ấm áp: “Cảm ơn chị dâu, chị tốt với chúng em quá.”Cố Minh Nguyệt xoa đầu cô cười: “Đã bảo người một nhà rồi, đừng nói khách sáo thế. Đợi các em sắm sửa đầy đủ, chúng mình ngày nào cũng qua lại ăn cơm chung cho vui.”Cố Minh Nguyệt sờ vào thành bếp than vừa nóng lên, nghĩ ngợi một chút rồi quay sang bàn với Lục Uyển Uyển.“Tuy nhà đã ấm rồi nhưng nồi niêu bát đũa, chăn màn chiếu gối đều chưa có, không thể ở luôn được.Hay là mấy hôm nay hai đứa cứ ở tạm bên nhà anh chị, đằng nào nhà cũng nhiều phòng.”Lục Lẫm gật đầu: “Phòng phía đông vẫn để trống, chăn đệm có sẵn cả, các em dọn sang đấy ở tạm, tốt hơn ở đây nhiều.”“Không được đâu ạ.” Lục Uyển Uyển vội xua tay, kéo tay Cố Minh Nguyệt lùi lại nửa bước, vẻ mặt ngại ngùng.“Chị đang bầu bì cần yên tĩnh, bọn em dọn sang đấy cơm nước giặt giũ lại làm phiền chị nghỉ ngơi. Hơn nữa anh Hạ Tiêu ở doanh trại cũng tiện, ban ngày em sang chơi với chị, tối về đây ngủ tạm cũng được, đợi cuối tuần dọn dẹp xong xuôi em dọn vào ở luôn, không làm phiền anh chị đâu.”Cố Minh Nguyệt nhíu mày, ấn nhẹ trán cô em chồng:“Em khách sáo với chị làm gì? Chị ở nhà suốt ngày, đang buồn vì không có ai nói chuyện đây này, em sang ở cùng, ban ngày chị em mình cùng khâu áo cho em bé, tối đến trò chuyện cho vui.”Cô quay sang nhìn Hạ Tiêu: “Hạ Tiêu, cậu cũng khuyên con bé đi, nhà này đến cái chăn tử tế cũng không có, tối lạnh lắm, phòng phía đông nhà tôi đốt lò ấm sực, ở đấy thoải mái hơn nhiều.”Hạ Tiêu cười gật đầu: “Em cũng muốn sang đấy ở, chỉ sợ Uyển Uyển ngại làm phiền anh chị thôi.”Anh vỗ vai Lục Uyển Uyển: “Nghe lời chị dâu đi, sang đấy ở tạm, bao giờ nhà cửa xong xuôi rồi về, đừng để chị dâu lo lắng.”Lục Uyển Uyển nhìn ánh mắt mong chờ của Cố Minh Nguyệt lại nghĩ đến cái giường trống lạnh lẽo trong nhà, cuối cùng cũng gật đầu: “Vâng, thế bọn em ở nhờ mấy hôm, dọn xong là về ngay ạ.”Cố Minh Nguyệt tươi cười rạng rỡ, kéo tay cô đi về nhà: “Thế mới ngoan chứ, tối nay bảo anh Lẫm làm thịt kho tàu cho các em ăn, tẩm bổ cho lại sức.”

Chỉ là hiện tại còn một vấn đề đau đầu nhất, trong nhà lạnh như hầm băng, nền đất trơ trọi, đến cái bếp than sưởi ấm cũng không có.

Góc tường trống huơ trống hoác, đừng nói là than đá, ngay cả cọng củi mồi lửa cũng chẳng thấy đâu.

Lục Uyển Uyển xoa xoa tay, nhìn ra ngoài cửa sổ rầu rĩ:

“Mới lập đông thôi còn lâu mới sang xuân, không có than sưởi thì sống sao qua mùa đông đây? Chị dâu ơi, anh chị mua than ở đâu đấy, bọn em cũng phải đi mua lò sưởi điện thôi.”

Cố Minh Nguyệt sờ bệ cửa sổ lạnh ngắt, quay sang bảo cô:

“Không sao đâu, hầm than nhà chị còn nhiều than lắm, lát nữa bảo anh Lục Lẫm chia cho các em một nửa, cứ nhóm bếp lên cho ấm đã. Đợi mấy hôm nữa hợp tác xã có than mới về, các em mua bù vào là được.”

Lục Uyển Uyển gật đầu lia lịa: “Vâng, thế thì tốt quá, đợi mua được than mới, bọn em sẽ trả lại anh chị, không để anh chị chịu thiệt đâu.”

“Em nói cái gì thế.” Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ vào người cô, giọng trách yêu.

“Người một nhà cả, phân chia rạch ròi thế làm gì? Than của anh chị tích trữ vốn đã đủ dùng cả mùa đông rồi, chia cho các em một ít thì có sao?

Hơn nữa, em mới đến đây, cái gì cũng chưa sắm sửa, chị là chị dâu giúp đỡ em một tay chẳng phải là chuyện đương nhiên sao.”

Cô kéo tay Lục Uyển Uyển đi ra cửa: “Đừng nghĩ nhiều nữa, lát nữa chị bảo anh em chở than sang, nhóm bếp lên trước đã, không thì nhà lạnh thế này ở sao nổi.

Đợi Hạ Tiêu rảnh rỗi, hai đứa cùng đi hợp tác xã xem sao, thiếu cái gì cần cái gì cứ bảo chị, nhà chị có thì em cứ lấy mà dùng.”

Lục Uyển Uyển nhìn ánh mắt chân thành của Cố Minh Nguyệt, trong lòng ấm áp, không nhắc đến chuyện trả lại nữa mà chỉ cười gật đầu.

“Thế thì em không khách sáo nữa đâu nhé, đợi em dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, ngày nào cũng mang cơm nóng sang cho chị.”

Cố Minh Nguyệt cười đồng ý, hai chị em sóng vai đi về.

Chiều hôm đó Cố Minh Nguyệt nói chuyện than củi với Lục Lẫm, lời chưa dứt anh đã vác đòn gánh đi ra hầm than.

“Vừa hay hôm nay trời không lạnh lắm, anh mang sang cho chúng nó luôn, tiện thể mang cái bếp than dự phòng của nhà mình sang lắp cho chúng nó, đỡ mất công chạy đi chạy lại.”

Anh xúc đầy hai sọt than từ trong hầm lại vác thêm cái bếp than nhỏ.

Cố Minh Nguyệt định đi theo giúp nhưng bị anh ngăn lại: “Em ở nhà nghỉ ngơi đi, một mình anh làm được rồi, đi tí về ngay.”

Nói rồi anh gánh than đi ra ngoài, bước chân vững chãi, hai sọt than nặng trĩu làm đòn gánh cong xuống nhưng anh vẫn đi phăm phăm không hề lảo đảo.

Đến nhà Lục Uyển Uyển, Lục Lẫm đổ than vào góc tường sau đó ngồi xổm xuống lắp bếp.

Lục Uyển Uyển định giúp một tay nhưng bị anh xua đi: “Đừng động vào, than bẩn lắm để anh làm cho.”

Bụi than dính vào người khó giặt, đằng nào anh cũng làm rồi thì để một mình anh bẩn thôi, đừng để em gái cũng lấm lem.

Anh thành thạo lắp ruột bếp, lót củi mồi, xếp vài cục than lên rồi quẹt diêm châm lửa.

Chẳng mấy chốc bếp than đã cháy bùng lên, hơi ấm dần lan tỏa khắp căn phòng.

Lục Uyển Uyển nhìn mồ hôi rịn trên trán anh, đưa khăn mặt cho anh: “Anh nghỉ tay uống miếng nước đã.”

Lục Lẫm lau mồ hôi, cười lắc đầu: “Không cần đâu để anh xem ống khói có thông không đã.”

Anh bắc thang trèo lên mái nhà kiểm tra ống khói, thấy ổn thỏa mới leo xuống, phủi bụi trên tay.

“Được rồi đấy, bếp cháy rồi, ống khói cũng thông, tối nay các em dùng được rồi. Nếu thấy chưa đủ ấm thì cho thêm cục than nữa, nhớ đừng để bí hơi là được.”

Lục Uyển Uyển nhìn hơi nóng bốc lên trong phòng, trong lòng tràn đầy biết ơn: “Em cảm ơn anh, không thì tối nay bọn em chết rét mất.”

Lục Lẫm cười xòa: “Khách sáo gì, anh em với nhau cả. Lát nữa anh mang thêm ít củi sang cho dễ nhóm lửa.”

“Bếp thì có rồi nhưng đến ngụm nước nóng bọn em cũng không có mà uống.” Lục Uyển Uyển nhìn cái bếp trống trơn, thở dài ngao ngán.

Mới chân ướt chân ráo đến, trong nhà chưa sắm sửa được gì, nồi niêu xoong chảo còn chưa có nói gì đến gạo mắm muối dầu.

Cố Minh Nguyệt nghe vậy liền nói: “Nhà có đấy để chị về lấy.”

Chưa đợi Lục Uyển Uyển kịp ngăn, cô đã khoác áo đi ra ngoài: “Các em đợi đấy, chị lấy ít gạo, thêm mấy cái màn thầu vừa hấp xong sang, ăn tạm đã, mai đi hợp tác xã mua sau.”

Lát sau, Cố Minh Nguyệt xách một cái túi vải quay lại, bên trong có túi gạo nhỏ, mấy cái màn thầu trắng nóng hổi và một cái nồi sắt nhỏ nhẹ tênh.

“Cái nồi này hồi trước chị dùng, giờ chị có bầu anh Lẫm toàn bắt dùng nồi đất hầm canh, cái này cho các em dùng tạm.”

Cô đưa màn thầu cho Lục Uyển Uyển: “Lát nữa chị về bê hũ dưa muối sang, ăn với màn thầu ngon lắm.”

Lục Uyển Uyển cầm chiếc màn thầu nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong miệng, trong lòng càng thêm ấm áp: “Cảm ơn chị dâu, chị tốt với chúng em quá.”

Cố Minh Nguyệt xoa đầu cô cười: “Đã bảo người một nhà rồi, đừng nói khách sáo thế. Đợi các em sắm sửa đầy đủ, chúng mình ngày nào cũng qua lại ăn cơm chung cho vui.”

Cố Minh Nguyệt sờ vào thành bếp than vừa nóng lên, nghĩ ngợi một chút rồi quay sang bàn với Lục Uyển Uyển.

“Tuy nhà đã ấm rồi nhưng nồi niêu bát đũa, chăn màn chiếu gối đều chưa có, không thể ở luôn được.

Hay là mấy hôm nay hai đứa cứ ở tạm bên nhà anh chị, đằng nào nhà cũng nhiều phòng.”

Lục Lẫm gật đầu: “Phòng phía đông vẫn để trống, chăn đệm có sẵn cả, các em dọn sang đấy ở tạm, tốt hơn ở đây nhiều.”

“Không được đâu ạ.” Lục Uyển Uyển vội xua tay, kéo tay Cố Minh Nguyệt lùi lại nửa bước, vẻ mặt ngại ngùng.

“Chị đang bầu bì cần yên tĩnh, bọn em dọn sang đấy cơm nước giặt giũ lại làm phiền chị nghỉ ngơi. Hơn nữa anh Hạ Tiêu ở doanh trại cũng tiện, ban ngày em sang chơi với chị, tối về đây ngủ tạm cũng được, đợi cuối tuần dọn dẹp xong xuôi em dọn vào ở luôn, không làm phiền anh chị đâu.”

Cố Minh Nguyệt nhíu mày, ấn nhẹ trán cô em chồng:

“Em khách sáo với chị làm gì? Chị ở nhà suốt ngày, đang buồn vì không có ai nói chuyện đây này, em sang ở cùng, ban ngày chị em mình cùng khâu áo cho em bé, tối đến trò chuyện cho vui.”

Cô quay sang nhìn Hạ Tiêu: “Hạ Tiêu, cậu cũng khuyên con bé đi, nhà này đến cái chăn tử tế cũng không có, tối lạnh lắm, phòng phía đông nhà tôi đốt lò ấm sực, ở đấy thoải mái hơn nhiều.”

Hạ Tiêu cười gật đầu: “Em cũng muốn sang đấy ở, chỉ sợ Uyển Uyển ngại làm phiền anh chị thôi.”

Anh vỗ vai Lục Uyển Uyển: “Nghe lời chị dâu đi, sang đấy ở tạm, bao giờ nhà cửa xong xuôi rồi về, đừng để chị dâu lo lắng.”

Lục Uyển Uyển nhìn ánh mắt mong chờ của Cố Minh Nguyệt lại nghĩ đến cái giường trống lạnh lẽo trong nhà, cuối cùng cũng gật đầu: “Vâng, thế bọn em ở nhờ mấy hôm, dọn xong là về ngay ạ.”

Cố Minh Nguyệt tươi cười rạng rỡ, kéo tay cô đi về nhà: “Thế mới ngoan chứ, tối nay bảo anh Lẫm làm thịt kho tàu cho các em ăn, tẩm bổ cho lại sức.”

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên TrờiTác giả: Kim Giai NgọcTruyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người… Chỉ là hiện tại còn một vấn đề đau đầu nhất, trong nhà lạnh như hầm băng, nền đất trơ trọi, đến cái bếp than sưởi ấm cũng không có.Góc tường trống huơ trống hoác, đừng nói là than đá, ngay cả cọng củi mồi lửa cũng chẳng thấy đâu.Lục Uyển Uyển xoa xoa tay, nhìn ra ngoài cửa sổ rầu rĩ:“Mới lập đông thôi còn lâu mới sang xuân, không có than sưởi thì sống sao qua mùa đông đây? Chị dâu ơi, anh chị mua than ở đâu đấy, bọn em cũng phải đi mua lò sưởi điện thôi.”Cố Minh Nguyệt sờ bệ cửa sổ lạnh ngắt, quay sang bảo cô:“Không sao đâu, hầm than nhà chị còn nhiều than lắm, lát nữa bảo anh Lục Lẫm chia cho các em một nửa, cứ nhóm bếp lên cho ấm đã. Đợi mấy hôm nữa hợp tác xã có than mới về, các em mua bù vào là được.”Lục Uyển Uyển gật đầu lia lịa: “Vâng, thế thì tốt quá, đợi mua được than mới, bọn em sẽ trả lại anh chị, không để anh chị chịu thiệt đâu.”“Em nói cái gì thế.” Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ vào người cô, giọng trách yêu.“Người một nhà cả, phân chia rạch ròi thế làm gì? Than của anh chị tích trữ vốn đã đủ dùng cả mùa đông rồi, chia cho các em một ít thì có sao?Hơn nữa, em mới đến đây, cái gì cũng chưa sắm sửa, chị là chị dâu giúp đỡ em một tay chẳng phải là chuyện đương nhiên sao.”Cô kéo tay Lục Uyển Uyển đi ra cửa: “Đừng nghĩ nhiều nữa, lát nữa chị bảo anh em chở than sang, nhóm bếp lên trước đã, không thì nhà lạnh thế này ở sao nổi.Đợi Hạ Tiêu rảnh rỗi, hai đứa cùng đi hợp tác xã xem sao, thiếu cái gì cần cái gì cứ bảo chị, nhà chị có thì em cứ lấy mà dùng.”Lục Uyển Uyển nhìn ánh mắt chân thành của Cố Minh Nguyệt, trong lòng ấm áp, không nhắc đến chuyện trả lại nữa mà chỉ cười gật đầu.“Thế thì em không khách sáo nữa đâu nhé, đợi em dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, ngày nào cũng mang cơm nóng sang cho chị.”Cố Minh Nguyệt cười đồng ý, hai chị em sóng vai đi về.Chiều hôm đó Cố Minh Nguyệt nói chuyện than củi với Lục Lẫm, lời chưa dứt anh đã vác đòn gánh đi ra hầm than.“Vừa hay hôm nay trời không lạnh lắm, anh mang sang cho chúng nó luôn, tiện thể mang cái bếp than dự phòng của nhà mình sang lắp cho chúng nó, đỡ mất công chạy đi chạy lại.”Anh xúc đầy hai sọt than từ trong hầm lại vác thêm cái bếp than nhỏ.Cố Minh Nguyệt định đi theo giúp nhưng bị anh ngăn lại: “Em ở nhà nghỉ ngơi đi, một mình anh làm được rồi, đi tí về ngay.”Nói rồi anh gánh than đi ra ngoài, bước chân vững chãi, hai sọt than nặng trĩu làm đòn gánh cong xuống nhưng anh vẫn đi phăm phăm không hề lảo đảo.Đến nhà Lục Uyển Uyển, Lục Lẫm đổ than vào góc tường sau đó ngồi xổm xuống lắp bếp.Lục Uyển Uyển định giúp một tay nhưng bị anh xua đi: “Đừng động vào, than bẩn lắm để anh làm cho.”Bụi than dính vào người khó giặt, đằng nào anh cũng làm rồi thì để một mình anh bẩn thôi, đừng để em gái cũng lấm lem.Anh thành thạo lắp ruột bếp, lót củi mồi, xếp vài cục than lên rồi quẹt diêm châm lửa.Chẳng mấy chốc bếp than đã cháy bùng lên, hơi ấm dần lan tỏa khắp căn phòng.Lục Uyển Uyển nhìn mồ hôi rịn trên trán anh, đưa khăn mặt cho anh: “Anh nghỉ tay uống miếng nước đã.”Lục Lẫm lau mồ hôi, cười lắc đầu: “Không cần đâu để anh xem ống khói có thông không đã.”Anh bắc thang trèo lên mái nhà kiểm tra ống khói, thấy ổn thỏa mới leo xuống, phủi bụi trên tay.“Được rồi đấy, bếp cháy rồi, ống khói cũng thông, tối nay các em dùng được rồi. Nếu thấy chưa đủ ấm thì cho thêm cục than nữa, nhớ đừng để bí hơi là được.”Lục Uyển Uyển nhìn hơi nóng bốc lên trong phòng, trong lòng tràn đầy biết ơn: “Em cảm ơn anh, không thì tối nay bọn em chết rét mất.”Lục Lẫm cười xòa: “Khách sáo gì, anh em với nhau cả. Lát nữa anh mang thêm ít củi sang cho dễ nhóm lửa.”“Bếp thì có rồi nhưng đến ngụm nước nóng bọn em cũng không có mà uống.” Lục Uyển Uyển nhìn cái bếp trống trơn, thở dài ngao ngán.Mới chân ướt chân ráo đến, trong nhà chưa sắm sửa được gì, nồi niêu xoong chảo còn chưa có nói gì đến gạo mắm muối dầu.Cố Minh Nguyệt nghe vậy liền nói: “Nhà có đấy để chị về lấy.”Chưa đợi Lục Uyển Uyển kịp ngăn, cô đã khoác áo đi ra ngoài: “Các em đợi đấy, chị lấy ít gạo, thêm mấy cái màn thầu vừa hấp xong sang, ăn tạm đã, mai đi hợp tác xã mua sau.”Lát sau, Cố Minh Nguyệt xách một cái túi vải quay lại, bên trong có túi gạo nhỏ, mấy cái màn thầu trắng nóng hổi và một cái nồi sắt nhỏ nhẹ tênh.“Cái nồi này hồi trước chị dùng, giờ chị có bầu anh Lẫm toàn bắt dùng nồi đất hầm canh, cái này cho các em dùng tạm.”Cô đưa màn thầu cho Lục Uyển Uyển: “Lát nữa chị về bê hũ dưa muối sang, ăn với màn thầu ngon lắm.”Lục Uyển Uyển cầm chiếc màn thầu nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong miệng, trong lòng càng thêm ấm áp: “Cảm ơn chị dâu, chị tốt với chúng em quá.”Cố Minh Nguyệt xoa đầu cô cười: “Đã bảo người một nhà rồi, đừng nói khách sáo thế. Đợi các em sắm sửa đầy đủ, chúng mình ngày nào cũng qua lại ăn cơm chung cho vui.”Cố Minh Nguyệt sờ vào thành bếp than vừa nóng lên, nghĩ ngợi một chút rồi quay sang bàn với Lục Uyển Uyển.“Tuy nhà đã ấm rồi nhưng nồi niêu bát đũa, chăn màn chiếu gối đều chưa có, không thể ở luôn được.Hay là mấy hôm nay hai đứa cứ ở tạm bên nhà anh chị, đằng nào nhà cũng nhiều phòng.”Lục Lẫm gật đầu: “Phòng phía đông vẫn để trống, chăn đệm có sẵn cả, các em dọn sang đấy ở tạm, tốt hơn ở đây nhiều.”“Không được đâu ạ.” Lục Uyển Uyển vội xua tay, kéo tay Cố Minh Nguyệt lùi lại nửa bước, vẻ mặt ngại ngùng.“Chị đang bầu bì cần yên tĩnh, bọn em dọn sang đấy cơm nước giặt giũ lại làm phiền chị nghỉ ngơi. Hơn nữa anh Hạ Tiêu ở doanh trại cũng tiện, ban ngày em sang chơi với chị, tối về đây ngủ tạm cũng được, đợi cuối tuần dọn dẹp xong xuôi em dọn vào ở luôn, không làm phiền anh chị đâu.”Cố Minh Nguyệt nhíu mày, ấn nhẹ trán cô em chồng:“Em khách sáo với chị làm gì? Chị ở nhà suốt ngày, đang buồn vì không có ai nói chuyện đây này, em sang ở cùng, ban ngày chị em mình cùng khâu áo cho em bé, tối đến trò chuyện cho vui.”Cô quay sang nhìn Hạ Tiêu: “Hạ Tiêu, cậu cũng khuyên con bé đi, nhà này đến cái chăn tử tế cũng không có, tối lạnh lắm, phòng phía đông nhà tôi đốt lò ấm sực, ở đấy thoải mái hơn nhiều.”Hạ Tiêu cười gật đầu: “Em cũng muốn sang đấy ở, chỉ sợ Uyển Uyển ngại làm phiền anh chị thôi.”Anh vỗ vai Lục Uyển Uyển: “Nghe lời chị dâu đi, sang đấy ở tạm, bao giờ nhà cửa xong xuôi rồi về, đừng để chị dâu lo lắng.”Lục Uyển Uyển nhìn ánh mắt mong chờ của Cố Minh Nguyệt lại nghĩ đến cái giường trống lạnh lẽo trong nhà, cuối cùng cũng gật đầu: “Vâng, thế bọn em ở nhờ mấy hôm, dọn xong là về ngay ạ.”Cố Minh Nguyệt tươi cười rạng rỡ, kéo tay cô đi về nhà: “Thế mới ngoan chứ, tối nay bảo anh Lẫm làm thịt kho tàu cho các em ăn, tẩm bổ cho lại sức.”

Chương 118: Nhà mới