Tác giả:

“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người…

Chương 152: Khai giảng

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên TrờiTác giả: Kim Giai NgọcTruyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người… “Giấy báo của em ấy gửi về địa chỉ ở hải đảo.”Chung Dục Tú chuyển lời lại, Lục Uyển Uyển vỗ trán cái đét, giờ mới nhớ ra hôm bàn với chị dâu điền hồ sơ, cô bé vẫn để địa chỉ hải đảo, chưa kịp đổi sang địa chỉ Bắc Kinh.Vốn định là đằng nào cũng về quê ăn Tết, muốn tự tay nhận giấy báo nên đổi địa chỉ về Bắc Kinh.Ai ngờ vì sơ suất nhỏ này mà suýt chút nữa tưởng mình thi trượt.Giờ nhận được giấy báo, người vui nhất là Chung Dục Tú, nhà có hẳn hai sinh viên đại học, nói ra oách phải biết.Cố Minh Nguyệt vội vàng gọi điện cho Lục Lẫm, ngón tay mân mê tờ giấy báo, giọng nói không giấu được niềm vui: “Anh ơi, em nhận được giấy báo rồi! Khoa Quản lý Kinh tế!”Đầu dây bên kia, giọng Lục Lẫm cao vút lên đầy phấn khích: “Thật à? Tốt quá rồi! Anh biết ngay là em làm được mà!”Anh ngừng một chút rồi vội hỏi: “Em có mệt không? Đợi anh xong nhiệm vụ sẽ về ăn mừng với em.”Nghe giọng anh vui vẻ, lòng Cố Minh Nguyệt ấm áp: “Em khỏe mà, anh yên tâm. À, Uyển Uyển cũng nhận được giấy báo rồi, cùng trường với em, khoa Văn.”“Thế thì càng tốt!” Giọng Lục Lẫm càng thêm phấn khởi: “Sau này hai chị em ở trường giúp đỡ lẫn nhau, anh cũng yên tâm hơn.”Hai vợ chồng thủ thỉ tâm tình một lúc lâu từ chuyện học hành đến dự định sau khi nhập học, mãi đến khi đầu dây bên kia có tiếng giục mới luyến tiếc cúp máy.Đặt ống nghe xuống, Cố Minh Nguyệt nhìn tờ giấy báo trên bàn, nụ cười trên môi mãi không tắt.Hạ Tuệ Anh về đến nhà nghe tin vui lớn, cười không khép được miệng, chưa nghỉ ngơi được bao lâu đã chắp tay sau lưng đi ra ngoài.Lục Lợi Dân cười: “Già rồi mà còn hóng hớt thế. Thôi, tôi ra ngoài tìm ông Từ đánh cờ đây, mọi người cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi.”Nói xong cũng chắp tay sau lưng, ngâm nga câu hát đi mất.Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau cười, hai cụ cũng chẳng ai kém ai.Nhờ sự tuyên truyền “vô tình” của hai vị bô lão, cả khu gia binh đều biết nhà họ Lục có hai sinh viên đại học, tới tấp đến chúc mừng.Trước đó còn có người bảo họ thi trượt, giờ thì sáng mắt ra chưa, người ta không phải thi trượt mà là khiêm tốn, lẳng lặng làm việc lớn đấy.Còn ba ngày nữa là đến Tết, khu gia binh đã nồng nàn mùi thịt kho.Cố Minh Nguyệt đang dán câu đối thì nghe tiếng quen thuộc ngoài cổng là Lục Lẫm và Hạ Tiêu từ hải đảo về.Lục Lẫm vừa đặt hành lý xuống đã đi thẳng đến chỗ Thần Thần, nhấc bổng cậu con trai lên cao khiến thằng bé cười khanh khách: “Bố về dự lễ thôi nôi của Thần Thần đây!”Hạ Tiêu đứng bên cạnh cười đưa đặc sản hải đảo ra: “Nghe bảo tổ chức tiệc thôi nôi cho Thần Thần, em đặc biệt về chung vui đây.”Chung Dục Tú vội ra đón, tay cầm sẵn đồ vật để bốc thôi nôi: “Chỉ đợi các con về thôi! Mẹ chuẩn bị bút, bàn tính, sách vở, cả con búp bê Minh Nguyệt làm nữa, bày sẵn cả rồi, mai là mở tiệc!”Hôm thôi nôi, trong sân chật kín họ hàng làng xóm thân thiết.Chung Dục Tú đặt Thần Thần lên chiếc bàn bát tiên trải khăn đỏ, xung quanh bày bàn tính, bút lông, đồng tiền xu và quyển sách tranh màu Cố Minh Nguyệt đặc biệt chuẩn bị.Thần Thần ngồi trên khăn đỏ, tay nhỏ s* s**ng đồ vật xung quanh, lúc thì sờ tai búp bê, lúc lại gạt bàn tính vài cái, cuối cùng lại ôm chặt quyển sách tranh, lật giở sột soạt, miệng ê a như đang đọc sách.“Ôi chao! Bốc sách rồi! Thằng bé này sau này ham học lắm đây!” Hạ Tuệ Anh vỗ tay cười đầu tiên, mọi người xung quanh cũng hùa theo.Lục Lẫm ghé sát vào, véo nhẹ má Thần Thần: “Thần Thần nhà mình sau này làm học sinh giỏi, cùng mẹ và cô đi học đại học nhé!”Cái Tết này trọn vẹn vô cùng, tiếng cười nói trong sân không lúc nào ngớt.Những người trước kia coi thường Cố Minh Nguyệt, hay đặt điều nói xấu, giờ thấy cô không những đỗ đại học mà cuộc sống còn sung túc vui vẻ, chẳng dám ho he gì nữa, gặp mặt lại còn cười giả lả chúc mừng.Thoắt cái đã hết Tết, ngày khai giảng cận kề.Họ cũng phải rục rịch quay lại hải đảo chuẩn bị nhập học.Hôm lên đường, Hạ Tuệ Anh và Lục Lợi Dân dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, dặn dò đủ điều, nào là đến trường phải chăm chỉ học hành, giữ gìn sức khỏe.Chung Dục Tú vẫn đi theo, con dâu đi học, con trai bận công tác, cháu nội không ai chăm bà không yên tâm.Xe lăn bánh, Thần Thần ghé vào cửa kính, tay nhỏ vẫy vẫy chào cụ nội, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển cũng vẫy tay chào, ánh mắt đầy lưu luyến.Nhìn đứa chắt ngoan ngoãn đáng yêu, Hạ Tuệ Anh lẩm bẩm: “Đợi sang xuân ấm áp, mình lại ra đảo thăm chúng nó.”Các con bận bịu công việc không có thời gian, thân già rảnh rỗi, đến thăm con cháu cũng là lẽ thường, tàu hỏa cũng đi rồi, ngủ mấy giấc là tới nơi thôi.Lục Cần Minh ghen tị ra mặt, nếu điều kiện cho phép, ông cũng muốn đi theo.Về hải đảo chưa được mấy ngày đã đến ngày khai giảng, kỳ thi đại học lần này tình hình đặc biệt, sinh viên phải nhập học sớm, tính ra tất cả các ngày nghỉ cộng lại chưa đầy hai tháng.Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển thu dọn hành lý, Lục Lẫm và Hạ Tiêu xách túi lớn túi bé, Chung Dục Tú bế Thần Thần, cả đoàn rồng rắn đến trường.Bước vào cổng trường, đập vào mắt là những gương mặt trẻ trung đầy sức sống, sinh viên tốp năm tốp ba ôm sách, đeo cặp đi lại dưới tán cây, không ít nam sinh tò mò nhìn Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển.Lục Lẫm cau mày, vô thức đứng sát vào Cố Minh Nguyệt, ánh mắt quét qua những người xung quanh như ngầm khẳng định chủ quyền.Hạ Tiêu vốn đã nghiêm nghị, giờ lại càng thẳng lưng, tay xách hành lý siết chặt, nhìn chằm chằm vào những ánh mắt hướng về Lục Uyển Uyển, nụ cười trên môi tắt ngấm.Chỉ muốn đấm người.Chung Dục Tú nhìn thấy hết, cười trộm: “Hai anh có cần thiết phải thế không?”Lục Lẫm và Hạ Tiêu nhìn nhau, đương nhiên là cần thiết rồi.Không trách họ lo xa, vợ trẻ đẹp thế này, so với mấy cậu trai trẻ kia họ chẳng có lợi thế gì mấy.Dưới áp lực của hai người đàn ông, mấy cậu nam sinh tò mò nín thở, vội vàng ôm sách lủi mất.Cố Minh Nguyệt véo hông Lục Lẫm một cái: “Vừa vừa phải phải thôi, không người ta lại tưởng anh đến gây sự đấy.”“Vợ ơi nhẹ tay chút.” Lục Lẫm kêu lên.Cố Minh Nguyệt da mặt mỏng, dắt mẹ chồng và con trai đi trước, bỏ mặc anh đứng đó.Thế là trong sân trường xuất hiện cảnh tượng một anh bộ đội vác hành lý, vẻ mặt đau khổ gọi với theo cô gái đi trước “vợ ơi”, làm cô gái càng đi nhanh hơn.

“Giấy báo của em ấy gửi về địa chỉ ở hải đảo.”

Chung Dục Tú chuyển lời lại, Lục Uyển Uyển vỗ trán cái đét, giờ mới nhớ ra hôm bàn với chị dâu điền hồ sơ, cô bé vẫn để địa chỉ hải đảo, chưa kịp đổi sang địa chỉ Bắc Kinh.

Vốn định là đằng nào cũng về quê ăn Tết, muốn tự tay nhận giấy báo nên đổi địa chỉ về Bắc Kinh.

Ai ngờ vì sơ suất nhỏ này mà suýt chút nữa tưởng mình thi trượt.

Giờ nhận được giấy báo, người vui nhất là Chung Dục Tú, nhà có hẳn hai sinh viên đại học, nói ra oách phải biết.

Cố Minh Nguyệt vội vàng gọi điện cho Lục Lẫm, ngón tay mân mê tờ giấy báo, giọng nói không giấu được niềm vui: “Anh ơi, em nhận được giấy báo rồi! Khoa Quản lý Kinh tế!”

Đầu dây bên kia, giọng Lục Lẫm cao vút lên đầy phấn khích: “Thật à? Tốt quá rồi! Anh biết ngay là em làm được mà!”

Anh ngừng một chút rồi vội hỏi: “Em có mệt không? Đợi anh xong nhiệm vụ sẽ về ăn mừng với em.”

Nghe giọng anh vui vẻ, lòng Cố Minh Nguyệt ấm áp: “Em khỏe mà, anh yên tâm. À, Uyển Uyển cũng nhận được giấy báo rồi, cùng trường với em, khoa Văn.”

“Thế thì càng tốt!” Giọng Lục Lẫm càng thêm phấn khởi: “Sau này hai chị em ở trường giúp đỡ lẫn nhau, anh cũng yên tâm hơn.”

Hai vợ chồng thủ thỉ tâm tình một lúc lâu từ chuyện học hành đến dự định sau khi nhập học, mãi đến khi đầu dây bên kia có tiếng giục mới luyến tiếc cúp máy.

Đặt ống nghe xuống, Cố Minh Nguyệt nhìn tờ giấy báo trên bàn, nụ cười trên môi mãi không tắt.

Hạ Tuệ Anh về đến nhà nghe tin vui lớn, cười không khép được miệng, chưa nghỉ ngơi được bao lâu đã chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

Lục Lợi Dân cười: “Già rồi mà còn hóng hớt thế. Thôi, tôi ra ngoài tìm ông Từ đánh cờ đây, mọi người cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi.”

Nói xong cũng chắp tay sau lưng, ngâm nga câu hát đi mất.

Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau cười, hai cụ cũng chẳng ai kém ai.

Nhờ sự tuyên truyền “vô tình” của hai vị bô lão, cả khu gia binh đều biết nhà họ Lục có hai sinh viên đại học, tới tấp đến chúc mừng.

Trước đó còn có người bảo họ thi trượt, giờ thì sáng mắt ra chưa, người ta không phải thi trượt mà là khiêm tốn, lẳng lặng làm việc lớn đấy.

Còn ba ngày nữa là đến Tết, khu gia binh đã nồng nàn mùi thịt kho.

Cố Minh Nguyệt đang dán câu đối thì nghe tiếng quen thuộc ngoài cổng là Lục Lẫm và Hạ Tiêu từ hải đảo về.

Lục Lẫm vừa đặt hành lý xuống đã đi thẳng đến chỗ Thần Thần, nhấc bổng cậu con trai lên cao khiến thằng bé cười khanh khách: “Bố về dự lễ thôi nôi của Thần Thần đây!”

Hạ Tiêu đứng bên cạnh cười đưa đặc sản hải đảo ra: “Nghe bảo tổ chức tiệc thôi nôi cho Thần Thần, em đặc biệt về chung vui đây.”

Chung Dục Tú vội ra đón, tay cầm sẵn đồ vật để bốc thôi nôi: “Chỉ đợi các con về thôi! Mẹ chuẩn bị bút, bàn tính, sách vở, cả con búp bê Minh Nguyệt làm nữa, bày sẵn cả rồi, mai là mở tiệc!”

Hôm thôi nôi, trong sân chật kín họ hàng làng xóm thân thiết.

Chung Dục Tú đặt Thần Thần lên chiếc bàn bát tiên trải khăn đỏ, xung quanh bày bàn tính, bút lông, đồng tiền xu và quyển sách tranh màu Cố Minh Nguyệt đặc biệt chuẩn bị.

Thần Thần ngồi trên khăn đỏ, tay nhỏ s* s**ng đồ vật xung quanh, lúc thì sờ tai búp bê, lúc lại gạt bàn tính vài cái, cuối cùng lại ôm chặt quyển sách tranh, lật giở sột soạt, miệng ê a như đang đọc sách.

“Ôi chao! Bốc sách rồi! Thằng bé này sau này ham học lắm đây!” Hạ Tuệ Anh vỗ tay cười đầu tiên, mọi người xung quanh cũng hùa theo.

Lục Lẫm ghé sát vào, véo nhẹ má Thần Thần: “Thần Thần nhà mình sau này làm học sinh giỏi, cùng mẹ và cô đi học đại học nhé!”

Cái Tết này trọn vẹn vô cùng, tiếng cười nói trong sân không lúc nào ngớt.

Những người trước kia coi thường Cố Minh Nguyệt, hay đặt điều nói xấu, giờ thấy cô không những đỗ đại học mà cuộc sống còn sung túc vui vẻ, chẳng dám ho he gì nữa, gặp mặt lại còn cười giả lả chúc mừng.

Thoắt cái đã hết Tết, ngày khai giảng cận kề.

Họ cũng phải rục rịch quay lại hải đảo chuẩn bị nhập học.

Hôm lên đường, Hạ Tuệ Anh và Lục Lợi Dân dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, dặn dò đủ điều, nào là đến trường phải chăm chỉ học hành, giữ gìn sức khỏe.

Chung Dục Tú vẫn đi theo, con dâu đi học, con trai bận công tác, cháu nội không ai chăm bà không yên tâm.

Xe lăn bánh, Thần Thần ghé vào cửa kính, tay nhỏ vẫy vẫy chào cụ nội, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển cũng vẫy tay chào, ánh mắt đầy lưu luyến.

Nhìn đứa chắt ngoan ngoãn đáng yêu, Hạ Tuệ Anh lẩm bẩm: “Đợi sang xuân ấm áp, mình lại ra đảo thăm chúng nó.”

Các con bận bịu công việc không có thời gian, thân già rảnh rỗi, đến thăm con cháu cũng là lẽ thường, tàu hỏa cũng đi rồi, ngủ mấy giấc là tới nơi thôi.

Lục Cần Minh ghen tị ra mặt, nếu điều kiện cho phép, ông cũng muốn đi theo.

Về hải đảo chưa được mấy ngày đã đến ngày khai giảng, kỳ thi đại học lần này tình hình đặc biệt, sinh viên phải nhập học sớm, tính ra tất cả các ngày nghỉ cộng lại chưa đầy hai tháng.

Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển thu dọn hành lý, Lục Lẫm và Hạ Tiêu xách túi lớn túi bé, Chung Dục Tú bế Thần Thần, cả đoàn rồng rắn đến trường.

Bước vào cổng trường, đập vào mắt là những gương mặt trẻ trung đầy sức sống, sinh viên tốp năm tốp ba ôm sách, đeo cặp đi lại dưới tán cây, không ít nam sinh tò mò nhìn Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển.

Lục Lẫm cau mày, vô thức đứng sát vào Cố Minh Nguyệt, ánh mắt quét qua những người xung quanh như ngầm khẳng định chủ quyền.

Hạ Tiêu vốn đã nghiêm nghị, giờ lại càng thẳng lưng, tay xách hành lý siết chặt, nhìn chằm chằm vào những ánh mắt hướng về Lục Uyển Uyển, nụ cười trên môi tắt ngấm.

Chỉ muốn đấm người.

Chung Dục Tú nhìn thấy hết, cười trộm: “Hai anh có cần thiết phải thế không?”

Lục Lẫm và Hạ Tiêu nhìn nhau, đương nhiên là cần thiết rồi.

Không trách họ lo xa, vợ trẻ đẹp thế này, so với mấy cậu trai trẻ kia họ chẳng có lợi thế gì mấy.

Dưới áp lực của hai người đàn ông, mấy cậu nam sinh tò mò nín thở, vội vàng ôm sách lủi mất.

Cố Minh Nguyệt véo hông Lục Lẫm một cái: “Vừa vừa phải phải thôi, không người ta lại tưởng anh đến gây sự đấy.”

“Vợ ơi nhẹ tay chút.” Lục Lẫm kêu lên.

Cố Minh Nguyệt da mặt mỏng, dắt mẹ chồng và con trai đi trước, bỏ mặc anh đứng đó.

Thế là trong sân trường xuất hiện cảnh tượng một anh bộ đội vác hành lý, vẻ mặt đau khổ gọi với theo cô gái đi trước “vợ ơi”, làm cô gái càng đi nhanh hơn.

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên TrờiTác giả: Kim Giai NgọcTruyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không“Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!” Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ. Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh “lộp độp” khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng. Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt. Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó. Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh. Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người… “Giấy báo của em ấy gửi về địa chỉ ở hải đảo.”Chung Dục Tú chuyển lời lại, Lục Uyển Uyển vỗ trán cái đét, giờ mới nhớ ra hôm bàn với chị dâu điền hồ sơ, cô bé vẫn để địa chỉ hải đảo, chưa kịp đổi sang địa chỉ Bắc Kinh.Vốn định là đằng nào cũng về quê ăn Tết, muốn tự tay nhận giấy báo nên đổi địa chỉ về Bắc Kinh.Ai ngờ vì sơ suất nhỏ này mà suýt chút nữa tưởng mình thi trượt.Giờ nhận được giấy báo, người vui nhất là Chung Dục Tú, nhà có hẳn hai sinh viên đại học, nói ra oách phải biết.Cố Minh Nguyệt vội vàng gọi điện cho Lục Lẫm, ngón tay mân mê tờ giấy báo, giọng nói không giấu được niềm vui: “Anh ơi, em nhận được giấy báo rồi! Khoa Quản lý Kinh tế!”Đầu dây bên kia, giọng Lục Lẫm cao vút lên đầy phấn khích: “Thật à? Tốt quá rồi! Anh biết ngay là em làm được mà!”Anh ngừng một chút rồi vội hỏi: “Em có mệt không? Đợi anh xong nhiệm vụ sẽ về ăn mừng với em.”Nghe giọng anh vui vẻ, lòng Cố Minh Nguyệt ấm áp: “Em khỏe mà, anh yên tâm. À, Uyển Uyển cũng nhận được giấy báo rồi, cùng trường với em, khoa Văn.”“Thế thì càng tốt!” Giọng Lục Lẫm càng thêm phấn khởi: “Sau này hai chị em ở trường giúp đỡ lẫn nhau, anh cũng yên tâm hơn.”Hai vợ chồng thủ thỉ tâm tình một lúc lâu từ chuyện học hành đến dự định sau khi nhập học, mãi đến khi đầu dây bên kia có tiếng giục mới luyến tiếc cúp máy.Đặt ống nghe xuống, Cố Minh Nguyệt nhìn tờ giấy báo trên bàn, nụ cười trên môi mãi không tắt.Hạ Tuệ Anh về đến nhà nghe tin vui lớn, cười không khép được miệng, chưa nghỉ ngơi được bao lâu đã chắp tay sau lưng đi ra ngoài.Lục Lợi Dân cười: “Già rồi mà còn hóng hớt thế. Thôi, tôi ra ngoài tìm ông Từ đánh cờ đây, mọi người cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi.”Nói xong cũng chắp tay sau lưng, ngâm nga câu hát đi mất.Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau cười, hai cụ cũng chẳng ai kém ai.Nhờ sự tuyên truyền “vô tình” của hai vị bô lão, cả khu gia binh đều biết nhà họ Lục có hai sinh viên đại học, tới tấp đến chúc mừng.Trước đó còn có người bảo họ thi trượt, giờ thì sáng mắt ra chưa, người ta không phải thi trượt mà là khiêm tốn, lẳng lặng làm việc lớn đấy.Còn ba ngày nữa là đến Tết, khu gia binh đã nồng nàn mùi thịt kho.Cố Minh Nguyệt đang dán câu đối thì nghe tiếng quen thuộc ngoài cổng là Lục Lẫm và Hạ Tiêu từ hải đảo về.Lục Lẫm vừa đặt hành lý xuống đã đi thẳng đến chỗ Thần Thần, nhấc bổng cậu con trai lên cao khiến thằng bé cười khanh khách: “Bố về dự lễ thôi nôi của Thần Thần đây!”Hạ Tiêu đứng bên cạnh cười đưa đặc sản hải đảo ra: “Nghe bảo tổ chức tiệc thôi nôi cho Thần Thần, em đặc biệt về chung vui đây.”Chung Dục Tú vội ra đón, tay cầm sẵn đồ vật để bốc thôi nôi: “Chỉ đợi các con về thôi! Mẹ chuẩn bị bút, bàn tính, sách vở, cả con búp bê Minh Nguyệt làm nữa, bày sẵn cả rồi, mai là mở tiệc!”Hôm thôi nôi, trong sân chật kín họ hàng làng xóm thân thiết.Chung Dục Tú đặt Thần Thần lên chiếc bàn bát tiên trải khăn đỏ, xung quanh bày bàn tính, bút lông, đồng tiền xu và quyển sách tranh màu Cố Minh Nguyệt đặc biệt chuẩn bị.Thần Thần ngồi trên khăn đỏ, tay nhỏ s* s**ng đồ vật xung quanh, lúc thì sờ tai búp bê, lúc lại gạt bàn tính vài cái, cuối cùng lại ôm chặt quyển sách tranh, lật giở sột soạt, miệng ê a như đang đọc sách.“Ôi chao! Bốc sách rồi! Thằng bé này sau này ham học lắm đây!” Hạ Tuệ Anh vỗ tay cười đầu tiên, mọi người xung quanh cũng hùa theo.Lục Lẫm ghé sát vào, véo nhẹ má Thần Thần: “Thần Thần nhà mình sau này làm học sinh giỏi, cùng mẹ và cô đi học đại học nhé!”Cái Tết này trọn vẹn vô cùng, tiếng cười nói trong sân không lúc nào ngớt.Những người trước kia coi thường Cố Minh Nguyệt, hay đặt điều nói xấu, giờ thấy cô không những đỗ đại học mà cuộc sống còn sung túc vui vẻ, chẳng dám ho he gì nữa, gặp mặt lại còn cười giả lả chúc mừng.Thoắt cái đã hết Tết, ngày khai giảng cận kề.Họ cũng phải rục rịch quay lại hải đảo chuẩn bị nhập học.Hôm lên đường, Hạ Tuệ Anh và Lục Lợi Dân dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, dặn dò đủ điều, nào là đến trường phải chăm chỉ học hành, giữ gìn sức khỏe.Chung Dục Tú vẫn đi theo, con dâu đi học, con trai bận công tác, cháu nội không ai chăm bà không yên tâm.Xe lăn bánh, Thần Thần ghé vào cửa kính, tay nhỏ vẫy vẫy chào cụ nội, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển cũng vẫy tay chào, ánh mắt đầy lưu luyến.Nhìn đứa chắt ngoan ngoãn đáng yêu, Hạ Tuệ Anh lẩm bẩm: “Đợi sang xuân ấm áp, mình lại ra đảo thăm chúng nó.”Các con bận bịu công việc không có thời gian, thân già rảnh rỗi, đến thăm con cháu cũng là lẽ thường, tàu hỏa cũng đi rồi, ngủ mấy giấc là tới nơi thôi.Lục Cần Minh ghen tị ra mặt, nếu điều kiện cho phép, ông cũng muốn đi theo.Về hải đảo chưa được mấy ngày đã đến ngày khai giảng, kỳ thi đại học lần này tình hình đặc biệt, sinh viên phải nhập học sớm, tính ra tất cả các ngày nghỉ cộng lại chưa đầy hai tháng.Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển thu dọn hành lý, Lục Lẫm và Hạ Tiêu xách túi lớn túi bé, Chung Dục Tú bế Thần Thần, cả đoàn rồng rắn đến trường.Bước vào cổng trường, đập vào mắt là những gương mặt trẻ trung đầy sức sống, sinh viên tốp năm tốp ba ôm sách, đeo cặp đi lại dưới tán cây, không ít nam sinh tò mò nhìn Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển.Lục Lẫm cau mày, vô thức đứng sát vào Cố Minh Nguyệt, ánh mắt quét qua những người xung quanh như ngầm khẳng định chủ quyền.Hạ Tiêu vốn đã nghiêm nghị, giờ lại càng thẳng lưng, tay xách hành lý siết chặt, nhìn chằm chằm vào những ánh mắt hướng về Lục Uyển Uyển, nụ cười trên môi tắt ngấm.Chỉ muốn đấm người.Chung Dục Tú nhìn thấy hết, cười trộm: “Hai anh có cần thiết phải thế không?”Lục Lẫm và Hạ Tiêu nhìn nhau, đương nhiên là cần thiết rồi.Không trách họ lo xa, vợ trẻ đẹp thế này, so với mấy cậu trai trẻ kia họ chẳng có lợi thế gì mấy.Dưới áp lực của hai người đàn ông, mấy cậu nam sinh tò mò nín thở, vội vàng ôm sách lủi mất.Cố Minh Nguyệt véo hông Lục Lẫm một cái: “Vừa vừa phải phải thôi, không người ta lại tưởng anh đến gây sự đấy.”“Vợ ơi nhẹ tay chút.” Lục Lẫm kêu lên.Cố Minh Nguyệt da mặt mỏng, dắt mẹ chồng và con trai đi trước, bỏ mặc anh đứng đó.Thế là trong sân trường xuất hiện cảnh tượng một anh bộ đội vác hành lý, vẻ mặt đau khổ gọi với theo cô gái đi trước “vợ ơi”, làm cô gái càng đi nhanh hơn.

Chương 152: Khai giảng