Hoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ. Phòng Ngôn mở mắt ra, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy. Trước mắt là căn nhà tranh rách nát, thấp thoáng có thể thấy một bóng người bận rộn bên trong. Nàng ngồi trên ngạch cửa, nhìn mảnh đất lồi lõm trước mắt, thật sự không hiểu nổi tại sao mình ngủ một giấc dậy lại đến nơi này. Nàng lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, vì dung mạo bình thường, tính cách không dễ mến, nên dù có rất nhiều người đến nhận nuôi, cuối cùng vẫn không ai đưa nàng về. Nàng đành phải cùng mấy người bạn nhỏ có số phận tương tự ở bên cạnh lão viện trưởng. Năm nàng vào đại học, lão viện trưởng cũng qua đời. Từ đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình nàng đơn độc. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng lại một lần nữa trở về cô nhi viện cũ, nằm trên chiếc ghế bập bênh mà lúc sinh thời viện trưởng vẫn thường ngồi, đung đưa rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình hình như không còn ở cô nhi viện nữa. Nơi xa lạ, người xa lạ, trang phục kỳ quái. Ban đầu, nàng còn tưởng…

Chương 544

Làm Ruộng Khiến Người Làm GiàuTác giả: Nghiên Nghiên Hạ NhậtTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ. Phòng Ngôn mở mắt ra, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy. Trước mắt là căn nhà tranh rách nát, thấp thoáng có thể thấy một bóng người bận rộn bên trong. Nàng ngồi trên ngạch cửa, nhìn mảnh đất lồi lõm trước mắt, thật sự không hiểu nổi tại sao mình ngủ một giấc dậy lại đến nơi này. Nàng lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, vì dung mạo bình thường, tính cách không dễ mến, nên dù có rất nhiều người đến nhận nuôi, cuối cùng vẫn không ai đưa nàng về. Nàng đành phải cùng mấy người bạn nhỏ có số phận tương tự ở bên cạnh lão viện trưởng. Năm nàng vào đại học, lão viện trưởng cũng qua đời. Từ đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình nàng đơn độc. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng lại một lần nữa trở về cô nhi viện cũ, nằm trên chiếc ghế bập bênh mà lúc sinh thời viện trưởng vẫn thường ngồi, đung đưa rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình hình như không còn ở cô nhi viện nữa. Nơi xa lạ, người xa lạ, trang phục kỳ quái. Ban đầu, nàng còn tưởng… Nhìn Phòng Nhị Lang uống cạn không dư một giọt, Phòng Ngôn nói: “Ừm, nhị ca, sắp thi rồi, ta đi trước, huynh cũng nghỉ ngơi sớm một chút.” Phòng Nhị Lang đứng dậy tiễn Phòng Ngôn, nói: “Trên đường cẩn thận.”Phòng Ngôn cười nói: “Vâng.”Tiễn Phòng Ngôn đi rồi, Phòng Nhị Lang vốn dĩ tính toán hôm nay nghỉ ngơi sớm, kết quả nhìn thoáng qua sách, phát hiện chính mình hôm nay trạng thái phi thường tốt, vội vàng lấy ra một bài văn cẩn thận nghiên đọc một lần. Một canh giờ qua đi, hắn mới nhớ tới lời dặn của tiểu muội, rửa mặt xong liền đi ngủ.Ngày mùng một tháng sáu, Phòng Ngôn lại đi Thủy Quả Trai. Còn chưa đến buổi chiều, rượu nho lâu năm của hôm nay cũng đã bán xong. Chỉ còn lại lác đác vài người tới mua rượu nho của năm trước.Phòng Ngôn thấy người không nhiều lắm, đơn giản cũng ngồi ở lầu hai xem sổ sách trong tay.Đột nhiên trước mắt có một bóng ma bao phủ, sau đó một người ngồi xuống đối diện nàng.“Như thế nào lại trang điểm xấu như vậy?” Người đối diện tuy rằng có một khuôn mặt làm người ta quên cả trần tục, nhưng mà lời nói ra lại không dễ nghe như vậy.Nghĩ đến trước kia người này uy h.i.ế.p mình, Phòng Ngôn liền cảm thấy có chút hỏa muốn b phát ra, nhưng là lại nghĩ đến thân phận của người này, hỏa khí của nàng lại tắt ngấm. Thôi, vì tương lai tốt đẹp, người này không chỉ không thể đắc tội, còn phải hảo hảo nịnh bợ mới được.“Mấy năm không thấy, công tử càng thêm khí vũ hiên ngang. Như thế nào hôm nay có rảnh tới đây?”Tần Mặc nhìn tiểu cô nương tâm khẩu bất nhất trước mắt, nói: “Ừm, ngươi trang điểm quả nhiên càng xem càng xấu. Đều sắp không giống ngươi.”Nụ cười giả lả trên mặt Phòng Ngôn có dấu hiệu nứt ra, c.ắ.n răng nói: “Ai bảo ta lớn lên quá đẹp đâu, vạn nhất bị nhà ai con cháu hoàn khố coi trọng thì làm sao bây giờ? Cha mẹ ta chẳng phải là sẽ thương tâm.”“Xì”, Tần Mặc vẫn là nhịn không được bật cười, cười trong chốc lát lúc sau, nhìn ánh mắt Phòng Ngôn, thu liễm tâm thần, gật gật đầu, nói: “Ừm, ta cảm thấy ngươi nói rất đúng.”Phòng Ngôn thấy Lục hoàng tử đối diện giống như là tới tán gẫu, nàng thật sự có chút khó xử. Bởi vì hắn mang đến cho nàng áp lực quá lớn, rất muốn cho người trước mắt mau chóng rời đi.“Công tử, có phải lão gia trong nhà yêu cầu mua rượu nho của chúng ta? Nếu là cần, ngài nói với đại ca nhà ta một tiếng là được, sao dám làm phiền ngài tự mình đi một chuyến?”Tần Mặc nghe xong, phe phẩy cây quạt nói: “Ngô, ta thật sự là tới mua rượu cho phụ thân trong nhà. Chẳng qua trừ bỏ mua rượu, còn muốn đi dạo phố xá.”Phòng Ngôn vội vàng vuốt m.ô.n.g ngựa: “Công tử luôn nghĩ đến bá tánh thiên hạ, thật sự là phúc của bá tánh Ninh Triều ta a. Tin tưởng Ninh Triều sẽ càng ngày càng tốt, vận mệnh quốc gia hưng thịnh.”Nghe thế câu này, Tần Mặc nghĩ đến một chuyện, trong lòng chợt động. Nhìn lầu hai không có một bóng người, hắn ra hiệu cho tùy tùng, tùy tùng qua nói nhỏ mấy câu với tiểu nhị. Phòng Ngôn cũng chú ý tới, thấy tùy tùng của Tần Mặc muốn cho tiểu nhị nhà mình đi xuống, Phòng Ngôn cũng chỉ hảo gật gật đầu. Người trước mắt chính là đại lão chân chính, nàng không đắc tội nổi, chỉ có thể nghe theo.Phòng Ngôn có chút nóng lòng chờ Tần Mặc hỏi chuyện, không nghĩ tới Tần Mặc lại một chút đều không nóng nảy, tiếp tục uống trà trong chén, không nói một lời. Phòng Ngôn thầm nghĩ, dù sao người muốn hỏi sự tình là Lục hoàng tử chứ không phải nàng, nàng vội cái gì. Nghĩ đến đây, Phòng Ngôn cũng không còn sốt ruột, bình tĩnh uống ly nước.Rốt cuộc, Lục hoàng tử mở miệng trước: “Ta nghe nói, ngươi từng đi gặp qua Độ Pháp đại sư, có việc này không?”Phòng Ngôn không nghĩ tới Lục hoàng tử muốn hỏi chính là chuyện này, vòng vo nửa ngày, ta còn tưởng rằng vị Lục hoàng tử này thật sự là tới mua rượu nho, thì ra là mượn cớ mua rượu nho để tới hỏi nàng chuyện như vậy a.Phòng Ngôn uống một ngụm trà, mới chậm rãi nói: “Xác thực có việc này.” Rất nhiều người đều gặp qua nàng bị Độ Pháp đại sư mời vào trong viện, tùy tiện hỏi thăm là sẽ biết. Nếu Lục hoàng tử đã hỏi như vậy, khẳng định là có chứng cứ vô cùng xác thực, bằng không sẽ không như thế. Cho nên, nàng vẫn là thừa nhận thì hơn.

Nhìn Phòng Nhị Lang uống cạn không dư một giọt, Phòng Ngôn nói: “Ừm, nhị ca, sắp thi rồi, ta đi trước, huynh cũng nghỉ ngơi sớm một chút.”

 

Phòng Nhị Lang đứng dậy tiễn Phòng Ngôn, nói: “Trên đường cẩn thận.”

Phòng Ngôn cười nói: “Vâng.”

Tiễn Phòng Ngôn đi rồi, Phòng Nhị Lang vốn dĩ tính toán hôm nay nghỉ ngơi sớm, kết quả nhìn thoáng qua sách, phát hiện chính mình hôm nay trạng thái phi thường tốt, vội vàng lấy ra một bài văn cẩn thận nghiên đọc một lần. Một canh giờ qua đi, hắn mới nhớ tới lời dặn của tiểu muội, rửa mặt xong liền đi ngủ.

Ngày mùng một tháng sáu, Phòng Ngôn lại đi Thủy Quả Trai. Còn chưa đến buổi chiều, rượu nho lâu năm của hôm nay cũng đã bán xong. Chỉ còn lại lác đác vài người tới mua rượu nho của năm trước.

Phòng Ngôn thấy người không nhiều lắm, đơn giản cũng ngồi ở lầu hai xem sổ sách trong tay.

Đột nhiên trước mắt có một bóng ma bao phủ, sau đó một người ngồi xuống đối diện nàng.

“Như thế nào lại trang điểm xấu như vậy?” Người đối diện tuy rằng có một khuôn mặt làm người ta quên cả trần tục, nhưng mà lời nói ra lại không dễ nghe như vậy.

Nghĩ đến trước kia người này uy h.i.ế.p mình, Phòng Ngôn liền cảm thấy có chút hỏa muốn b phát ra, nhưng là lại nghĩ đến thân phận của người này, hỏa khí của nàng lại tắt ngấm. Thôi, vì tương lai tốt đẹp, người này không chỉ không thể đắc tội, còn phải hảo hảo nịnh bợ mới được.

“Mấy năm không thấy, công tử càng thêm khí vũ hiên ngang. Như thế nào hôm nay có rảnh tới đây?”

Tần Mặc nhìn tiểu cô nương tâm khẩu bất nhất trước mắt, nói: “Ừm, ngươi trang điểm quả nhiên càng xem càng xấu. Đều sắp không giống ngươi.”

Nụ cười giả lả trên mặt Phòng Ngôn có dấu hiệu nứt ra, c.ắ.n răng nói: “Ai bảo ta lớn lên quá đẹp đâu, vạn nhất bị nhà ai con cháu hoàn khố coi trọng thì làm sao bây giờ? Cha mẹ ta chẳng phải là sẽ thương tâm.”

“Xì”, Tần Mặc vẫn là nhịn không được bật cười, cười trong chốc lát lúc sau, nhìn ánh mắt Phòng Ngôn, thu liễm tâm thần, gật gật đầu, nói: “Ừm, ta cảm thấy ngươi nói rất đúng.”

Phòng Ngôn thấy Lục hoàng tử đối diện giống như là tới tán gẫu, nàng thật sự có chút khó xử. Bởi vì hắn mang đến cho nàng áp lực quá lớn, rất muốn cho người trước mắt mau chóng rời đi.

“Công tử, có phải lão gia trong nhà yêu cầu mua rượu nho của chúng ta? Nếu là cần, ngài nói với đại ca nhà ta một tiếng là được, sao dám làm phiền ngài tự mình đi một chuyến?”

Tần Mặc nghe xong, phe phẩy cây quạt nói: “Ngô, ta thật sự là tới mua rượu cho phụ thân trong nhà. Chẳng qua trừ bỏ mua rượu, còn muốn đi dạo phố xá.”

Phòng Ngôn vội vàng vuốt m.ô.n.g ngựa: “Công tử luôn nghĩ đến bá tánh thiên hạ, thật sự là phúc của bá tánh Ninh Triều ta a. Tin tưởng Ninh Triều sẽ càng ngày càng tốt, vận mệnh quốc gia hưng thịnh.”

Nghe thế câu này, Tần Mặc nghĩ đến một chuyện, trong lòng chợt động. Nhìn lầu hai không có một bóng người, hắn ra hiệu cho tùy tùng, tùy tùng qua nói nhỏ mấy câu với tiểu nhị. Phòng Ngôn cũng chú ý tới, thấy tùy tùng của Tần Mặc muốn cho tiểu nhị nhà mình đi xuống, Phòng Ngôn cũng chỉ hảo gật gật đầu. Người trước mắt chính là đại lão chân chính, nàng không đắc tội nổi, chỉ có thể nghe theo.

Phòng Ngôn có chút nóng lòng chờ Tần Mặc hỏi chuyện, không nghĩ tới Tần Mặc lại một chút đều không nóng nảy, tiếp tục uống trà trong chén, không nói một lời. Phòng Ngôn thầm nghĩ, dù sao người muốn hỏi sự tình là Lục hoàng tử chứ không phải nàng, nàng vội cái gì. Nghĩ đến đây, Phòng Ngôn cũng không còn sốt ruột, bình tĩnh uống ly nước.

Rốt cuộc, Lục hoàng tử mở miệng trước: “Ta nghe nói, ngươi từng đi gặp qua Độ Pháp đại sư, có việc này không?”

Phòng Ngôn không nghĩ tới Lục hoàng tử muốn hỏi chính là chuyện này, vòng vo nửa ngày, ta còn tưởng rằng vị Lục hoàng tử này thật sự là tới mua rượu nho, thì ra là mượn cớ mua rượu nho để tới hỏi nàng chuyện như vậy a.

Phòng Ngôn uống một ngụm trà, mới chậm rãi nói: “Xác thực có việc này.” Rất nhiều người đều gặp qua nàng bị Độ Pháp đại sư mời vào trong viện, tùy tiện hỏi thăm là sẽ biết. Nếu Lục hoàng tử đã hỏi như vậy, khẳng định là có chứng cứ vô cùng xác thực, bằng không sẽ không như thế. Cho nên, nàng vẫn là thừa nhận thì hơn.

Làm Ruộng Khiến Người Làm GiàuTác giả: Nghiên Nghiên Hạ NhậtTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ. Phòng Ngôn mở mắt ra, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy. Trước mắt là căn nhà tranh rách nát, thấp thoáng có thể thấy một bóng người bận rộn bên trong. Nàng ngồi trên ngạch cửa, nhìn mảnh đất lồi lõm trước mắt, thật sự không hiểu nổi tại sao mình ngủ một giấc dậy lại đến nơi này. Nàng lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, vì dung mạo bình thường, tính cách không dễ mến, nên dù có rất nhiều người đến nhận nuôi, cuối cùng vẫn không ai đưa nàng về. Nàng đành phải cùng mấy người bạn nhỏ có số phận tương tự ở bên cạnh lão viện trưởng. Năm nàng vào đại học, lão viện trưởng cũng qua đời. Từ đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình nàng đơn độc. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng lại một lần nữa trở về cô nhi viện cũ, nằm trên chiếc ghế bập bênh mà lúc sinh thời viện trưởng vẫn thường ngồi, đung đưa rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình hình như không còn ở cô nhi viện nữa. Nơi xa lạ, người xa lạ, trang phục kỳ quái. Ban đầu, nàng còn tưởng… Nhìn Phòng Nhị Lang uống cạn không dư một giọt, Phòng Ngôn nói: “Ừm, nhị ca, sắp thi rồi, ta đi trước, huynh cũng nghỉ ngơi sớm một chút.” Phòng Nhị Lang đứng dậy tiễn Phòng Ngôn, nói: “Trên đường cẩn thận.”Phòng Ngôn cười nói: “Vâng.”Tiễn Phòng Ngôn đi rồi, Phòng Nhị Lang vốn dĩ tính toán hôm nay nghỉ ngơi sớm, kết quả nhìn thoáng qua sách, phát hiện chính mình hôm nay trạng thái phi thường tốt, vội vàng lấy ra một bài văn cẩn thận nghiên đọc một lần. Một canh giờ qua đi, hắn mới nhớ tới lời dặn của tiểu muội, rửa mặt xong liền đi ngủ.Ngày mùng một tháng sáu, Phòng Ngôn lại đi Thủy Quả Trai. Còn chưa đến buổi chiều, rượu nho lâu năm của hôm nay cũng đã bán xong. Chỉ còn lại lác đác vài người tới mua rượu nho của năm trước.Phòng Ngôn thấy người không nhiều lắm, đơn giản cũng ngồi ở lầu hai xem sổ sách trong tay.Đột nhiên trước mắt có một bóng ma bao phủ, sau đó một người ngồi xuống đối diện nàng.“Như thế nào lại trang điểm xấu như vậy?” Người đối diện tuy rằng có một khuôn mặt làm người ta quên cả trần tục, nhưng mà lời nói ra lại không dễ nghe như vậy.Nghĩ đến trước kia người này uy h.i.ế.p mình, Phòng Ngôn liền cảm thấy có chút hỏa muốn b phát ra, nhưng là lại nghĩ đến thân phận của người này, hỏa khí của nàng lại tắt ngấm. Thôi, vì tương lai tốt đẹp, người này không chỉ không thể đắc tội, còn phải hảo hảo nịnh bợ mới được.“Mấy năm không thấy, công tử càng thêm khí vũ hiên ngang. Như thế nào hôm nay có rảnh tới đây?”Tần Mặc nhìn tiểu cô nương tâm khẩu bất nhất trước mắt, nói: “Ừm, ngươi trang điểm quả nhiên càng xem càng xấu. Đều sắp không giống ngươi.”Nụ cười giả lả trên mặt Phòng Ngôn có dấu hiệu nứt ra, c.ắ.n răng nói: “Ai bảo ta lớn lên quá đẹp đâu, vạn nhất bị nhà ai con cháu hoàn khố coi trọng thì làm sao bây giờ? Cha mẹ ta chẳng phải là sẽ thương tâm.”“Xì”, Tần Mặc vẫn là nhịn không được bật cười, cười trong chốc lát lúc sau, nhìn ánh mắt Phòng Ngôn, thu liễm tâm thần, gật gật đầu, nói: “Ừm, ta cảm thấy ngươi nói rất đúng.”Phòng Ngôn thấy Lục hoàng tử đối diện giống như là tới tán gẫu, nàng thật sự có chút khó xử. Bởi vì hắn mang đến cho nàng áp lực quá lớn, rất muốn cho người trước mắt mau chóng rời đi.“Công tử, có phải lão gia trong nhà yêu cầu mua rượu nho của chúng ta? Nếu là cần, ngài nói với đại ca nhà ta một tiếng là được, sao dám làm phiền ngài tự mình đi một chuyến?”Tần Mặc nghe xong, phe phẩy cây quạt nói: “Ngô, ta thật sự là tới mua rượu cho phụ thân trong nhà. Chẳng qua trừ bỏ mua rượu, còn muốn đi dạo phố xá.”Phòng Ngôn vội vàng vuốt m.ô.n.g ngựa: “Công tử luôn nghĩ đến bá tánh thiên hạ, thật sự là phúc của bá tánh Ninh Triều ta a. Tin tưởng Ninh Triều sẽ càng ngày càng tốt, vận mệnh quốc gia hưng thịnh.”Nghe thế câu này, Tần Mặc nghĩ đến một chuyện, trong lòng chợt động. Nhìn lầu hai không có một bóng người, hắn ra hiệu cho tùy tùng, tùy tùng qua nói nhỏ mấy câu với tiểu nhị. Phòng Ngôn cũng chú ý tới, thấy tùy tùng của Tần Mặc muốn cho tiểu nhị nhà mình đi xuống, Phòng Ngôn cũng chỉ hảo gật gật đầu. Người trước mắt chính là đại lão chân chính, nàng không đắc tội nổi, chỉ có thể nghe theo.Phòng Ngôn có chút nóng lòng chờ Tần Mặc hỏi chuyện, không nghĩ tới Tần Mặc lại một chút đều không nóng nảy, tiếp tục uống trà trong chén, không nói một lời. Phòng Ngôn thầm nghĩ, dù sao người muốn hỏi sự tình là Lục hoàng tử chứ không phải nàng, nàng vội cái gì. Nghĩ đến đây, Phòng Ngôn cũng không còn sốt ruột, bình tĩnh uống ly nước.Rốt cuộc, Lục hoàng tử mở miệng trước: “Ta nghe nói, ngươi từng đi gặp qua Độ Pháp đại sư, có việc này không?”Phòng Ngôn không nghĩ tới Lục hoàng tử muốn hỏi chính là chuyện này, vòng vo nửa ngày, ta còn tưởng rằng vị Lục hoàng tử này thật sự là tới mua rượu nho, thì ra là mượn cớ mua rượu nho để tới hỏi nàng chuyện như vậy a.Phòng Ngôn uống một ngụm trà, mới chậm rãi nói: “Xác thực có việc này.” Rất nhiều người đều gặp qua nàng bị Độ Pháp đại sư mời vào trong viện, tùy tiện hỏi thăm là sẽ biết. Nếu Lục hoàng tử đã hỏi như vậy, khẳng định là có chứng cứ vô cùng xác thực, bằng không sẽ không như thế. Cho nên, nàng vẫn là thừa nhận thì hơn.

Chương 544