“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 372
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… “Được!” Tư Nam Chiêu gật đầu, nhìn đồng hồ thấy đã ba giờ sáng, phải tăng tốc độ thôi. Nếu không, đợi bọn thổ phỉ tỉnh dậy thì sẽ rất phiền phức. Hai người rất nhanh đã đến trước cửa phòng của Nhị đương gia Ngô Đường, đang định lặng lẽ lẻn vào thì nghe thấy tiếng Ngô Đường quát hỏi: “Ai?” Tiếng quát này làm cả hai giật mình. Họ không ngờ đã cẩn thận như vậy mà vẫn bị Ngô Đường phát hiện. Xem ra tên này cảnh giác rất cao, không hổ danh là kẻ l*m t*nh báo. Hai vợ chồng nhìn nhau, quyết định tạm thời không vào trong. Thế là, trước khi Ngô Đường mở cửa đi ra, cả hai trực tiếp trốn vào không gian. Ngô Đường bước ra khỏi phòng, nhìn ra ngoài cửa, cau mày. Rõ ràng vừa rồi hắn cảm nhận được có người đến gần, sao chỉ trong nháy mắt đã không thấy đâu nữa? Hơn nữa, nửa đêm canh ba thế này, ai lại chạy đến trước cửa phòng hắn chứ? Ngô Đường đứng ngoài cửa một lúc lâu, lại kiểm tra xung quanh một lượt nhưng chẳng phát hiện được gì. Cuối cùng, hắn chỉ đành thất vọng quay trở lại phòng. Chỉ là, hắn không còn buồn ngủ nữa. Kể từ khi Lưu Hắc Hổ bị bắt, hắn luôn sống trong nơm nớp lo sợ. Tuy nói dưới núi hắn có không ít nhân thủ, tin tức có thể truyền đến bất cứ lúc nào, nhưng việc Lưu Hắc Hổ bị bắt khiến hắn có cảm giác ngày tàn sắp đến. Đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác này kể từ khi đưa anh em lên núi. Vì vậy, trong lòng hắn rất bất an, rất muốn phá giải cục diện này. Thậm chí, hắn còn nghĩ hay là mình rời khỏi Hắc Hổ Sơn, tìm một nơi ẩn danh đổi họ cho xong. Nhưng vừa nghĩ đến mục đích mình ở lại, nghĩ đến sự kỳ vọng tha thiết của những người bên kia bờ, hắn lại dập tắt ý định rời đi. Trong không gian, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu đang bàn bạc. “Anh à, tên này cảnh giác lắm, nếu chúng ta không dùng chút thủ đoạn thì e là khó mà bắt được hắn.” “Xem ra chỉ có thể dùng mê dược thôi.” “Hay là thế này, lát nữa đợi Ngô Đường ngủ say, anh đi hạ độc bọn thổ phỉ, sau đó em đi liên lạc người tới hốt trọn ổ bọn chúng, thấy thế nào?” “Anh thấy được đấy.” Tư Nam Chiêu cũng cảm thấy cách này vừa tiết kiệm thời gian vừa đỡ tốn sức. Trước đây tiễu phỉ thất bại là do bọn thổ phỉ nhận được tin tức từ trước, đã chuẩn bị sẵn sàng nên mới công cốc. Bây giờ bọn họ đã vào tận hang ổ thổ phỉ, lại có mê dược trong tay, không dùng cách tiết kiệm thời gian công sức, chẳng lẽ còn muốn cứng đối cứng với bọn chúng sao? Quyết định xong, Vân Bắc lập tức vào phòng thuốc kiểm tra xem mê dược của mình còn bao nhiêu. Vân Bắc xem xét, thấy mê dược còn lại không nhiều, đành phải làm mới. Thế là cô nói với Tư Nam Chiêu: “Anh nghỉ ngơi trước đi, mê dược không còn nhiều, em phải làm ngay bây giờ.” “Để anh giúp em.” “Được thôi.” Vân Bắc không từ chối. Tư Nam Chiêu không biết chế thuốc nhưng có thể giúp cô làm trợ thủ, xử lý dược liệu. Thế là hai vợ chồng bận rộn ngay trong không gian. Mải mê làm việc nên quên cả thời gian. Đợi đến khi hai người làm xong nhìn lại thì trời đã sáng rồi. Hỏng bét, bọn họ còn chưa kịp bỏ mê dược vào lu nước của bọn thổ phỉ. Nếu không tranh thủ trước khi đối phương nấu cơm sáng mà bỏ thuốc vào lu nước, thì làm sao đánh thuốc mê bọn chúng được? Chẳng lẽ gặp tên nào thì rắc một nắm mê dược vào mặt tên đó sao? Suy nghĩ một chút, hai người vẫn quyết định mạo hiểm. Tuy nhiên, trước khi ra ngoài, hai người phân công nhiệm vụ: Tư Nam Chiêu đối phó Ngô Đường, còn Vân Bắc đi hạ mê dược. Trước khi ra ngoài, hai người quan sát xem bên ngoài có ai không. Thấy không có người, họ lập tức ra khỏi không gian. Vừa ra ngoài, Vân Bắc liền chạy về hướng nhà bếp. Tối qua họ đã thám thính qua, biết nhà bếp ở đâu nên không mất thời gian tìm kiếm. Vân Bắc thấy trong bếp không có ai, thở phào nhẹ nhõm. Không có người là tốt nhất, không có người mới tiện cho cô ra tay. Khi Vân Bắc đến nhà bếp, Tư Nam Chiêu cũng gõ cửa phòng Ngô Đường. Vốn dĩ tối qua Ngô Đường ngủ không ngon, nghe thấy tiếng gõ cửa liền quát hỏi: “Ai?” “Nhị đương gia, tôi có tình hình quan trọng cần báo cáo.” Tư Nam Chiêu vừa nói vừa đợi Ngô Đường ra mở cửa. Anh đã tính toán kỹ, đợi Ngô Đường mở cửa, anh sẽ rắc mê dược lên người đối phương. Chỉ cần Ngô Đường trúng mê dược, những chuyện khác đều dễ giải quyết. Đến lúc đó, trong sơn trại rắn mất đầu, bọn thổ phỉ lại trúng thuốc mê, mọi chuyện sẽ do bọn họ định đoạt. Ngô Đường không nghi ngờ gì, trực tiếp mở cửa. Lúc này, một làn bột phấn bay tới, dọa Ngô Đường sợ hãi che mắt lại. Hắn tưởng Tư Nam Chiêu muốn làm mù mắt hắn, hoàn toàn không nghĩ đó là mê dược. Đến khi hắn phát hiện cơ thể không ổn, biết đây là mê dược thì đã muộn. Hắn mang theo vẻ mặt không cam lòng ngã xuống đất. Tư Nam Chiêu thấy Ngô Đường ngã xuống, nhanh chóng kéo hắn vào trong phòng. Ngay khoảnh khắc anh đóng cửa lại, có hai tên thổ phỉ dậy sớm bước ra từ phòng bên cạnh. Nghe thấy tiếng đóng cửa phòng Ngô Đường, bọn chúng còn ngẩn ra một chút, lẩm bẩm: “Hôm nay Nhị đương gia sao dậy sớm thế nhỉ?” “Có gì lạ đâu, người có ba việc gấp mà.” Tên kia nghĩ cũng phải, thế là không nghĩ nhiều nữa, quay sang giải quyết "nỗi buồn" của mình. Lại nói về Vân Bắc, sau khi bỏ mê dược vào lu nước nấu cơm của bọn thổ phỉ, cô quay lại đường cũ tìm Tư Nam Chiêu. Vốn dĩ kế hoạch của họ là để Tư Nam Chiêu xuống núi, Vân Bắc tạm thời ở lại sơn trại. Nhưng hiện tại trời đã sáng rõ, xuống núi không còn an toàn nữa. Xem ra bọn họ chỉ có thể trốn tạm trong không gian, đợi bọn thổ phỉ ngất xỉu hết rồi tính tiếp. Vân Bắc đến phòng Ngô Đường, định đưa cả Tư Nam Chiêu và Ngô Đường vào không gian. “Vợ ơi, đợi chút, đưa cả cái này vào nữa.” Tư Nam Chiêu gọi Vân Bắc lại, chỉ vào cái két sắt đặt ở góc phòng Ngô Đường. Thứ này đặt trong phòng Ngô Đường, lại khóa mấy lớp, bên trong chắc chắn có đồ quan trọng. Vân Bắc nhìn thấy két sắt, cười gật đầu, sau đó bước tới chạm vào két sắt, đưa nó vào không gian. Vào không gian, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu ném Ngô Đường sang một bên, chuyên tâm nghiên cứu cái két sắt. Việc mở khóa đối với Vân Bắc quá dễ dàng. Cho dù cái két sắt này dùng khóa mật mã, Vân Bắc cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức đã mở được ngay. Két sắt vừa mở, hai người suýt bị những thỏi vàng bên trong làm lóa mắt. Đợi ánh vàng chói mắt qua đi, hai người mới nhìn rõ trong két sắt còn có mấy túi hồ sơ. Vân Bắc lấy túi hồ sơ ra, ném cho Tư Nam Chiêu một túi, mình cũng mở một túi ra xem. Khi nhìn thấy nội dung trong túi hồ sơ, nụ cười lập tức nở trên môi cô. Đây là một danh sách nội gián, ba tờ giấy lớn viết chi chít, không chỉ có họ tên mà còn có công việc và thân phận hiện tại của đối phương. Vân Bắc tìm qua một lượt, muốn tìm tên của Lý Chí Cương và Triệu Kỳ trong đó. Nhưng cô tìm một vòng, chỉ thấy tên của Mạch Thừa An và Triệu Kỳ, còn tên Lý Chí Cương lại không có.
“Được!” Tư Nam Chiêu gật đầu, nhìn đồng hồ thấy đã ba giờ sáng, phải tăng tốc độ thôi. Nếu không, đợi bọn thổ phỉ tỉnh dậy thì sẽ rất phiền phức.
Hai người rất nhanh đã đến trước cửa phòng của Nhị đương gia Ngô Đường, đang định lặng lẽ lẻn vào thì nghe thấy tiếng Ngô Đường quát hỏi: “Ai?”
Tiếng quát này làm cả hai giật mình. Họ không ngờ đã cẩn thận như vậy mà vẫn bị Ngô Đường phát hiện.
Xem ra tên này cảnh giác rất cao, không hổ danh là kẻ l*m t*nh báo.
Hai vợ chồng nhìn nhau, quyết định tạm thời không vào trong. Thế là, trước khi Ngô Đường mở cửa đi ra, cả hai trực tiếp trốn vào không gian.
Ngô Đường bước ra khỏi phòng, nhìn ra ngoài cửa, cau mày. Rõ ràng vừa rồi hắn cảm nhận được có người đến gần, sao chỉ trong nháy mắt đã không thấy đâu nữa?
Hơn nữa, nửa đêm canh ba thế này, ai lại chạy đến trước cửa phòng hắn chứ?
Ngô Đường đứng ngoài cửa một lúc lâu, lại kiểm tra xung quanh một lượt nhưng chẳng phát hiện được gì.
Cuối cùng, hắn chỉ đành thất vọng quay trở lại phòng.
Chỉ là, hắn không còn buồn ngủ nữa. Kể từ khi Lưu Hắc Hổ bị bắt, hắn luôn sống trong nơm nớp lo sợ.
Tuy nói dưới núi hắn có không ít nhân thủ, tin tức có thể truyền đến bất cứ lúc nào, nhưng việc Lưu Hắc Hổ bị bắt khiến hắn có cảm giác ngày tàn sắp đến.
Đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác này kể từ khi đưa anh em lên núi. Vì vậy, trong lòng hắn rất bất an, rất muốn phá giải cục diện này. Thậm chí, hắn còn nghĩ hay là mình rời khỏi Hắc Hổ Sơn, tìm một nơi ẩn danh đổi họ cho xong.
Nhưng vừa nghĩ đến mục đích mình ở lại, nghĩ đến sự kỳ vọng tha thiết của những người bên kia bờ, hắn lại dập tắt ý định rời đi.
Trong không gian, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu đang bàn bạc.
“Anh à, tên này cảnh giác lắm, nếu chúng ta không dùng chút thủ đoạn thì e là khó mà bắt được hắn.”
“Xem ra chỉ có thể dùng mê dược thôi.”
“Hay là thế này, lát nữa đợi Ngô Đường ngủ say, anh đi hạ độc bọn thổ phỉ, sau đó em đi liên lạc người tới hốt trọn ổ bọn chúng, thấy thế nào?”
“Anh thấy được đấy.”
Tư Nam Chiêu cũng cảm thấy cách này vừa tiết kiệm thời gian vừa đỡ tốn sức.
Trước đây tiễu phỉ thất bại là do bọn thổ phỉ nhận được tin tức từ trước, đã chuẩn bị sẵn sàng nên mới công cốc.
Bây giờ bọn họ đã vào tận hang ổ thổ phỉ, lại có mê dược trong tay, không dùng cách tiết kiệm thời gian công sức, chẳng lẽ còn muốn cứng đối cứng với bọn chúng sao?
Quyết định xong, Vân Bắc lập tức vào phòng thuốc kiểm tra xem mê dược của mình còn bao nhiêu.
Vân Bắc xem xét, thấy mê dược còn lại không nhiều, đành phải làm mới. Thế là cô nói với Tư Nam Chiêu: “Anh nghỉ ngơi trước đi, mê dược không còn nhiều, em phải làm ngay bây giờ.”
“Để anh giúp em.”
“Được thôi.” Vân Bắc không từ chối. Tư Nam Chiêu không biết chế thuốc nhưng có thể giúp cô làm trợ thủ, xử lý dược liệu.
Thế là hai vợ chồng bận rộn ngay trong không gian.
Mải mê làm việc nên quên cả thời gian. Đợi đến khi hai người làm xong nhìn lại thì trời đã sáng rồi.
Hỏng bét, bọn họ còn chưa kịp bỏ mê dược vào lu nước của bọn thổ phỉ. Nếu không tranh thủ trước khi đối phương nấu cơm sáng mà bỏ thuốc vào lu nước, thì làm sao đánh thuốc mê bọn chúng được?
Chẳng lẽ gặp tên nào thì rắc một nắm mê dược vào mặt tên đó sao?
Suy nghĩ một chút, hai người vẫn quyết định mạo hiểm.
Tuy nhiên, trước khi ra ngoài, hai người phân công nhiệm vụ: Tư Nam Chiêu đối phó Ngô Đường, còn Vân Bắc đi hạ mê dược.
Trước khi ra ngoài, hai người quan sát xem bên ngoài có ai không. Thấy không có người, họ lập tức ra khỏi không gian.
Vừa ra ngoài, Vân Bắc liền chạy về hướng nhà bếp. Tối qua họ đã thám thính qua, biết nhà bếp ở đâu nên không mất thời gian tìm kiếm.
Vân Bắc thấy trong bếp không có ai, thở phào nhẹ nhõm. Không có người là tốt nhất, không có người mới tiện cho cô ra tay.
Khi Vân Bắc đến nhà bếp, Tư Nam Chiêu cũng gõ cửa phòng Ngô Đường.
Vốn dĩ tối qua Ngô Đường ngủ không ngon, nghe thấy tiếng gõ cửa liền quát hỏi: “Ai?”
“Nhị đương gia, tôi có tình hình quan trọng cần báo cáo.” Tư Nam Chiêu vừa nói vừa đợi Ngô Đường ra mở cửa.
Anh đã tính toán kỹ, đợi Ngô Đường mở cửa, anh sẽ rắc mê dược lên người đối phương.
Chỉ cần Ngô Đường trúng mê dược, những chuyện khác đều dễ giải quyết.
Đến lúc đó, trong sơn trại rắn mất đầu, bọn thổ phỉ lại trúng thuốc mê, mọi chuyện sẽ do bọn họ định đoạt.
Ngô Đường không nghi ngờ gì, trực tiếp mở cửa. Lúc này, một làn bột phấn bay tới, dọa Ngô Đường sợ hãi che mắt lại.
Hắn tưởng Tư Nam Chiêu muốn làm mù mắt hắn, hoàn toàn không nghĩ đó là mê dược.
Đến khi hắn phát hiện cơ thể không ổn, biết đây là mê dược thì đã muộn. Hắn mang theo vẻ mặt không cam lòng ngã xuống đất.
Tư Nam Chiêu thấy Ngô Đường ngã xuống, nhanh chóng kéo hắn vào trong phòng.
Ngay khoảnh khắc anh đóng cửa lại, có hai tên thổ phỉ dậy sớm bước ra từ phòng bên cạnh. Nghe thấy tiếng đóng cửa phòng Ngô Đường, bọn chúng còn ngẩn ra một chút, lẩm bẩm: “Hôm nay Nhị đương gia sao dậy sớm thế nhỉ?”
“Có gì lạ đâu, người có ba việc gấp mà.”
Tên kia nghĩ cũng phải, thế là không nghĩ nhiều nữa, quay sang giải quyết "nỗi buồn" của mình.
Lại nói về Vân Bắc, sau khi bỏ mê dược vào lu nước nấu cơm của bọn thổ phỉ, cô quay lại đường cũ tìm Tư Nam Chiêu.
Vốn dĩ kế hoạch của họ là để Tư Nam Chiêu xuống núi, Vân Bắc tạm thời ở lại sơn trại. Nhưng hiện tại trời đã sáng rõ, xuống núi không còn an toàn nữa.
Xem ra bọn họ chỉ có thể trốn tạm trong không gian, đợi bọn thổ phỉ ngất xỉu hết rồi tính tiếp.
Vân Bắc đến phòng Ngô Đường, định đưa cả Tư Nam Chiêu và Ngô Đường vào không gian.
“Vợ ơi, đợi chút, đưa cả cái này vào nữa.” Tư Nam Chiêu gọi Vân Bắc lại, chỉ vào cái két sắt đặt ở góc phòng Ngô Đường.
Thứ này đặt trong phòng Ngô Đường, lại khóa mấy lớp, bên trong chắc chắn có đồ quan trọng.
Vân Bắc nhìn thấy két sắt, cười gật đầu, sau đó bước tới chạm vào két sắt, đưa nó vào không gian.
Vào không gian, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu ném Ngô Đường sang một bên, chuyên tâm nghiên cứu cái két sắt.
Việc mở khóa đối với Vân Bắc quá dễ dàng. Cho dù cái két sắt này dùng khóa mật mã, Vân Bắc cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức đã mở được ngay.
Két sắt vừa mở, hai người suýt bị những thỏi vàng bên trong làm lóa mắt.
Đợi ánh vàng chói mắt qua đi, hai người mới nhìn rõ trong két sắt còn có mấy túi hồ sơ.
Vân Bắc lấy túi hồ sơ ra, ném cho Tư Nam Chiêu một túi, mình cũng mở một túi ra xem.
Khi nhìn thấy nội dung trong túi hồ sơ, nụ cười lập tức nở trên môi cô.
Đây là một danh sách nội gián, ba tờ giấy lớn viết chi chít, không chỉ có họ tên mà còn có công việc và thân phận hiện tại của đối phương.
Vân Bắc tìm qua một lượt, muốn tìm tên của Lý Chí Cương và Triệu Kỳ trong đó.
Nhưng cô tìm một vòng, chỉ thấy tên của Mạch Thừa An và Triệu Kỳ, còn tên Lý Chí Cương lại không có.
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… “Được!” Tư Nam Chiêu gật đầu, nhìn đồng hồ thấy đã ba giờ sáng, phải tăng tốc độ thôi. Nếu không, đợi bọn thổ phỉ tỉnh dậy thì sẽ rất phiền phức. Hai người rất nhanh đã đến trước cửa phòng của Nhị đương gia Ngô Đường, đang định lặng lẽ lẻn vào thì nghe thấy tiếng Ngô Đường quát hỏi: “Ai?” Tiếng quát này làm cả hai giật mình. Họ không ngờ đã cẩn thận như vậy mà vẫn bị Ngô Đường phát hiện. Xem ra tên này cảnh giác rất cao, không hổ danh là kẻ l*m t*nh báo. Hai vợ chồng nhìn nhau, quyết định tạm thời không vào trong. Thế là, trước khi Ngô Đường mở cửa đi ra, cả hai trực tiếp trốn vào không gian. Ngô Đường bước ra khỏi phòng, nhìn ra ngoài cửa, cau mày. Rõ ràng vừa rồi hắn cảm nhận được có người đến gần, sao chỉ trong nháy mắt đã không thấy đâu nữa? Hơn nữa, nửa đêm canh ba thế này, ai lại chạy đến trước cửa phòng hắn chứ? Ngô Đường đứng ngoài cửa một lúc lâu, lại kiểm tra xung quanh một lượt nhưng chẳng phát hiện được gì. Cuối cùng, hắn chỉ đành thất vọng quay trở lại phòng. Chỉ là, hắn không còn buồn ngủ nữa. Kể từ khi Lưu Hắc Hổ bị bắt, hắn luôn sống trong nơm nớp lo sợ. Tuy nói dưới núi hắn có không ít nhân thủ, tin tức có thể truyền đến bất cứ lúc nào, nhưng việc Lưu Hắc Hổ bị bắt khiến hắn có cảm giác ngày tàn sắp đến. Đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác này kể từ khi đưa anh em lên núi. Vì vậy, trong lòng hắn rất bất an, rất muốn phá giải cục diện này. Thậm chí, hắn còn nghĩ hay là mình rời khỏi Hắc Hổ Sơn, tìm một nơi ẩn danh đổi họ cho xong. Nhưng vừa nghĩ đến mục đích mình ở lại, nghĩ đến sự kỳ vọng tha thiết của những người bên kia bờ, hắn lại dập tắt ý định rời đi. Trong không gian, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu đang bàn bạc. “Anh à, tên này cảnh giác lắm, nếu chúng ta không dùng chút thủ đoạn thì e là khó mà bắt được hắn.” “Xem ra chỉ có thể dùng mê dược thôi.” “Hay là thế này, lát nữa đợi Ngô Đường ngủ say, anh đi hạ độc bọn thổ phỉ, sau đó em đi liên lạc người tới hốt trọn ổ bọn chúng, thấy thế nào?” “Anh thấy được đấy.” Tư Nam Chiêu cũng cảm thấy cách này vừa tiết kiệm thời gian vừa đỡ tốn sức. Trước đây tiễu phỉ thất bại là do bọn thổ phỉ nhận được tin tức từ trước, đã chuẩn bị sẵn sàng nên mới công cốc. Bây giờ bọn họ đã vào tận hang ổ thổ phỉ, lại có mê dược trong tay, không dùng cách tiết kiệm thời gian công sức, chẳng lẽ còn muốn cứng đối cứng với bọn chúng sao? Quyết định xong, Vân Bắc lập tức vào phòng thuốc kiểm tra xem mê dược của mình còn bao nhiêu. Vân Bắc xem xét, thấy mê dược còn lại không nhiều, đành phải làm mới. Thế là cô nói với Tư Nam Chiêu: “Anh nghỉ ngơi trước đi, mê dược không còn nhiều, em phải làm ngay bây giờ.” “Để anh giúp em.” “Được thôi.” Vân Bắc không từ chối. Tư Nam Chiêu không biết chế thuốc nhưng có thể giúp cô làm trợ thủ, xử lý dược liệu. Thế là hai vợ chồng bận rộn ngay trong không gian. Mải mê làm việc nên quên cả thời gian. Đợi đến khi hai người làm xong nhìn lại thì trời đã sáng rồi. Hỏng bét, bọn họ còn chưa kịp bỏ mê dược vào lu nước của bọn thổ phỉ. Nếu không tranh thủ trước khi đối phương nấu cơm sáng mà bỏ thuốc vào lu nước, thì làm sao đánh thuốc mê bọn chúng được? Chẳng lẽ gặp tên nào thì rắc một nắm mê dược vào mặt tên đó sao? Suy nghĩ một chút, hai người vẫn quyết định mạo hiểm. Tuy nhiên, trước khi ra ngoài, hai người phân công nhiệm vụ: Tư Nam Chiêu đối phó Ngô Đường, còn Vân Bắc đi hạ mê dược. Trước khi ra ngoài, hai người quan sát xem bên ngoài có ai không. Thấy không có người, họ lập tức ra khỏi không gian. Vừa ra ngoài, Vân Bắc liền chạy về hướng nhà bếp. Tối qua họ đã thám thính qua, biết nhà bếp ở đâu nên không mất thời gian tìm kiếm. Vân Bắc thấy trong bếp không có ai, thở phào nhẹ nhõm. Không có người là tốt nhất, không có người mới tiện cho cô ra tay. Khi Vân Bắc đến nhà bếp, Tư Nam Chiêu cũng gõ cửa phòng Ngô Đường. Vốn dĩ tối qua Ngô Đường ngủ không ngon, nghe thấy tiếng gõ cửa liền quát hỏi: “Ai?” “Nhị đương gia, tôi có tình hình quan trọng cần báo cáo.” Tư Nam Chiêu vừa nói vừa đợi Ngô Đường ra mở cửa. Anh đã tính toán kỹ, đợi Ngô Đường mở cửa, anh sẽ rắc mê dược lên người đối phương. Chỉ cần Ngô Đường trúng mê dược, những chuyện khác đều dễ giải quyết. Đến lúc đó, trong sơn trại rắn mất đầu, bọn thổ phỉ lại trúng thuốc mê, mọi chuyện sẽ do bọn họ định đoạt. Ngô Đường không nghi ngờ gì, trực tiếp mở cửa. Lúc này, một làn bột phấn bay tới, dọa Ngô Đường sợ hãi che mắt lại. Hắn tưởng Tư Nam Chiêu muốn làm mù mắt hắn, hoàn toàn không nghĩ đó là mê dược. Đến khi hắn phát hiện cơ thể không ổn, biết đây là mê dược thì đã muộn. Hắn mang theo vẻ mặt không cam lòng ngã xuống đất. Tư Nam Chiêu thấy Ngô Đường ngã xuống, nhanh chóng kéo hắn vào trong phòng. Ngay khoảnh khắc anh đóng cửa lại, có hai tên thổ phỉ dậy sớm bước ra từ phòng bên cạnh. Nghe thấy tiếng đóng cửa phòng Ngô Đường, bọn chúng còn ngẩn ra một chút, lẩm bẩm: “Hôm nay Nhị đương gia sao dậy sớm thế nhỉ?” “Có gì lạ đâu, người có ba việc gấp mà.” Tên kia nghĩ cũng phải, thế là không nghĩ nhiều nữa, quay sang giải quyết "nỗi buồn" của mình. Lại nói về Vân Bắc, sau khi bỏ mê dược vào lu nước nấu cơm của bọn thổ phỉ, cô quay lại đường cũ tìm Tư Nam Chiêu. Vốn dĩ kế hoạch của họ là để Tư Nam Chiêu xuống núi, Vân Bắc tạm thời ở lại sơn trại. Nhưng hiện tại trời đã sáng rõ, xuống núi không còn an toàn nữa. Xem ra bọn họ chỉ có thể trốn tạm trong không gian, đợi bọn thổ phỉ ngất xỉu hết rồi tính tiếp. Vân Bắc đến phòng Ngô Đường, định đưa cả Tư Nam Chiêu và Ngô Đường vào không gian. “Vợ ơi, đợi chút, đưa cả cái này vào nữa.” Tư Nam Chiêu gọi Vân Bắc lại, chỉ vào cái két sắt đặt ở góc phòng Ngô Đường. Thứ này đặt trong phòng Ngô Đường, lại khóa mấy lớp, bên trong chắc chắn có đồ quan trọng. Vân Bắc nhìn thấy két sắt, cười gật đầu, sau đó bước tới chạm vào két sắt, đưa nó vào không gian. Vào không gian, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu ném Ngô Đường sang một bên, chuyên tâm nghiên cứu cái két sắt. Việc mở khóa đối với Vân Bắc quá dễ dàng. Cho dù cái két sắt này dùng khóa mật mã, Vân Bắc cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức đã mở được ngay. Két sắt vừa mở, hai người suýt bị những thỏi vàng bên trong làm lóa mắt. Đợi ánh vàng chói mắt qua đi, hai người mới nhìn rõ trong két sắt còn có mấy túi hồ sơ. Vân Bắc lấy túi hồ sơ ra, ném cho Tư Nam Chiêu một túi, mình cũng mở một túi ra xem. Khi nhìn thấy nội dung trong túi hồ sơ, nụ cười lập tức nở trên môi cô. Đây là một danh sách nội gián, ba tờ giấy lớn viết chi chít, không chỉ có họ tên mà còn có công việc và thân phận hiện tại của đối phương. Vân Bắc tìm qua một lượt, muốn tìm tên của Lý Chí Cương và Triệu Kỳ trong đó. Nhưng cô tìm một vòng, chỉ thấy tên của Mạch Thừa An và Triệu Kỳ, còn tên Lý Chí Cương lại không có.