“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 404
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Sử Thanh tuy đã từng nếm mùi lợi hại của cây kim trong tay Vân Bắc, nhưng vẫn chưa nhận thức được hết mức độ kinh khủng của nó. Vì vậy, ban đầu hắn không để ý lắm, mãi đến khi cảm giác khác thường truyền đến khắp cơ thể, hắn mới kinh hoàng nhìn cô. "Được rồi, bây giờ anh cứ từ từ nếm trải cảm giác sống không bằng chết đi nhé." Vân Bắc mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lọt vào mắt Sử Thanh lại chẳng khác nào ác quỷ đòi mạng. Cơn đau tăng dần từng chút một, nói là sống không bằng chết cũng chẳng ngoa chút nào. Sử Thanh nhìn Vân Bắc, giọng nói méo mó không thành tiếng. "Cô... cô đã làm... làm gì tôi?" "Châm cứu thôi mà, vừa nãy anh chẳng thấy rồi sao. Thế nào, có phải rất sướng không?" Sướng cái con khỉ, hắn sắp đau chết rồi đây này. Quả nhiên, độc nhất lòng dạ đàn bà. Cũng tại hắn, lừa bán quá nhiều cô gái rồi nên sinh ra chủ quan, coi thường bọn họ, nghĩ rằng bọn họ chỉ là lũ tóc dài kiến thức ngắn. Hắn chỉ cần dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là mắc bẫy ngay. Ai ngờ đâu lần này lại đá trúng tấm sắt chứ? Sớm biết Vân Bắc không giống những cô gái bị hắn lừa bán kia, thì có đánh chết hắn cũng không dám trêu chọc cô. Bây giờ thì hay rồi, người đau muốn chết không nói, bí mật của hắn e là cũng không giữ được nữa. Ban đầu, Sử Thanh còn muốn cố chịu đựng thêm chút nữa. Dù sao thì một khi thừa nhận thân phận, hai người này chắc chắn sẽ còn truy hỏi tiếp. Cơn đau này hắn không chịu nổi, chắc chắn sẽ khai hết những gì mình biết. Một khi bí mật bị lộ, cả đám bọn hắn đều tiêu đời. Vì vậy, hắn vẫn muốn ráng gượng. Chỉ là, rất nhanh sau đó, hắn đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm, cả người co rúm lại. Như một con chó chết, hắn nằm bẹp dí trên mặt đất. Cuối cùng, hắn vẫn không chịu nổi, ngẩng đầu nhìn Vân Bắc, van xin: "Tôi nói, tôi nói, cô mau giải trừ hình phạt trên người tôi đi." Vân Bắc nghe vậy, hài lòng mỉm cười, nói: "Nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ khiến anh đau đớn gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần vừa rồi." "Không dám, tôi không dám lừa cô." Sử Thanh thều thào trả lời Vân Bắc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Trong lòng hắn hối hận tột cùng, hối hận vì thấy Vân Bắc đi một mình mà nảy sinh ý đồ đen tối. Nói đi cũng phải nói lại, cũng tại mấy năm nay hắn làm ăn quá thuận lợi, gần như lừa ai được nấy, nên mới không điều tra rõ ràng đã ra tay với Vân Bắc. Vân Bắc mặc kệ đối phương nghĩ gì, châm một mũi kim xuống, tạm thời làm dịu cơn đau cho hắn, lúc này mới hỏi tiếp: "Lần này tốt nhất anh nên nói thật, nếu không thủ đoạn của tôi thế nào, anh biết rồi đấy." "Không dám!" Sử Thanh coi như đã được mở mang tầm mắt về sự lợi hại của Vân Bắc, đâu còn dám nói dối nữa, trừ khi hắn thực sự muốn chết. "Nói đi." Sử Thanh nhìn Vân Bắc và Tư Nam Chiêu một cái, khai: "Cô nói đúng, tôi chính là kẻ buôn người. Những năm qua, qua tay tôi đã lừa bán được ba đứa trẻ và mười một cô gái." "Người anh lừa được sẽ đưa đi đâu? Người tiếp ứng là ai? Có ám hiệu gì không? Còn những người bị các anh bắt đi, đều bị bán đến những đâu?" Vân Bắc ném ra từng câu hỏi một, Sử Thanh có chút không đỡ nổi. Nhưng hắn cũng chỉ đành trả lời từng câu một. Thời gian thẩm vấn khá dài, Vân Bắc ghi chép lại biên bản. Đợi đến khi thẩm vấn xong nhìn lại, chà chà, biên bản ghi chép dày đến mười trang giấy. Hỏi xong hết các vấn đề, Vân Bắc vẫn không thả Sử Thanh đi, cũng không đưa hắn đến đồn công an. Cô có một ý tưởng, nhưng phải bàn bạc với Tư Nam Chiêu trước đã. Nếu không, cô tự ý hành động, anh chắc chắn sẽ giận. Tạm thời để Sử Thanh lại trong không gian, Vân Bắc đưa Tư Nam Chiêu ra ngoài. Ra đến bên ngoài, Vân Bắc mới nói: "Anh à, em có một ý tưởng." Tuy nhiên, Vân Bắc còn chưa kịp nói ra ý tưởng của mình, Tư Nam Chiêu đã ngắt lời: "Bà xã, em đừng hòng nghĩ đến chuyện đó." Vân Bắc cạn lời, nhìn Tư Nam Chiêu hỏi: "Em còn chưa nói gì mà, sao anh biết em muốn làm gì?" "Bà xã, anh còn không hiểu em sao? Có phải em muốn lấy thân mình mạo hiểm không? Anh nói cho em biết, không đời nào, anh sẽ không đồng ý đâu." "Nhưng mà..." "Không có nhưng nhị gì hết." Tư Nam Chiêu lại ngắt lời: "Cho dù em có nói ngả nói nghiêng, anh cũng sẽ không đồng ý." Vân Bắc thấy cảm xúc của Tư Nam Chiêu hơi kích động, đành phải dẹp bỏ ý định tiếp tục thuyết phục. Cô đưa tập biên bản vừa ghi chép cho anh, nói: "Được rồi, nếu anh không đồng ý với cách của em, vậy thứ này đưa cho anh, anh tự xem mà xử lý." "Được, anh sẽ lo liệu." Tư Nam Chiêu nhận lấy tập tài liệu, sau đó đi ra ngoài. Vân Bắc nhìn theo bóng lưng Tư Nam Chiêu, có chút buồn bực. Tuy nhiên, cô không giận anh. Cô biết anh đang lo lắng điều gì, cũng biết anh làm vậy là muốn tốt cho cô. Nhưng theo Vân Bắc thấy, muốn thâm nhập vào nội bộ bọn buôn người, một mẻ hốt gọn bọn chúng, cô là ứng cử viên sáng giá nhất. Thôi bỏ đi, cứ xem cấp trên nói thế nào đã. Biết đâu cấp trên nhìn thấy biên bản thẩm vấn này, biết được quy mô của băng nhóm buôn người, sẽ chủ động yêu cầu cô thực hiện nhiệm vụ thì sao? Đến lúc đó, Tư Nam Chiêu chắc sẽ không phản đối nữa chứ? Nghĩ thông suốt, tâm trạng Vân Bắc tốt lên không ít. Cô cũng không đợi Tư Nam Chiêu nữa, rửa mặt xong liền về phòng. Tất nhiên, Tư Nam Chiêu chưa về, cửa sân còn chưa khóa, cô không thể ngủ được. Rảnh rỗi không có việc gì làm, Vân Bắc lấy một cuốn sách ra, ngồi trên giường lật xem. Tư Nam Chiêu gọi điện thoại thẳng đến Kinh Thành, tìm Chu Ngôn Phương, kể lại chuyện bọn buôn người cho anh ta nghe. "Nam Chiêu, cậu đúng là bạn tốt, lại mang công lao đến cho tôi rồi. Cậu yên tâm, chuyện này tôi sẽ báo cáo lên cấp trên." Giao chuyện này cho Chu Ngôn Phương, Tư Nam Chiêu hoàn toàn yên tâm. Anh thực sự sợ Vân Bắc trong lúc bốc đồng lại tự mình hành động. Không nói đến việc làm chuyện này rất nguy hiểm, mà thân phận của Vân Bắc căn bản không phù hợp để làm việc này. Trước đây, cô còn có một cái danh nghĩa, thuộc biên chế ngoại vi. Bây giờ, cô chỉ là một bác sĩ, chuyện trấn áp tội phạm này, cứ để cảnh sát làm đi. Về đến nhà, thấy Vân Bắc vẫn để đèn chờ mình, trái tim Tư Nam Chiêu không khỏi mềm nhũn. Anh chợt cảm thấy thái độ lúc nãy của mình với Vân Bắc hơi tệ, nghĩ lát nữa phải xin lỗi cô đàng hoàng. "Về rồi à?" Vân Bắc thấy Tư Nam Chiêu bước vào phòng, cất sách đi, thản nhiên hỏi: "Anh ném cục nợ cho ai rồi?" "Anh gọi điện cho Chu Ngôn Phương. Chuyện này vốn dĩ thuộc về cảnh sát bọn họ, chúng ta đừng xen vào nữa, được không?" "Được, em nghe anh. Có điều, lần này là băng nhóm xuyên tỉnh đấy, anh chắc chắn Chu Ngôn Phương làm được chứ?" "Yên tâm đi, cậu ta không làm được thì còn người khác. Tóm lại, người tài giỏi nhiều lắm, chúng ta không cần thiết phải ôm hết mọi việc vào người. Đôi khi, chúng ta làm quá nhiều, ngược lại dễ bị người ta ghen ghét." Tư Nam Chiêu lớn lên ở Kinh Thành, trải qua nhiều chuyện, cũng nhìn thấy nhiều chuyện. Bọn họ lập công lớn mấy lần, tại sao cấp trên cứ đè xuống không cho thăng chức, chẳng qua là do có những kẻ ghen tị với bọn họ, giở trò sau lưng mà thôi. "Em biết rồi." Vân Bắc gật đầu, biết Tư Nam Chiêu nói đúng sự thật. Tuy nhiên, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
Sử Thanh tuy đã từng nếm mùi lợi hại của cây kim trong tay Vân Bắc, nhưng vẫn chưa nhận thức được hết mức độ kinh khủng của nó. Vì vậy, ban đầu hắn không để ý lắm, mãi đến khi cảm giác khác thường truyền đến khắp cơ thể, hắn mới kinh hoàng nhìn cô.
"Được rồi, bây giờ anh cứ từ từ nếm trải cảm giác sống không bằng chết đi nhé."
Vân Bắc mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lọt vào mắt Sử Thanh lại chẳng khác nào ác quỷ đòi mạng.
Cơn đau tăng dần từng chút một, nói là sống không bằng chết cũng chẳng ngoa chút nào. Sử Thanh nhìn Vân Bắc, giọng nói méo mó không thành tiếng.
"Cô... cô đã làm... làm gì tôi?"
"Châm cứu thôi mà, vừa nãy anh chẳng thấy rồi sao. Thế nào, có phải rất sướng không?"
Sướng cái con khỉ, hắn sắp đau chết rồi đây này. Quả nhiên, độc nhất lòng dạ đàn bà.
Cũng tại hắn, lừa bán quá nhiều cô gái rồi nên sinh ra chủ quan, coi thường bọn họ, nghĩ rằng bọn họ chỉ là lũ tóc dài kiến thức ngắn.
Hắn chỉ cần dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là mắc bẫy ngay.
Ai ngờ đâu lần này lại đá trúng tấm sắt chứ?
Sớm biết Vân Bắc không giống những cô gái bị hắn lừa bán kia, thì có đánh chết hắn cũng không dám trêu chọc cô.
Bây giờ thì hay rồi, người đau muốn chết không nói, bí mật của hắn e là cũng không giữ được nữa.
Ban đầu, Sử Thanh còn muốn cố chịu đựng thêm chút nữa. Dù sao thì một khi thừa nhận thân phận, hai người này chắc chắn sẽ còn truy hỏi tiếp. Cơn đau này hắn không chịu nổi, chắc chắn sẽ khai hết những gì mình biết.
Một khi bí mật bị lộ, cả đám bọn hắn đều tiêu đời.
Vì vậy, hắn vẫn muốn ráng gượng.
Chỉ là, rất nhanh sau đó, hắn đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm, cả người co rúm lại. Như một con chó chết, hắn nằm bẹp dí trên mặt đất.
Cuối cùng, hắn vẫn không chịu nổi, ngẩng đầu nhìn Vân Bắc, van xin: "Tôi nói, tôi nói, cô mau giải trừ hình phạt trên người tôi đi."
Vân Bắc nghe vậy, hài lòng mỉm cười, nói: "Nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ khiến anh đau đớn gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần vừa rồi."
"Không dám, tôi không dám lừa cô." Sử Thanh thều thào trả lời Vân Bắc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Trong lòng hắn hối hận tột cùng, hối hận vì thấy Vân Bắc đi một mình mà nảy sinh ý đồ đen tối.
Nói đi cũng phải nói lại, cũng tại mấy năm nay hắn làm ăn quá thuận lợi, gần như lừa ai được nấy, nên mới không điều tra rõ ràng đã ra tay với Vân Bắc.
Vân Bắc mặc kệ đối phương nghĩ gì, châm một mũi kim xuống, tạm thời làm dịu cơn đau cho hắn, lúc này mới hỏi tiếp: "Lần này tốt nhất anh nên nói thật, nếu không thủ đoạn của tôi thế nào, anh biết rồi đấy."
"Không dám!" Sử Thanh coi như đã được mở mang tầm mắt về sự lợi hại của Vân Bắc, đâu còn dám nói dối nữa, trừ khi hắn thực sự muốn chết.
"Nói đi."
Sử Thanh nhìn Vân Bắc và Tư Nam Chiêu một cái, khai: "Cô nói đúng, tôi chính là kẻ buôn người. Những năm qua, qua tay tôi đã lừa bán được ba đứa trẻ và mười một cô gái."
"Người anh lừa được sẽ đưa đi đâu? Người tiếp ứng là ai? Có ám hiệu gì không? Còn những người bị các anh bắt đi, đều bị bán đến những đâu?"
Vân Bắc ném ra từng câu hỏi một, Sử Thanh có chút không đỡ nổi. Nhưng hắn cũng chỉ đành trả lời từng câu một.
Thời gian thẩm vấn khá dài, Vân Bắc ghi chép lại biên bản. Đợi đến khi thẩm vấn xong nhìn lại, chà chà, biên bản ghi chép dày đến mười trang giấy.
Hỏi xong hết các vấn đề, Vân Bắc vẫn không thả Sử Thanh đi, cũng không đưa hắn đến đồn công an.
Cô có một ý tưởng, nhưng phải bàn bạc với Tư Nam Chiêu trước đã.
Nếu không, cô tự ý hành động, anh chắc chắn sẽ giận.
Tạm thời để Sử Thanh lại trong không gian, Vân Bắc đưa Tư Nam Chiêu ra ngoài. Ra đến bên ngoài, Vân Bắc mới nói: "Anh à, em có một ý tưởng."
Tuy nhiên, Vân Bắc còn chưa kịp nói ra ý tưởng của mình, Tư Nam Chiêu đã ngắt lời: "Bà xã, em đừng hòng nghĩ đến chuyện đó."
Vân Bắc cạn lời, nhìn Tư Nam Chiêu hỏi: "Em còn chưa nói gì mà, sao anh biết em muốn làm gì?"
"Bà xã, anh còn không hiểu em sao? Có phải em muốn lấy thân mình mạo hiểm không? Anh nói cho em biết, không đời nào, anh sẽ không đồng ý đâu."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết." Tư Nam Chiêu lại ngắt lời: "Cho dù em có nói ngả nói nghiêng, anh cũng sẽ không đồng ý."
Vân Bắc thấy cảm xúc của Tư Nam Chiêu hơi kích động, đành phải dẹp bỏ ý định tiếp tục thuyết phục.
Cô đưa tập biên bản vừa ghi chép cho anh, nói: "Được rồi, nếu anh không đồng ý với cách của em, vậy thứ này đưa cho anh, anh tự xem mà xử lý."
"Được, anh sẽ lo liệu." Tư Nam Chiêu nhận lấy tập tài liệu, sau đó đi ra ngoài.
Vân Bắc nhìn theo bóng lưng Tư Nam Chiêu, có chút buồn bực. Tuy nhiên, cô không giận anh. Cô biết anh đang lo lắng điều gì, cũng biết anh làm vậy là muốn tốt cho cô.
Nhưng theo Vân Bắc thấy, muốn thâm nhập vào nội bộ bọn buôn người, một mẻ hốt gọn bọn chúng, cô là ứng cử viên sáng giá nhất.
Thôi bỏ đi, cứ xem cấp trên nói thế nào đã.
Biết đâu cấp trên nhìn thấy biên bản thẩm vấn này, biết được quy mô của băng nhóm buôn người, sẽ chủ động yêu cầu cô thực hiện nhiệm vụ thì sao?
Đến lúc đó, Tư Nam Chiêu chắc sẽ không phản đối nữa chứ?
Nghĩ thông suốt, tâm trạng Vân Bắc tốt lên không ít. Cô cũng không đợi Tư Nam Chiêu nữa, rửa mặt xong liền về phòng.
Tất nhiên, Tư Nam Chiêu chưa về, cửa sân còn chưa khóa, cô không thể ngủ được.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, Vân Bắc lấy một cuốn sách ra, ngồi trên giường lật xem.
Tư Nam Chiêu gọi điện thoại thẳng đến Kinh Thành, tìm Chu Ngôn Phương, kể lại chuyện bọn buôn người cho anh ta nghe.
"Nam Chiêu, cậu đúng là bạn tốt, lại mang công lao đến cho tôi rồi. Cậu yên tâm, chuyện này tôi sẽ báo cáo lên cấp trên."
Giao chuyện này cho Chu Ngôn Phương, Tư Nam Chiêu hoàn toàn yên tâm. Anh thực sự sợ Vân Bắc trong lúc bốc đồng lại tự mình hành động.
Không nói đến việc làm chuyện này rất nguy hiểm, mà thân phận của Vân Bắc căn bản không phù hợp để làm việc này. Trước đây, cô còn có một cái danh nghĩa, thuộc biên chế ngoại vi.
Bây giờ, cô chỉ là một bác sĩ, chuyện trấn áp tội phạm này, cứ để cảnh sát làm đi.
Về đến nhà, thấy Vân Bắc vẫn để đèn chờ mình, trái tim Tư Nam Chiêu không khỏi mềm nhũn.
Anh chợt cảm thấy thái độ lúc nãy của mình với Vân Bắc hơi tệ, nghĩ lát nữa phải xin lỗi cô đàng hoàng.
"Về rồi à?" Vân Bắc thấy Tư Nam Chiêu bước vào phòng, cất sách đi, thản nhiên hỏi: "Anh ném cục nợ cho ai rồi?"
"Anh gọi điện cho Chu Ngôn Phương. Chuyện này vốn dĩ thuộc về cảnh sát bọn họ, chúng ta đừng xen vào nữa, được không?"
"Được, em nghe anh. Có điều, lần này là băng nhóm xuyên tỉnh đấy, anh chắc chắn Chu Ngôn Phương làm được chứ?"
"Yên tâm đi, cậu ta không làm được thì còn người khác. Tóm lại, người tài giỏi nhiều lắm, chúng ta không cần thiết phải ôm hết mọi việc vào người. Đôi khi, chúng ta làm quá nhiều, ngược lại dễ bị người ta ghen ghét."
Tư Nam Chiêu lớn lên ở Kinh Thành, trải qua nhiều chuyện, cũng nhìn thấy nhiều chuyện.
Bọn họ lập công lớn mấy lần, tại sao cấp trên cứ đè xuống không cho thăng chức, chẳng qua là do có những kẻ ghen tị với bọn họ, giở trò sau lưng mà thôi.
"Em biết rồi." Vân Bắc gật đầu, biết Tư Nam Chiêu nói đúng sự thật.
Tuy nhiên, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Sử Thanh tuy đã từng nếm mùi lợi hại của cây kim trong tay Vân Bắc, nhưng vẫn chưa nhận thức được hết mức độ kinh khủng của nó. Vì vậy, ban đầu hắn không để ý lắm, mãi đến khi cảm giác khác thường truyền đến khắp cơ thể, hắn mới kinh hoàng nhìn cô. "Được rồi, bây giờ anh cứ từ từ nếm trải cảm giác sống không bằng chết đi nhé." Vân Bắc mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lọt vào mắt Sử Thanh lại chẳng khác nào ác quỷ đòi mạng. Cơn đau tăng dần từng chút một, nói là sống không bằng chết cũng chẳng ngoa chút nào. Sử Thanh nhìn Vân Bắc, giọng nói méo mó không thành tiếng. "Cô... cô đã làm... làm gì tôi?" "Châm cứu thôi mà, vừa nãy anh chẳng thấy rồi sao. Thế nào, có phải rất sướng không?" Sướng cái con khỉ, hắn sắp đau chết rồi đây này. Quả nhiên, độc nhất lòng dạ đàn bà. Cũng tại hắn, lừa bán quá nhiều cô gái rồi nên sinh ra chủ quan, coi thường bọn họ, nghĩ rằng bọn họ chỉ là lũ tóc dài kiến thức ngắn. Hắn chỉ cần dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là mắc bẫy ngay. Ai ngờ đâu lần này lại đá trúng tấm sắt chứ? Sớm biết Vân Bắc không giống những cô gái bị hắn lừa bán kia, thì có đánh chết hắn cũng không dám trêu chọc cô. Bây giờ thì hay rồi, người đau muốn chết không nói, bí mật của hắn e là cũng không giữ được nữa. Ban đầu, Sử Thanh còn muốn cố chịu đựng thêm chút nữa. Dù sao thì một khi thừa nhận thân phận, hai người này chắc chắn sẽ còn truy hỏi tiếp. Cơn đau này hắn không chịu nổi, chắc chắn sẽ khai hết những gì mình biết. Một khi bí mật bị lộ, cả đám bọn hắn đều tiêu đời. Vì vậy, hắn vẫn muốn ráng gượng. Chỉ là, rất nhanh sau đó, hắn đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm, cả người co rúm lại. Như một con chó chết, hắn nằm bẹp dí trên mặt đất. Cuối cùng, hắn vẫn không chịu nổi, ngẩng đầu nhìn Vân Bắc, van xin: "Tôi nói, tôi nói, cô mau giải trừ hình phạt trên người tôi đi." Vân Bắc nghe vậy, hài lòng mỉm cười, nói: "Nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ khiến anh đau đớn gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần vừa rồi." "Không dám, tôi không dám lừa cô." Sử Thanh thều thào trả lời Vân Bắc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Trong lòng hắn hối hận tột cùng, hối hận vì thấy Vân Bắc đi một mình mà nảy sinh ý đồ đen tối. Nói đi cũng phải nói lại, cũng tại mấy năm nay hắn làm ăn quá thuận lợi, gần như lừa ai được nấy, nên mới không điều tra rõ ràng đã ra tay với Vân Bắc. Vân Bắc mặc kệ đối phương nghĩ gì, châm một mũi kim xuống, tạm thời làm dịu cơn đau cho hắn, lúc này mới hỏi tiếp: "Lần này tốt nhất anh nên nói thật, nếu không thủ đoạn của tôi thế nào, anh biết rồi đấy." "Không dám!" Sử Thanh coi như đã được mở mang tầm mắt về sự lợi hại của Vân Bắc, đâu còn dám nói dối nữa, trừ khi hắn thực sự muốn chết. "Nói đi." Sử Thanh nhìn Vân Bắc và Tư Nam Chiêu một cái, khai: "Cô nói đúng, tôi chính là kẻ buôn người. Những năm qua, qua tay tôi đã lừa bán được ba đứa trẻ và mười một cô gái." "Người anh lừa được sẽ đưa đi đâu? Người tiếp ứng là ai? Có ám hiệu gì không? Còn những người bị các anh bắt đi, đều bị bán đến những đâu?" Vân Bắc ném ra từng câu hỏi một, Sử Thanh có chút không đỡ nổi. Nhưng hắn cũng chỉ đành trả lời từng câu một. Thời gian thẩm vấn khá dài, Vân Bắc ghi chép lại biên bản. Đợi đến khi thẩm vấn xong nhìn lại, chà chà, biên bản ghi chép dày đến mười trang giấy. Hỏi xong hết các vấn đề, Vân Bắc vẫn không thả Sử Thanh đi, cũng không đưa hắn đến đồn công an. Cô có một ý tưởng, nhưng phải bàn bạc với Tư Nam Chiêu trước đã. Nếu không, cô tự ý hành động, anh chắc chắn sẽ giận. Tạm thời để Sử Thanh lại trong không gian, Vân Bắc đưa Tư Nam Chiêu ra ngoài. Ra đến bên ngoài, Vân Bắc mới nói: "Anh à, em có một ý tưởng." Tuy nhiên, Vân Bắc còn chưa kịp nói ra ý tưởng của mình, Tư Nam Chiêu đã ngắt lời: "Bà xã, em đừng hòng nghĩ đến chuyện đó." Vân Bắc cạn lời, nhìn Tư Nam Chiêu hỏi: "Em còn chưa nói gì mà, sao anh biết em muốn làm gì?" "Bà xã, anh còn không hiểu em sao? Có phải em muốn lấy thân mình mạo hiểm không? Anh nói cho em biết, không đời nào, anh sẽ không đồng ý đâu." "Nhưng mà..." "Không có nhưng nhị gì hết." Tư Nam Chiêu lại ngắt lời: "Cho dù em có nói ngả nói nghiêng, anh cũng sẽ không đồng ý." Vân Bắc thấy cảm xúc của Tư Nam Chiêu hơi kích động, đành phải dẹp bỏ ý định tiếp tục thuyết phục. Cô đưa tập biên bản vừa ghi chép cho anh, nói: "Được rồi, nếu anh không đồng ý với cách của em, vậy thứ này đưa cho anh, anh tự xem mà xử lý." "Được, anh sẽ lo liệu." Tư Nam Chiêu nhận lấy tập tài liệu, sau đó đi ra ngoài. Vân Bắc nhìn theo bóng lưng Tư Nam Chiêu, có chút buồn bực. Tuy nhiên, cô không giận anh. Cô biết anh đang lo lắng điều gì, cũng biết anh làm vậy là muốn tốt cho cô. Nhưng theo Vân Bắc thấy, muốn thâm nhập vào nội bộ bọn buôn người, một mẻ hốt gọn bọn chúng, cô là ứng cử viên sáng giá nhất. Thôi bỏ đi, cứ xem cấp trên nói thế nào đã. Biết đâu cấp trên nhìn thấy biên bản thẩm vấn này, biết được quy mô của băng nhóm buôn người, sẽ chủ động yêu cầu cô thực hiện nhiệm vụ thì sao? Đến lúc đó, Tư Nam Chiêu chắc sẽ không phản đối nữa chứ? Nghĩ thông suốt, tâm trạng Vân Bắc tốt lên không ít. Cô cũng không đợi Tư Nam Chiêu nữa, rửa mặt xong liền về phòng. Tất nhiên, Tư Nam Chiêu chưa về, cửa sân còn chưa khóa, cô không thể ngủ được. Rảnh rỗi không có việc gì làm, Vân Bắc lấy một cuốn sách ra, ngồi trên giường lật xem. Tư Nam Chiêu gọi điện thoại thẳng đến Kinh Thành, tìm Chu Ngôn Phương, kể lại chuyện bọn buôn người cho anh ta nghe. "Nam Chiêu, cậu đúng là bạn tốt, lại mang công lao đến cho tôi rồi. Cậu yên tâm, chuyện này tôi sẽ báo cáo lên cấp trên." Giao chuyện này cho Chu Ngôn Phương, Tư Nam Chiêu hoàn toàn yên tâm. Anh thực sự sợ Vân Bắc trong lúc bốc đồng lại tự mình hành động. Không nói đến việc làm chuyện này rất nguy hiểm, mà thân phận của Vân Bắc căn bản không phù hợp để làm việc này. Trước đây, cô còn có một cái danh nghĩa, thuộc biên chế ngoại vi. Bây giờ, cô chỉ là một bác sĩ, chuyện trấn áp tội phạm này, cứ để cảnh sát làm đi. Về đến nhà, thấy Vân Bắc vẫn để đèn chờ mình, trái tim Tư Nam Chiêu không khỏi mềm nhũn. Anh chợt cảm thấy thái độ lúc nãy của mình với Vân Bắc hơi tệ, nghĩ lát nữa phải xin lỗi cô đàng hoàng. "Về rồi à?" Vân Bắc thấy Tư Nam Chiêu bước vào phòng, cất sách đi, thản nhiên hỏi: "Anh ném cục nợ cho ai rồi?" "Anh gọi điện cho Chu Ngôn Phương. Chuyện này vốn dĩ thuộc về cảnh sát bọn họ, chúng ta đừng xen vào nữa, được không?" "Được, em nghe anh. Có điều, lần này là băng nhóm xuyên tỉnh đấy, anh chắc chắn Chu Ngôn Phương làm được chứ?" "Yên tâm đi, cậu ta không làm được thì còn người khác. Tóm lại, người tài giỏi nhiều lắm, chúng ta không cần thiết phải ôm hết mọi việc vào người. Đôi khi, chúng ta làm quá nhiều, ngược lại dễ bị người ta ghen ghét." Tư Nam Chiêu lớn lên ở Kinh Thành, trải qua nhiều chuyện, cũng nhìn thấy nhiều chuyện. Bọn họ lập công lớn mấy lần, tại sao cấp trên cứ đè xuống không cho thăng chức, chẳng qua là do có những kẻ ghen tị với bọn họ, giở trò sau lưng mà thôi. "Em biết rồi." Vân Bắc gật đầu, biết Tư Nam Chiêu nói đúng sự thật. Tuy nhiên, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.