“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 412
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Vân Bắc không hề hay biết mình sắp có nhiệm vụ mới. Hai vợ chồng đưa bọn trẻ đến cục công an, nhưng không lộ diện mà dùng cách ném giấy nhắn tin, báo cho cảnh sát bên trong biết ngoài cửa có mấy đứa trẻ bị bắt cóc, cũng như địa điểm hang ổ của bọn buôn người. Đặt bọn trẻ xuống xong, hai người cũng không vội rời đi mà tìm một ch* k*n đáo quan sát. Mãi đến khi có đồng chí công an đi ra, bế bọn trẻ vào trong, hai người mới yên tâm rời đi. "Nam Chiêu, anh nói xem họ có bắt được mấy tên buôn người đó không?" Trên đường về nhà, Vân Bắc không kìm được hỏi. "Yên tâm đi, chúng ta đã cung cấp địa chỉ cho họ rồi, nếu còn không bắt được người thì họ quá kém cỏi rồi." "Được rồi, vậy tin họ một lần. Nếu không, em đành phải tự mình ra tay thôi." "Bà xã, em phải có niềm tin vào họ chứ. Không phải đồng chí công an nào cũng giống như người thả tên buôn người lần trước đâu." "Em biết, chỉ là hơi lo lắng thôi." Điều này Vân Bắc đương nhiên hiểu. Ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu. "Thôi, đừng lo nữa. Chúng ta mau về nhà thôi, không về nhanh trời sáng mất." Vân Bắc nhìn đồng hồ, thấy thời gian quả thực không còn sớm, bèn lấy xe ô tô trong không gian ra, lái xe chạy về. Đến gần nơi ở, cô mới cất ô tô đi, lấy hai chiếc xe đạp ra. Lính gác cổng khu gia thuộc thấy hai người về muộn như vậy cũng không hỏi nhiều, trực tiếp cho họ vào. Về đến nhà, rửa mặt qua loa một chút, hai người liền về phòng nghỉ ngơi. Chạy đôn chạy đáo bên ngoài hơn nửa đêm, hai người cũng mệt lử. Vì vậy, vừa nằm xuống giường chưa được bao lâu đã ngủ say. Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời bên ngoài đã sáng rõ. Vân Bắc quay sang nhìn, thấy Tư Nam Chiêu đã dậy rồi. Thế là cô cũng vội vàng bò dậy khỏi giường. Vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Tư Nam Chiêu đi về, trên tay còn xách theo bữa sáng. "Bà xã, em dậy rồi à. Mau đi rửa mặt đi, anh đi đổ đồ ăn sáng ra bát." Ăn sáng xong, hai người lại ai đi làm việc nấy. Đến bệnh viện, Vân Bắc nghe thấy đồng nghiệp đang bàn tán xôn xao, nói tối qua các đồng chí công an xuất quân trong đêm, bắt được mấy tên buôn người. Vân Bắc nghe vậy thì mỉm cười, không tham gia bàn luận. Cô về phòng khám của mình, dọn dẹp vệ sinh một chút rồi ngồi đợi bệnh nhân đến. Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Cao Lượng Minh đến. Lần này, tay anh ta dắt theo một đứa bé. Nhìn thấy Vân Bắc, Cao Lượng Minh cười tươi rói, vừa đẩy đứa bé ra vừa nói: "Bác sĩ Vân, lại phải làm phiền cô rồi. Đứa bé này bị bệnh, phiền cô khám kỹ cho nó với." Vân Bắc liếc mắt một cái là nhận ra ngay đứa bé này chính là đứa bé tối qua cô cứu ra. Tuy nhiên, cô không biểu lộ gì trên mặt, cười bắt mạch cho đứa bé, lại nghe tiếng ho của nó. Sau đó, cô kê đơn thuốc cho đứa bé, lại dặn dò thêm vài câu. "Bác sĩ Vân, cô yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho đứa bé." Đợi Cao Lượng Minh đưa đứa bé đi rồi, Vân Bắc không kìm được bật cười. Xem ra, chuyện này đã được cục công an thành phố tiếp nhận rồi. Như vậy cũng tốt. Thời gian bận rộn trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã năm ngày trôi qua. Hôm nay, Vân Bắc đang khám bệnh thì điện thoại trên bàn reo lên. Nhấc máy nghe, giọng nói của Viện trưởng Tô truyền đến. "Vân Bắc, cô đến văn phòng tôi một lát." Cúp điện thoại, Vân Bắc khám nốt cho những bệnh nhân đang xếp hàng rồi mới đi đến văn phòng Viện trưởng Tô. Trong văn phòng Viện trưởng Tô có mấy đồng chí đang ngồi, đã đợi được một lúc rồi. Thấy Vân Bắc mãi chưa đến, Viện trưởng Tô không khỏi toát mồ hôi hột thay cho cô. Mấy vị này đều là lãnh đạo bên công an đấy. Nghe nói trong đó có một người còn từ Kinh Thành đến. Thế mà Vân Bắc thì hay rồi, ông gọi điện thoại đã hơn nửa tiếng trôi qua mà vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Ông đang định gọi điện giục thêm lần nữa thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Ngay sau đó, giọng nói của Vân Bắc truyền vào tai ông. "Viện trưởng Tô, tìm tôi có việc gì thế?" Thấy Vân Bắc bước vào, Viện trưởng Tô chỉ tay về phía mấy đồng chí công an, nói: "Người tìm cô là họ, không phải tôi." Nghe vậy, Vân Bắc mới nhìn về phía mấy người trong phòng. Chỉ liếc mắt một cái, cô đã nhận ra lãnh đạo cũ của mình, bèn cười chào hỏi: "Lãnh đạo Vương, sao lại là ông?" "Chứ còn ai vào đây nữa." Lãnh đạo Vương cười ha hả, sau đó nói với Vân Bắc: "Nghe nói cô làm việc ở bệnh viện này rất tốt." "Khám bệnh thôi mà, ở đâu chẳng giống nhau." "Đúng vậy, y thuật của cô tốt, khám ở đâu cũng là khám." Hàn huyên vài câu, lãnh đạo Vương mới nói: "Đúng rồi, giới thiệu với cô một chút, đây là lãnh đạo Giang của sở. Hôm nay tôi đặc biệt đi cùng lãnh đạo đến tìm cô." "Tìm tôi?" Vân Bắc nhìn đối phương, cười hỏi: "Lãnh đạo Giang tìm tôi là trong người có chỗ nào không khỏe sao?" Thực ra trong lòng Vân Bắc đã đoán được mục đích của họ, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài. Dù sao thân phận hiện tại của cô là một bác sĩ. Người đến tìm cô, đương nhiên là để khám bệnh rồi. Lãnh đạo Vương đang định nói không phải tìm cô khám bệnh. Lúc này, lãnh đạo Giang lên tiếng: "Nghe nói y thuật của cô rất tốt, vậy cô khám cho tôi xem sao." Nghe lãnh đạo Giang nói vậy, lãnh đạo Vương đành nuốt lời định nói vào trong. Ông biết lãnh đạo Giang vẫn còn chút không tin tưởng Vân Bắc, muốn thử trình độ của cô. Về việc này, ông cũng không tiện nói nhiều. "Được thôi!" Vân Bắc gật đầu, ra hiệu cho đối phương đưa tay ra. Bắt mạch một lúc, Vân Bắc nói thẳng: "Dạo này lãnh đạo Giang nghỉ ngơi hơi ít đấy, mỗi ngày chưa đến bốn tiếng. Cứ thế này mãi không ổn đâu, cơ thể sẽ suy sụp mất. Ngoài ra, dạo này ông ăn uống không ngon miệng lắm đúng không, thỉnh thoảng còn đau dạ dày, là do dạ dày bị viêm rồi, tốt nhất nên uống thuốc. Nếu không cứ kéo dài sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn." Nghe Vân Bắc nói vậy, lãnh đạo Giang không kìm được quay sang nhìn lãnh đạo Vương, nói: "Lão Vương, không phải ông tiết lộ trước cho cô ấy đấy chứ?" "Lãnh đạo Giang, cái này ông oan uổng cho tôi quá, tôi có nói gì đâu." "Nhìn ông căng thẳng chưa kìa, tôi chỉ đùa chút thôi." Lãnh đạo Giang cười lớn, sau đó nói với Vân Bắc: "Vân Bắc à, lần này chúng tôi đến tìm cô là có chút việc khác. Hay là thế này đi, chúng ta cũng không tiện chiếm dụng văn phòng của Viện trưởng Tô mãi, đổi chỗ khác nói chuyện nhé?" "Tôi nghe theo lãnh đạo." Thế là, cả nhóm rời khỏi văn phòng Viện trưởng Tô, đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, tìm một phòng bao trống. Vừa ngồi xuống, lãnh đạo Giang đã đi thẳng vào vấn đề, nói với Vân Bắc: "Vân Bắc à, lần này tôi đến là muốn nhờ cô giúp một việc." Nghe vậy, Vân Bắc đã hiểu đối phương muốn mình làm gì rồi, nhưng vẫn không biến sắc, đợi đối phương nói hết câu.
Vân Bắc không hề hay biết mình sắp có nhiệm vụ mới.
Hai vợ chồng đưa bọn trẻ đến cục công an, nhưng không lộ diện mà dùng cách ném giấy nhắn tin, báo cho cảnh sát bên trong biết ngoài cửa có mấy đứa trẻ bị bắt cóc, cũng như địa điểm hang ổ của bọn buôn người.
Đặt bọn trẻ xuống xong, hai người cũng không vội rời đi mà tìm một ch* k*n đáo quan sát.
Mãi đến khi có đồng chí công an đi ra, bế bọn trẻ vào trong, hai người mới yên tâm rời đi.
"Nam Chiêu, anh nói xem họ có bắt được mấy tên buôn người đó không?"
Trên đường về nhà, Vân Bắc không kìm được hỏi.
"Yên tâm đi, chúng ta đã cung cấp địa chỉ cho họ rồi, nếu còn không bắt được người thì họ quá kém cỏi rồi."
"Được rồi, vậy tin họ một lần. Nếu không, em đành phải tự mình ra tay thôi."
"Bà xã, em phải có niềm tin vào họ chứ. Không phải đồng chí công an nào cũng giống như người thả tên buôn người lần trước đâu."
"Em biết, chỉ là hơi lo lắng thôi."
Điều này Vân Bắc đương nhiên hiểu. Ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu.
"Thôi, đừng lo nữa. Chúng ta mau về nhà thôi, không về nhanh trời sáng mất."
Vân Bắc nhìn đồng hồ, thấy thời gian quả thực không còn sớm, bèn lấy xe ô tô trong không gian ra, lái xe chạy về.
Đến gần nơi ở, cô mới cất ô tô đi, lấy hai chiếc xe đạp ra.
Lính gác cổng khu gia thuộc thấy hai người về muộn như vậy cũng không hỏi nhiều, trực tiếp cho họ vào.
Về đến nhà, rửa mặt qua loa một chút, hai người liền về phòng nghỉ ngơi.
Chạy đôn chạy đáo bên ngoài hơn nửa đêm, hai người cũng mệt lử. Vì vậy, vừa nằm xuống giường chưa được bao lâu đã ngủ say.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời bên ngoài đã sáng rõ. Vân Bắc quay sang nhìn, thấy Tư Nam Chiêu đã dậy rồi.
Thế là cô cũng vội vàng bò dậy khỏi giường.
Vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Tư Nam Chiêu đi về, trên tay còn xách theo bữa sáng.
"Bà xã, em dậy rồi à. Mau đi rửa mặt đi, anh đi đổ đồ ăn sáng ra bát."
Ăn sáng xong, hai người lại ai đi làm việc nấy.
Đến bệnh viện, Vân Bắc nghe thấy đồng nghiệp đang bàn tán xôn xao, nói tối qua các đồng chí công an xuất quân trong đêm, bắt được mấy tên buôn người.
Vân Bắc nghe vậy thì mỉm cười, không tham gia bàn luận.
Cô về phòng khám của mình, dọn dẹp vệ sinh một chút rồi ngồi đợi bệnh nhân đến.
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Cao Lượng Minh đến. Lần này, tay anh ta dắt theo một đứa bé.
Nhìn thấy Vân Bắc, Cao Lượng Minh cười tươi rói, vừa đẩy đứa bé ra vừa nói: "Bác sĩ Vân, lại phải làm phiền cô rồi. Đứa bé này bị bệnh, phiền cô khám kỹ cho nó với."
Vân Bắc liếc mắt một cái là nhận ra ngay đứa bé này chính là đứa bé tối qua cô cứu ra. Tuy nhiên, cô không biểu lộ gì trên mặt, cười bắt mạch cho đứa bé, lại nghe tiếng ho của nó.
Sau đó, cô kê đơn thuốc cho đứa bé, lại dặn dò thêm vài câu.
"Bác sĩ Vân, cô yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho đứa bé."
Đợi Cao Lượng Minh đưa đứa bé đi rồi, Vân Bắc không kìm được bật cười. Xem ra, chuyện này đã được cục công an thành phố tiếp nhận rồi.
Như vậy cũng tốt.
Thời gian bận rộn trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã năm ngày trôi qua.
Hôm nay, Vân Bắc đang khám bệnh thì điện thoại trên bàn reo lên.
Nhấc máy nghe, giọng nói của Viện trưởng Tô truyền đến.
"Vân Bắc, cô đến văn phòng tôi một lát."
Cúp điện thoại, Vân Bắc khám nốt cho những bệnh nhân đang xếp hàng rồi mới đi đến văn phòng Viện trưởng Tô.
Trong văn phòng Viện trưởng Tô có mấy đồng chí đang ngồi, đã đợi được một lúc rồi.
Thấy Vân Bắc mãi chưa đến, Viện trưởng Tô không khỏi toát mồ hôi hột thay cho cô. Mấy vị này đều là lãnh đạo bên công an đấy. Nghe nói trong đó có một người còn từ Kinh Thành đến.
Thế mà Vân Bắc thì hay rồi, ông gọi điện thoại đã hơn nửa tiếng trôi qua mà vẫn chưa thấy mặt mũi đâu.
Ông đang định gọi điện giục thêm lần nữa thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Ngay sau đó, giọng nói của Vân Bắc truyền vào tai ông.
"Viện trưởng Tô, tìm tôi có việc gì thế?"
Thấy Vân Bắc bước vào, Viện trưởng Tô chỉ tay về phía mấy đồng chí công an, nói: "Người tìm cô là họ, không phải tôi."
Nghe vậy, Vân Bắc mới nhìn về phía mấy người trong phòng. Chỉ liếc mắt một cái, cô đã nhận ra lãnh đạo cũ của mình, bèn cười chào hỏi: "Lãnh đạo Vương, sao lại là ông?"
"Chứ còn ai vào đây nữa." Lãnh đạo Vương cười ha hả, sau đó nói với Vân Bắc: "Nghe nói cô làm việc ở bệnh viện này rất tốt."
"Khám bệnh thôi mà, ở đâu chẳng giống nhau."
"Đúng vậy, y thuật của cô tốt, khám ở đâu cũng là khám."
Hàn huyên vài câu, lãnh đạo Vương mới nói: "Đúng rồi, giới thiệu với cô một chút, đây là lãnh đạo Giang của sở. Hôm nay tôi đặc biệt đi cùng lãnh đạo đến tìm cô."
"Tìm tôi?" Vân Bắc nhìn đối phương, cười hỏi: "Lãnh đạo Giang tìm tôi là trong người có chỗ nào không khỏe sao?"
Thực ra trong lòng Vân Bắc đã đoán được mục đích của họ, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài. Dù sao thân phận hiện tại của cô là một bác sĩ. Người đến tìm cô, đương nhiên là để khám bệnh rồi.
Lãnh đạo Vương đang định nói không phải tìm cô khám bệnh. Lúc này, lãnh đạo Giang lên tiếng: "Nghe nói y thuật của cô rất tốt, vậy cô khám cho tôi xem sao."
Nghe lãnh đạo Giang nói vậy, lãnh đạo Vương đành nuốt lời định nói vào trong.
Ông biết lãnh đạo Giang vẫn còn chút không tin tưởng Vân Bắc, muốn thử trình độ của cô. Về việc này, ông cũng không tiện nói nhiều.
"Được thôi!" Vân Bắc gật đầu, ra hiệu cho đối phương đưa tay ra.
Bắt mạch một lúc, Vân Bắc nói thẳng: "Dạo này lãnh đạo Giang nghỉ ngơi hơi ít đấy, mỗi ngày chưa đến bốn tiếng. Cứ thế này mãi không ổn đâu, cơ thể sẽ suy sụp mất. Ngoài ra, dạo này ông ăn uống không ngon miệng lắm đúng không, thỉnh thoảng còn đau dạ dày, là do dạ dày bị viêm rồi, tốt nhất nên uống thuốc. Nếu không cứ kéo dài sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn."
Nghe Vân Bắc nói vậy, lãnh đạo Giang không kìm được quay sang nhìn lãnh đạo Vương, nói: "Lão Vương, không phải ông tiết lộ trước cho cô ấy đấy chứ?"
"Lãnh đạo Giang, cái này ông oan uổng cho tôi quá, tôi có nói gì đâu."
"Nhìn ông căng thẳng chưa kìa, tôi chỉ đùa chút thôi." Lãnh đạo Giang cười lớn, sau đó nói với Vân Bắc: "Vân Bắc à, lần này chúng tôi đến tìm cô là có chút việc khác. Hay là thế này đi, chúng ta cũng không tiện chiếm dụng văn phòng của Viện trưởng Tô mãi, đổi chỗ khác nói chuyện nhé?"
"Tôi nghe theo lãnh đạo."
Thế là, cả nhóm rời khỏi văn phòng Viện trưởng Tô, đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, tìm một phòng bao trống.
Vừa ngồi xuống, lãnh đạo Giang đã đi thẳng vào vấn đề, nói với Vân Bắc: "Vân Bắc à, lần này tôi đến là muốn nhờ cô giúp một việc."
Nghe vậy, Vân Bắc đã hiểu đối phương muốn mình làm gì rồi, nhưng vẫn không biến sắc, đợi đối phương nói hết câu.
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Vân Bắc không hề hay biết mình sắp có nhiệm vụ mới. Hai vợ chồng đưa bọn trẻ đến cục công an, nhưng không lộ diện mà dùng cách ném giấy nhắn tin, báo cho cảnh sát bên trong biết ngoài cửa có mấy đứa trẻ bị bắt cóc, cũng như địa điểm hang ổ của bọn buôn người. Đặt bọn trẻ xuống xong, hai người cũng không vội rời đi mà tìm một ch* k*n đáo quan sát. Mãi đến khi có đồng chí công an đi ra, bế bọn trẻ vào trong, hai người mới yên tâm rời đi. "Nam Chiêu, anh nói xem họ có bắt được mấy tên buôn người đó không?" Trên đường về nhà, Vân Bắc không kìm được hỏi. "Yên tâm đi, chúng ta đã cung cấp địa chỉ cho họ rồi, nếu còn không bắt được người thì họ quá kém cỏi rồi." "Được rồi, vậy tin họ một lần. Nếu không, em đành phải tự mình ra tay thôi." "Bà xã, em phải có niềm tin vào họ chứ. Không phải đồng chí công an nào cũng giống như người thả tên buôn người lần trước đâu." "Em biết, chỉ là hơi lo lắng thôi." Điều này Vân Bắc đương nhiên hiểu. Ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu. "Thôi, đừng lo nữa. Chúng ta mau về nhà thôi, không về nhanh trời sáng mất." Vân Bắc nhìn đồng hồ, thấy thời gian quả thực không còn sớm, bèn lấy xe ô tô trong không gian ra, lái xe chạy về. Đến gần nơi ở, cô mới cất ô tô đi, lấy hai chiếc xe đạp ra. Lính gác cổng khu gia thuộc thấy hai người về muộn như vậy cũng không hỏi nhiều, trực tiếp cho họ vào. Về đến nhà, rửa mặt qua loa một chút, hai người liền về phòng nghỉ ngơi. Chạy đôn chạy đáo bên ngoài hơn nửa đêm, hai người cũng mệt lử. Vì vậy, vừa nằm xuống giường chưa được bao lâu đã ngủ say. Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời bên ngoài đã sáng rõ. Vân Bắc quay sang nhìn, thấy Tư Nam Chiêu đã dậy rồi. Thế là cô cũng vội vàng bò dậy khỏi giường. Vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Tư Nam Chiêu đi về, trên tay còn xách theo bữa sáng. "Bà xã, em dậy rồi à. Mau đi rửa mặt đi, anh đi đổ đồ ăn sáng ra bát." Ăn sáng xong, hai người lại ai đi làm việc nấy. Đến bệnh viện, Vân Bắc nghe thấy đồng nghiệp đang bàn tán xôn xao, nói tối qua các đồng chí công an xuất quân trong đêm, bắt được mấy tên buôn người. Vân Bắc nghe vậy thì mỉm cười, không tham gia bàn luận. Cô về phòng khám của mình, dọn dẹp vệ sinh một chút rồi ngồi đợi bệnh nhân đến. Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Cao Lượng Minh đến. Lần này, tay anh ta dắt theo một đứa bé. Nhìn thấy Vân Bắc, Cao Lượng Minh cười tươi rói, vừa đẩy đứa bé ra vừa nói: "Bác sĩ Vân, lại phải làm phiền cô rồi. Đứa bé này bị bệnh, phiền cô khám kỹ cho nó với." Vân Bắc liếc mắt một cái là nhận ra ngay đứa bé này chính là đứa bé tối qua cô cứu ra. Tuy nhiên, cô không biểu lộ gì trên mặt, cười bắt mạch cho đứa bé, lại nghe tiếng ho của nó. Sau đó, cô kê đơn thuốc cho đứa bé, lại dặn dò thêm vài câu. "Bác sĩ Vân, cô yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho đứa bé." Đợi Cao Lượng Minh đưa đứa bé đi rồi, Vân Bắc không kìm được bật cười. Xem ra, chuyện này đã được cục công an thành phố tiếp nhận rồi. Như vậy cũng tốt. Thời gian bận rộn trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã năm ngày trôi qua. Hôm nay, Vân Bắc đang khám bệnh thì điện thoại trên bàn reo lên. Nhấc máy nghe, giọng nói của Viện trưởng Tô truyền đến. "Vân Bắc, cô đến văn phòng tôi một lát." Cúp điện thoại, Vân Bắc khám nốt cho những bệnh nhân đang xếp hàng rồi mới đi đến văn phòng Viện trưởng Tô. Trong văn phòng Viện trưởng Tô có mấy đồng chí đang ngồi, đã đợi được một lúc rồi. Thấy Vân Bắc mãi chưa đến, Viện trưởng Tô không khỏi toát mồ hôi hột thay cho cô. Mấy vị này đều là lãnh đạo bên công an đấy. Nghe nói trong đó có một người còn từ Kinh Thành đến. Thế mà Vân Bắc thì hay rồi, ông gọi điện thoại đã hơn nửa tiếng trôi qua mà vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Ông đang định gọi điện giục thêm lần nữa thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Ngay sau đó, giọng nói của Vân Bắc truyền vào tai ông. "Viện trưởng Tô, tìm tôi có việc gì thế?" Thấy Vân Bắc bước vào, Viện trưởng Tô chỉ tay về phía mấy đồng chí công an, nói: "Người tìm cô là họ, không phải tôi." Nghe vậy, Vân Bắc mới nhìn về phía mấy người trong phòng. Chỉ liếc mắt một cái, cô đã nhận ra lãnh đạo cũ của mình, bèn cười chào hỏi: "Lãnh đạo Vương, sao lại là ông?" "Chứ còn ai vào đây nữa." Lãnh đạo Vương cười ha hả, sau đó nói với Vân Bắc: "Nghe nói cô làm việc ở bệnh viện này rất tốt." "Khám bệnh thôi mà, ở đâu chẳng giống nhau." "Đúng vậy, y thuật của cô tốt, khám ở đâu cũng là khám." Hàn huyên vài câu, lãnh đạo Vương mới nói: "Đúng rồi, giới thiệu với cô một chút, đây là lãnh đạo Giang của sở. Hôm nay tôi đặc biệt đi cùng lãnh đạo đến tìm cô." "Tìm tôi?" Vân Bắc nhìn đối phương, cười hỏi: "Lãnh đạo Giang tìm tôi là trong người có chỗ nào không khỏe sao?" Thực ra trong lòng Vân Bắc đã đoán được mục đích của họ, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài. Dù sao thân phận hiện tại của cô là một bác sĩ. Người đến tìm cô, đương nhiên là để khám bệnh rồi. Lãnh đạo Vương đang định nói không phải tìm cô khám bệnh. Lúc này, lãnh đạo Giang lên tiếng: "Nghe nói y thuật của cô rất tốt, vậy cô khám cho tôi xem sao." Nghe lãnh đạo Giang nói vậy, lãnh đạo Vương đành nuốt lời định nói vào trong. Ông biết lãnh đạo Giang vẫn còn chút không tin tưởng Vân Bắc, muốn thử trình độ của cô. Về việc này, ông cũng không tiện nói nhiều. "Được thôi!" Vân Bắc gật đầu, ra hiệu cho đối phương đưa tay ra. Bắt mạch một lúc, Vân Bắc nói thẳng: "Dạo này lãnh đạo Giang nghỉ ngơi hơi ít đấy, mỗi ngày chưa đến bốn tiếng. Cứ thế này mãi không ổn đâu, cơ thể sẽ suy sụp mất. Ngoài ra, dạo này ông ăn uống không ngon miệng lắm đúng không, thỉnh thoảng còn đau dạ dày, là do dạ dày bị viêm rồi, tốt nhất nên uống thuốc. Nếu không cứ kéo dài sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn." Nghe Vân Bắc nói vậy, lãnh đạo Giang không kìm được quay sang nhìn lãnh đạo Vương, nói: "Lão Vương, không phải ông tiết lộ trước cho cô ấy đấy chứ?" "Lãnh đạo Giang, cái này ông oan uổng cho tôi quá, tôi có nói gì đâu." "Nhìn ông căng thẳng chưa kìa, tôi chỉ đùa chút thôi." Lãnh đạo Giang cười lớn, sau đó nói với Vân Bắc: "Vân Bắc à, lần này chúng tôi đến tìm cô là có chút việc khác. Hay là thế này đi, chúng ta cũng không tiện chiếm dụng văn phòng của Viện trưởng Tô mãi, đổi chỗ khác nói chuyện nhé?" "Tôi nghe theo lãnh đạo." Thế là, cả nhóm rời khỏi văn phòng Viện trưởng Tô, đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, tìm một phòng bao trống. Vừa ngồi xuống, lãnh đạo Giang đã đi thẳng vào vấn đề, nói với Vân Bắc: "Vân Bắc à, lần này tôi đến là muốn nhờ cô giúp một việc." Nghe vậy, Vân Bắc đã hiểu đối phương muốn mình làm gì rồi, nhưng vẫn không biến sắc, đợi đối phương nói hết câu.