“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 426
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Vân Bắc làm ra vẻ sợ hãi, muốn trốn ra sau lưng Giang Diễm. Không ngờ lúc này, Hồ Vi lại mở miệng hỏi: “Người mới tới kia, ngẩng đầu lên.” Vân Bắc ngẩng đầu lên, nhìn Hồ Vi một cái rồi lại cúi đầu xuống. Khoảnh khắc Hồ Vi nhìn thấy Vân Bắc, đôi mắt hơi nheo lại, gã luôn cảm thấy mình giống như đã gặp đối phương ở đâu đó rồi. Nhưng rốt cuộc là ở đâu thì gã lại không nhớ ra. Cảm giác được sự khác thường của Hồ Vi, trong lòng Vân Bắc kinh hãi. Lần này cô thực hiện nhiệm vụ đã tiến hành ngụy trang, dung mạo có sự thay đổi. Theo lý thuyết, hẳn là sẽ không có ai nhận ra cô mới đúng. Nhưng nhìn dáng vẻ của Hồ Vi, sao gã lại giống như đã từng gặp cô vậy. Sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Đang suy nghĩ thì thấy Hồ Vi thu hồi ánh mắt, Vân Bắc không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Không phải người gã từng gặp là tốt rồi, nếu không thì phiền toái to. “Giang Diễm, cô ta là thế nào?” Ánh mắt Hồ Vi chuyển sang Giang Diễm, khiến ả cảm thấy áp lực gấp bội. Hồ Vi này không phải Quách Bưu, không dễ lừa như vậy. Nhưng ả cũng không dám nói thật, nếu không Vân Bắc phải chết, bọn họ cũng sẽ chết theo. Có thể sống, ai cũng không muốn chết. Vì thế, ả ép buộc bản thân trấn định lại, nói: “Khương Vãn là em gái tôi, tôi đưa nó đến mở mang tầm mắt.” “Em gái cô?” Ánh mắt Hồ Vi lạnh xuống, nói: “Giang Diễm, tôi cho cô thêm một cơ hội, cô trả lời lại một chút, cô ta rốt cuộc là ai?” “Em gái tôi.” Giang Diễm không chút do dự đáp lại. Ả hiểu sâu sắc một đạo lý, đó là muốn lừa được người khác thì trước tiên phải lừa được chính mình. “Rất tốt, Giang Diễm, gan của cô càng ngày càng lớn rồi, vậy mà ngay cả tôi cũng dám lừa.” Sắc mặt Hồ Vi rất khó coi, hô một tiếng: “Người đâu, đưa cô ta xuống, thẩm vấn cho kỹ, tôi ngược lại muốn xem miệng cô ta cứng đến mức nào.” Vân Bắc vừa nghe Hồ Vi nói vậy, không khỏi nhíu mày. Cô biết thủ đoạn của bọn buôn người này, tuyệt đối là hung tàn vô cùng. Nếu Giang Diễm thật sự bị đưa xuống, như vậy lai lịch của cô sớm muộn gì đối phương cũng sẽ biết. Dựa vào bản lĩnh của Hồ Vi, hẳn là rất dễ dàng đoán được thân phận của cô. Thay vì đến lúc đó bản thân rơi vào thế bị động, còn không bằng chủ động xuất kích. Vì thế, cô nhìn thủ hạ của Hồ Vi đang đi về phía Giang Diễm, hô một tiếng: “Chờ một chút.” Giang Diễm đang sợ hãi, đột nhiên nghe thấy tiếng Vân Bắc gọi, không khỏi sửng sốt, quay đầu khó hiểu nhìn cô. Vân Bắc không nhìn Giang Diễm mà nhìn Hồ Vi, nói: “Cô ấy, anh không thể động vào.” “Nhóc con, cô biết mình đang ở đâu không? Biết mình đang nói chuyện với ai không?” Hồ Vi nghe Vân Bắc nói, không khỏi cảm thấy buồn cười. Đây chính là địa bàn của gã, gã muốn động vào ai thì chỉ là chuyện một câu nói. Mà Vân Bắc, trong mắt gã chính là một con nhóc không biết trời cao đất dày. Vậy mà ở đây nói khoác không biết ngượng, bảo gã đừng động vào Giang Diễm. Cô cũng không nhìn xem, nơi này là do ai định đoạt. “Tự nhiên là biết.” Vân Bắc gật đầu. “Vậy cô còn muốn ngăn cản tôi? Cô biết tôi là ai không?” “Tôi không biết anh là ai, nhưng Giang Diễm anh không thể động vào.” “Tại sao?” “Bởi vì cô ấy hiện tại là thủ hạ của tôi.” Nghe Vân Bắc nói lời nghiêm túc này, Hồ Vi nhịn không được cười ha hả. Những thủ hạ gã mang đến thấy gã cười cũng cười theo. Bọn họ cười Vân Bắc không biết trời cao đất dày, cười Vân Bắc không biết tự lượng sức mình. Bởi vì người mà anh Hồ muốn dạy dỗ, còn chưa từng có ai có thể trốn thoát. Đừng nói Vân Bắc là một con nhóc không biết từ cái xó xỉnh nào chui ra, cho dù là nguyên lão trong băng nhóm của bọn họ cũng ngăn cản không được. Mà Giang Diễm thì vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Bắc. Ả rất khó hiểu, tại sao Vân Bắc lại vì mình mà đắc tội với anh Hồ. Đừng nhìn anh Hồ vẻ mặt dễ nói chuyện, thực tế lại là người tâm độc thủ lạt. Nếu không, gã cũng sẽ không còn trẻ tuổi như vậy đã ngồi lên vị trí lão đại tỉnh thành, quản lý đám người bọn họ. Tuy nhiên, sau khi khiếp sợ, trong lòng ả lại có chút cảm kích. Cảm kích Vân Bắc vì ả mà đối đầu với anh Hồ. “Các người cười cái gì?” Vân Bắc nhíu mày nhìn Hồ Vi và đám thủ hạ đang cười cợt, nói: “Tôi nói sai cái gì sao? Khiến các người cười thành như vậy?” Hồ Vi thu liễm nụ cười, nhìn Vân Bắc nói: “Nhóc con, đều nói nghé con không sợ cọp, tôi coi như đã được kiến thức rồi.” Vân Bắc không nói lời nào, cứ như vậy nhìn đối phương, chờ lời nói phía sau của gã. Cô biết, lời của đối phương chắc chắn còn chưa nói hết. Quả nhiên, Hồ Vi lập tức nói tiếp: “Nhưng cô cảm thấy mình có thể bảo vệ được cô ta sao? Đừng quên, đây chính là địa bàn của tôi, bọn họ đều nghe tôi.” “Tôi biết. Nhưng tôi cũng nói cho anh biết, người Khương Vãn tôi muốn bảo vệ thì không có ai là không bảo vệ được. Cho nên, không có sự đồng ý của tôi, Giang Diễm anh không thể động vào. Nếu không, tôi sẽ không khách khí với anh đâu.” “Ha ha, mọi người nghe thấy con nhóc này nói gì không? Cô ta nói sẽ không khách khí với tôi.” Hồ Vi lại cười rộ lên, sau đó nói: “Nhóc con, có chút gan dạ. Nhưng, cô muốn bảo vệ Giang Diễm, chỉ dựa vào gan dạ thôi là chưa đủ. Cô phải có bản lĩnh, nếu không đừng nói là cô ta, ngay cả cô, tôi muốn động vào cũng đơn giản như b*p ch*t một con kiến vậy.” “Bản lĩnh, tôi chắc chắn có. Nhưng tôi nghĩ, anh hẳn là sẽ không muốn kiến thức đâu.” “Cô nói như vậy, tôi ngược lại càng muốn kiến thức một chút rồi. Tới đi, nhóc con, đem bản lĩnh của cô dùng ra, để tôi xem cho kỹ.” “Anh sẽ hối hận.” “Trong từ điển của Hồ Vi tôi, chưa bao giờ có hai chữ hối hận.” “Được thôi, nếu anh đã tự mình dâng tới cửa tìm chết, vậy tôi thành toàn cho anh là được.” Vân Bắc cười rộ lên, sau đó từ trong túi lấy ra một nắm bột phấn, rắc về phía Hồ Vi và thủ hạ của gã. Nhìn thấy động tác của Vân Bắc, đám người Giang Diễm thầm toát mồ hôi lạnh thay cho nhóm Hồ Vi. Lúc trước, bọn họ chẳng phải cũng vì một nắm bột phấn của Vân Bắc mà bị cô nắm thóp sao? Chỉ là mắt thấy Hồ Vi cũng sắp đi vào vết xe đổ của bọn họ, ả không những không lo lắng, ngược lại còn có chút kích động là sao đây? Theo lý thuyết, ả thân là thủ hạ của Hồ Vi, hẳn là nên nhắc nhở gã mới đúng. Nhưng hiện tại, ả chỉ muốn nhìn đám người Hồ Vi xui xẻo và đau đớn, thậm chí là dáng vẻ hối hận. Hồ Vi nhìn thấy động tác của Vân Bắc, phản ứng cũng nhanh, vừa lui về phía sau vừa phân phó thủ hạ: “Mau ngăn cô ta lại!” Thủ hạ nhận được mệnh lệnh, lập tức tiến lên một bước, chắn trước mặt Hồ Vi. Vân Bắc nhìn động tác của bọn họ, không khỏi cười rộ lên, nói: “Độc của tôi, các người không đỡ được đâu.” Vừa dứt lời, mấy tên thủ hạ chắn trước mặt Hồ Vi lập tức ngã xuống đất. Hồ Vi nhìn thủ hạ ngã xuống đất một cái, sắc mặt nháy mắt trở nên khó coi, nói: “Nhóc con, quả thật có vài phần bản lĩnh, tôi ngược lại coi thường cô rồi. Tuy nhiên, cô cho rằng chút độc cỏn con là có thể độc ngã tôi? Tôi nói cho cô biết, nằm mơ.” Nói xong, Hồ Vi từ trên người lấy ra một tấm bài gỗ màu đen, đặt lên mũi ngửi ngửi. Nhìn thấy tấm bài gỗ màu đen kia, Vân Bắc hơi biến sắc. Cô không ngờ tới, trên tay Hồ Vi vậy mà còn có thứ tốt như vậy.
Vân Bắc làm ra vẻ sợ hãi, muốn trốn ra sau lưng Giang Diễm.
Không ngờ lúc này, Hồ Vi lại mở miệng hỏi: “Người mới tới kia, ngẩng đầu lên.”
Vân Bắc ngẩng đầu lên, nhìn Hồ Vi một cái rồi lại cúi đầu xuống.
Khoảnh khắc Hồ Vi nhìn thấy Vân Bắc, đôi mắt hơi nheo lại, gã luôn cảm thấy mình giống như đã gặp đối phương ở đâu đó rồi.
Nhưng rốt cuộc là ở đâu thì gã lại không nhớ ra.
Cảm giác được sự khác thường của Hồ Vi, trong lòng Vân Bắc kinh hãi. Lần này cô thực hiện nhiệm vụ đã tiến hành ngụy trang, dung mạo có sự thay đổi. Theo lý thuyết, hẳn là sẽ không có ai nhận ra cô mới đúng.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Hồ Vi, sao gã lại giống như đã từng gặp cô vậy.
Sẽ không xui xẻo như vậy chứ?
Đang suy nghĩ thì thấy Hồ Vi thu hồi ánh mắt, Vân Bắc không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Không phải người gã từng gặp là tốt rồi, nếu không thì phiền toái to.
“Giang Diễm, cô ta là thế nào?” Ánh mắt Hồ Vi chuyển sang Giang Diễm, khiến ả cảm thấy áp lực gấp bội.
Hồ Vi này không phải Quách Bưu, không dễ lừa như vậy. Nhưng ả cũng không dám nói thật, nếu không Vân Bắc phải chết, bọn họ cũng sẽ chết theo.
Có thể sống, ai cũng không muốn chết.
Vì thế, ả ép buộc bản thân trấn định lại, nói: “Khương Vãn là em gái tôi, tôi đưa nó đến mở mang tầm mắt.”
“Em gái cô?” Ánh mắt Hồ Vi lạnh xuống, nói: “Giang Diễm, tôi cho cô thêm một cơ hội, cô trả lời lại một chút, cô ta rốt cuộc là ai?”
“Em gái tôi.” Giang Diễm không chút do dự đáp lại. Ả hiểu sâu sắc một đạo lý, đó là muốn lừa được người khác thì trước tiên phải lừa được chính mình.
“Rất tốt, Giang Diễm, gan của cô càng ngày càng lớn rồi, vậy mà ngay cả tôi cũng dám lừa.” Sắc mặt Hồ Vi rất khó coi, hô một tiếng: “Người đâu, đưa cô ta xuống, thẩm vấn cho kỹ, tôi ngược lại muốn xem miệng cô ta cứng đến mức nào.”
Vân Bắc vừa nghe Hồ Vi nói vậy, không khỏi nhíu mày. Cô biết thủ đoạn của bọn buôn người này, tuyệt đối là hung tàn vô cùng.
Nếu Giang Diễm thật sự bị đưa xuống, như vậy lai lịch của cô sớm muộn gì đối phương cũng sẽ biết. Dựa vào bản lĩnh của Hồ Vi, hẳn là rất dễ dàng đoán được thân phận của cô.
Thay vì đến lúc đó bản thân rơi vào thế bị động, còn không bằng chủ động xuất kích.
Vì thế, cô nhìn thủ hạ của Hồ Vi đang đi về phía Giang Diễm, hô một tiếng: “Chờ một chút.”
Giang Diễm đang sợ hãi, đột nhiên nghe thấy tiếng Vân Bắc gọi, không khỏi sửng sốt, quay đầu khó hiểu nhìn cô.
Vân Bắc không nhìn Giang Diễm mà nhìn Hồ Vi, nói: “Cô ấy, anh không thể động vào.”
“Nhóc con, cô biết mình đang ở đâu không? Biết mình đang nói chuyện với ai không?” Hồ Vi nghe Vân Bắc nói, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Đây chính là địa bàn của gã, gã muốn động vào ai thì chỉ là chuyện một câu nói.
Mà Vân Bắc, trong mắt gã chính là một con nhóc không biết trời cao đất dày. Vậy mà ở đây nói khoác không biết ngượng, bảo gã đừng động vào Giang Diễm.
Cô cũng không nhìn xem, nơi này là do ai định đoạt.
“Tự nhiên là biết.” Vân Bắc gật đầu.
“Vậy cô còn muốn ngăn cản tôi? Cô biết tôi là ai không?”
“Tôi không biết anh là ai, nhưng Giang Diễm anh không thể động vào.”
“Tại sao?”
“Bởi vì cô ấy hiện tại là thủ hạ của tôi.”
Nghe Vân Bắc nói lời nghiêm túc này, Hồ Vi nhịn không được cười ha hả. Những thủ hạ gã mang đến thấy gã cười cũng cười theo.
Bọn họ cười Vân Bắc không biết trời cao đất dày, cười Vân Bắc không biết tự lượng sức mình.
Bởi vì người mà anh Hồ muốn dạy dỗ, còn chưa từng có ai có thể trốn thoát. Đừng nói Vân Bắc là một con nhóc không biết từ cái xó xỉnh nào chui ra, cho dù là nguyên lão trong băng nhóm của bọn họ cũng ngăn cản không được.
Mà Giang Diễm thì vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Bắc. Ả rất khó hiểu, tại sao Vân Bắc lại vì mình mà đắc tội với anh Hồ.
Đừng nhìn anh Hồ vẻ mặt dễ nói chuyện, thực tế lại là người tâm độc thủ lạt. Nếu không, gã cũng sẽ không còn trẻ tuổi như vậy đã ngồi lên vị trí lão đại tỉnh thành, quản lý đám người bọn họ.
Tuy nhiên, sau khi khiếp sợ, trong lòng ả lại có chút cảm kích. Cảm kích Vân Bắc vì ả mà đối đầu với anh Hồ.
“Các người cười cái gì?” Vân Bắc nhíu mày nhìn Hồ Vi và đám thủ hạ đang cười cợt, nói: “Tôi nói sai cái gì sao? Khiến các người cười thành như vậy?”
Hồ Vi thu liễm nụ cười, nhìn Vân Bắc nói: “Nhóc con, đều nói nghé con không sợ cọp, tôi coi như đã được kiến thức rồi.”
Vân Bắc không nói lời nào, cứ như vậy nhìn đối phương, chờ lời nói phía sau của gã. Cô biết, lời của đối phương chắc chắn còn chưa nói hết.
Quả nhiên, Hồ Vi lập tức nói tiếp: “Nhưng cô cảm thấy mình có thể bảo vệ được cô ta sao? Đừng quên, đây chính là địa bàn của tôi, bọn họ đều nghe tôi.”
“Tôi biết. Nhưng tôi cũng nói cho anh biết, người Khương Vãn tôi muốn bảo vệ thì không có ai là không bảo vệ được. Cho nên, không có sự đồng ý của tôi, Giang Diễm anh không thể động vào. Nếu không, tôi sẽ không khách khí với anh đâu.”
“Ha ha, mọi người nghe thấy con nhóc này nói gì không? Cô ta nói sẽ không khách khí với tôi.” Hồ Vi lại cười rộ lên, sau đó nói: “Nhóc con, có chút gan dạ. Nhưng, cô muốn bảo vệ Giang Diễm, chỉ dựa vào gan dạ thôi là chưa đủ. Cô phải có bản lĩnh, nếu không đừng nói là cô ta, ngay cả cô, tôi muốn động vào cũng đơn giản như b*p ch*t một con kiến vậy.”
“Bản lĩnh, tôi chắc chắn có. Nhưng tôi nghĩ, anh hẳn là sẽ không muốn kiến thức đâu.”
“Cô nói như vậy, tôi ngược lại càng muốn kiến thức một chút rồi. Tới đi, nhóc con, đem bản lĩnh của cô dùng ra, để tôi xem cho kỹ.”
“Anh sẽ hối hận.”
“Trong từ điển của Hồ Vi tôi, chưa bao giờ có hai chữ hối hận.”
“Được thôi, nếu anh đã tự mình dâng tới cửa tìm chết, vậy tôi thành toàn cho anh là được.” Vân Bắc cười rộ lên, sau đó từ trong túi lấy ra một nắm bột phấn, rắc về phía Hồ Vi và thủ hạ của gã.
Nhìn thấy động tác của Vân Bắc, đám người Giang Diễm thầm toát mồ hôi lạnh thay cho nhóm Hồ Vi. Lúc trước, bọn họ chẳng phải cũng vì một nắm bột phấn của Vân Bắc mà bị cô nắm thóp sao?
Chỉ là mắt thấy Hồ Vi cũng sắp đi vào vết xe đổ của bọn họ, ả không những không lo lắng, ngược lại còn có chút kích động là sao đây?
Theo lý thuyết, ả thân là thủ hạ của Hồ Vi, hẳn là nên nhắc nhở gã mới đúng. Nhưng hiện tại, ả chỉ muốn nhìn đám người Hồ Vi xui xẻo và đau đớn, thậm chí là dáng vẻ hối hận.
Hồ Vi nhìn thấy động tác của Vân Bắc, phản ứng cũng nhanh, vừa lui về phía sau vừa phân phó thủ hạ: “Mau ngăn cô ta lại!”
Thủ hạ nhận được mệnh lệnh, lập tức tiến lên một bước, chắn trước mặt Hồ Vi.
Vân Bắc nhìn động tác của bọn họ, không khỏi cười rộ lên, nói: “Độc của tôi, các người không đỡ được đâu.”
Vừa dứt lời, mấy tên thủ hạ chắn trước mặt Hồ Vi lập tức ngã xuống đất.
Hồ Vi nhìn thủ hạ ngã xuống đất một cái, sắc mặt nháy mắt trở nên khó coi, nói: “Nhóc con, quả thật có vài phần bản lĩnh, tôi ngược lại coi thường cô rồi. Tuy nhiên, cô cho rằng chút độc cỏn con là có thể độc ngã tôi? Tôi nói cho cô biết, nằm mơ.”
Nói xong, Hồ Vi từ trên người lấy ra một tấm bài gỗ màu đen, đặt lên mũi ngửi ngửi.
Nhìn thấy tấm bài gỗ màu đen kia, Vân Bắc hơi biến sắc.
Cô không ngờ tới, trên tay Hồ Vi vậy mà còn có thứ tốt như vậy.
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Vân Bắc làm ra vẻ sợ hãi, muốn trốn ra sau lưng Giang Diễm. Không ngờ lúc này, Hồ Vi lại mở miệng hỏi: “Người mới tới kia, ngẩng đầu lên.” Vân Bắc ngẩng đầu lên, nhìn Hồ Vi một cái rồi lại cúi đầu xuống. Khoảnh khắc Hồ Vi nhìn thấy Vân Bắc, đôi mắt hơi nheo lại, gã luôn cảm thấy mình giống như đã gặp đối phương ở đâu đó rồi. Nhưng rốt cuộc là ở đâu thì gã lại không nhớ ra. Cảm giác được sự khác thường của Hồ Vi, trong lòng Vân Bắc kinh hãi. Lần này cô thực hiện nhiệm vụ đã tiến hành ngụy trang, dung mạo có sự thay đổi. Theo lý thuyết, hẳn là sẽ không có ai nhận ra cô mới đúng. Nhưng nhìn dáng vẻ của Hồ Vi, sao gã lại giống như đã từng gặp cô vậy. Sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Đang suy nghĩ thì thấy Hồ Vi thu hồi ánh mắt, Vân Bắc không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Không phải người gã từng gặp là tốt rồi, nếu không thì phiền toái to. “Giang Diễm, cô ta là thế nào?” Ánh mắt Hồ Vi chuyển sang Giang Diễm, khiến ả cảm thấy áp lực gấp bội. Hồ Vi này không phải Quách Bưu, không dễ lừa như vậy. Nhưng ả cũng không dám nói thật, nếu không Vân Bắc phải chết, bọn họ cũng sẽ chết theo. Có thể sống, ai cũng không muốn chết. Vì thế, ả ép buộc bản thân trấn định lại, nói: “Khương Vãn là em gái tôi, tôi đưa nó đến mở mang tầm mắt.” “Em gái cô?” Ánh mắt Hồ Vi lạnh xuống, nói: “Giang Diễm, tôi cho cô thêm một cơ hội, cô trả lời lại một chút, cô ta rốt cuộc là ai?” “Em gái tôi.” Giang Diễm không chút do dự đáp lại. Ả hiểu sâu sắc một đạo lý, đó là muốn lừa được người khác thì trước tiên phải lừa được chính mình. “Rất tốt, Giang Diễm, gan của cô càng ngày càng lớn rồi, vậy mà ngay cả tôi cũng dám lừa.” Sắc mặt Hồ Vi rất khó coi, hô một tiếng: “Người đâu, đưa cô ta xuống, thẩm vấn cho kỹ, tôi ngược lại muốn xem miệng cô ta cứng đến mức nào.” Vân Bắc vừa nghe Hồ Vi nói vậy, không khỏi nhíu mày. Cô biết thủ đoạn của bọn buôn người này, tuyệt đối là hung tàn vô cùng. Nếu Giang Diễm thật sự bị đưa xuống, như vậy lai lịch của cô sớm muộn gì đối phương cũng sẽ biết. Dựa vào bản lĩnh của Hồ Vi, hẳn là rất dễ dàng đoán được thân phận của cô. Thay vì đến lúc đó bản thân rơi vào thế bị động, còn không bằng chủ động xuất kích. Vì thế, cô nhìn thủ hạ của Hồ Vi đang đi về phía Giang Diễm, hô một tiếng: “Chờ một chút.” Giang Diễm đang sợ hãi, đột nhiên nghe thấy tiếng Vân Bắc gọi, không khỏi sửng sốt, quay đầu khó hiểu nhìn cô. Vân Bắc không nhìn Giang Diễm mà nhìn Hồ Vi, nói: “Cô ấy, anh không thể động vào.” “Nhóc con, cô biết mình đang ở đâu không? Biết mình đang nói chuyện với ai không?” Hồ Vi nghe Vân Bắc nói, không khỏi cảm thấy buồn cười. Đây chính là địa bàn của gã, gã muốn động vào ai thì chỉ là chuyện một câu nói. Mà Vân Bắc, trong mắt gã chính là một con nhóc không biết trời cao đất dày. Vậy mà ở đây nói khoác không biết ngượng, bảo gã đừng động vào Giang Diễm. Cô cũng không nhìn xem, nơi này là do ai định đoạt. “Tự nhiên là biết.” Vân Bắc gật đầu. “Vậy cô còn muốn ngăn cản tôi? Cô biết tôi là ai không?” “Tôi không biết anh là ai, nhưng Giang Diễm anh không thể động vào.” “Tại sao?” “Bởi vì cô ấy hiện tại là thủ hạ của tôi.” Nghe Vân Bắc nói lời nghiêm túc này, Hồ Vi nhịn không được cười ha hả. Những thủ hạ gã mang đến thấy gã cười cũng cười theo. Bọn họ cười Vân Bắc không biết trời cao đất dày, cười Vân Bắc không biết tự lượng sức mình. Bởi vì người mà anh Hồ muốn dạy dỗ, còn chưa từng có ai có thể trốn thoát. Đừng nói Vân Bắc là một con nhóc không biết từ cái xó xỉnh nào chui ra, cho dù là nguyên lão trong băng nhóm của bọn họ cũng ngăn cản không được. Mà Giang Diễm thì vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Bắc. Ả rất khó hiểu, tại sao Vân Bắc lại vì mình mà đắc tội với anh Hồ. Đừng nhìn anh Hồ vẻ mặt dễ nói chuyện, thực tế lại là người tâm độc thủ lạt. Nếu không, gã cũng sẽ không còn trẻ tuổi như vậy đã ngồi lên vị trí lão đại tỉnh thành, quản lý đám người bọn họ. Tuy nhiên, sau khi khiếp sợ, trong lòng ả lại có chút cảm kích. Cảm kích Vân Bắc vì ả mà đối đầu với anh Hồ. “Các người cười cái gì?” Vân Bắc nhíu mày nhìn Hồ Vi và đám thủ hạ đang cười cợt, nói: “Tôi nói sai cái gì sao? Khiến các người cười thành như vậy?” Hồ Vi thu liễm nụ cười, nhìn Vân Bắc nói: “Nhóc con, đều nói nghé con không sợ cọp, tôi coi như đã được kiến thức rồi.” Vân Bắc không nói lời nào, cứ như vậy nhìn đối phương, chờ lời nói phía sau của gã. Cô biết, lời của đối phương chắc chắn còn chưa nói hết. Quả nhiên, Hồ Vi lập tức nói tiếp: “Nhưng cô cảm thấy mình có thể bảo vệ được cô ta sao? Đừng quên, đây chính là địa bàn của tôi, bọn họ đều nghe tôi.” “Tôi biết. Nhưng tôi cũng nói cho anh biết, người Khương Vãn tôi muốn bảo vệ thì không có ai là không bảo vệ được. Cho nên, không có sự đồng ý của tôi, Giang Diễm anh không thể động vào. Nếu không, tôi sẽ không khách khí với anh đâu.” “Ha ha, mọi người nghe thấy con nhóc này nói gì không? Cô ta nói sẽ không khách khí với tôi.” Hồ Vi lại cười rộ lên, sau đó nói: “Nhóc con, có chút gan dạ. Nhưng, cô muốn bảo vệ Giang Diễm, chỉ dựa vào gan dạ thôi là chưa đủ. Cô phải có bản lĩnh, nếu không đừng nói là cô ta, ngay cả cô, tôi muốn động vào cũng đơn giản như b*p ch*t một con kiến vậy.” “Bản lĩnh, tôi chắc chắn có. Nhưng tôi nghĩ, anh hẳn là sẽ không muốn kiến thức đâu.” “Cô nói như vậy, tôi ngược lại càng muốn kiến thức một chút rồi. Tới đi, nhóc con, đem bản lĩnh của cô dùng ra, để tôi xem cho kỹ.” “Anh sẽ hối hận.” “Trong từ điển của Hồ Vi tôi, chưa bao giờ có hai chữ hối hận.” “Được thôi, nếu anh đã tự mình dâng tới cửa tìm chết, vậy tôi thành toàn cho anh là được.” Vân Bắc cười rộ lên, sau đó từ trong túi lấy ra một nắm bột phấn, rắc về phía Hồ Vi và thủ hạ của gã. Nhìn thấy động tác của Vân Bắc, đám người Giang Diễm thầm toát mồ hôi lạnh thay cho nhóm Hồ Vi. Lúc trước, bọn họ chẳng phải cũng vì một nắm bột phấn của Vân Bắc mà bị cô nắm thóp sao? Chỉ là mắt thấy Hồ Vi cũng sắp đi vào vết xe đổ của bọn họ, ả không những không lo lắng, ngược lại còn có chút kích động là sao đây? Theo lý thuyết, ả thân là thủ hạ của Hồ Vi, hẳn là nên nhắc nhở gã mới đúng. Nhưng hiện tại, ả chỉ muốn nhìn đám người Hồ Vi xui xẻo và đau đớn, thậm chí là dáng vẻ hối hận. Hồ Vi nhìn thấy động tác của Vân Bắc, phản ứng cũng nhanh, vừa lui về phía sau vừa phân phó thủ hạ: “Mau ngăn cô ta lại!” Thủ hạ nhận được mệnh lệnh, lập tức tiến lên một bước, chắn trước mặt Hồ Vi. Vân Bắc nhìn động tác của bọn họ, không khỏi cười rộ lên, nói: “Độc của tôi, các người không đỡ được đâu.” Vừa dứt lời, mấy tên thủ hạ chắn trước mặt Hồ Vi lập tức ngã xuống đất. Hồ Vi nhìn thủ hạ ngã xuống đất một cái, sắc mặt nháy mắt trở nên khó coi, nói: “Nhóc con, quả thật có vài phần bản lĩnh, tôi ngược lại coi thường cô rồi. Tuy nhiên, cô cho rằng chút độc cỏn con là có thể độc ngã tôi? Tôi nói cho cô biết, nằm mơ.” Nói xong, Hồ Vi từ trên người lấy ra một tấm bài gỗ màu đen, đặt lên mũi ngửi ngửi. Nhìn thấy tấm bài gỗ màu đen kia, Vân Bắc hơi biến sắc. Cô không ngờ tới, trên tay Hồ Vi vậy mà còn có thứ tốt như vậy.