“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 442
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Phát hiện quan trọng này khiến tâm trạng Vân Bắc nháy mắt tốt lên. Cho dù ở trong không gian, cô cũng cảm thấy không nhàm chán như vậy nữa. Đương nhiên, chân dung cần vẽ, vẫn phải vẽ. Tuy nhiên lúc này, cô phải xem Quan Gia và Tam Gia đang nói cái gì. Vị trí của Vân Bắc cách căn phòng bọn họ nói chuyện có chút xa, cộng thêm lại có không gian ngăn cách, cho dù Vân Bắc lấy kính viễn vọng ra, cũng có lúc nhìn không rõ lắm. Tuy nhiên, cô vừa đoán vừa mò, biết được bọn họ thảo luận về chuyện bọn buôn người ở tỉnh J xảy ra chuyện, Tam Gia bảo Quan Gia gần đây khiêm tốn một chút. Vân Bắc lúc này mới nhớ tới, Hồ Vi còn ở trong không gian của cô. Tuy nhiên, trước mắt cũng chưa đến lúc Hồ Vi xuất hiện. Đợi cô làm rõ mạng lưới khổng lồ của bọn buôn người bên này, bắt hết những tên buôn người này quy án rồi nói. Hai người nói chuyện khoảng một giờ, lúc này mới ai đi đường nấy. Vân Bắc thấy Tam Gia rời đi từ một hướng khác, lặng lẽ đi theo sau bà ta. Tam Gia là một người cẩn thận, không chỉ liên tục thay đổi lộ tuyến, còn thỉnh thoảng nhìn về phía sau. May nhờ phản ứng của Vân Bắc không tệ, nếu không đã sớm bị đối phương phát hiện. Vân Bắc một đường đi theo, từ huyện thành đến trấn trên, lại từ trấn trên đến trong thôn. Nhìn ngọn núi lớn trước mắt, Vân Bắc có chút ngoài ý muốn. Cô vốn tưởng rằng, đầu mục buôn người như Tam Gia, hẳn là sống ở trong thành mới đúng. Không ngờ, Tam Gia vậy mà sống ở trong núi lớn. Đây là một sơn thôn nhỏ, chỉ có mấy chục hộ gia đình. Vân Bắc nhìn thấy một tòa từ đường ở trung tâm thôn. Nhìn mấy chữ Từ Đường Họ Cô, Vân Bắc đột nhiên nhớ tới kiếp trước tivi đưa tin về các thành viên cốt cán của bọn buôn người, có rất nhiều người họ Cô, nghe nói là cùng một gia tộc. Chẳng lẽ, chính là nơi này? Nếu thật sự là như vậy, thì đúng là mòn gót giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công a. Nhìn qua, người trong cả cái thôn này hẳn là đều họ Cô, hơn nữa hẳn là vô cùng bài ngoại. Cho nên, cô chắc chắn là không thể hiện thân, trừ khi cô cải trang thành một người nào đó trong thôn. Nghĩ đến đây, Vân Bắc lập tức có chủ ý. Tuy nhiên trước mắt, cô vẫn chỉ có thể trốn trong không gian, tất cả phải đợi đến tối rồi nói. Màn đêm buông xuống, trong thôn khói bếp lượn lờ, Vân Bắc nương theo bóng đêm, xuyên qua trong thôn. Cũng may trong thôn không có chó, nếu không thật đúng là không dễ làm. Vân Bắc rất nhanh đã nắm rõ tình hình trong thôn, sau đó lại đi dạo một vòng quanh từ đường. Xác định người trong cả cái thôn này không ai vô tội, đều là buôn người, cô ngay trong đêm rời khỏi sơn thôn. Sau khi rời đi, Vân Bắc không về huyện thành mà đi sang huyện bên cạnh. Nhiều buôn người như vậy, một mình cô không giải quyết được, phải xin cấp trên chi viện. Tốt nhất là có thể phái một đội quân tới, nếu không chỉ dựa vào cảnh sát phỏng chừng không có cách nào bắt hết tất cả bọn buôn người. Để thuận tiện và nhanh chóng, Vân Bắc trực tiếp lấy xe trong không gian ra. Cô lái xe, ngay trong đêm đi về phía huyện thành bên cạnh. Lại nói Tư Nam Chiêu, bọn họ tốn ba ngày thời gian, đã hoàn thành nhiệm vụ. Hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, anh cũng không vội về phục mệnh, mà định đi gặp Vân Bắc một lần. Vì thế, anh để các anh em dưới tay ở lại, một mình đi đến Huyện Buôn Người. Vân Bắc lái xe, lao vun vút trên đường cái. Đang đi, đột nhiên nhìn thấy phía trước hình như có một người đang chạy về phía mình. Ban đầu, Vân Bắc không để ý, tưởng là kẻ nào đầu óc có vấn đề đêm hôm khuya khoắt chạy bộ trên đường cái. Khi xe của cô và người nọ đi lướt qua nhau, Vân Bắc nhìn rõ mặt người chạy bộ, vì thế trong lòng kinh hãi, sau đó nhanh chóng đạp phanh. Mà Tư Nam Chiêu sau khi nhận ra xe là của Vân Bắc, cũng dừng bước. Thấy xe của Vân Bắc dừng lại, Tư Nam Chiêu lập tức quay đầu, chạy về phía chiếc xe. Vân Bắc nhìn người đàn ông đang chạy như bay về phía mình, cười dừng bước, đứng tại chỗ chờ đợi. Tư Nam Chiêu rất nhanh chạy đến trước mặt Vân Bắc, sau đó vẻ mặt ý cười nhìn cô, nói: “Bà xã, thật sự là em a.” “Không phải em thì là ai?” Vân Bắc cười rộ lên, sau đó nói với Tư Nam Chiêu: “Vừa rồi từ xa, em nhìn thấy một người đang chạy bộ trên đường, đang nghĩ là kẻ nào não bị vào nước, đêm hôm khuya khoắt chạy bộ đây. Không ngờ, vậy mà lại là anh.” Tư Nam Chiêu nghe Vân Bắc nói mình não bị vào nước, vẻ mặt ai oán nhìn cô, nói: “Được lắm cái đồ không có lương tâm này, anh đêm hôm khuya khoắt chạy sang huyện bên cạnh là vì ai? Nhưng em thì hay rồi, vậy mà nói anh não bị vào nước. Không được, anh đau lòng rồi.” Anh vừa nói, vừa làm ra vẻ đau lòng. Thấy anh như vậy, Vân Bắc tự biết lỡ lời, vì thế chủ động tiến lên ôm chầm lấy anh, nói: “Ông xã, xin lỗi a, em sai rồi! Em không nên nói anh như vậy.” “Hừ, không có thành ý, anh không thèm để ý đến em nữa.” Tư Nam Chiêu làm ra vẻ tức giận, quay đầu không nhìn Vân Bắc. Vân Bắc biết lời mình vừa nói có chút quá đáng, chỉ có thể dỗ dành đối phương. Nhưng mặc kệ cô dỗ dành thế nào, Tư Nam Chiêu đều bộ dạng không thèm để ý đến cô. Cuối cùng, Vân Bắc không còn cách nào khác, đành phải ôm lấy đầu anh, hôn lên. Vừa hôn một cái, Tư Nam Chiêu lập tức hóa bị động thành chủ động, hung hăng hôn Vân Bắc một cái, sau đó lại từ từ gia sâu nụ hôn này. Đợi đến khi hôn đủ rồi, anh lúc này mới buông cô ra, nói: “Bà xã, anh còn chưa hỏi em muộn thế này rồi, muốn đi đâu?” Vân Bắc nghe Tư Nam Chiêu hỏi, nhiệt độ trong đầu tan đi. Lúc này mới nhớ tới việc mình muốn làm, vì thế nói: “Em định sang huyện bên cạnh gọi điện thoại, chuẩn bị cầu viện cấp trên.” “Sao vậy? Em gặp khó khăn, hay là gặp nguy hiểm?” Tư Nam Chiêu vẻ mặt lo lắng. “Hẳn là coi như gặp khó khăn đi.” Nói xong, không đợi Tư Nam Chiêu hỏi, Vân Bắc liền đem những chuyện mình tra được về bọn buôn người kể hết cho anh nghe. Biết Vân Bắc đã biết đại bản doanh của bọn buôn người ở chỗ nào, cũng biết các cứ điểm, Tư Nam Chiêu nhịn không được khen: “Bà xã, em thật lợi hại!” “Đó là, anh cũng không xem em là vợ của ai.” Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu cười rộ lên, nhịn không được lại hôn cô một cái, sau đó nói: “Đi, bà xã, anh đi cùng em.” “Được, lên xe.” Vân Bắc cười chào hỏi Tư Nam Chiêu một tiếng, sau đó mình dẫn đầu nhảy lên xe. Đợi đến khi Tư Nam Chiêu ngồi xong, Vân Bắc đạp chân ga, xe lao vút đi. Một giờ sau, hai vợ chồng đi tới một nhà khách. Tư Nam Chiêu đuổi nhân viên phục vụ của nhà khách đi, sau đó lại canh chừng ở một bên, không cho người khác tới gần. Thấy Tư Nam Chiêu canh chừng ở bên cạnh, Vân Bắc bấm số điện thoại của Chu Ngôn Phương. Chu Ngôn Phương vừa nghe là giọng của Vân Bắc, rất vui mừng. Anh ta biết, Vân Bắc chắc chắn lại tra được cái gì rồi. Nhưng đoán được là một chuyện, thật sự nghe được từ miệng Vân Bắc, lại là một chuyện khác. Chu Ngôn Phương không thể không bội phục hiệu suất của Vân Bắc, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã tra rõ đại bản doanh của bọn buôn người không nói, ngay cả ô dù của bọn chúng cũng tra rõ ràng rành mạch. Vì thế, đợi Vân Bắc nói xong, anh ta lập tức hỏi: “Chị dâu, hiện tại chị cần tôi làm gì?”
Phát hiện quan trọng này khiến tâm trạng Vân Bắc nháy mắt tốt lên.
Cho dù ở trong không gian, cô cũng cảm thấy không nhàm chán như vậy nữa. Đương nhiên, chân dung cần vẽ, vẫn phải vẽ. Tuy nhiên lúc này, cô phải xem Quan Gia và Tam Gia đang nói cái gì.
Vị trí của Vân Bắc cách căn phòng bọn họ nói chuyện có chút xa, cộng thêm lại có không gian ngăn cách, cho dù Vân Bắc lấy kính viễn vọng ra, cũng có lúc nhìn không rõ lắm.
Tuy nhiên, cô vừa đoán vừa mò, biết được bọn họ thảo luận về chuyện bọn buôn người ở tỉnh J xảy ra chuyện, Tam Gia bảo Quan Gia gần đây khiêm tốn một chút.
Vân Bắc lúc này mới nhớ tới, Hồ Vi còn ở trong không gian của cô.
Tuy nhiên, trước mắt cũng chưa đến lúc Hồ Vi xuất hiện. Đợi cô làm rõ mạng lưới khổng lồ của bọn buôn người bên này, bắt hết những tên buôn người này quy án rồi nói.
Hai người nói chuyện khoảng một giờ, lúc này mới ai đi đường nấy. Vân Bắc thấy Tam Gia rời đi từ một hướng khác, lặng lẽ đi theo sau bà ta.
Tam Gia là một người cẩn thận, không chỉ liên tục thay đổi lộ tuyến, còn thỉnh thoảng nhìn về phía sau. May nhờ phản ứng của Vân Bắc không tệ, nếu không đã sớm bị đối phương phát hiện.
Vân Bắc một đường đi theo, từ huyện thành đến trấn trên, lại từ trấn trên đến trong thôn.
Nhìn ngọn núi lớn trước mắt, Vân Bắc có chút ngoài ý muốn.
Cô vốn tưởng rằng, đầu mục buôn người như Tam Gia, hẳn là sống ở trong thành mới đúng.
Không ngờ, Tam Gia vậy mà sống ở trong núi lớn.
Đây là một sơn thôn nhỏ, chỉ có mấy chục hộ gia đình. Vân Bắc nhìn thấy một tòa từ đường ở trung tâm thôn.
Nhìn mấy chữ Từ Đường Họ Cô, Vân Bắc đột nhiên nhớ tới kiếp trước tivi đưa tin về các thành viên cốt cán của bọn buôn người, có rất nhiều người họ Cô, nghe nói là cùng một gia tộc.
Chẳng lẽ, chính là nơi này?
Nếu thật sự là như vậy, thì đúng là mòn gót giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công a.
Nhìn qua, người trong cả cái thôn này hẳn là đều họ Cô, hơn nữa hẳn là vô cùng bài ngoại.
Cho nên, cô chắc chắn là không thể hiện thân, trừ khi cô cải trang thành một người nào đó trong thôn. Nghĩ đến đây, Vân Bắc lập tức có chủ ý.
Tuy nhiên trước mắt, cô vẫn chỉ có thể trốn trong không gian, tất cả phải đợi đến tối rồi nói.
Màn đêm buông xuống, trong thôn khói bếp lượn lờ, Vân Bắc nương theo bóng đêm, xuyên qua trong thôn.
Cũng may trong thôn không có chó, nếu không thật đúng là không dễ làm.
Vân Bắc rất nhanh đã nắm rõ tình hình trong thôn, sau đó lại đi dạo một vòng quanh từ đường. Xác định người trong cả cái thôn này không ai vô tội, đều là buôn người, cô ngay trong đêm rời khỏi sơn thôn.
Sau khi rời đi, Vân Bắc không về huyện thành mà đi sang huyện bên cạnh.
Nhiều buôn người như vậy, một mình cô không giải quyết được, phải xin cấp trên chi viện. Tốt nhất là có thể phái một đội quân tới, nếu không chỉ dựa vào cảnh sát phỏng chừng không có cách nào bắt hết tất cả bọn buôn người.
Để thuận tiện và nhanh chóng, Vân Bắc trực tiếp lấy xe trong không gian ra.
Cô lái xe, ngay trong đêm đi về phía huyện thành bên cạnh.
Lại nói Tư Nam Chiêu, bọn họ tốn ba ngày thời gian, đã hoàn thành nhiệm vụ. Hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, anh cũng không vội về phục mệnh, mà định đi gặp Vân Bắc một lần.
Vì thế, anh để các anh em dưới tay ở lại, một mình đi đến Huyện Buôn Người.
Vân Bắc lái xe, lao vun vút trên đường cái. Đang đi, đột nhiên nhìn thấy phía trước hình như có một người đang chạy về phía mình.
Ban đầu, Vân Bắc không để ý, tưởng là kẻ nào đầu óc có vấn đề đêm hôm khuya khoắt chạy bộ trên đường cái.
Khi xe của cô và người nọ đi lướt qua nhau, Vân Bắc nhìn rõ mặt người chạy bộ, vì thế trong lòng kinh hãi, sau đó nhanh chóng đạp phanh.
Mà Tư Nam Chiêu sau khi nhận ra xe là của Vân Bắc, cũng dừng bước.
Thấy xe của Vân Bắc dừng lại, Tư Nam Chiêu lập tức quay đầu, chạy về phía chiếc xe.
Vân Bắc nhìn người đàn ông đang chạy như bay về phía mình, cười dừng bước, đứng tại chỗ chờ đợi.
Tư Nam Chiêu rất nhanh chạy đến trước mặt Vân Bắc, sau đó vẻ mặt ý cười nhìn cô, nói: “Bà xã, thật sự là em a.”
“Không phải em thì là ai?” Vân Bắc cười rộ lên, sau đó nói với Tư Nam Chiêu: “Vừa rồi từ xa, em nhìn thấy một người đang chạy bộ trên đường, đang nghĩ là kẻ nào não bị vào nước, đêm hôm khuya khoắt chạy bộ đây. Không ngờ, vậy mà lại là anh.”
Tư Nam Chiêu nghe Vân Bắc nói mình não bị vào nước, vẻ mặt ai oán nhìn cô, nói: “Được lắm cái đồ không có lương tâm này, anh đêm hôm khuya khoắt chạy sang huyện bên cạnh là vì ai? Nhưng em thì hay rồi, vậy mà nói anh não bị vào nước. Không được, anh đau lòng rồi.”
Anh vừa nói, vừa làm ra vẻ đau lòng.
Thấy anh như vậy, Vân Bắc tự biết lỡ lời, vì thế chủ động tiến lên ôm chầm lấy anh, nói: “Ông xã, xin lỗi a, em sai rồi! Em không nên nói anh như vậy.”
“Hừ, không có thành ý, anh không thèm để ý đến em nữa.” Tư Nam Chiêu làm ra vẻ tức giận, quay đầu không nhìn Vân Bắc.
Vân Bắc biết lời mình vừa nói có chút quá đáng, chỉ có thể dỗ dành đối phương.
Nhưng mặc kệ cô dỗ dành thế nào, Tư Nam Chiêu đều bộ dạng không thèm để ý đến cô.
Cuối cùng, Vân Bắc không còn cách nào khác, đành phải ôm lấy đầu anh, hôn lên.
Vừa hôn một cái, Tư Nam Chiêu lập tức hóa bị động thành chủ động, hung hăng hôn Vân Bắc một cái, sau đó lại từ từ gia sâu nụ hôn này.
Đợi đến khi hôn đủ rồi, anh lúc này mới buông cô ra, nói: “Bà xã, anh còn chưa hỏi em muộn thế này rồi, muốn đi đâu?”
Vân Bắc nghe Tư Nam Chiêu hỏi, nhiệt độ trong đầu tan đi.
Lúc này mới nhớ tới việc mình muốn làm, vì thế nói: “Em định sang huyện bên cạnh gọi điện thoại, chuẩn bị cầu viện cấp trên.”
“Sao vậy? Em gặp khó khăn, hay là gặp nguy hiểm?”
Tư Nam Chiêu vẻ mặt lo lắng.
“Hẳn là coi như gặp khó khăn đi.”
Nói xong, không đợi Tư Nam Chiêu hỏi, Vân Bắc liền đem những chuyện mình tra được về bọn buôn người kể hết cho anh nghe.
Biết Vân Bắc đã biết đại bản doanh của bọn buôn người ở chỗ nào, cũng biết các cứ điểm, Tư Nam Chiêu nhịn không được khen: “Bà xã, em thật lợi hại!”
“Đó là, anh cũng không xem em là vợ của ai.”
Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu cười rộ lên, nhịn không được lại hôn cô một cái, sau đó nói: “Đi, bà xã, anh đi cùng em.”
“Được, lên xe.” Vân Bắc cười chào hỏi Tư Nam Chiêu một tiếng, sau đó mình dẫn đầu nhảy lên xe.
Đợi đến khi Tư Nam Chiêu ngồi xong, Vân Bắc đạp chân ga, xe lao vút đi.
Một giờ sau, hai vợ chồng đi tới một nhà khách. Tư Nam Chiêu đuổi nhân viên phục vụ của nhà khách đi, sau đó lại canh chừng ở một bên, không cho người khác tới gần.
Thấy Tư Nam Chiêu canh chừng ở bên cạnh, Vân Bắc bấm số điện thoại của Chu Ngôn Phương.
Chu Ngôn Phương vừa nghe là giọng của Vân Bắc, rất vui mừng. Anh ta biết, Vân Bắc chắc chắn lại tra được cái gì rồi.
Nhưng đoán được là một chuyện, thật sự nghe được từ miệng Vân Bắc, lại là một chuyện khác.
Chu Ngôn Phương không thể không bội phục hiệu suất của Vân Bắc, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã tra rõ đại bản doanh của bọn buôn người không nói, ngay cả ô dù của bọn chúng cũng tra rõ ràng rành mạch.
Vì thế, đợi Vân Bắc nói xong, anh ta lập tức hỏi: “Chị dâu, hiện tại chị cần tôi làm gì?”
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Phát hiện quan trọng này khiến tâm trạng Vân Bắc nháy mắt tốt lên. Cho dù ở trong không gian, cô cũng cảm thấy không nhàm chán như vậy nữa. Đương nhiên, chân dung cần vẽ, vẫn phải vẽ. Tuy nhiên lúc này, cô phải xem Quan Gia và Tam Gia đang nói cái gì. Vị trí của Vân Bắc cách căn phòng bọn họ nói chuyện có chút xa, cộng thêm lại có không gian ngăn cách, cho dù Vân Bắc lấy kính viễn vọng ra, cũng có lúc nhìn không rõ lắm. Tuy nhiên, cô vừa đoán vừa mò, biết được bọn họ thảo luận về chuyện bọn buôn người ở tỉnh J xảy ra chuyện, Tam Gia bảo Quan Gia gần đây khiêm tốn một chút. Vân Bắc lúc này mới nhớ tới, Hồ Vi còn ở trong không gian của cô. Tuy nhiên, trước mắt cũng chưa đến lúc Hồ Vi xuất hiện. Đợi cô làm rõ mạng lưới khổng lồ của bọn buôn người bên này, bắt hết những tên buôn người này quy án rồi nói. Hai người nói chuyện khoảng một giờ, lúc này mới ai đi đường nấy. Vân Bắc thấy Tam Gia rời đi từ một hướng khác, lặng lẽ đi theo sau bà ta. Tam Gia là một người cẩn thận, không chỉ liên tục thay đổi lộ tuyến, còn thỉnh thoảng nhìn về phía sau. May nhờ phản ứng của Vân Bắc không tệ, nếu không đã sớm bị đối phương phát hiện. Vân Bắc một đường đi theo, từ huyện thành đến trấn trên, lại từ trấn trên đến trong thôn. Nhìn ngọn núi lớn trước mắt, Vân Bắc có chút ngoài ý muốn. Cô vốn tưởng rằng, đầu mục buôn người như Tam Gia, hẳn là sống ở trong thành mới đúng. Không ngờ, Tam Gia vậy mà sống ở trong núi lớn. Đây là một sơn thôn nhỏ, chỉ có mấy chục hộ gia đình. Vân Bắc nhìn thấy một tòa từ đường ở trung tâm thôn. Nhìn mấy chữ Từ Đường Họ Cô, Vân Bắc đột nhiên nhớ tới kiếp trước tivi đưa tin về các thành viên cốt cán của bọn buôn người, có rất nhiều người họ Cô, nghe nói là cùng một gia tộc. Chẳng lẽ, chính là nơi này? Nếu thật sự là như vậy, thì đúng là mòn gót giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công a. Nhìn qua, người trong cả cái thôn này hẳn là đều họ Cô, hơn nữa hẳn là vô cùng bài ngoại. Cho nên, cô chắc chắn là không thể hiện thân, trừ khi cô cải trang thành một người nào đó trong thôn. Nghĩ đến đây, Vân Bắc lập tức có chủ ý. Tuy nhiên trước mắt, cô vẫn chỉ có thể trốn trong không gian, tất cả phải đợi đến tối rồi nói. Màn đêm buông xuống, trong thôn khói bếp lượn lờ, Vân Bắc nương theo bóng đêm, xuyên qua trong thôn. Cũng may trong thôn không có chó, nếu không thật đúng là không dễ làm. Vân Bắc rất nhanh đã nắm rõ tình hình trong thôn, sau đó lại đi dạo một vòng quanh từ đường. Xác định người trong cả cái thôn này không ai vô tội, đều là buôn người, cô ngay trong đêm rời khỏi sơn thôn. Sau khi rời đi, Vân Bắc không về huyện thành mà đi sang huyện bên cạnh. Nhiều buôn người như vậy, một mình cô không giải quyết được, phải xin cấp trên chi viện. Tốt nhất là có thể phái một đội quân tới, nếu không chỉ dựa vào cảnh sát phỏng chừng không có cách nào bắt hết tất cả bọn buôn người. Để thuận tiện và nhanh chóng, Vân Bắc trực tiếp lấy xe trong không gian ra. Cô lái xe, ngay trong đêm đi về phía huyện thành bên cạnh. Lại nói Tư Nam Chiêu, bọn họ tốn ba ngày thời gian, đã hoàn thành nhiệm vụ. Hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, anh cũng không vội về phục mệnh, mà định đi gặp Vân Bắc một lần. Vì thế, anh để các anh em dưới tay ở lại, một mình đi đến Huyện Buôn Người. Vân Bắc lái xe, lao vun vút trên đường cái. Đang đi, đột nhiên nhìn thấy phía trước hình như có một người đang chạy về phía mình. Ban đầu, Vân Bắc không để ý, tưởng là kẻ nào đầu óc có vấn đề đêm hôm khuya khoắt chạy bộ trên đường cái. Khi xe của cô và người nọ đi lướt qua nhau, Vân Bắc nhìn rõ mặt người chạy bộ, vì thế trong lòng kinh hãi, sau đó nhanh chóng đạp phanh. Mà Tư Nam Chiêu sau khi nhận ra xe là của Vân Bắc, cũng dừng bước. Thấy xe của Vân Bắc dừng lại, Tư Nam Chiêu lập tức quay đầu, chạy về phía chiếc xe. Vân Bắc nhìn người đàn ông đang chạy như bay về phía mình, cười dừng bước, đứng tại chỗ chờ đợi. Tư Nam Chiêu rất nhanh chạy đến trước mặt Vân Bắc, sau đó vẻ mặt ý cười nhìn cô, nói: “Bà xã, thật sự là em a.” “Không phải em thì là ai?” Vân Bắc cười rộ lên, sau đó nói với Tư Nam Chiêu: “Vừa rồi từ xa, em nhìn thấy một người đang chạy bộ trên đường, đang nghĩ là kẻ nào não bị vào nước, đêm hôm khuya khoắt chạy bộ đây. Không ngờ, vậy mà lại là anh.” Tư Nam Chiêu nghe Vân Bắc nói mình não bị vào nước, vẻ mặt ai oán nhìn cô, nói: “Được lắm cái đồ không có lương tâm này, anh đêm hôm khuya khoắt chạy sang huyện bên cạnh là vì ai? Nhưng em thì hay rồi, vậy mà nói anh não bị vào nước. Không được, anh đau lòng rồi.” Anh vừa nói, vừa làm ra vẻ đau lòng. Thấy anh như vậy, Vân Bắc tự biết lỡ lời, vì thế chủ động tiến lên ôm chầm lấy anh, nói: “Ông xã, xin lỗi a, em sai rồi! Em không nên nói anh như vậy.” “Hừ, không có thành ý, anh không thèm để ý đến em nữa.” Tư Nam Chiêu làm ra vẻ tức giận, quay đầu không nhìn Vân Bắc. Vân Bắc biết lời mình vừa nói có chút quá đáng, chỉ có thể dỗ dành đối phương. Nhưng mặc kệ cô dỗ dành thế nào, Tư Nam Chiêu đều bộ dạng không thèm để ý đến cô. Cuối cùng, Vân Bắc không còn cách nào khác, đành phải ôm lấy đầu anh, hôn lên. Vừa hôn một cái, Tư Nam Chiêu lập tức hóa bị động thành chủ động, hung hăng hôn Vân Bắc một cái, sau đó lại từ từ gia sâu nụ hôn này. Đợi đến khi hôn đủ rồi, anh lúc này mới buông cô ra, nói: “Bà xã, anh còn chưa hỏi em muộn thế này rồi, muốn đi đâu?” Vân Bắc nghe Tư Nam Chiêu hỏi, nhiệt độ trong đầu tan đi. Lúc này mới nhớ tới việc mình muốn làm, vì thế nói: “Em định sang huyện bên cạnh gọi điện thoại, chuẩn bị cầu viện cấp trên.” “Sao vậy? Em gặp khó khăn, hay là gặp nguy hiểm?” Tư Nam Chiêu vẻ mặt lo lắng. “Hẳn là coi như gặp khó khăn đi.” Nói xong, không đợi Tư Nam Chiêu hỏi, Vân Bắc liền đem những chuyện mình tra được về bọn buôn người kể hết cho anh nghe. Biết Vân Bắc đã biết đại bản doanh của bọn buôn người ở chỗ nào, cũng biết các cứ điểm, Tư Nam Chiêu nhịn không được khen: “Bà xã, em thật lợi hại!” “Đó là, anh cũng không xem em là vợ của ai.” Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu cười rộ lên, nhịn không được lại hôn cô một cái, sau đó nói: “Đi, bà xã, anh đi cùng em.” “Được, lên xe.” Vân Bắc cười chào hỏi Tư Nam Chiêu một tiếng, sau đó mình dẫn đầu nhảy lên xe. Đợi đến khi Tư Nam Chiêu ngồi xong, Vân Bắc đạp chân ga, xe lao vút đi. Một giờ sau, hai vợ chồng đi tới một nhà khách. Tư Nam Chiêu đuổi nhân viên phục vụ của nhà khách đi, sau đó lại canh chừng ở một bên, không cho người khác tới gần. Thấy Tư Nam Chiêu canh chừng ở bên cạnh, Vân Bắc bấm số điện thoại của Chu Ngôn Phương. Chu Ngôn Phương vừa nghe là giọng của Vân Bắc, rất vui mừng. Anh ta biết, Vân Bắc chắc chắn lại tra được cái gì rồi. Nhưng đoán được là một chuyện, thật sự nghe được từ miệng Vân Bắc, lại là một chuyện khác. Chu Ngôn Phương không thể không bội phục hiệu suất của Vân Bắc, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã tra rõ đại bản doanh của bọn buôn người không nói, ngay cả ô dù của bọn chúng cũng tra rõ ràng rành mạch. Vì thế, đợi Vân Bắc nói xong, anh ta lập tức hỏi: “Chị dâu, hiện tại chị cần tôi làm gì?”