“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 445
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Chỉ là, Vân Bắc vừa đi tới đầu thôn, trên cây bên cạnh đột nhiên nhảy xuống hai người. Bọn họ đứng chắn trước mặt Vân Bắc, hỏi: “Bà là ai? Chạy đến thôn họ Cô làm gì?” Lúc này Vân Bắc là bộ dạng một bà lão, cho nên nhìn thấy hai thanh niên chặn mình lại, làm ra vẻ sợ hãi không nhẹ, vừa vỗ ngực mình, vừa nói: “Chàng trai trẻ, các cậu dọa bà già này sợ chết khiếp.” Thấy Vân Bắc quả thật bộ dạng sợ hãi không nhẹ, hai người ngược lại có chút ngượng ngùng. Tuy nhiên, bọn họ cũng không quên chức trách của mình, lại lần nữa mở miệng hỏi: “Bà lão, bà tới thôn chúng tôi làm gì?” “Tôi tới cưới vợ cho con trai tôi.” Để đánh tan sự nghi ngờ của hai người trước mắt, Vân Bắc cố ý thay đổi khẩu âm của mình. “Cưới vợ chạy đến thôn chúng tôi? Bà lão, bà sẽ không phải bị người ta lừa rồi chứ.” “Sao có thể chứ? Người giới thiệu tôi tới chính là chị em tốt của tôi, bà ấy nói cách đây không lâu vừa cưới một cô con dâu ở thôn các cậu về. Cô con dâu kia của bà ấy tôi cũng đã gặp rồi, thật sự là xinh đẹp vô cùng, văn hóa cũng cao, còn là học sinh cấp ba đấy.” “Tôi chỉ có một đứa con trai bảo bối, nó đã xem mắt hết con gái mười dặm tám thôn quanh nhà tôi rồi, không có một ai nó ưng ý. Đây này, nghe nói con gái chỗ các cậu đều khá xinh đẹp, mới đến thử vận may.” “Nếu thật sự có thể cưới một cô về cho con trai tôi, vậy tôi và ông nhà tôi xuống dưới, cũng có thể ăn nói với liệt tổ liệt tông nhà họ Khương rồi.” Hai người nghe Vân Bắc lải nhải một tràng dài, không khỏi liếc nhau. Thầm nghĩ: Xem ra, đây thật đúng là một bà mẹ vì con trai mà rầu thúi ruột. Hay là, đưa bà ta vào, hỏi ý kiến Tam Gia? Tuy nhiên, có một số việc, vẫn phải nói rõ trước một chút. Vì thế, hai người nhìn Vân Bắc một cái, nói: “Bà lão, con gái thôn chúng tôi không rẻ đâu, bà chắc chắn muốn cưới con dâu ở thôn chúng tôi?” “Con gái thôn các cậu lớn lên đẹp, đắt một chút cũng là nên. Không sao, không sao, tôi và ông nhà tôi từ lúc còn trẻ đã tích cóp tiền cưới vợ cho con trai, hiện tại tích cóp được không ít, hẳn là đủ rồi.” “Được, nếu bà đã nói như vậy, thì chúng tôi đưa bà đi xem thử.” “Vậy thì tốt quá, thật sự là quá cảm ơn các cậu. Chàng trai trẻ, các cậu thật là người tốt a.” Vân Bắc vẻ mặt cảm kích, sau đó đi theo sau hai người, đi về phía trong thôn. Ngược lại là chàng trai trẻ được phát thẻ người tốt, có chút ngượng ngùng. Bọn họ cũng không phải người tốt gì. Nhưng chuyện này, tự mình trong lòng biết là được. Tuy nhiên, bị người ta coi là người tốt, cảm giác đó vẫn rất không tệ. Tư Nam Chiêu ở trong không gian nhìn thấy Vân Bắc đi theo hai người vào thôn, hơi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa nghĩ tới đây là một cái thôn buôn người, anh lại lo lắng. Chỉ là, anh hiện tại cũng không ra được, lo lắng cũng vô dụng. Nhưng không tìm chút việc để làm, anh sợ mình suy nghĩ lung tung. Vì thế, anh đi ra ruộng bên ngoài, chuẩn bị làm chút việc. Chỉ là, anh cho dù đang làm việc, cũng vẫn treo tâm. Không tĩnh tâm được, ngay cả việc cũng làm không xong. Cuối cùng, anh dứt khoát mặc kệ, sau đó ngồi dưới đất nhìn ra bên ngoài không gian. Vân Bắc vào thôn xong, được đưa đến một cái sân. Nơi này Vân Bắc biết, là sân nhà tộc trưởng. Đêm hôm đó, cô đã xem qua cái sân này, cũng biết trong sân có bao nhiêu nhân khẩu. Chỉ là lúc đó là buổi tối, cô không vào nhà đối phương, mà đi dạo một vòng bên ngoài, đại khái nắm rõ bên trong có mấy người, phân biệt là nam hay nữ liền trực tiếp rời đi. Hôm nay vừa vào cái sân này, mới kinh ngạc phát hiện tuy đây là sơn thôn nhỏ, nhưng đồ đạc bên trong còn tốt hơn cả nhà có tiền ở thành phố lớn. Thấy có người từ trong nhà đi ra, hai thanh niên kia lập tức nói: “Tộc trưởng, bà lão này muốn cưới vợ cho con trai trong nhà, chúng tôi đưa tới cho ngài xem thử.” Vân Bắc ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, lại rất nhanh thu hồi ánh mắt, sau đó giả bộ một bộ dạng cấp thiết, chào hỏi: “Ông chính là tộc trưởng họ Cô a, tôi coi như gặp được ông rồi.” “Lão Đại, chuyển hai cái ghế ra đây, cha và người em gái này nói chuyện một chút.” Tộc trưởng hô vào trong nhà một tiếng, một người đàn ông trung niên đi ra. Trong tay gã cầm hai cái ghế, trực tiếp đặt ở trong sân. “Em gái, ngồi đi.” Tộc trưởng chào hỏi Vân Bắc ngồi xuống xong, cười hỏi: “Em gái làm sao biết thôn chúng tôi có con gái chờ gả?” “Chị em già của tôi nói cho tôi biết. Bà ấy nói con gái thôn các ông, lớn lên đẹp không nói, còn có văn hóa. Cưới về nhà, sinh ra cháu trai cháu gái sẽ thông minh hơn. Đây này, bà ấy vừa nói, tôi liền động tâm.” “Tộc trưởng ông không biết đâu, thằng con trai kia của tôi a, mắt cao hơn đầu. Con gái mười dặm tám thôn quanh nhà chúng tôi, nó đều xem mắt qua rồi, không có một ai lọt vào mắt xanh.” “Nhìn ra được, em gái rất thương con trai.” “Đó là, nó chính là do tôi mang thai mười tháng sinh ra, hơn nữa trong nhà chỉ có một mình nó là con, tôi và ông nhà tôi không thương nó thì thương ai?” Tộc trưởng họ Cô vừa trò chuyện với Vân Bắc, vừa bất động thanh sắc nghe ngóng lai lịch và thông tin của Vân Bắc. Vân Bắc đã sớm làm bài tập rồi, cho nên trả lời không có chút sơ hở nào. Nhưng tộc trưởng là một người đa nghi, bởi vì câu trả lời của Vân Bắc không có một chút sơ hở nào ngược lại càng khiến ông ta nghi ngờ. Vì thế, sau khi ông ta hỏi xong, cười nói với Vân Bắc: “Em gái đường xa mà đến, chắc hẳn cũng mệt rồi. Bà cứ ở lại thôn chúng tôi mấy ngày trước đã, con gái chờ gả trong thôn chúng tôi đều đi ra ngoài làm việc rồi. Đợi tôi gọi bọn nó về rồi nói, bà thấy thế nào.” “Được a, không thành vấn đề.” Vân Bắc bộ dạng không biết tính toán của tộc trưởng, sảng khoái đồng ý. Điều này ngược lại khiến tộc trưởng đánh tan vài phần nghi ngờ. Sau đó, ông ta phân phó hai thanh niên đưa Vân Bắc vào thôn: “Các cậu đưa bà ấy đến từ đường bên kia an trí một chút.” Nói là an trí, thật ra chính là giam lỏng. Bên ngoài sân lúc nào cũng có người canh chừng, Vân Bắc muốn rời đi là tuyệt đối không có khả năng. Cũng may Vân Bắc cũng không định rời đi, cho nên thành thành thật thật ở trong sân nghỉ ngơi. Đợi đến khi nghỉ ngơi tốt rồi, cô liền tìm người giữ cửa tán gẫu. Lại nói bên phía tộc trưởng, sau khi cho người đưa Vân Bắc xuống, lập tức phân phó con trai cả của mình: “Lão Đại, cho người đi điều tra lai lịch của bà ta.” “Vâng, cha.” Cô Lão Đại gật đầu, lập tức cho người đi điều tra lai lịch của Vân Bắc. Lại nói Trần Thành và Triệu Quân, tuy rằng canh giữ trong rừng, nhưng lại rất lo lắng cho hai người Vân Bắc và Tư Nam Chiêu. Bọn họ cũng muốn đi giúp đỡ, nhưng lại sợ làm hỏng việc của hai người. Cho nên, cho dù lo lắng vô cùng, cũng chỉ có thể đợi trong rừng, sau đó trong lòng không ngừng cầu nguyện Vân Bắc và Tư Nam Chiêu bình an vô sự. Trong thôn, Vân Bắc đang tán gẫu với người giữ cửa, liền thấy có người đưa cơm tới. Lúc này mới phát hiện, sắc trời bên ngoài đã tối sầm lại, vậy mà đã đến buổi tối rồi. Cô cười nói cảm ơn người đưa cơm, nhận lấy đồ ăn. Chẳng qua, khi cô đang định ăn, lại nhịn không được nheo mắt lại. Cơm nước này có vấn đề a!
Chỉ là, Vân Bắc vừa đi tới đầu thôn, trên cây bên cạnh đột nhiên nhảy xuống hai người. Bọn họ đứng chắn trước mặt Vân Bắc, hỏi: “Bà là ai? Chạy đến thôn họ Cô làm gì?”
Lúc này Vân Bắc là bộ dạng một bà lão, cho nên nhìn thấy hai thanh niên chặn mình lại, làm ra vẻ sợ hãi không nhẹ, vừa vỗ ngực mình, vừa nói: “Chàng trai trẻ, các cậu dọa bà già này sợ chết khiếp.”
Thấy Vân Bắc quả thật bộ dạng sợ hãi không nhẹ, hai người ngược lại có chút ngượng ngùng. Tuy nhiên, bọn họ cũng không quên chức trách của mình, lại lần nữa mở miệng hỏi: “Bà lão, bà tới thôn chúng tôi làm gì?”
“Tôi tới cưới vợ cho con trai tôi.” Để đánh tan sự nghi ngờ của hai người trước mắt, Vân Bắc cố ý thay đổi khẩu âm của mình.
“Cưới vợ chạy đến thôn chúng tôi? Bà lão, bà sẽ không phải bị người ta lừa rồi chứ.”
“Sao có thể chứ? Người giới thiệu tôi tới chính là chị em tốt của tôi, bà ấy nói cách đây không lâu vừa cưới một cô con dâu ở thôn các cậu về. Cô con dâu kia của bà ấy tôi cũng đã gặp rồi, thật sự là xinh đẹp vô cùng, văn hóa cũng cao, còn là học sinh cấp ba đấy.”
“Tôi chỉ có một đứa con trai bảo bối, nó đã xem mắt hết con gái mười dặm tám thôn quanh nhà tôi rồi, không có một ai nó ưng ý. Đây này, nghe nói con gái chỗ các cậu đều khá xinh đẹp, mới đến thử vận may.”
“Nếu thật sự có thể cưới một cô về cho con trai tôi, vậy tôi và ông nhà tôi xuống dưới, cũng có thể ăn nói với liệt tổ liệt tông nhà họ Khương rồi.”
Hai người nghe Vân Bắc lải nhải một tràng dài, không khỏi liếc nhau. Thầm nghĩ: Xem ra, đây thật đúng là một bà mẹ vì con trai mà rầu thúi ruột. Hay là, đưa bà ta vào, hỏi ý kiến Tam Gia?
Tuy nhiên, có một số việc, vẫn phải nói rõ trước một chút. Vì thế, hai người nhìn Vân Bắc một cái, nói: “Bà lão, con gái thôn chúng tôi không rẻ đâu, bà chắc chắn muốn cưới con dâu ở thôn chúng tôi?”
“Con gái thôn các cậu lớn lên đẹp, đắt một chút cũng là nên. Không sao, không sao, tôi và ông nhà tôi từ lúc còn trẻ đã tích cóp tiền cưới vợ cho con trai, hiện tại tích cóp được không ít, hẳn là đủ rồi.”
“Được, nếu bà đã nói như vậy, thì chúng tôi đưa bà đi xem thử.”
“Vậy thì tốt quá, thật sự là quá cảm ơn các cậu. Chàng trai trẻ, các cậu thật là người tốt a.” Vân Bắc vẻ mặt cảm kích, sau đó đi theo sau hai người, đi về phía trong thôn.
Ngược lại là chàng trai trẻ được phát thẻ người tốt, có chút ngượng ngùng.
Bọn họ cũng không phải người tốt gì.
Nhưng chuyện này, tự mình trong lòng biết là được.
Tuy nhiên, bị người ta coi là người tốt, cảm giác đó vẫn rất không tệ.
Tư Nam Chiêu ở trong không gian nhìn thấy Vân Bắc đi theo hai người vào thôn, hơi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa nghĩ tới đây là một cái thôn buôn người, anh lại lo lắng.
Chỉ là, anh hiện tại cũng không ra được, lo lắng cũng vô dụng.
Nhưng không tìm chút việc để làm, anh sợ mình suy nghĩ lung tung.
Vì thế, anh đi ra ruộng bên ngoài, chuẩn bị làm chút việc. Chỉ là, anh cho dù đang làm việc, cũng vẫn treo tâm.
Không tĩnh tâm được, ngay cả việc cũng làm không xong. Cuối cùng, anh dứt khoát mặc kệ, sau đó ngồi dưới đất nhìn ra bên ngoài không gian.
Vân Bắc vào thôn xong, được đưa đến một cái sân.
Nơi này Vân Bắc biết, là sân nhà tộc trưởng. Đêm hôm đó, cô đã xem qua cái sân này, cũng biết trong sân có bao nhiêu nhân khẩu.
Chỉ là lúc đó là buổi tối, cô không vào nhà đối phương, mà đi dạo một vòng bên ngoài, đại khái nắm rõ bên trong có mấy người, phân biệt là nam hay nữ liền trực tiếp rời đi.
Hôm nay vừa vào cái sân này, mới kinh ngạc phát hiện tuy đây là sơn thôn nhỏ, nhưng đồ đạc bên trong còn tốt hơn cả nhà có tiền ở thành phố lớn.
Thấy có người từ trong nhà đi ra, hai thanh niên kia lập tức nói: “Tộc trưởng, bà lão này muốn cưới vợ cho con trai trong nhà, chúng tôi đưa tới cho ngài xem thử.”
Vân Bắc ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, lại rất nhanh thu hồi ánh mắt, sau đó giả bộ một bộ dạng cấp thiết, chào hỏi: “Ông chính là tộc trưởng họ Cô a, tôi coi như gặp được ông rồi.”
“Lão Đại, chuyển hai cái ghế ra đây, cha và người em gái này nói chuyện một chút.” Tộc trưởng hô vào trong nhà một tiếng, một người đàn ông trung niên đi ra.
Trong tay gã cầm hai cái ghế, trực tiếp đặt ở trong sân.
“Em gái, ngồi đi.” Tộc trưởng chào hỏi Vân Bắc ngồi xuống xong, cười hỏi: “Em gái làm sao biết thôn chúng tôi có con gái chờ gả?”
“Chị em già của tôi nói cho tôi biết. Bà ấy nói con gái thôn các ông, lớn lên đẹp không nói, còn có văn hóa. Cưới về nhà, sinh ra cháu trai cháu gái sẽ thông minh hơn. Đây này, bà ấy vừa nói, tôi liền động tâm.”
“Tộc trưởng ông không biết đâu, thằng con trai kia của tôi a, mắt cao hơn đầu. Con gái mười dặm tám thôn quanh nhà chúng tôi, nó đều xem mắt qua rồi, không có một ai lọt vào mắt xanh.”
“Nhìn ra được, em gái rất thương con trai.”
“Đó là, nó chính là do tôi mang thai mười tháng sinh ra, hơn nữa trong nhà chỉ có một mình nó là con, tôi và ông nhà tôi không thương nó thì thương ai?”
Tộc trưởng họ Cô vừa trò chuyện với Vân Bắc, vừa bất động thanh sắc nghe ngóng lai lịch và thông tin của Vân Bắc.
Vân Bắc đã sớm làm bài tập rồi, cho nên trả lời không có chút sơ hở nào.
Nhưng tộc trưởng là một người đa nghi, bởi vì câu trả lời của Vân Bắc không có một chút sơ hở nào ngược lại càng khiến ông ta nghi ngờ.
Vì thế, sau khi ông ta hỏi xong, cười nói với Vân Bắc: “Em gái đường xa mà đến, chắc hẳn cũng mệt rồi. Bà cứ ở lại thôn chúng tôi mấy ngày trước đã, con gái chờ gả trong thôn chúng tôi đều đi ra ngoài làm việc rồi. Đợi tôi gọi bọn nó về rồi nói, bà thấy thế nào.”
“Được a, không thành vấn đề.” Vân Bắc bộ dạng không biết tính toán của tộc trưởng, sảng khoái đồng ý.
Điều này ngược lại khiến tộc trưởng đánh tan vài phần nghi ngờ.
Sau đó, ông ta phân phó hai thanh niên đưa Vân Bắc vào thôn: “Các cậu đưa bà ấy đến từ đường bên kia an trí một chút.”
Nói là an trí, thật ra chính là giam lỏng.
Bên ngoài sân lúc nào cũng có người canh chừng, Vân Bắc muốn rời đi là tuyệt đối không có khả năng.
Cũng may Vân Bắc cũng không định rời đi, cho nên thành thành thật thật ở trong sân nghỉ ngơi. Đợi đến khi nghỉ ngơi tốt rồi, cô liền tìm người giữ cửa tán gẫu.
Lại nói bên phía tộc trưởng, sau khi cho người đưa Vân Bắc xuống, lập tức phân phó con trai cả của mình: “Lão Đại, cho người đi điều tra lai lịch của bà ta.”
“Vâng, cha.” Cô Lão Đại gật đầu, lập tức cho người đi điều tra lai lịch của Vân Bắc.
Lại nói Trần Thành và Triệu Quân, tuy rằng canh giữ trong rừng, nhưng lại rất lo lắng cho hai người Vân Bắc và Tư Nam Chiêu.
Bọn họ cũng muốn đi giúp đỡ, nhưng lại sợ làm hỏng việc của hai người. Cho nên, cho dù lo lắng vô cùng, cũng chỉ có thể đợi trong rừng, sau đó trong lòng không ngừng cầu nguyện Vân Bắc và Tư Nam Chiêu bình an vô sự.
Trong thôn, Vân Bắc đang tán gẫu với người giữ cửa, liền thấy có người đưa cơm tới. Lúc này mới phát hiện, sắc trời bên ngoài đã tối sầm lại, vậy mà đã đến buổi tối rồi.
Cô cười nói cảm ơn người đưa cơm, nhận lấy đồ ăn.
Chẳng qua, khi cô đang định ăn, lại nhịn không được nheo mắt lại.
Cơm nước này có vấn đề a!
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Chỉ là, Vân Bắc vừa đi tới đầu thôn, trên cây bên cạnh đột nhiên nhảy xuống hai người. Bọn họ đứng chắn trước mặt Vân Bắc, hỏi: “Bà là ai? Chạy đến thôn họ Cô làm gì?” Lúc này Vân Bắc là bộ dạng một bà lão, cho nên nhìn thấy hai thanh niên chặn mình lại, làm ra vẻ sợ hãi không nhẹ, vừa vỗ ngực mình, vừa nói: “Chàng trai trẻ, các cậu dọa bà già này sợ chết khiếp.” Thấy Vân Bắc quả thật bộ dạng sợ hãi không nhẹ, hai người ngược lại có chút ngượng ngùng. Tuy nhiên, bọn họ cũng không quên chức trách của mình, lại lần nữa mở miệng hỏi: “Bà lão, bà tới thôn chúng tôi làm gì?” “Tôi tới cưới vợ cho con trai tôi.” Để đánh tan sự nghi ngờ của hai người trước mắt, Vân Bắc cố ý thay đổi khẩu âm của mình. “Cưới vợ chạy đến thôn chúng tôi? Bà lão, bà sẽ không phải bị người ta lừa rồi chứ.” “Sao có thể chứ? Người giới thiệu tôi tới chính là chị em tốt của tôi, bà ấy nói cách đây không lâu vừa cưới một cô con dâu ở thôn các cậu về. Cô con dâu kia của bà ấy tôi cũng đã gặp rồi, thật sự là xinh đẹp vô cùng, văn hóa cũng cao, còn là học sinh cấp ba đấy.” “Tôi chỉ có một đứa con trai bảo bối, nó đã xem mắt hết con gái mười dặm tám thôn quanh nhà tôi rồi, không có một ai nó ưng ý. Đây này, nghe nói con gái chỗ các cậu đều khá xinh đẹp, mới đến thử vận may.” “Nếu thật sự có thể cưới một cô về cho con trai tôi, vậy tôi và ông nhà tôi xuống dưới, cũng có thể ăn nói với liệt tổ liệt tông nhà họ Khương rồi.” Hai người nghe Vân Bắc lải nhải một tràng dài, không khỏi liếc nhau. Thầm nghĩ: Xem ra, đây thật đúng là một bà mẹ vì con trai mà rầu thúi ruột. Hay là, đưa bà ta vào, hỏi ý kiến Tam Gia? Tuy nhiên, có một số việc, vẫn phải nói rõ trước một chút. Vì thế, hai người nhìn Vân Bắc một cái, nói: “Bà lão, con gái thôn chúng tôi không rẻ đâu, bà chắc chắn muốn cưới con dâu ở thôn chúng tôi?” “Con gái thôn các cậu lớn lên đẹp, đắt một chút cũng là nên. Không sao, không sao, tôi và ông nhà tôi từ lúc còn trẻ đã tích cóp tiền cưới vợ cho con trai, hiện tại tích cóp được không ít, hẳn là đủ rồi.” “Được, nếu bà đã nói như vậy, thì chúng tôi đưa bà đi xem thử.” “Vậy thì tốt quá, thật sự là quá cảm ơn các cậu. Chàng trai trẻ, các cậu thật là người tốt a.” Vân Bắc vẻ mặt cảm kích, sau đó đi theo sau hai người, đi về phía trong thôn. Ngược lại là chàng trai trẻ được phát thẻ người tốt, có chút ngượng ngùng. Bọn họ cũng không phải người tốt gì. Nhưng chuyện này, tự mình trong lòng biết là được. Tuy nhiên, bị người ta coi là người tốt, cảm giác đó vẫn rất không tệ. Tư Nam Chiêu ở trong không gian nhìn thấy Vân Bắc đi theo hai người vào thôn, hơi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa nghĩ tới đây là một cái thôn buôn người, anh lại lo lắng. Chỉ là, anh hiện tại cũng không ra được, lo lắng cũng vô dụng. Nhưng không tìm chút việc để làm, anh sợ mình suy nghĩ lung tung. Vì thế, anh đi ra ruộng bên ngoài, chuẩn bị làm chút việc. Chỉ là, anh cho dù đang làm việc, cũng vẫn treo tâm. Không tĩnh tâm được, ngay cả việc cũng làm không xong. Cuối cùng, anh dứt khoát mặc kệ, sau đó ngồi dưới đất nhìn ra bên ngoài không gian. Vân Bắc vào thôn xong, được đưa đến một cái sân. Nơi này Vân Bắc biết, là sân nhà tộc trưởng. Đêm hôm đó, cô đã xem qua cái sân này, cũng biết trong sân có bao nhiêu nhân khẩu. Chỉ là lúc đó là buổi tối, cô không vào nhà đối phương, mà đi dạo một vòng bên ngoài, đại khái nắm rõ bên trong có mấy người, phân biệt là nam hay nữ liền trực tiếp rời đi. Hôm nay vừa vào cái sân này, mới kinh ngạc phát hiện tuy đây là sơn thôn nhỏ, nhưng đồ đạc bên trong còn tốt hơn cả nhà có tiền ở thành phố lớn. Thấy có người từ trong nhà đi ra, hai thanh niên kia lập tức nói: “Tộc trưởng, bà lão này muốn cưới vợ cho con trai trong nhà, chúng tôi đưa tới cho ngài xem thử.” Vân Bắc ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, lại rất nhanh thu hồi ánh mắt, sau đó giả bộ một bộ dạng cấp thiết, chào hỏi: “Ông chính là tộc trưởng họ Cô a, tôi coi như gặp được ông rồi.” “Lão Đại, chuyển hai cái ghế ra đây, cha và người em gái này nói chuyện một chút.” Tộc trưởng hô vào trong nhà một tiếng, một người đàn ông trung niên đi ra. Trong tay gã cầm hai cái ghế, trực tiếp đặt ở trong sân. “Em gái, ngồi đi.” Tộc trưởng chào hỏi Vân Bắc ngồi xuống xong, cười hỏi: “Em gái làm sao biết thôn chúng tôi có con gái chờ gả?” “Chị em già của tôi nói cho tôi biết. Bà ấy nói con gái thôn các ông, lớn lên đẹp không nói, còn có văn hóa. Cưới về nhà, sinh ra cháu trai cháu gái sẽ thông minh hơn. Đây này, bà ấy vừa nói, tôi liền động tâm.” “Tộc trưởng ông không biết đâu, thằng con trai kia của tôi a, mắt cao hơn đầu. Con gái mười dặm tám thôn quanh nhà chúng tôi, nó đều xem mắt qua rồi, không có một ai lọt vào mắt xanh.” “Nhìn ra được, em gái rất thương con trai.” “Đó là, nó chính là do tôi mang thai mười tháng sinh ra, hơn nữa trong nhà chỉ có một mình nó là con, tôi và ông nhà tôi không thương nó thì thương ai?” Tộc trưởng họ Cô vừa trò chuyện với Vân Bắc, vừa bất động thanh sắc nghe ngóng lai lịch và thông tin của Vân Bắc. Vân Bắc đã sớm làm bài tập rồi, cho nên trả lời không có chút sơ hở nào. Nhưng tộc trưởng là một người đa nghi, bởi vì câu trả lời của Vân Bắc không có một chút sơ hở nào ngược lại càng khiến ông ta nghi ngờ. Vì thế, sau khi ông ta hỏi xong, cười nói với Vân Bắc: “Em gái đường xa mà đến, chắc hẳn cũng mệt rồi. Bà cứ ở lại thôn chúng tôi mấy ngày trước đã, con gái chờ gả trong thôn chúng tôi đều đi ra ngoài làm việc rồi. Đợi tôi gọi bọn nó về rồi nói, bà thấy thế nào.” “Được a, không thành vấn đề.” Vân Bắc bộ dạng không biết tính toán của tộc trưởng, sảng khoái đồng ý. Điều này ngược lại khiến tộc trưởng đánh tan vài phần nghi ngờ. Sau đó, ông ta phân phó hai thanh niên đưa Vân Bắc vào thôn: “Các cậu đưa bà ấy đến từ đường bên kia an trí một chút.” Nói là an trí, thật ra chính là giam lỏng. Bên ngoài sân lúc nào cũng có người canh chừng, Vân Bắc muốn rời đi là tuyệt đối không có khả năng. Cũng may Vân Bắc cũng không định rời đi, cho nên thành thành thật thật ở trong sân nghỉ ngơi. Đợi đến khi nghỉ ngơi tốt rồi, cô liền tìm người giữ cửa tán gẫu. Lại nói bên phía tộc trưởng, sau khi cho người đưa Vân Bắc xuống, lập tức phân phó con trai cả của mình: “Lão Đại, cho người đi điều tra lai lịch của bà ta.” “Vâng, cha.” Cô Lão Đại gật đầu, lập tức cho người đi điều tra lai lịch của Vân Bắc. Lại nói Trần Thành và Triệu Quân, tuy rằng canh giữ trong rừng, nhưng lại rất lo lắng cho hai người Vân Bắc và Tư Nam Chiêu. Bọn họ cũng muốn đi giúp đỡ, nhưng lại sợ làm hỏng việc của hai người. Cho nên, cho dù lo lắng vô cùng, cũng chỉ có thể đợi trong rừng, sau đó trong lòng không ngừng cầu nguyện Vân Bắc và Tư Nam Chiêu bình an vô sự. Trong thôn, Vân Bắc đang tán gẫu với người giữ cửa, liền thấy có người đưa cơm tới. Lúc này mới phát hiện, sắc trời bên ngoài đã tối sầm lại, vậy mà đã đến buổi tối rồi. Cô cười nói cảm ơn người đưa cơm, nhận lấy đồ ăn. Chẳng qua, khi cô đang định ăn, lại nhịn không được nheo mắt lại. Cơm nước này có vấn đề a!