Tác giả:

1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…

Chương 4

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… 8.Tắm xong tôi mới phát hiện mình quên mang theo đồ ngủ. Đang định quấn khăn tắm đi ra thì có tiếng gõ cửa.Tôi giật nảy mình. Vào lúc này, nam chính thường sẽ làm ra những chuyện cầm thú không bằng!Tôi cảnh giác hỏi: “Làm gì đấy! Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu! Đừng hòng mà ngủ với tôi lần nữa!”Giọng hắn nhàn nhạt vang lên: “Tôi đưa quần áo cho em thôi.”Hả? Sao tôi lại cảm thấy có chút thất vọng thế này nhỉ?Tôi mở hé cửa, trong tay hắn đúng là đang cầm bộ đồ ngủ của tôi. Tôi giật lấy.Hắn cười cười trêu chọc: “Thất vọng vì tôi không làm gì em à?”Hắn bỗng nhiên ghé sát lại gần tôi: “Hay là lúc này tôi nên xông vào làm chút gì đó nhỉ?”Lúc hắn tiến sát lại, mặt tôi đỏ bừng lên. Cái đồ hỗn đản vô sỉ này, mấy cái "phế liệu màu vàng" lập tức xâm chiếm tâm trí tôi. Tôi oán hận khóa chặt cửa lại, thay quần áo xong đi ra thì thấy hắn đang ngồi trên sô pha xem điện thoại của mình.Tôi chạy lại giật lấy: “Sao anh vào đây được? Anh còn dám xem trộm điện thoại của tôi!”Tôi lập tức nhớ lại chuyện hắn cầm tù tôi, còn lén lút cài định vị theo dõi điện thoại của tôi nữa. Nghĩ đến đó mà tôi uất ức đến đỏ cả mắt.Lần này hắn lại đột nhiên "làm người", kéo tôi ngồi xuống đùi hắn rồi dỗ dành: “Chịu uất ức gì thì nói với chồng nghe xem nào.”“Anh không phải chồng của tôi.” Tôi nghẹn ngào đáp: “Anh chỉ là một tên hỗn đản đã cầm tù tôi, coi tôi là kẻ thế thân thôi!”Khóe miệng hắn giật giật, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Tôi biết mà, đây chính là sự thật rành rành ra đó, hắn không thể chối cãi được.Đến giờ cơm tối, thái tử gia rất tự nhiên muốn ngủ chung phòng với tôi.Tôi cự tuyệt: “Tôi chỉ là một cô giúp việc nhỏ trong nhà anh thôi, không có bán thân cho anh, làm ơn hãy tôn trọng tôi!”Hắn nhìn căn phòng một lượt rồi lại nhìn tôi, lắc đầu: “Tôi sợ tối em đá chăn rồi bị cảm lạnh.”Hắn chẳng thèm quan tâm đến lời tôi nữa, cứ thế đẩy tôi vào phòng rồi đóng cửa lại. Lúc hắn giơ tay muốn ôm lấy tôi, tôi chính trực đẩy hắn ra: “Tôi là người đàng hoàng!”Hắn lại đứng đó cười một cách đầy ẩn ý. Sau đó, y như những gì trong sách đã viết, hắn vươn "ma trảo" về phía tôi.Tôi là nữ chính của truyện NP mà, thân kiều thể nhuyễn, đúng là rất dễ bị người ta đè xuống.9.Ngày hôm sau, tôi nhìn hắn bằng ánh mắt vừa hổ thẹn vừa giận dữ.Hắn nhướng mày: “Em nhìn tôi bằng cái biểu cảm gì thế hả? Chẳng phải em nói em là cô giúp việc nhỏ nhà tôi sao?”“Tôi muốn nghỉ việc!”“Vậy còn tiền phẫu thuật của mẹ em thì tính sao?”

8.

Tắm xong tôi mới phát hiện mình quên mang theo đồ ngủ. 

Đang định quấn khăn tắm đi ra thì có tiếng gõ cửa.

Tôi giật nảy mình. 

Vào lúc này, nam chính thường sẽ làm ra những chuyện cầm thú không bằng!

Tôi cảnh giác hỏi: “Làm gì đấy! Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu! Đừng hòng mà ngủ với tôi lần nữa!”

Giọng hắn nhàn nhạt vang lên: “Tôi đưa quần áo cho em thôi.”

Hả? 

Sao tôi lại cảm thấy có chút thất vọng thế này nhỉ?

Tôi mở hé cửa, trong tay hắn đúng là đang cầm bộ đồ ngủ của tôi. 

Tôi giật lấy.

Hắn cười cười trêu chọc: “Thất vọng vì tôi không làm gì em à?”

Hắn bỗng nhiên ghé sát lại gần tôi: “Hay là lúc này tôi nên xông vào làm chút gì đó nhỉ?”

Lúc hắn tiến sát lại, mặt tôi đỏ bừng lên. 

Cái đồ hỗn đản vô sỉ này, mấy cái "phế liệu màu vàng" lập tức xâm chiếm tâm trí tôi. 

Tôi oán hận khóa chặt cửa lại, thay quần áo xong đi ra thì thấy hắn đang ngồi trên sô pha xem điện thoại của mình.

Tôi chạy lại giật lấy: “Sao anh vào đây được? Anh còn dám xem trộm điện thoại của tôi!”

Tôi lập tức nhớ lại chuyện hắn cầm tù tôi, còn lén lút cài định vị theo dõi điện thoại của tôi nữa. 

Nghĩ đến đó mà tôi uất ức đến đỏ cả mắt.

Lần này hắn lại đột nhiên "làm người", kéo tôi ngồi xuống đùi hắn rồi dỗ dành: “Chịu uất ức gì thì nói với chồng nghe xem nào.”

“Anh không phải chồng của tôi.” Tôi nghẹn ngào đáp: “Anh chỉ là một tên hỗn đản đã cầm tù tôi, coi tôi là kẻ thế thân thôi!”

Khóe miệng hắn giật giật, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. 

Tôi biết mà, đây chính là sự thật rành rành ra đó, hắn không thể chối cãi được.

Đến giờ cơm tối, thái tử gia rất tự nhiên muốn ngủ chung phòng với tôi.

Tôi cự tuyệt: “Tôi chỉ là một cô giúp việc nhỏ trong nhà anh thôi, không có bán thân cho anh, làm ơn hãy tôn trọng tôi!”

Hắn nhìn căn phòng một lượt rồi lại nhìn tôi, lắc đầu: “Tôi sợ tối em đá chăn rồi bị cảm lạnh.”

Hắn chẳng thèm quan tâm đến lời tôi nữa, cứ thế đẩy tôi vào phòng rồi đóng cửa lại. 

Lúc hắn giơ tay muốn ôm lấy tôi, tôi chính trực đẩy hắn ra: “Tôi là người đàng hoàng!”

Hắn lại đứng đó cười một cách đầy ẩn ý. 

Sau đó, y như những gì trong sách đã viết, hắn vươn "ma trảo" về phía tôi.

Tôi là nữ chính của truyện NP mà, thân kiều thể nhuyễn, đúng là rất dễ bị người ta đè xuống.

9.

Ngày hôm sau, tôi nhìn hắn bằng ánh mắt vừa hổ thẹn vừa giận dữ.

Hắn nhướng mày: “Em nhìn tôi bằng cái biểu cảm gì thế hả? Chẳng phải em nói em là cô giúp việc nhỏ nhà tôi sao?”

“Tôi muốn nghỉ việc!”

“Vậy còn tiền phẫu thuật của mẹ em thì tính sao?”

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… 8.Tắm xong tôi mới phát hiện mình quên mang theo đồ ngủ. Đang định quấn khăn tắm đi ra thì có tiếng gõ cửa.Tôi giật nảy mình. Vào lúc này, nam chính thường sẽ làm ra những chuyện cầm thú không bằng!Tôi cảnh giác hỏi: “Làm gì đấy! Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu! Đừng hòng mà ngủ với tôi lần nữa!”Giọng hắn nhàn nhạt vang lên: “Tôi đưa quần áo cho em thôi.”Hả? Sao tôi lại cảm thấy có chút thất vọng thế này nhỉ?Tôi mở hé cửa, trong tay hắn đúng là đang cầm bộ đồ ngủ của tôi. Tôi giật lấy.Hắn cười cười trêu chọc: “Thất vọng vì tôi không làm gì em à?”Hắn bỗng nhiên ghé sát lại gần tôi: “Hay là lúc này tôi nên xông vào làm chút gì đó nhỉ?”Lúc hắn tiến sát lại, mặt tôi đỏ bừng lên. Cái đồ hỗn đản vô sỉ này, mấy cái "phế liệu màu vàng" lập tức xâm chiếm tâm trí tôi. Tôi oán hận khóa chặt cửa lại, thay quần áo xong đi ra thì thấy hắn đang ngồi trên sô pha xem điện thoại của mình.Tôi chạy lại giật lấy: “Sao anh vào đây được? Anh còn dám xem trộm điện thoại của tôi!”Tôi lập tức nhớ lại chuyện hắn cầm tù tôi, còn lén lút cài định vị theo dõi điện thoại của tôi nữa. Nghĩ đến đó mà tôi uất ức đến đỏ cả mắt.Lần này hắn lại đột nhiên "làm người", kéo tôi ngồi xuống đùi hắn rồi dỗ dành: “Chịu uất ức gì thì nói với chồng nghe xem nào.”“Anh không phải chồng của tôi.” Tôi nghẹn ngào đáp: “Anh chỉ là một tên hỗn đản đã cầm tù tôi, coi tôi là kẻ thế thân thôi!”Khóe miệng hắn giật giật, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Tôi biết mà, đây chính là sự thật rành rành ra đó, hắn không thể chối cãi được.Đến giờ cơm tối, thái tử gia rất tự nhiên muốn ngủ chung phòng với tôi.Tôi cự tuyệt: “Tôi chỉ là một cô giúp việc nhỏ trong nhà anh thôi, không có bán thân cho anh, làm ơn hãy tôn trọng tôi!”Hắn nhìn căn phòng một lượt rồi lại nhìn tôi, lắc đầu: “Tôi sợ tối em đá chăn rồi bị cảm lạnh.”Hắn chẳng thèm quan tâm đến lời tôi nữa, cứ thế đẩy tôi vào phòng rồi đóng cửa lại. Lúc hắn giơ tay muốn ôm lấy tôi, tôi chính trực đẩy hắn ra: “Tôi là người đàng hoàng!”Hắn lại đứng đó cười một cách đầy ẩn ý. Sau đó, y như những gì trong sách đã viết, hắn vươn "ma trảo" về phía tôi.Tôi là nữ chính của truyện NP mà, thân kiều thể nhuyễn, đúng là rất dễ bị người ta đè xuống.9.Ngày hôm sau, tôi nhìn hắn bằng ánh mắt vừa hổ thẹn vừa giận dữ.Hắn nhướng mày: “Em nhìn tôi bằng cái biểu cảm gì thế hả? Chẳng phải em nói em là cô giúp việc nhỏ nhà tôi sao?”“Tôi muốn nghỉ việc!”“Vậy còn tiền phẫu thuật của mẹ em thì tính sao?”

Chương 4