Tác giả:

1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…

Chương 7

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Một lát sau anh Kim lên lầu gọi điện thoại. Tôi bảo với thái tử gia là mình muốn đi vệ sinh, hắn quả nhiên không đi theo. Tôi liền quen đường cũ men theo cầu thang phía sau, đi lên tầng ba tìm anh Kim.Tôi thầm may mắn vì mình đã đọc cuốn tiểu thuyết kia vài lần nên biết rõ phòng anh Kim ở đâu. Đứng trước cửa phòng, tôi gõ cửa. Hắn nói vào điện thoại: “Để mai đến công ty nói tiếp, em gái tìm tôi rồi.”Sau khi cúp máy, anh ta xoa đầu tôi hỏi: “Sao thế, mặt mũi uỷ khuất vậy? Có phải Hà Khiên Chu lại bắt nạt em không? Nói cho anh nghe, anh đánh chết hắn!”Tôi "a" một tiếng rồi nhào thẳng vào lòng anh ta: “Anh Kim, anh đưa em đi đi! Hà Khiên Chu cứ nhốt em lại, không cho em tự do, em đau khổ lắm... hu hu hu...”“Anh đưa em đi đi, em nguyện ý gả cho anh! Thật đấy!”14.Anh ta đờ người ra. Ngay sau đó, cách đó không xa vang lên một tiếng cười lạnh.Tôi quay đầu lại, qua làn nước mắt mông lung, tôi thấy thái tử gia, kẻ "âm hồn bất tán", đang đứng ngay gần đó.Tôi sợ hãi nép sát sau lưng anh Kim, hoảng loạn hét lên: “Tôi muốn rời khỏi anh! Tôi không làm kẻ thế thân nữa!”Gương mặt hắn sầm lại: “Em còn ngại một người chồng là quá ít, muốn hưởng thụ cảm giác 'tề nhân chi phúc' sao? Em không sợ nát người à, bố mẹ em mà biết chuyện này thì chắc chắn sẽ đánh chết em trước.”Tôi trừng mắt nhìn hắn.“Mẹ tôi còn đang nằm viện chờ tiền phẫu thuật, vậy mà anh dám nhốt tôi lại, không cho tôi đi thăm mẹ, Đ* c*m th*!”Kim Chi Chi và mẹ Kim đột nhiên từ đâu xuất hiện.Kim Chi Chi hào hứng nói: “Mẹ ơi, hóa ra em gái đang bán mình cứu mẹ kìa!”Tôi cắn môi nhìn gương mặt ác độc của Kim Chi Chi.“Quản cho tốt người đàn ông của cô đi, đừng có để anh ta tới tìm tôi nữa!”Biểu cảm của cô ta nháy mắt trông như bị táo bón. Tôi lại tỏ vẻ nhu nhược đáng thương nhìn anh Kim: “Anh Kim, anh đưa em đi đi, em biết người anh yêu nhất chính là em mà.”“...”Vở kịch khôi hài này kết thúc bằng việc thái tử gia mặt đen như nhọ nồi, lôi tuột tôi lên xe về nhà. Trong lúc đó, bố Kim đang cầm chổi lông gà đuổi đánh anh Kim, hỏi anh ta rốt cuộc đã làm gì tôi. Thế là bữa cơm coi như xong đời.15Không ngờ đến cả anh Kim cũng không cứu nổi tôi.Thái tử gia vừa lái xe vừa mang bộ mặt lạnh tanh. Tôi biết, hắn đang muốn trừng phạt tôi. Mỗi khi hắn bày ra cái vẻ mặt này đều có nghĩa là tôi sắp gặp họa.Hắn chậm rãi mở lời: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người anh em nữa về cho tôi sao?”

Một lát sau anh Kim lên lầu gọi điện thoại. 

Tôi bảo với thái tử gia là mình muốn đi vệ sinh, hắn quả nhiên không đi theo. 

Tôi liền quen đường cũ men theo cầu thang phía sau, đi lên tầng ba tìm anh Kim.

Tôi thầm may mắn vì mình đã đọc cuốn tiểu thuyết kia vài lần nên biết rõ phòng anh Kim ở đâu. 

Đứng trước cửa phòng, tôi gõ cửa. 

Hắn nói vào điện thoại: “Để mai đến công ty nói tiếp, em gái tìm tôi rồi.”

Sau khi cúp máy, anh ta xoa đầu tôi hỏi: “Sao thế, mặt mũi uỷ khuất vậy? Có phải Hà Khiên Chu lại bắt nạt em không? Nói cho anh nghe, anh đánh chết hắn!”

Tôi "a" một tiếng rồi nhào thẳng vào lòng anh ta: “Anh Kim, anh đưa em đi đi! Hà Khiên Chu cứ nhốt em lại, không cho em tự do, em đau khổ lắm... hu hu hu...”

“Anh đưa em đi đi, em nguyện ý gả cho anh! Thật đấy!”

14.

Anh ta đờ người ra. 

Ngay sau đó, cách đó không xa vang lên một tiếng cười lạnh.

Tôi quay đầu lại, qua làn nước mắt mông lung, tôi thấy thái tử gia, kẻ "âm hồn bất tán", đang đứng ngay gần đó.

Tôi sợ hãi nép sát sau lưng anh Kim, hoảng loạn hét lên: “Tôi muốn rời khỏi anh! Tôi không làm kẻ thế thân nữa!”

Gương mặt hắn sầm lại: “Em còn ngại một người chồng là quá ít, muốn hưởng thụ cảm giác 'tề nhân chi phúc' sao? Em không sợ nát người à, bố mẹ em mà biết chuyện này thì chắc chắn sẽ đánh chết em trước.”

Tôi trừng mắt nhìn hắn.

“Mẹ tôi còn đang nằm viện chờ tiền phẫu thuật, vậy mà anh dám nhốt tôi lại, không cho tôi đi thăm mẹ, Đ* c*m th*!”

Kim Chi Chi và mẹ Kim đột nhiên từ đâu xuất hiện.

Kim Chi Chi hào hứng nói: “Mẹ ơi, hóa ra em gái đang bán mình cứu mẹ kìa!”

Tôi cắn môi nhìn gương mặt ác độc của Kim Chi Chi.

“Quản cho tốt người đàn ông của cô đi, đừng có để anh ta tới tìm tôi nữa!”

Biểu cảm của cô ta nháy mắt trông như bị táo bón. 

Tôi lại tỏ vẻ nhu nhược đáng thương nhìn anh Kim: “Anh Kim, anh đưa em đi đi, em biết người anh yêu nhất chính là em mà.”

“...”

Vở kịch khôi hài này kết thúc bằng việc thái tử gia mặt đen như nhọ nồi, lôi tuột tôi lên xe về nhà. 

Trong lúc đó, bố Kim đang cầm chổi lông gà đuổi đánh anh Kim, hỏi anh ta rốt cuộc đã làm gì tôi. 

Thế là bữa cơm coi như xong đời.

15

Không ngờ đến cả anh Kim cũng không cứu nổi tôi.

Thái tử gia vừa lái xe vừa mang bộ mặt lạnh tanh. 

Tôi biết, hắn đang muốn trừng phạt tôi. 

Mỗi khi hắn bày ra cái vẻ mặt này đều có nghĩa là tôi sắp gặp họa.

Hắn chậm rãi mở lời: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người anh em nữa về cho tôi sao?”

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Một lát sau anh Kim lên lầu gọi điện thoại. Tôi bảo với thái tử gia là mình muốn đi vệ sinh, hắn quả nhiên không đi theo. Tôi liền quen đường cũ men theo cầu thang phía sau, đi lên tầng ba tìm anh Kim.Tôi thầm may mắn vì mình đã đọc cuốn tiểu thuyết kia vài lần nên biết rõ phòng anh Kim ở đâu. Đứng trước cửa phòng, tôi gõ cửa. Hắn nói vào điện thoại: “Để mai đến công ty nói tiếp, em gái tìm tôi rồi.”Sau khi cúp máy, anh ta xoa đầu tôi hỏi: “Sao thế, mặt mũi uỷ khuất vậy? Có phải Hà Khiên Chu lại bắt nạt em không? Nói cho anh nghe, anh đánh chết hắn!”Tôi "a" một tiếng rồi nhào thẳng vào lòng anh ta: “Anh Kim, anh đưa em đi đi! Hà Khiên Chu cứ nhốt em lại, không cho em tự do, em đau khổ lắm... hu hu hu...”“Anh đưa em đi đi, em nguyện ý gả cho anh! Thật đấy!”14.Anh ta đờ người ra. Ngay sau đó, cách đó không xa vang lên một tiếng cười lạnh.Tôi quay đầu lại, qua làn nước mắt mông lung, tôi thấy thái tử gia, kẻ "âm hồn bất tán", đang đứng ngay gần đó.Tôi sợ hãi nép sát sau lưng anh Kim, hoảng loạn hét lên: “Tôi muốn rời khỏi anh! Tôi không làm kẻ thế thân nữa!”Gương mặt hắn sầm lại: “Em còn ngại một người chồng là quá ít, muốn hưởng thụ cảm giác 'tề nhân chi phúc' sao? Em không sợ nát người à, bố mẹ em mà biết chuyện này thì chắc chắn sẽ đánh chết em trước.”Tôi trừng mắt nhìn hắn.“Mẹ tôi còn đang nằm viện chờ tiền phẫu thuật, vậy mà anh dám nhốt tôi lại, không cho tôi đi thăm mẹ, Đ* c*m th*!”Kim Chi Chi và mẹ Kim đột nhiên từ đâu xuất hiện.Kim Chi Chi hào hứng nói: “Mẹ ơi, hóa ra em gái đang bán mình cứu mẹ kìa!”Tôi cắn môi nhìn gương mặt ác độc của Kim Chi Chi.“Quản cho tốt người đàn ông của cô đi, đừng có để anh ta tới tìm tôi nữa!”Biểu cảm của cô ta nháy mắt trông như bị táo bón. Tôi lại tỏ vẻ nhu nhược đáng thương nhìn anh Kim: “Anh Kim, anh đưa em đi đi, em biết người anh yêu nhất chính là em mà.”“...”Vở kịch khôi hài này kết thúc bằng việc thái tử gia mặt đen như nhọ nồi, lôi tuột tôi lên xe về nhà. Trong lúc đó, bố Kim đang cầm chổi lông gà đuổi đánh anh Kim, hỏi anh ta rốt cuộc đã làm gì tôi. Thế là bữa cơm coi như xong đời.15Không ngờ đến cả anh Kim cũng không cứu nổi tôi.Thái tử gia vừa lái xe vừa mang bộ mặt lạnh tanh. Tôi biết, hắn đang muốn trừng phạt tôi. Mỗi khi hắn bày ra cái vẻ mặt này đều có nghĩa là tôi sắp gặp họa.Hắn chậm rãi mở lời: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người anh em nữa về cho tôi sao?”

Chương 7