1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…
Chương 14
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… 28Bố mẹ tôi cũng đã tới. Chính là những người mà lúc trước tôi nhận nhầm thành mẹ của Kim Chi Chi, còn buông lời lạnh nhạt với bà ấy.Chị gái tôi cũng đến luôn. Người mà tôi cứ ngỡ là "chính chủ" Kim Chi Chi, còn nhìn chị ấy bằng ánh mắt oán độc vì tưởng là tình địch.Chẳng trách lúc đó biểu cảm của chị ấy lại khó coi như bị táo bón vậy.Tôi xun xoe chạy tới, giọng ngọt xớt: “Mẹ ơi… Bố ơi …Chị yêu ơi…”“Đừng!” Mẹ tôi đưa một tay chặn đứng tư thế định nhào tới của tôi.“Mẹ đây không có cái phúc khí đó đâu. Mẹ chỉ là mẹ của 'nữ phụ ác độc' thôi, không dám nhận làm mẹ của 'nữ chính bi kịch' như con đâu. Chẳng phải con nói mẹ con đang bị bệnh nằm viện, con phải bán mình cứu mẹ sao?”Tôi vừa định quay sang cầu cứu chị gái để chị ấy giải vây giúp mình. Chị tôi đã ngắt lời ngay lập tức: “Đừng nhìn chị, chị chính là cái hạng nữ phụ ác độc chuyên đi phá hoại chân ái của em đây.”“Bố ơi...”Cũng may là bố không chấp nhặt với tôi. Bố xoa đầu tôi bảo: “Sau này con đừng có xuống bếp nữa. Lần này may mà chỉ là tinh thần thác loạn một chút, lần sau mà tự 'tiễn' mình đi luôn thì cả nhà ta biết làm thế nào đây?”Tôi ngoan ngoãn gật đầu, lại tiếp tục dính lấy mẹ và chị gái để làm nũng. Hai người họ cuối cùng cũng bị tôi mài cho đến mất hết cả tính khí.29Hiện tại xem ra, người đáng lẽ phải tức giận nhất là chồng tôi thì lại chẳng thấy nổi giận gì. Trong lòng tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.Buổi tối, cả nhà tập trung ăn cơm tại nhà bố mẹ tôi. Anh trai tôi đi mở rộng nghiệp vụ ở chi nhánh nước ngoài, đi biền biệt một năm mới về nên tôi tự nhiên muốn gần gũi với anh nhiều một chút. Hơn nữa kỳ nghỉ phép lần này của tôi chỉ có một tháng, nghỉ xong lại phải vào đoàn phim, thời gian đoàn tụ với gia đình thực sự rất ít.Ăn cơm xong, chồng tôi bảo đêm nay hai vợ chồng sẽ ngủ lại nhà bố mẹ. Tôi thấy vậy cũng tốt. Vốn dĩ tôi còn định giải thích với anh ấy về mấy lời hồ ngôn loạn ngữ lúc trước. Cứ nghĩ lại là tôi thấy hổ thẹn muốn độn thổ.Lúc đó hắn nói: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người anh em nữa về cho tôi sao?”Và câu trả lời của tôi là: “Đây là thiết lập của cốt truyện, tôi phải tôn trọng sự phát triển của cốt truyện! Cho nên anh đừng có cản đường tôi nữa!”Tôi còn ôm chầm lấy anh trai mình bảo muốn gả cho anh ấy. Tôi còn mơ ước cả mấy gã bạn thân của chồng nữa chứ... Má ơi! Cái nấm độc này đúng là hại người quá đi mất!
28
Bố mẹ tôi cũng đã tới.
Chính là những người mà lúc trước tôi nhận nhầm thành mẹ của Kim Chi Chi, còn buông lời lạnh nhạt với bà ấy.
Chị gái tôi cũng đến luôn.
Người mà tôi cứ ngỡ là "chính chủ" Kim Chi Chi, còn nhìn chị ấy bằng ánh mắt oán độc vì tưởng là tình địch.
Chẳng trách lúc đó biểu cảm của chị ấy lại khó coi như bị táo bón vậy.
Tôi xun xoe chạy tới, giọng ngọt xớt: “Mẹ ơi… Bố ơi …Chị yêu ơi…”
“Đừng!”
Mẹ tôi đưa một tay chặn đứng tư thế định nhào tới của tôi.
“Mẹ đây không có cái phúc khí đó đâu. Mẹ chỉ là mẹ của 'nữ phụ ác độc' thôi, không dám nhận làm mẹ của 'nữ chính bi kịch' như con đâu. Chẳng phải con nói mẹ con đang bị bệnh nằm viện, con phải bán mình cứu mẹ sao?”
Tôi vừa định quay sang cầu cứu chị gái để chị ấy giải vây giúp mình.
Chị tôi đã ngắt lời ngay lập tức: “Đừng nhìn chị, chị chính là cái hạng nữ phụ ác độc chuyên đi phá hoại chân ái của em đây.”
“Bố ơi...”
Cũng may là bố không chấp nhặt với tôi.
Bố xoa đầu tôi bảo: “Sau này con đừng có xuống bếp nữa. Lần này may mà chỉ là tinh thần thác loạn một chút, lần sau mà tự 'tiễn' mình đi luôn thì cả nhà ta biết làm thế nào đây?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, lại tiếp tục dính lấy mẹ và chị gái để làm nũng.
Hai người họ cuối cùng cũng bị tôi mài cho đến mất hết cả tính khí.
29
Hiện tại xem ra, người đáng lẽ phải tức giận nhất là chồng tôi thì lại chẳng thấy nổi giận gì.
Trong lòng tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối, cả nhà tập trung ăn cơm tại nhà bố mẹ tôi.
Anh trai tôi đi mở rộng nghiệp vụ ở chi nhánh nước ngoài, đi biền biệt một năm mới về nên tôi tự nhiên muốn gần gũi với anh nhiều một chút.
Hơn nữa kỳ nghỉ phép lần này của tôi chỉ có một tháng, nghỉ xong lại phải vào đoàn phim, thời gian đoàn tụ với gia đình thực sự rất ít.
Ăn cơm xong, chồng tôi bảo đêm nay hai vợ chồng sẽ ngủ lại nhà bố mẹ.
Tôi thấy vậy cũng tốt.
Vốn dĩ tôi còn định giải thích với anh ấy về mấy lời hồ ngôn loạn ngữ lúc trước.
Cứ nghĩ lại là tôi thấy hổ thẹn muốn độn thổ.
Lúc đó hắn nói: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người anh em nữa về cho tôi sao?”
Và câu trả lời của tôi là: “Đây là thiết lập của cốt truyện, tôi phải tôn trọng sự phát triển của cốt truyện! Cho nên anh đừng có cản đường tôi nữa!”
Tôi còn ôm chầm lấy anh trai mình bảo muốn gả cho anh ấy.
Tôi còn mơ ước cả mấy gã bạn thân của chồng nữa chứ... Má ơi!
Cái nấm độc này đúng là hại người quá đi mất!
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… 28Bố mẹ tôi cũng đã tới. Chính là những người mà lúc trước tôi nhận nhầm thành mẹ của Kim Chi Chi, còn buông lời lạnh nhạt với bà ấy.Chị gái tôi cũng đến luôn. Người mà tôi cứ ngỡ là "chính chủ" Kim Chi Chi, còn nhìn chị ấy bằng ánh mắt oán độc vì tưởng là tình địch.Chẳng trách lúc đó biểu cảm của chị ấy lại khó coi như bị táo bón vậy.Tôi xun xoe chạy tới, giọng ngọt xớt: “Mẹ ơi… Bố ơi …Chị yêu ơi…”“Đừng!” Mẹ tôi đưa một tay chặn đứng tư thế định nhào tới của tôi.“Mẹ đây không có cái phúc khí đó đâu. Mẹ chỉ là mẹ của 'nữ phụ ác độc' thôi, không dám nhận làm mẹ của 'nữ chính bi kịch' như con đâu. Chẳng phải con nói mẹ con đang bị bệnh nằm viện, con phải bán mình cứu mẹ sao?”Tôi vừa định quay sang cầu cứu chị gái để chị ấy giải vây giúp mình. Chị tôi đã ngắt lời ngay lập tức: “Đừng nhìn chị, chị chính là cái hạng nữ phụ ác độc chuyên đi phá hoại chân ái của em đây.”“Bố ơi...”Cũng may là bố không chấp nhặt với tôi. Bố xoa đầu tôi bảo: “Sau này con đừng có xuống bếp nữa. Lần này may mà chỉ là tinh thần thác loạn một chút, lần sau mà tự 'tiễn' mình đi luôn thì cả nhà ta biết làm thế nào đây?”Tôi ngoan ngoãn gật đầu, lại tiếp tục dính lấy mẹ và chị gái để làm nũng. Hai người họ cuối cùng cũng bị tôi mài cho đến mất hết cả tính khí.29Hiện tại xem ra, người đáng lẽ phải tức giận nhất là chồng tôi thì lại chẳng thấy nổi giận gì. Trong lòng tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.Buổi tối, cả nhà tập trung ăn cơm tại nhà bố mẹ tôi. Anh trai tôi đi mở rộng nghiệp vụ ở chi nhánh nước ngoài, đi biền biệt một năm mới về nên tôi tự nhiên muốn gần gũi với anh nhiều một chút. Hơn nữa kỳ nghỉ phép lần này của tôi chỉ có một tháng, nghỉ xong lại phải vào đoàn phim, thời gian đoàn tụ với gia đình thực sự rất ít.Ăn cơm xong, chồng tôi bảo đêm nay hai vợ chồng sẽ ngủ lại nhà bố mẹ. Tôi thấy vậy cũng tốt. Vốn dĩ tôi còn định giải thích với anh ấy về mấy lời hồ ngôn loạn ngữ lúc trước. Cứ nghĩ lại là tôi thấy hổ thẹn muốn độn thổ.Lúc đó hắn nói: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người anh em nữa về cho tôi sao?”Và câu trả lời của tôi là: “Đây là thiết lập của cốt truyện, tôi phải tôn trọng sự phát triển của cốt truyện! Cho nên anh đừng có cản đường tôi nữa!”Tôi còn ôm chầm lấy anh trai mình bảo muốn gả cho anh ấy. Tôi còn mơ ước cả mấy gã bạn thân của chồng nữa chứ... Má ơi! Cái nấm độc này đúng là hại người quá đi mất!