1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…
Chương 17
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Nhạc chuyển sang giai điệu nhẹ nhàng, khách khứa bắt đầu tự giác tìm bạn nhảy. Hắn nhìn thấy Kim Chi Chi bị mẹ xách tai lôi lên lầu. Một lát sau, Kim Vân Thâm đi tới với vẻ mặt như vừa trải qua một cơn kinh hoàng, nói với họ.“Em gái tôi bảo chuẩn bị một điệu nhảy, mẹ tôi cứ tưởng là múa truyền thống vì hồi nhỏ nó có học qua, ai ngờ lại thành ra thế này, thật nực cười quá.”Cậu bạn của hắn bồi thêm: “Em gái cậu đúng là một kẻ dở hơi chính hiệu.”Chẳng bao lâu sau, Kim Chi Chi thay một bộ váy công chúa màu trắng rồi đi xuống lầu.4.Cô tìm đến chỗ anh trai, thấy anh đang đứng cùng vài vị khách. Ngay lập tức, đôi mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy người đẹp trai nhất đám, chính là Hà Khiên Chu.Tiện tay cầm lấy một ly rượu vang đỏ, cô uống cạn sạch một hơi, hoàn toàn quên sạch lời mẹ vừa mới dặn dò ban nãy. Sau đó, cô tự cho là mình rất ưu nhã tiến đến trước mặt Hà Khiên Chu, gương mặt đỏ bừng vì men rượu, tự giới thiệu.“Chào anh, tôi tên là Kim Chi Chi, anh có thể gọi tôi là Kim Kim, hoặc là Chi Chi cũng được. Nhưng tôi khuyên anh nên gọi tôi là bảo bối, vì mẹ tôi cũng gọi tôi như thế đấy.”Anh trai cô ngớ người. Hà Khiên Chu cũng ngớ người. Chỉ có cậu bạn đi cùng hắn là không ngớ người, còn trêu chọc lại: “Vậy còn tôi, tôi nên gọi cô là gì?”Kim Chi Chi liếc nhìn cậu bạn một cái, vẫn rất lịch sự đáp: “Anh có thể gọi tôi là bố.”Cậu bạn nghe xong chẳng biết nên cười hay nên mếu. Dù sao trông cô nàng vẫn còn nồng mùi sữa, rõ ràng là một học sinh cấp ba, hơn nữa ai tinh mắt cũng thấy cô ấy đang say khướt rồi.Anh trai cô vội vàng lên tiếng xin lỗi thay cô ấy.5.Cô hoàn toàn chẳng quan tâm đến xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào Hà Khiên Chu rồi hỏi: “Anh có muốn khiêu vũ không? Tôi nhảy giỏi lắm, tôi có thể nhảy cùng anh.”Nói đoạn, cô đặt tay lên eo hắn, kéo thẳng hắn vào sàn nhảy, mặc kệ anh trai mình đứng đó lo lắng suông.Lúc hắn ôm cô khiêu vũ, cô rất chăm chú nhìn hắn rồi cười ngây ngô: “Anh đẹp trai thật đấy, anh có bạn gái chưa?”Hắn mỉm cười, lắc đầu. Cô cũng cười theo, trông có vẻ rất ngại ngùng: “Thật là trùng hợp quá, tôi cũng chưa có bạn trai này.”Hắn cúi xuống nhìn chân mình: “Em dẫm vào chân tôi rồi.”Cô lập tức xin lỗi: “Ôi tôi xin lỗi, hay là anh dẫm lại đi.”Hắn dắt tay cô xoay một vòng, cô nàng suýt chút nữa là chóng mặt đến mức ngã ngửa, đành mềm nhũn dựa vào người hắn, lẩm bẩm: “Hình như... có động đất thì phải…”Nói xong, cô ấy cứ thế ngủ thiếp đi ngay trên vai hắn. Bố mẹ cô đứng nhìn mà suýt chút nữa thì tức chết tại chỗ.
Nhạc chuyển sang giai điệu nhẹ nhàng, khách khứa bắt đầu tự giác tìm bạn nhảy.
Hắn nhìn thấy Kim Chi Chi bị mẹ xách tai lôi lên lầu.
Một lát sau, Kim Vân Thâm đi tới với vẻ mặt như vừa trải qua một cơn kinh hoàng, nói với họ.
“Em gái tôi bảo chuẩn bị một điệu nhảy, mẹ tôi cứ tưởng là múa truyền thống vì hồi nhỏ nó có học qua, ai ngờ lại thành ra thế này, thật nực cười quá.”
Cậu bạn của hắn bồi thêm: “Em gái cậu đúng là một kẻ dở hơi chính hiệu.”
Chẳng bao lâu sau, Kim Chi Chi thay một bộ váy công chúa màu trắng rồi đi xuống lầu.
4.
Cô tìm đến chỗ anh trai, thấy anh đang đứng cùng vài vị khách.
Ngay lập tức, đôi mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy người đẹp trai nhất đám, chính là Hà Khiên Chu.
Tiện tay cầm lấy một ly rượu vang đỏ, cô uống cạn sạch một hơi, hoàn toàn quên sạch lời mẹ vừa mới dặn dò ban nãy.
Sau đó, cô tự cho là mình rất ưu nhã tiến đến trước mặt Hà Khiên Chu, gương mặt đỏ bừng vì men rượu, tự giới thiệu.
“Chào anh, tôi tên là Kim Chi Chi, anh có thể gọi tôi là Kim Kim, hoặc là Chi Chi cũng được. Nhưng tôi khuyên anh nên gọi tôi là bảo bối, vì mẹ tôi cũng gọi tôi như thế đấy.”
Anh trai cô ngớ người.
Hà Khiên Chu cũng ngớ người.
Chỉ có cậu bạn đi cùng hắn là không ngớ người, còn trêu chọc lại: “Vậy còn tôi, tôi nên gọi cô là gì?”
Kim Chi Chi liếc nhìn cậu bạn một cái, vẫn rất lịch sự đáp: “Anh có thể gọi tôi là bố.”
Cậu bạn nghe xong chẳng biết nên cười hay nên mếu.
Dù sao trông cô nàng vẫn còn nồng mùi sữa, rõ ràng là một học sinh cấp ba, hơn nữa ai tinh mắt cũng thấy cô ấy đang say khướt rồi.
Anh trai cô vội vàng lên tiếng xin lỗi thay cô ấy.
5.
Cô hoàn toàn chẳng quan tâm đến xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào Hà Khiên Chu rồi hỏi: “Anh có muốn khiêu vũ không? Tôi nhảy giỏi lắm, tôi có thể nhảy cùng anh.”
Nói đoạn, cô đặt tay lên eo hắn, kéo thẳng hắn vào sàn nhảy, mặc kệ anh trai mình đứng đó lo lắng suông.
Lúc hắn ôm cô khiêu vũ, cô rất chăm chú nhìn hắn rồi cười ngây ngô: “Anh đẹp trai thật đấy, anh có bạn gái chưa?”
Hắn mỉm cười, lắc đầu.
Cô cũng cười theo, trông có vẻ rất ngại ngùng: “Thật là trùng hợp quá, tôi cũng chưa có bạn trai này.”
Hắn cúi xuống nhìn chân mình: “Em dẫm vào chân tôi rồi.”
Cô lập tức xin lỗi: “Ôi tôi xin lỗi, hay là anh dẫm lại đi.”
Hắn dắt tay cô xoay một vòng, cô nàng suýt chút nữa là chóng mặt đến mức ngã ngửa, đành mềm nhũn dựa vào người hắn, lẩm bẩm: “Hình như... có động đất thì phải…”
Nói xong, cô ấy cứ thế ngủ thiếp đi ngay trên vai hắn.
Bố mẹ cô đứng nhìn mà suýt chút nữa thì tức chết tại chỗ.
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Nhạc chuyển sang giai điệu nhẹ nhàng, khách khứa bắt đầu tự giác tìm bạn nhảy. Hắn nhìn thấy Kim Chi Chi bị mẹ xách tai lôi lên lầu. Một lát sau, Kim Vân Thâm đi tới với vẻ mặt như vừa trải qua một cơn kinh hoàng, nói với họ.“Em gái tôi bảo chuẩn bị một điệu nhảy, mẹ tôi cứ tưởng là múa truyền thống vì hồi nhỏ nó có học qua, ai ngờ lại thành ra thế này, thật nực cười quá.”Cậu bạn của hắn bồi thêm: “Em gái cậu đúng là một kẻ dở hơi chính hiệu.”Chẳng bao lâu sau, Kim Chi Chi thay một bộ váy công chúa màu trắng rồi đi xuống lầu.4.Cô tìm đến chỗ anh trai, thấy anh đang đứng cùng vài vị khách. Ngay lập tức, đôi mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy người đẹp trai nhất đám, chính là Hà Khiên Chu.Tiện tay cầm lấy một ly rượu vang đỏ, cô uống cạn sạch một hơi, hoàn toàn quên sạch lời mẹ vừa mới dặn dò ban nãy. Sau đó, cô tự cho là mình rất ưu nhã tiến đến trước mặt Hà Khiên Chu, gương mặt đỏ bừng vì men rượu, tự giới thiệu.“Chào anh, tôi tên là Kim Chi Chi, anh có thể gọi tôi là Kim Kim, hoặc là Chi Chi cũng được. Nhưng tôi khuyên anh nên gọi tôi là bảo bối, vì mẹ tôi cũng gọi tôi như thế đấy.”Anh trai cô ngớ người. Hà Khiên Chu cũng ngớ người. Chỉ có cậu bạn đi cùng hắn là không ngớ người, còn trêu chọc lại: “Vậy còn tôi, tôi nên gọi cô là gì?”Kim Chi Chi liếc nhìn cậu bạn một cái, vẫn rất lịch sự đáp: “Anh có thể gọi tôi là bố.”Cậu bạn nghe xong chẳng biết nên cười hay nên mếu. Dù sao trông cô nàng vẫn còn nồng mùi sữa, rõ ràng là một học sinh cấp ba, hơn nữa ai tinh mắt cũng thấy cô ấy đang say khướt rồi.Anh trai cô vội vàng lên tiếng xin lỗi thay cô ấy.5.Cô hoàn toàn chẳng quan tâm đến xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào Hà Khiên Chu rồi hỏi: “Anh có muốn khiêu vũ không? Tôi nhảy giỏi lắm, tôi có thể nhảy cùng anh.”Nói đoạn, cô đặt tay lên eo hắn, kéo thẳng hắn vào sàn nhảy, mặc kệ anh trai mình đứng đó lo lắng suông.Lúc hắn ôm cô khiêu vũ, cô rất chăm chú nhìn hắn rồi cười ngây ngô: “Anh đẹp trai thật đấy, anh có bạn gái chưa?”Hắn mỉm cười, lắc đầu. Cô cũng cười theo, trông có vẻ rất ngại ngùng: “Thật là trùng hợp quá, tôi cũng chưa có bạn trai này.”Hắn cúi xuống nhìn chân mình: “Em dẫm vào chân tôi rồi.”Cô lập tức xin lỗi: “Ôi tôi xin lỗi, hay là anh dẫm lại đi.”Hắn dắt tay cô xoay một vòng, cô nàng suýt chút nữa là chóng mặt đến mức ngã ngửa, đành mềm nhũn dựa vào người hắn, lẩm bẩm: “Hình như... có động đất thì phải…”Nói xong, cô ấy cứ thế ngủ thiếp đi ngay trên vai hắn. Bố mẹ cô đứng nhìn mà suýt chút nữa thì tức chết tại chỗ.