Tác giả:

1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…

Chương 22

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… “Là không cho em trèo tường ra ngoài tìm tôi, chứ bình thường em vẫn có thể đến mà.”“Muộn rồi!” Cô nước mắt lưng tròng nói: “Bố mẹ em không cho phép nữa!”Đúng là người nghe cũng thấy thương xót, kẻ thấy cũng muốn rơi lệ.“Vậy thì để tôi đến tìm em.”Kể từ đó, hắn thường xuyên đứng đợi ở cổng trường vào mỗi chiều thứ Sáu khi cô tan học, lúc thì đưa cô về nhà, lúc thì mời cả đám bạn của cô đi ăn. Đám trẻ con kia thực sự là những "bóng đèn" công suất lớn vô cùng nhiệt tình.16.Vào sinh nhật 17 tuổi của Kim Chi Chi, bố mẹ Kim cũng tổ chức tiệc cho cô. Nhưng bữa tiệc này, những người được mời đều là do cô tự chọn.Hà Khiên Chu cũng đến. Căn biệt thự lúc này tràn ngập bạn bè và bạn học của cô. Hắn thậm chí còn nhìn thấy cả gia sư của cô, một nam sinh viên có ngoại hình khá thanh tú. Hai người trông rất thân thiết, điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy không mấy thoải mái.Hắn tặng cô một chiếc máy ảnh làm quà. Cô thẹn thùng nói lời cảm ơn.Người lớn tự giác để lại không gian cho đám trẻ. Hắn ngồi nói chuyện cùng bố mẹ cô ngoài ban công. Qua lớp cửa kính sát đất, hắn nhìn thấy họ đang khiêu vũ, không khí chẳng khác nào một buổi dạ vũ thực thụ. Cô thậm chí còn thay đổi vài bạn nhảy.Hắn nới lỏng cà vạt. Hắn đi thẳng từ công ty đến đây nên vẫn còn mặc lễ phục. Khi được bố mẹ cô tiễn ra về, hắn vô tình nghe thấy cô đang hẹn với anh gia sư ngày mai đi mua sách bài tập mới.17.Buổi tối hôm đó, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định gọi điện cho cô. Giọng nói hào hứng của cô truyền đến từ đầu dây bên kia. Hắn bảo ngày mai hắn vừa hay có thời gian rảnh, có thể đi mua sách cùng cô.Hai người thầm hiểu ý nhau, hẹn gặp tại một quán cà phê cách nhà cô không xa. Cảm giác cứ như thể địa hạ đảng đang bí mật liên lạc vậy.Vừa đến quán cà phê, cô đã lẻn ngay vào nhà vệ sinh để dặm lại một lớp trang điểm hoàn chỉnh. Kỹ thuật của cô đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, có vẻ như gần đây cô đang tích cực học tập.Ý trời chẳng chiều lòng người, trời đổ mưa. Hắn cầm ô che cho cô. Cô thẹn thùng nép sát vào người hắn, ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên cơ thể hắn mà cảm tưởng như mình có thể thăng thiên ngay lập tức. Hắn rất muốn ôm lấy cô nhưng đã kịp kìm nén lại.Hai người bước vào hiệu sách lớn nhất thành phố. Nhìn đống tạp chí và truyện tranh rực rỡ sắc màu, cô không thể rời bước nổi. Trông cô như kẻ "chết đói" đứng đó ngốn ngấu từng trang sách, vừa xem vừa nói với hắn.

“Là không cho em trèo tường ra ngoài tìm tôi, chứ bình thường em vẫn có thể đến mà.”

“Muộn rồi!” 

Cô nước mắt lưng tròng nói: “Bố mẹ em không cho phép nữa!”

Đúng là người nghe cũng thấy thương xót, kẻ thấy cũng muốn rơi lệ.

“Vậy thì để tôi đến tìm em.”

Kể từ đó, hắn thường xuyên đứng đợi ở cổng trường vào mỗi chiều thứ Sáu khi cô tan học, lúc thì đưa cô về nhà, lúc thì mời cả đám bạn của cô đi ăn. 

Đám trẻ con kia thực sự là những "bóng đèn" công suất lớn vô cùng nhiệt tình.

16.

Vào sinh nhật 17 tuổi của Kim Chi Chi, bố mẹ Kim cũng tổ chức tiệc cho cô. 

Nhưng bữa tiệc này, những người được mời đều là do cô tự chọn.

Hà Khiên Chu cũng đến. 

Căn biệt thự lúc này tràn ngập bạn bè và bạn học của cô. 

Hắn thậm chí còn nhìn thấy cả gia sư của cô, một nam sinh viên có ngoại hình khá thanh tú. 

Hai người trông rất thân thiết, điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy không mấy thoải mái.

Hắn tặng cô một chiếc máy ảnh làm quà. 

Cô thẹn thùng nói lời cảm ơn.

Người lớn tự giác để lại không gian cho đám trẻ. 

Hắn ngồi nói chuyện cùng bố mẹ cô ngoài ban công. 

Qua lớp cửa kính sát đất, hắn nhìn thấy họ đang khiêu vũ, không khí chẳng khác nào một buổi dạ vũ thực thụ. 

Cô thậm chí còn thay đổi vài bạn nhảy.

Hắn nới lỏng cà vạt. 

Hắn đi thẳng từ công ty đến đây nên vẫn còn mặc lễ phục. 

Khi được bố mẹ cô tiễn ra về, hắn vô tình nghe thấy cô đang hẹn với anh gia sư ngày mai đi mua sách bài tập mới.

17.

Buổi tối hôm đó, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định gọi điện cho cô. 

Giọng nói hào hứng của cô truyền đến từ đầu dây bên kia. 

Hắn bảo ngày mai hắn vừa hay có thời gian rảnh, có thể đi mua sách cùng cô.

Hai người thầm hiểu ý nhau, hẹn gặp tại một quán cà phê cách nhà cô không xa. 

Cảm giác cứ như thể địa hạ đảng đang bí mật liên lạc vậy.

Vừa đến quán cà phê, cô đã lẻn ngay vào nhà vệ sinh để dặm lại một lớp trang điểm hoàn chỉnh. 

Kỹ thuật của cô đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, có vẻ như gần đây cô đang tích cực học tập.

Ý trời chẳng chiều lòng người, trời đổ mưa. 

Hắn cầm ô che cho cô. 

Cô thẹn thùng nép sát vào người hắn, ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên cơ thể hắn mà cảm tưởng như mình có thể thăng thiên ngay lập tức. 

Hắn rất muốn ôm lấy cô nhưng đã kịp kìm nén lại.

Hai người bước vào hiệu sách lớn nhất thành phố. 

Nhìn đống tạp chí và truyện tranh rực rỡ sắc màu, cô không thể rời bước nổi. 

Trông cô như kẻ "chết đói" đứng đó ngốn ngấu từng trang sách, vừa xem vừa nói với hắn.

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… “Là không cho em trèo tường ra ngoài tìm tôi, chứ bình thường em vẫn có thể đến mà.”“Muộn rồi!” Cô nước mắt lưng tròng nói: “Bố mẹ em không cho phép nữa!”Đúng là người nghe cũng thấy thương xót, kẻ thấy cũng muốn rơi lệ.“Vậy thì để tôi đến tìm em.”Kể từ đó, hắn thường xuyên đứng đợi ở cổng trường vào mỗi chiều thứ Sáu khi cô tan học, lúc thì đưa cô về nhà, lúc thì mời cả đám bạn của cô đi ăn. Đám trẻ con kia thực sự là những "bóng đèn" công suất lớn vô cùng nhiệt tình.16.Vào sinh nhật 17 tuổi của Kim Chi Chi, bố mẹ Kim cũng tổ chức tiệc cho cô. Nhưng bữa tiệc này, những người được mời đều là do cô tự chọn.Hà Khiên Chu cũng đến. Căn biệt thự lúc này tràn ngập bạn bè và bạn học của cô. Hắn thậm chí còn nhìn thấy cả gia sư của cô, một nam sinh viên có ngoại hình khá thanh tú. Hai người trông rất thân thiết, điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy không mấy thoải mái.Hắn tặng cô một chiếc máy ảnh làm quà. Cô thẹn thùng nói lời cảm ơn.Người lớn tự giác để lại không gian cho đám trẻ. Hắn ngồi nói chuyện cùng bố mẹ cô ngoài ban công. Qua lớp cửa kính sát đất, hắn nhìn thấy họ đang khiêu vũ, không khí chẳng khác nào một buổi dạ vũ thực thụ. Cô thậm chí còn thay đổi vài bạn nhảy.Hắn nới lỏng cà vạt. Hắn đi thẳng từ công ty đến đây nên vẫn còn mặc lễ phục. Khi được bố mẹ cô tiễn ra về, hắn vô tình nghe thấy cô đang hẹn với anh gia sư ngày mai đi mua sách bài tập mới.17.Buổi tối hôm đó, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định gọi điện cho cô. Giọng nói hào hứng của cô truyền đến từ đầu dây bên kia. Hắn bảo ngày mai hắn vừa hay có thời gian rảnh, có thể đi mua sách cùng cô.Hai người thầm hiểu ý nhau, hẹn gặp tại một quán cà phê cách nhà cô không xa. Cảm giác cứ như thể địa hạ đảng đang bí mật liên lạc vậy.Vừa đến quán cà phê, cô đã lẻn ngay vào nhà vệ sinh để dặm lại một lớp trang điểm hoàn chỉnh. Kỹ thuật của cô đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, có vẻ như gần đây cô đang tích cực học tập.Ý trời chẳng chiều lòng người, trời đổ mưa. Hắn cầm ô che cho cô. Cô thẹn thùng nép sát vào người hắn, ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên cơ thể hắn mà cảm tưởng như mình có thể thăng thiên ngay lập tức. Hắn rất muốn ôm lấy cô nhưng đã kịp kìm nén lại.Hai người bước vào hiệu sách lớn nhất thành phố. Nhìn đống tạp chí và truyện tranh rực rỡ sắc màu, cô không thể rời bước nổi. Trông cô như kẻ "chết đói" đứng đó ngốn ngấu từng trang sách, vừa xem vừa nói với hắn.

Chương 22