01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 3
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Cứ thế chịu đựng suốt sáu bảy năm trời, Huệ quý phi cảm thấy việc trêu chọc ta rốt cuộc cũng chẳng còn cảm giác thành tựu nữa.Mà ta lúc này cũng đã tới tuổi cập kê, nên phải xuất giá rồi.Hòa thân, chính là con đường mà bà ta đã an bài sẵn cho ta.Đáng tiếc, tiếng xấu về việc ta bị phụ hoàng thất sủng, cộng thêm diện mạo "kỳ xấu" đã sớm đồn xa vạn dặm.Ngay cả sứ giả của tộc Hề từ phương xa lặn lội tới cũng nghe danh, thế nên hắn đã uyển chuyển khước từ một kẻ nằm trong danh sách tuyển chọn như ta.Suy cho cùng, kết thân là để giao hảo chứ không phải kết oán.Phụ hoàng ngẫm nghĩ lại, phỏng chừng nếu kiên quyết gả ta đi thì thủ lĩnh tộc Hề sẽ coi đó là một nỗi sỉ nhục. Có khi ngay đêm đại hỷ, hắn sẽ lấy đầu ta để tế cờ không biết chừng.Thế là, ngài đồng ý đổi sang Hòa Kính công chúa.Hòa Kính công chúa là con gái của Đức Hiền Hoàng hậu, nhỏ hơn ta hai tuổi, năm nay vừa tròn mười lăm.Nàng là đứa con đầu lòng của Đức Hiền Hoàng hậu nên rất được sủng ái, phụ hoàng nhất thời có chút do dự không nỡ.Huệ quý phi lại khuyên nhủ phụ hoàng rằng, những năm gần đây tộc Hề thường xuyên quấy nhiễu biên cảnh, binh hùng tướng mạnh.Nếu vẫn giống như mọi năm, tùy tiện dùng một thứ công chúa giả mạo làm đích công chúa thì tất nhiên sẽ không ổn.Vì quốc gia đại nghĩa, vẫn nên là nhịn đau bỏ lại thứ yêu thích để bảo đảm cho Đại Sở được quốc thái dân an.Nhưng chung quy lại, đích công chúa của Đại Sở cũng chỉ có hai người, một là ta, hai là Hòa Kính.Trước khi ý chỉ của phụ hoàng chính thức ban xuống, nghe nói Hòa Kính công chúa đã quỳ khóc suốt nửa ngày trời ở Khôn Ninh Cung.Thế nhưng Đức Hiền Hoàng hậu cũng không ra ngoài nhìn nàng lấy một cái.Mọi người đều bàn tán rằng Đức Hiền Hoàng hậu thật lòng dạ sắt đá, dù không thay đổi được đại cục thì tốt xấu gì cũng nên đi cầu xin hoàng thượng một lời.Nhưng Đức Hiền Hoàng hậu trước sau vẫn đóng chặt cửa cung, lạnh lùng tựa như những ngày cũ.02Đại điển đưa tiễn công chúa đi hòa thân vừa mới hạ màn, nghe nói triều đình lại xảy ra chuyện không hay.Đúng vào ngày giỗ của Hiếu Văn Thái hậu, mẫu phi của phụ hoàng, không biết ai đã hiến kế, muốn đưa bài vị của Hiếu Văn Thái hậu vào Thái Miếu, nơi vốn chỉ dành riêng cho các đời Hoàng đế và Hoàng hậu tôn hưởng.Hiếu Văn Thái hậu khi còn sống chỉ mang phi vị, sau khi qua đời mới được truy phong Thái hậu, theo tổ chế thì việc này hoàn toàn không hợp quy củ. Đề nghị vừa đưa ra đã khiến cả triều xôn xao.
Cứ thế chịu đựng suốt sáu bảy năm trời, Huệ quý phi cảm thấy việc trêu chọc ta rốt cuộc cũng chẳng còn cảm giác thành tựu nữa.
Mà ta lúc này cũng đã tới tuổi cập kê, nên phải xuất giá rồi.
Hòa thân, chính là con đường mà bà ta đã an bài sẵn cho ta.
Đáng tiếc, tiếng xấu về việc ta bị phụ hoàng thất sủng, cộng thêm diện mạo "kỳ xấu" đã sớm đồn xa vạn dặm.
Ngay cả sứ giả của tộc Hề từ phương xa lặn lội tới cũng nghe danh, thế nên hắn đã uyển chuyển khước từ một kẻ nằm trong danh sách tuyển chọn như ta.
Suy cho cùng, kết thân là để giao hảo chứ không phải kết oán.
Phụ hoàng ngẫm nghĩ lại, phỏng chừng nếu kiên quyết gả ta đi thì thủ lĩnh tộc Hề sẽ coi đó là một nỗi sỉ nhục.
Có khi ngay đêm đại hỷ, hắn sẽ lấy đầu ta để tế cờ không biết chừng.
Thế là, ngài đồng ý đổi sang Hòa Kính công chúa.
Hòa Kính công chúa là con gái của Đức Hiền Hoàng hậu, nhỏ hơn ta hai tuổi, năm nay vừa tròn mười lăm.
Nàng là đứa con đầu lòng của Đức Hiền Hoàng hậu nên rất được sủng ái, phụ hoàng nhất thời có chút do dự không nỡ.
Huệ quý phi lại khuyên nhủ phụ hoàng rằng, những năm gần đây tộc Hề thường xuyên quấy nhiễu biên cảnh, binh hùng tướng mạnh.
Nếu vẫn giống như mọi năm, tùy tiện dùng một thứ công chúa giả mạo làm đích công chúa thì tất nhiên sẽ không ổn.
Vì quốc gia đại nghĩa, vẫn nên là nhịn đau bỏ lại thứ yêu thích để bảo đảm cho Đại Sở được quốc thái dân an.
Nhưng chung quy lại, đích công chúa của Đại Sở cũng chỉ có hai người, một là ta, hai là Hòa Kính.
Trước khi ý chỉ của phụ hoàng chính thức ban xuống, nghe nói Hòa Kính công chúa đã quỳ khóc suốt nửa ngày trời ở Khôn Ninh Cung.
Thế nhưng Đức Hiền Hoàng hậu cũng không ra ngoài nhìn nàng lấy một cái.
Mọi người đều bàn tán rằng Đức Hiền Hoàng hậu thật lòng dạ sắt đá, dù không thay đổi được đại cục thì tốt xấu gì cũng nên đi cầu xin hoàng thượng một lời.
Nhưng Đức Hiền Hoàng hậu trước sau vẫn đóng chặt cửa cung, lạnh lùng tựa như những ngày cũ.
02
Đại điển đưa tiễn công chúa đi hòa thân vừa mới hạ màn, nghe nói triều đình lại xảy ra chuyện không hay.
Đúng vào ngày giỗ của Hiếu Văn Thái hậu, mẫu phi của phụ hoàng, không biết ai đã hiến kế, muốn đưa bài vị của Hiếu Văn Thái hậu vào Thái Miếu, nơi vốn chỉ dành riêng cho các đời Hoàng đế và Hoàng hậu tôn hưởng.
Hiếu Văn Thái hậu khi còn sống chỉ mang phi vị, sau khi qua đời mới được truy phong Thái hậu, theo tổ chế thì việc này hoàn toàn không hợp quy củ.
Đề nghị vừa đưa ra đã khiến cả triều xôn xao.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Cứ thế chịu đựng suốt sáu bảy năm trời, Huệ quý phi cảm thấy việc trêu chọc ta rốt cuộc cũng chẳng còn cảm giác thành tựu nữa.Mà ta lúc này cũng đã tới tuổi cập kê, nên phải xuất giá rồi.Hòa thân, chính là con đường mà bà ta đã an bài sẵn cho ta.Đáng tiếc, tiếng xấu về việc ta bị phụ hoàng thất sủng, cộng thêm diện mạo "kỳ xấu" đã sớm đồn xa vạn dặm.Ngay cả sứ giả của tộc Hề từ phương xa lặn lội tới cũng nghe danh, thế nên hắn đã uyển chuyển khước từ một kẻ nằm trong danh sách tuyển chọn như ta.Suy cho cùng, kết thân là để giao hảo chứ không phải kết oán.Phụ hoàng ngẫm nghĩ lại, phỏng chừng nếu kiên quyết gả ta đi thì thủ lĩnh tộc Hề sẽ coi đó là một nỗi sỉ nhục. Có khi ngay đêm đại hỷ, hắn sẽ lấy đầu ta để tế cờ không biết chừng.Thế là, ngài đồng ý đổi sang Hòa Kính công chúa.Hòa Kính công chúa là con gái của Đức Hiền Hoàng hậu, nhỏ hơn ta hai tuổi, năm nay vừa tròn mười lăm.Nàng là đứa con đầu lòng của Đức Hiền Hoàng hậu nên rất được sủng ái, phụ hoàng nhất thời có chút do dự không nỡ.Huệ quý phi lại khuyên nhủ phụ hoàng rằng, những năm gần đây tộc Hề thường xuyên quấy nhiễu biên cảnh, binh hùng tướng mạnh.Nếu vẫn giống như mọi năm, tùy tiện dùng một thứ công chúa giả mạo làm đích công chúa thì tất nhiên sẽ không ổn.Vì quốc gia đại nghĩa, vẫn nên là nhịn đau bỏ lại thứ yêu thích để bảo đảm cho Đại Sở được quốc thái dân an.Nhưng chung quy lại, đích công chúa của Đại Sở cũng chỉ có hai người, một là ta, hai là Hòa Kính.Trước khi ý chỉ của phụ hoàng chính thức ban xuống, nghe nói Hòa Kính công chúa đã quỳ khóc suốt nửa ngày trời ở Khôn Ninh Cung.Thế nhưng Đức Hiền Hoàng hậu cũng không ra ngoài nhìn nàng lấy một cái.Mọi người đều bàn tán rằng Đức Hiền Hoàng hậu thật lòng dạ sắt đá, dù không thay đổi được đại cục thì tốt xấu gì cũng nên đi cầu xin hoàng thượng một lời.Nhưng Đức Hiền Hoàng hậu trước sau vẫn đóng chặt cửa cung, lạnh lùng tựa như những ngày cũ.02Đại điển đưa tiễn công chúa đi hòa thân vừa mới hạ màn, nghe nói triều đình lại xảy ra chuyện không hay.Đúng vào ngày giỗ của Hiếu Văn Thái hậu, mẫu phi của phụ hoàng, không biết ai đã hiến kế, muốn đưa bài vị của Hiếu Văn Thái hậu vào Thái Miếu, nơi vốn chỉ dành riêng cho các đời Hoàng đế và Hoàng hậu tôn hưởng.Hiếu Văn Thái hậu khi còn sống chỉ mang phi vị, sau khi qua đời mới được truy phong Thái hậu, theo tổ chế thì việc này hoàn toàn không hợp quy củ. Đề nghị vừa đưa ra đã khiến cả triều xôn xao.