01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 5
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta không cầu lang quân có gia thế hiển quý, chỉ cần người đó có thể giúp ta rời khỏi cung điện này là được. Mặt khác, ta cũng chủ động tỏ ra yếu thế trước mặt Đức Hiền Hoàng hậu. Suốt bao năm qua bà luôn thờ ơ lạnh nhạt với tình cảnh của ta, nhưng hiện giờ con gái bà phải xa xứ nơi dị tộc, đơn độc không nơi nương tựa, tình cảnh cũng chẳng khác ta là bao. Suy bụng ta ra bụng người, ta hy vọng bà có thể giơ tay giúp đỡ ta một chút.Ta cứ ngỡ rằng, trên có Hoàng hậu khuyên can, dưới có Hải thị trợ lực, chuyện nhân duyên của ta sẽ không còn bị Huệ quý phi khống chế nữa. Chỉ là không ngờ tới, ông trời lại trêu ngươi, bày ra một trò đùa quá lớn.Ta không ngờ đến, Đức Hiền Hoàng hậu lại hận Huệ quý phi sâu sắc đến vậy.Nghe nói Huệ quý phi gần đây đang lo liệu hôn sự cho cháu gái trong tộc, bà ta nhắm trúng Chu Phỉ công tử nhà Chu Thượng thư.Ngặt nỗi Chu gia vốn không ưa thói kiêu ngạo ương ngạnh của Huệ quý phi nên không muốn leo cao, Chu lão gia tử lại là người chính trực kiên cường.Huệ quý phi dùng cả biện pháp cứng lẫn mềm đều không xong, đang lúc ảo não không thôi.Đức Hiền Hoàng hậu nhiều năm qua chưa từng tâm sự cùng phụ hoàng.Có lẽ vì chuyện hòa thân của Hòa Kính công chúa khiến phụ hoàng nảy sinh áy náy, nên gần đây ngài lui tới Khôn Ninh Cung nhiều hơn vài lần.Đức Hiền Hoàng hậu nhân cơ hội đó nhắc đến hôn sự của ta, tự mình chủ động đề cử Chu Phỉ nhà Chu gia.Phụ hoàng vốn đang bị Chu Thượng thư chọc giận đến mức kết thành khúc mắc trong lòng, vừa nghe thấy đề nghị này, đột nhiên cảm thấy mọi việc như được khai thông.Theo tổ chế triều ta, kẻ cưới công chúa sẽ được phong làm Phò mã Đô úy.Để phòng ngừa ngoại thích chuyên quyền, Phò mã cùng những người trực hệ đều không được giữ thực chức từ ngũ phẩm trở lên trong triều.Nói một cách đơn giản, một khi đã làm Phò mã, thì phụ thân, thúc bá, huynh đệ ruột thịt và cả con cái của Phò mã sau này đều không thể nắm giữ chức quan có thực quyền.Điều này nhằm tránh cho thế lực ngoại thích phát triển quá lớn, đe dọa đến hoàng quyền.Cho nên, việc cưới công chúa đối với các đại quan quý nhân và những thế gia đại tộc lâu đời mà nói, chính là một tai họa truyền đời.Ai mà chẳng muốn con cháu đời sau được đứng trên triều đường, chỉ điểm giang sơn, lập nên chiến tích hiển hách?Hết thảy những "quan nhị đại" có tiền đồ, có khả năng khổ luyện đèn sách để kim bảng đề danh, đều không ai muốn bước chân vào cái hố sâu mang tên "cưới công chúa" này.
Ta không cầu lang quân có gia thế hiển quý, chỉ cần người đó có thể giúp ta rời khỏi cung điện này là được.
Mặt khác, ta cũng chủ động tỏ ra yếu thế trước mặt Đức Hiền Hoàng hậu.
Suốt bao năm qua bà luôn thờ ơ lạnh nhạt với tình cảnh của ta, nhưng hiện giờ con gái bà phải xa xứ nơi dị tộc, đơn độc không nơi nương tựa, tình cảnh cũng chẳng khác ta là bao.
Suy bụng ta ra bụng người, ta hy vọng bà có thể giơ tay giúp đỡ ta một chút.
Ta cứ ngỡ rằng, trên có Hoàng hậu khuyên can, dưới có Hải thị trợ lực, chuyện nhân duyên của ta sẽ không còn bị Huệ quý phi khống chế nữa.
Chỉ là không ngờ tới, ông trời lại trêu ngươi, bày ra một trò đùa quá lớn.
Ta không ngờ đến, Đức Hiền Hoàng hậu lại hận Huệ quý phi sâu sắc đến vậy.
Nghe nói Huệ quý phi gần đây đang lo liệu hôn sự cho cháu gái trong tộc, bà ta nhắm trúng Chu Phỉ công tử nhà Chu Thượng thư.
Ngặt nỗi Chu gia vốn không ưa thói kiêu ngạo ương ngạnh của Huệ quý phi nên không muốn leo cao, Chu lão gia tử lại là người chính trực kiên cường.
Huệ quý phi dùng cả biện pháp cứng lẫn mềm đều không xong, đang lúc ảo não không thôi.
Đức Hiền Hoàng hậu nhiều năm qua chưa từng tâm sự cùng phụ hoàng.
Có lẽ vì chuyện hòa thân của Hòa Kính công chúa khiến phụ hoàng nảy sinh áy náy, nên gần đây ngài lui tới Khôn Ninh Cung nhiều hơn vài lần.
Đức Hiền Hoàng hậu nhân cơ hội đó nhắc đến hôn sự của ta, tự mình chủ động đề cử Chu Phỉ nhà Chu gia.
Phụ hoàng vốn đang bị Chu Thượng thư chọc giận đến mức kết thành khúc mắc trong lòng, vừa nghe thấy đề nghị này, đột nhiên cảm thấy mọi việc như được khai thông.
Theo tổ chế triều ta, kẻ cưới công chúa sẽ được phong làm Phò mã Đô úy.
Để phòng ngừa ngoại thích chuyên quyền, Phò mã cùng những người trực hệ đều không được giữ thực chức từ ngũ phẩm trở lên trong triều.
Nói một cách đơn giản, một khi đã làm Phò mã, thì phụ thân, thúc bá, huynh đệ ruột thịt và cả con cái của Phò mã sau này đều không thể nắm giữ chức quan có thực quyền.
Điều này nhằm tránh cho thế lực ngoại thích phát triển quá lớn, đe dọa đến hoàng quyền.
Cho nên, việc cưới công chúa đối với các đại quan quý nhân và những thế gia đại tộc lâu đời mà nói, chính là một tai họa truyền đời.
Ai mà chẳng muốn con cháu đời sau được đứng trên triều đường, chỉ điểm giang sơn, lập nên chiến tích hiển hách?
Hết thảy những "quan nhị đại" có tiền đồ, có khả năng khổ luyện đèn sách để kim bảng đề danh, đều không ai muốn bước chân vào cái hố sâu mang tên "cưới công chúa" này.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta không cầu lang quân có gia thế hiển quý, chỉ cần người đó có thể giúp ta rời khỏi cung điện này là được. Mặt khác, ta cũng chủ động tỏ ra yếu thế trước mặt Đức Hiền Hoàng hậu. Suốt bao năm qua bà luôn thờ ơ lạnh nhạt với tình cảnh của ta, nhưng hiện giờ con gái bà phải xa xứ nơi dị tộc, đơn độc không nơi nương tựa, tình cảnh cũng chẳng khác ta là bao. Suy bụng ta ra bụng người, ta hy vọng bà có thể giơ tay giúp đỡ ta một chút.Ta cứ ngỡ rằng, trên có Hoàng hậu khuyên can, dưới có Hải thị trợ lực, chuyện nhân duyên của ta sẽ không còn bị Huệ quý phi khống chế nữa. Chỉ là không ngờ tới, ông trời lại trêu ngươi, bày ra một trò đùa quá lớn.Ta không ngờ đến, Đức Hiền Hoàng hậu lại hận Huệ quý phi sâu sắc đến vậy.Nghe nói Huệ quý phi gần đây đang lo liệu hôn sự cho cháu gái trong tộc, bà ta nhắm trúng Chu Phỉ công tử nhà Chu Thượng thư.Ngặt nỗi Chu gia vốn không ưa thói kiêu ngạo ương ngạnh của Huệ quý phi nên không muốn leo cao, Chu lão gia tử lại là người chính trực kiên cường.Huệ quý phi dùng cả biện pháp cứng lẫn mềm đều không xong, đang lúc ảo não không thôi.Đức Hiền Hoàng hậu nhiều năm qua chưa từng tâm sự cùng phụ hoàng.Có lẽ vì chuyện hòa thân của Hòa Kính công chúa khiến phụ hoàng nảy sinh áy náy, nên gần đây ngài lui tới Khôn Ninh Cung nhiều hơn vài lần.Đức Hiền Hoàng hậu nhân cơ hội đó nhắc đến hôn sự của ta, tự mình chủ động đề cử Chu Phỉ nhà Chu gia.Phụ hoàng vốn đang bị Chu Thượng thư chọc giận đến mức kết thành khúc mắc trong lòng, vừa nghe thấy đề nghị này, đột nhiên cảm thấy mọi việc như được khai thông.Theo tổ chế triều ta, kẻ cưới công chúa sẽ được phong làm Phò mã Đô úy.Để phòng ngừa ngoại thích chuyên quyền, Phò mã cùng những người trực hệ đều không được giữ thực chức từ ngũ phẩm trở lên trong triều.Nói một cách đơn giản, một khi đã làm Phò mã, thì phụ thân, thúc bá, huynh đệ ruột thịt và cả con cái của Phò mã sau này đều không thể nắm giữ chức quan có thực quyền.Điều này nhằm tránh cho thế lực ngoại thích phát triển quá lớn, đe dọa đến hoàng quyền.Cho nên, việc cưới công chúa đối với các đại quan quý nhân và những thế gia đại tộc lâu đời mà nói, chính là một tai họa truyền đời.Ai mà chẳng muốn con cháu đời sau được đứng trên triều đường, chỉ điểm giang sơn, lập nên chiến tích hiển hách?Hết thảy những "quan nhị đại" có tiền đồ, có khả năng khổ luyện đèn sách để kim bảng đề danh, đều không ai muốn bước chân vào cái hố sâu mang tên "cưới công chúa" này.