01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 7
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Hôn lễ được trù bị hơn ba tháng mới chính thức cử hành.Trong thời gian này, ta xin Đức Hiền Hoàng hậu đứng ra lo liệu thu xếp giúp ta.Dù biết bà đối đãi với mình lãnh đạm, ta vẫn phải dày mặt mà xán lại gần để lấy lòng.Đức Hiền Hoàng hậu sống lâu trong thâm cung, ngày trước chỉ có Hòa Kính công chúa làm bạn, nay nàng đã đi xa.Hiện giờ chỉ có kẻ mặt dày tâm cứng như ta tìm đến quấy rầy, khiến bà vô cùng đau đầu.Ta cứ coi như không thấy ánh mắt lạnh nhạt ghét bỏ của bà, kiên trì một ngày ba bữa đều đến thỉnh an, cùng bà dùng bữa, chép kinh thư và tọa thiền.Đức Hiền Hoàng hậu ăn uống thanh đạm, ta cũng ăn chay theo, lại còn hầu hạ vô cùng chu đáo.Mỗi khi dùng bữa, ta căn bản chẳng ăn được mấy miếng. Chẳng bao lâu sau, thân hình ta đã gầy đi trông thấy.Đức Hiền Hoàng hậu chẳng mấy chốc đã nhìn thấu tâm tư của ta.Một là ta muốn tự bảo vệ mình, bởi lẽ sự can thiệp của Đức Hiền Hoàng hậu vào hôn sự này quá lớn, Huệ quý phi chắc chắn hận ta thấu xương.Những ngày chưa xuất giá này ta sợ bà ta chó cùng rứt giậu, vốn dĩ thức ăn của ta bao năm qua đều bị bà ta khống chế, bà ta muốn làm gì ta cũng khó mà chạy thoát.Nguyên nhân khác, ta quả thực cần phải giảm cân, nếu không trong lễ đại hỷ vẫn giữ bộ dạng vụng về kia thì thật quá mất mặt Chu gia.Có lẽ do ăn uống giảm bớt lại thêm đêm về trằn trọc không ngủ được, ta gầy đi với tốc độ cực nhanh.Điều này khiến các nữ quan ở Thượng Y Cục oán trách liên hồi vì hỷ phục tháng nào cũng phải sửa lại kích cỡ.Đến ngày đại hôn, bộ hỷ phục vẫn còn hơi rộng, nhưng thân hình ta cuối cùng đã gầy đi hẳn hai vòng.Vì gầy đi quá nhanh nên sắc diện không được tốt, cũng may ngày đại hỷ phải trang điểm đậm, che lấp được vẻ tiều tụy trên gương mặt.Ngày đại hỷ hôm ấy, khi khoác lên mình mũ phượng khăn quàng bước ra khỏi cửa cung, ta đã quay đầu nhìn lại tòa kiến trúc khổng lồ đã giam cầm mình suốt mười bảy năm qua.Cuối cùng ta cũng còn sống mà chạy thoát ra ngoài.Tất cả những ủy khuất, không cam lòng, phẫn hận cùng ai oán trước kia đều bị ném lại sau lưng, gửi lại trong cái lồng son vàng son lộng lẫy nhưng cung khóa trùng trùng, không thấy ánh mặt trời này.Ta, Sở Minh Hi, Hòa An công chúa, đã có một khởi đầu mới và một cuộc đời mới.Sau một loạt lễ nghi phiền phức khi tiến vào phủ công chúa, ta khoác khăn voan đỏ, ngồi bên đầu giường chờ tân lang Chu Phỉ của mình.Ta đợi mãi cho đến khi đêm khuya tĩnh lặng, mới chờ được một Chu Phỉ say khướt trở về.
Hôn lễ được trù bị hơn ba tháng mới chính thức cử hành.
Trong thời gian này, ta xin Đức Hiền Hoàng hậu đứng ra lo liệu thu xếp giúp ta.
Dù biết bà đối đãi với mình lãnh đạm, ta vẫn phải dày mặt mà xán lại gần để lấy lòng.
Đức Hiền Hoàng hậu sống lâu trong thâm cung, ngày trước chỉ có Hòa Kính công chúa làm bạn, nay nàng đã đi xa.
Hiện giờ chỉ có kẻ mặt dày tâm cứng như ta tìm đến quấy rầy, khiến bà vô cùng đau đầu.
Ta cứ coi như không thấy ánh mắt lạnh nhạt ghét bỏ của bà, kiên trì một ngày ba bữa đều đến thỉnh an, cùng bà dùng bữa, chép kinh thư và tọa thiền.
Đức Hiền Hoàng hậu ăn uống thanh đạm, ta cũng ăn chay theo, lại còn hầu hạ vô cùng chu đáo.
Mỗi khi dùng bữa, ta căn bản chẳng ăn được mấy miếng.
Chẳng bao lâu sau, thân hình ta đã gầy đi trông thấy.
Đức Hiền Hoàng hậu chẳng mấy chốc đã nhìn thấu tâm tư của ta.
Một là ta muốn tự bảo vệ mình, bởi lẽ sự can thiệp của Đức Hiền Hoàng hậu vào hôn sự này quá lớn, Huệ quý phi chắc chắn hận ta thấu xương.
Những ngày chưa xuất giá này ta sợ bà ta chó cùng rứt giậu, vốn dĩ thức ăn của ta bao năm qua đều bị bà ta khống chế, bà ta muốn làm gì ta cũng khó mà chạy thoát.
Nguyên nhân khác, ta quả thực cần phải giảm cân, nếu không trong lễ đại hỷ vẫn giữ bộ dạng vụng về kia thì thật quá mất mặt Chu gia.
Có lẽ do ăn uống giảm bớt lại thêm đêm về trằn trọc không ngủ được, ta gầy đi với tốc độ cực nhanh.
Điều này khiến các nữ quan ở Thượng Y Cục oán trách liên hồi vì hỷ phục tháng nào cũng phải sửa lại kích cỡ.
Đến ngày đại hôn, bộ hỷ phục vẫn còn hơi rộng, nhưng thân hình ta cuối cùng đã gầy đi hẳn hai vòng.
Vì gầy đi quá nhanh nên sắc diện không được tốt, cũng may ngày đại hỷ phải trang điểm đậm, che lấp được vẻ tiều tụy trên gương mặt.
Ngày đại hỷ hôm ấy, khi khoác lên mình mũ phượng khăn quàng bước ra khỏi cửa cung, ta đã quay đầu nhìn lại tòa kiến trúc khổng lồ đã giam cầm mình suốt mười bảy năm qua.
Cuối cùng ta cũng còn sống mà chạy thoát ra ngoài.
Tất cả những ủy khuất, không cam lòng, phẫn hận cùng ai oán trước kia đều bị ném lại sau lưng, gửi lại trong cái lồng son vàng son lộng lẫy nhưng cung khóa trùng trùng, không thấy ánh mặt trời này.
Ta, Sở Minh Hi, Hòa An công chúa, đã có một khởi đầu mới và một cuộc đời mới.
Sau một loạt lễ nghi phiền phức khi tiến vào phủ công chúa, ta khoác khăn voan đỏ, ngồi bên đầu giường chờ tân lang Chu Phỉ của mình.
Ta đợi mãi cho đến khi đêm khuya tĩnh lặng, mới chờ được một Chu Phỉ say khướt trở về.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Hôn lễ được trù bị hơn ba tháng mới chính thức cử hành.Trong thời gian này, ta xin Đức Hiền Hoàng hậu đứng ra lo liệu thu xếp giúp ta.Dù biết bà đối đãi với mình lãnh đạm, ta vẫn phải dày mặt mà xán lại gần để lấy lòng.Đức Hiền Hoàng hậu sống lâu trong thâm cung, ngày trước chỉ có Hòa Kính công chúa làm bạn, nay nàng đã đi xa.Hiện giờ chỉ có kẻ mặt dày tâm cứng như ta tìm đến quấy rầy, khiến bà vô cùng đau đầu.Ta cứ coi như không thấy ánh mắt lạnh nhạt ghét bỏ của bà, kiên trì một ngày ba bữa đều đến thỉnh an, cùng bà dùng bữa, chép kinh thư và tọa thiền.Đức Hiền Hoàng hậu ăn uống thanh đạm, ta cũng ăn chay theo, lại còn hầu hạ vô cùng chu đáo.Mỗi khi dùng bữa, ta căn bản chẳng ăn được mấy miếng. Chẳng bao lâu sau, thân hình ta đã gầy đi trông thấy.Đức Hiền Hoàng hậu chẳng mấy chốc đã nhìn thấu tâm tư của ta.Một là ta muốn tự bảo vệ mình, bởi lẽ sự can thiệp của Đức Hiền Hoàng hậu vào hôn sự này quá lớn, Huệ quý phi chắc chắn hận ta thấu xương.Những ngày chưa xuất giá này ta sợ bà ta chó cùng rứt giậu, vốn dĩ thức ăn của ta bao năm qua đều bị bà ta khống chế, bà ta muốn làm gì ta cũng khó mà chạy thoát.Nguyên nhân khác, ta quả thực cần phải giảm cân, nếu không trong lễ đại hỷ vẫn giữ bộ dạng vụng về kia thì thật quá mất mặt Chu gia.Có lẽ do ăn uống giảm bớt lại thêm đêm về trằn trọc không ngủ được, ta gầy đi với tốc độ cực nhanh.Điều này khiến các nữ quan ở Thượng Y Cục oán trách liên hồi vì hỷ phục tháng nào cũng phải sửa lại kích cỡ.Đến ngày đại hôn, bộ hỷ phục vẫn còn hơi rộng, nhưng thân hình ta cuối cùng đã gầy đi hẳn hai vòng.Vì gầy đi quá nhanh nên sắc diện không được tốt, cũng may ngày đại hỷ phải trang điểm đậm, che lấp được vẻ tiều tụy trên gương mặt.Ngày đại hỷ hôm ấy, khi khoác lên mình mũ phượng khăn quàng bước ra khỏi cửa cung, ta đã quay đầu nhìn lại tòa kiến trúc khổng lồ đã giam cầm mình suốt mười bảy năm qua.Cuối cùng ta cũng còn sống mà chạy thoát ra ngoài.Tất cả những ủy khuất, không cam lòng, phẫn hận cùng ai oán trước kia đều bị ném lại sau lưng, gửi lại trong cái lồng son vàng son lộng lẫy nhưng cung khóa trùng trùng, không thấy ánh mặt trời này.Ta, Sở Minh Hi, Hòa An công chúa, đã có một khởi đầu mới và một cuộc đời mới.Sau một loạt lễ nghi phiền phức khi tiến vào phủ công chúa, ta khoác khăn voan đỏ, ngồi bên đầu giường chờ tân lang Chu Phỉ của mình.Ta đợi mãi cho đến khi đêm khuya tĩnh lặng, mới chờ được một Chu Phỉ say khướt trở về.