01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…

Chương 9

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta phái người đem chăn đệm của Chu Phỉ chuyển đến thư phòng.Nói thật, buổi tối mà có người nằm cạnh, ta chắc chắn cả đêm sẽ chẳng thể chợp mắt.Lại nói, việc ta cần làm còn rất nhiều, tạm thời không thể kéo Chu Phỉ vào vòng xoáy này.Nhà hắn đã bị ta liên lụy đến mức này rồi, huống chi, hắn chỉ là phụng chỉ cưới ta, hà tất phải ép hắn đối mặt với ta mà miễn cưỡng vui cười.Ba ngày sau, ta hồi cung thỉnh an.Phụ hoàng nhìn thấy dáng vẻ của ta thì sững sờ.Ngày hôn lễ, bộ hỷ phục rộng thùng thình cùng khăn voan đã che chắn ta kín mít, ngài vẫn chưa nhìn kỹ.Hôm nay nhìn thấy thân hình đã gầy đi của ta, khuôn mặt có năm phần giống mẫu hậu, đặc biệt là kiểu tóc...Ta cố ý chải kiểu tóc Bách Hợp mà mẫu hậu yêu thích nhất. Kiểu tóc này rất ít người chải được đẹp, nhưng ta từ nhỏ đã nhìn mẫu hậu chải mỗi ngày, tự nhiên là biết cách.Ngày hôm ấy, phụ hoàng nói với ta nhiều lời hơn hẳn thường lệ.Ta biết, mỗi một điểm trên cách trang điểm của ta hôm nay đều là cố tình bắt chước mẫu hậu, khiến ngài hồi tưởng lại tình nghĩa phu thê thuở thiếu thời.Dẫu sao cũng đã kết tóc gần mười năm, mẫu hậu ta cũng đã đi được mười năm rồi.Đức Hiền Hoàng hậu tuy đoan trang nhưng lại thanh lãnh, Huệ quý phi tuy mỹ diễm nhưng lại ương ngạnh.Cả hai đều không có được nét thanh lệ ôn nhu và tấm lòng toàn tâm toàn ý yêu phụ hoàng như mẫu thân năm đó.Phụ hoàng hỏi ta vì sao đột nhiên lại gầy sọp đi như thế.Ta cười tạ ơn Đức Hiền Hoàng hậu rồi nói:"Có lẽ thể chất của con không hợp ăn thịt, đi theo mẫu hậu ăn chay một thời gian, liền cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều."Phụ hoàng hài lòng nói:"Gầy đi là tốt, gầy đi là tốt. Nếu như sớm biết thế này..."Ngài hơi khựng lại, nhìn sang Chu Phỉ rồi không nói tiếp nữa.Ta biết chỉ cần ta và Chu Phỉ đứng cạnh nhau, dù là cha mẹ sinh thành cũng không thốt ra nổi hai chữ "xứng đôi".Thật sự là vì Chu Phỉ quá đỗi tỏa sáng.Đặc biệt là khi hắn mỉm cười ôn nhu, trong đôi mắt như chứa đựng cả tinh tú, nụ cười rạng rỡ như vầng trăng sáng, tràn đầy khí chất sạch sẽ của thiếu niên.Cái nụ cười ấy có thể khiến lòng người tức khắc nở rộ một nhành hoa rực rỡ, bỗng chốc trở nên thông thấu sáng ngời.Những ngày qua ta hết sức tránh việc phải đối mặt trực tiếp với hắn.Càng nhìn hắn, ta lại càng cảm thấy bản thân mình thực sự đã đạp hư hắn mất rồi.Có lẽ xuất phát từ nỗi áy náy vì đã lạnh nhạt với ta suốt nhiều năm, hoặc cũng có thể là áy náy với Chu Phỉ...

Ta phái người đem chăn đệm của Chu Phỉ chuyển đến thư phòng.

Nói thật, buổi tối mà có người nằm cạnh, ta chắc chắn cả đêm sẽ chẳng thể chợp mắt.

Lại nói, việc ta cần làm còn rất nhiều, tạm thời không thể kéo Chu Phỉ vào vòng xoáy này.

Nhà hắn đã bị ta liên lụy đến mức này rồi, huống chi, hắn chỉ là phụng chỉ cưới ta, hà tất phải ép hắn đối mặt với ta mà miễn cưỡng vui cười.

Ba ngày sau, ta hồi cung thỉnh an.

Phụ hoàng nhìn thấy dáng vẻ của ta thì sững sờ.

Ngày hôn lễ, bộ hỷ phục rộng thùng thình cùng khăn voan đã che chắn ta kín mít, ngài vẫn chưa nhìn kỹ.

Hôm nay nhìn thấy thân hình đã gầy đi của ta, khuôn mặt có năm phần giống mẫu hậu, đặc biệt là kiểu tóc...

Ta cố ý chải kiểu tóc Bách Hợp mà mẫu hậu yêu thích nhất. 

Kiểu tóc này rất ít người chải được đẹp, nhưng ta từ nhỏ đã nhìn mẫu hậu chải mỗi ngày, tự nhiên là biết cách.

Ngày hôm ấy, phụ hoàng nói với ta nhiều lời hơn hẳn thường lệ.

Ta biết, mỗi một điểm trên cách trang điểm của ta hôm nay đều là cố tình bắt chước mẫu hậu, khiến ngài hồi tưởng lại tình nghĩa phu thê thuở thiếu thời.

Dẫu sao cũng đã kết tóc gần mười năm, mẫu hậu ta cũng đã đi được mười năm rồi.

Đức Hiền Hoàng hậu tuy đoan trang nhưng lại thanh lãnh, Huệ quý phi tuy mỹ diễm nhưng lại ương ngạnh.

Cả hai đều không có được nét thanh lệ ôn nhu và tấm lòng toàn tâm toàn ý yêu phụ hoàng như mẫu thân năm đó.

Phụ hoàng hỏi ta vì sao đột nhiên lại gầy sọp đi như thế.

Ta cười tạ ơn Đức Hiền Hoàng hậu rồi nói:

"Có lẽ thể chất của con không hợp ăn thịt, đi theo mẫu hậu ăn chay một thời gian, liền cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều."

Phụ hoàng hài lòng nói:

"Gầy đi là tốt, gầy đi là tốt. Nếu như sớm biết thế này..."

Ngài hơi khựng lại, nhìn sang Chu Phỉ rồi không nói tiếp nữa.

Ta biết chỉ cần ta và Chu Phỉ đứng cạnh nhau, dù là cha mẹ sinh thành cũng không thốt ra nổi hai chữ "xứng đôi".

Thật sự là vì Chu Phỉ quá đỗi tỏa sáng.

Đặc biệt là khi hắn mỉm cười ôn nhu, trong đôi mắt như chứa đựng cả tinh tú, nụ cười rạng rỡ như vầng trăng sáng, tràn đầy khí chất sạch sẽ của thiếu niên.

Cái nụ cười ấy có thể khiến lòng người tức khắc nở rộ một nhành hoa rực rỡ, bỗng chốc trở nên thông thấu sáng ngời.

Những ngày qua ta hết sức tránh việc phải đối mặt trực tiếp với hắn.

Càng nhìn hắn, ta lại càng cảm thấy bản thân mình thực sự đã đạp hư hắn mất rồi.

Có lẽ xuất phát từ nỗi áy náy vì đã lạnh nhạt với ta suốt nhiều năm, hoặc cũng có thể là áy náy với Chu Phỉ...

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta phái người đem chăn đệm của Chu Phỉ chuyển đến thư phòng.Nói thật, buổi tối mà có người nằm cạnh, ta chắc chắn cả đêm sẽ chẳng thể chợp mắt.Lại nói, việc ta cần làm còn rất nhiều, tạm thời không thể kéo Chu Phỉ vào vòng xoáy này.Nhà hắn đã bị ta liên lụy đến mức này rồi, huống chi, hắn chỉ là phụng chỉ cưới ta, hà tất phải ép hắn đối mặt với ta mà miễn cưỡng vui cười.Ba ngày sau, ta hồi cung thỉnh an.Phụ hoàng nhìn thấy dáng vẻ của ta thì sững sờ.Ngày hôn lễ, bộ hỷ phục rộng thùng thình cùng khăn voan đã che chắn ta kín mít, ngài vẫn chưa nhìn kỹ.Hôm nay nhìn thấy thân hình đã gầy đi của ta, khuôn mặt có năm phần giống mẫu hậu, đặc biệt là kiểu tóc...Ta cố ý chải kiểu tóc Bách Hợp mà mẫu hậu yêu thích nhất. Kiểu tóc này rất ít người chải được đẹp, nhưng ta từ nhỏ đã nhìn mẫu hậu chải mỗi ngày, tự nhiên là biết cách.Ngày hôm ấy, phụ hoàng nói với ta nhiều lời hơn hẳn thường lệ.Ta biết, mỗi một điểm trên cách trang điểm của ta hôm nay đều là cố tình bắt chước mẫu hậu, khiến ngài hồi tưởng lại tình nghĩa phu thê thuở thiếu thời.Dẫu sao cũng đã kết tóc gần mười năm, mẫu hậu ta cũng đã đi được mười năm rồi.Đức Hiền Hoàng hậu tuy đoan trang nhưng lại thanh lãnh, Huệ quý phi tuy mỹ diễm nhưng lại ương ngạnh.Cả hai đều không có được nét thanh lệ ôn nhu và tấm lòng toàn tâm toàn ý yêu phụ hoàng như mẫu thân năm đó.Phụ hoàng hỏi ta vì sao đột nhiên lại gầy sọp đi như thế.Ta cười tạ ơn Đức Hiền Hoàng hậu rồi nói:"Có lẽ thể chất của con không hợp ăn thịt, đi theo mẫu hậu ăn chay một thời gian, liền cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều."Phụ hoàng hài lòng nói:"Gầy đi là tốt, gầy đi là tốt. Nếu như sớm biết thế này..."Ngài hơi khựng lại, nhìn sang Chu Phỉ rồi không nói tiếp nữa.Ta biết chỉ cần ta và Chu Phỉ đứng cạnh nhau, dù là cha mẹ sinh thành cũng không thốt ra nổi hai chữ "xứng đôi".Thật sự là vì Chu Phỉ quá đỗi tỏa sáng.Đặc biệt là khi hắn mỉm cười ôn nhu, trong đôi mắt như chứa đựng cả tinh tú, nụ cười rạng rỡ như vầng trăng sáng, tràn đầy khí chất sạch sẽ của thiếu niên.Cái nụ cười ấy có thể khiến lòng người tức khắc nở rộ một nhành hoa rực rỡ, bỗng chốc trở nên thông thấu sáng ngời.Những ngày qua ta hết sức tránh việc phải đối mặt trực tiếp với hắn.Càng nhìn hắn, ta lại càng cảm thấy bản thân mình thực sự đã đạp hư hắn mất rồi.Có lẽ xuất phát từ nỗi áy náy vì đã lạnh nhạt với ta suốt nhiều năm, hoặc cũng có thể là áy náy với Chu Phỉ...

Chương 9