01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…

Chương 14

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta nỗ lực suốt vài tháng, cuối cùng cũng đánh được ra dáng ra hình, không hẳn là xuất sắc nhưng cũng không hề tệ.Ta chọn lấy một ngày, mời những thế gia môn phiệt có giao thiệp và những hoàng thân quốc thích mà ta muốn kết giao tới cùng đánh mã cầu.Kỳ thực trong kinh thành, sĩ tộc có trang trại nuôi ngựa riêng không ít, đánh mã cầu cũng là hoạt động giao tế được mọi người ưa chuộng.Nhưng những nhà có địa vị cao hơn ta thì lại không thèm đứng ra tổ chức những buổi tập hội lớn như vậy.Còn những kẻ nhiệt tình thu xếp thì địa vị lại không bằng ta.Hơn nữa, bên cạnh trang trại của ta còn có suối nước nóng tự nhiên để tắm rửa, nơi sân lại được bố trí tinh tế và hoa lệ.Thế nên trong nhất thời, trang trại của ta đông khách như trẩy hội, trở thành địa điểm tụ tập giao tế lý tưởng nhất của các sĩ tộc trong kinh thành.Thỉnh thoảng ta cũng vào sân đánh hai trận, và luôn kéo Chu Phỉ theo cùng.Hắn đánh mã cầu rất tốt, luôn có thể giúp đỡ ta đôi chút.Thắng thua không quan trọng, chỉ cần Chu Phỉ vừa ra sân là toàn bộ sự chú ý của mọi người đều đổ dồn lên người hắn.Trong phút chốc, đủ loại lời khen ngợi ập tới, nào là "hạo nguyệt thanh phong", nào là "phong hoa tuyệt đại"... những danh xưng mỹ miều vang lên không ngớt.Những phu nhân muốn kết giao với ta đều đã nắm được quy luật.Nếu như không biết nói chuyện gì với ta, chỉ cần khen ngợi Chu Phỉ là lập tức ta sẽ mỉm cười rạng rỡ, đối đãi ôn nhu, hữu cầu tất ứng.Đám công tử thế gia cũng vô cùng thưởng thức tài năng của Chu Phỉ.Hắn bỗng chốc trở nên bận rộn vô cùng, không là tham gia thơ hội nhà này thì cũng là phó ước tiệc rượu nhà kia.Hắn vốn dĩ là người tài hoa xuất chúng, trong những buổi yến tiệc ấy thường xuyên có những tác phẩm tuyệt diệu được truyền ra.Trong thời gian ngắn, thanh danh của Chu Phỉ trong giới quý tộc đạt tới đỉnh cao.Phần lớn mọi người đều cảm thấy tiếc nuối khi một người có tài học như hắn lại không thể vì nước hiệu lực, đại triển hoành đồ.07Mối quan hệ giữa ta và Chu Phỉ vẫn chẳng có gì tiến triển.Có một lần, hắn đi dự tiệc về, uống quá chén thêm vài ly rượu.Hơi say, hắn chạy thẳng vào phòng ta, mặt đỏ tận mang tai đứng hồi lâu mới thốt ra được một câu:"Nàng... nàng... có phải là không thích ta không?"Ta nghe hắn nói mà còn khẩn trương hơn cả hắn, chỉ biết than thầm trong lòng.Ta mà không thích chàng, thì chàng mắt mù rồi sao?Đến cả đại thẩm quét rác trong phủ còn biết ta mê chàng đến chết đi sống lại kia kìa.Tửu lượng của Chu Phỉ thực sự quá kém, nói xong câu đó là lại say gục ra đó.

Ta nỗ lực suốt vài tháng, cuối cùng cũng đánh được ra dáng ra hình, không hẳn là xuất sắc nhưng cũng không hề tệ.

Ta chọn lấy một ngày, mời những thế gia môn phiệt có giao thiệp và những hoàng thân quốc thích mà ta muốn kết giao tới cùng đánh mã cầu.

Kỳ thực trong kinh thành, sĩ tộc có trang trại nuôi ngựa riêng không ít, đánh mã cầu cũng là hoạt động giao tế được mọi người ưa chuộng.

Nhưng những nhà có địa vị cao hơn ta thì lại không thèm đứng ra tổ chức những buổi tập hội lớn như vậy.

Còn những kẻ nhiệt tình thu xếp thì địa vị lại không bằng ta.

Hơn nữa, bên cạnh trang trại của ta còn có suối nước nóng tự nhiên để tắm rửa, nơi sân lại được bố trí tinh tế và hoa lệ.

Thế nên trong nhất thời, trang trại của ta đông khách như trẩy hội, trở thành địa điểm tụ tập giao tế lý tưởng nhất của các sĩ tộc trong kinh thành.

Thỉnh thoảng ta cũng vào sân đánh hai trận, và luôn kéo Chu Phỉ theo cùng.

Hắn đánh mã cầu rất tốt, luôn có thể giúp đỡ ta đôi chút.

Thắng thua không quan trọng, chỉ cần Chu Phỉ vừa ra sân là toàn bộ sự chú ý của mọi người đều đổ dồn lên người hắn.

Trong phút chốc, đủ loại lời khen ngợi ập tới, nào là "hạo nguyệt thanh phong", nào là "phong hoa tuyệt đại"... những danh xưng mỹ miều vang lên không ngớt.

Những phu nhân muốn kết giao với ta đều đã nắm được quy luật.

Nếu như không biết nói chuyện gì với ta, chỉ cần khen ngợi Chu Phỉ là lập tức ta sẽ mỉm cười rạng rỡ, đối đãi ôn nhu, hữu cầu tất ứng.

Đám công tử thế gia cũng vô cùng thưởng thức tài năng của Chu Phỉ.

Hắn bỗng chốc trở nên bận rộn vô cùng, không là tham gia thơ hội nhà này thì cũng là phó ước tiệc rượu nhà kia.

Hắn vốn dĩ là người tài hoa xuất chúng, trong những buổi yến tiệc ấy thường xuyên có những tác phẩm tuyệt diệu được truyền ra.

Trong thời gian ngắn, thanh danh của Chu Phỉ trong giới quý tộc đạt tới đỉnh cao.

Phần lớn mọi người đều cảm thấy tiếc nuối khi một người có tài học như hắn lại không thể vì nước hiệu lực, đại triển hoành đồ.

07

Mối quan hệ giữa ta và Chu Phỉ vẫn chẳng có gì tiến triển.

Có một lần, hắn đi dự tiệc về, uống quá chén thêm vài ly rượu.

Hơi say, hắn chạy thẳng vào phòng ta, mặt đỏ tận mang tai đứng hồi lâu mới thốt ra được một câu:

"Nàng... nàng... có phải là không thích ta không?"

Ta nghe hắn nói mà còn khẩn trương hơn cả hắn, chỉ biết than thầm trong lòng.

Ta mà không thích chàng, thì chàng mắt mù rồi sao?

Đến cả đại thẩm quét rác trong phủ còn biết ta mê chàng đến chết đi sống lại kia kìa.

Tửu lượng của Chu Phỉ thực sự quá kém, nói xong câu đó là lại say gục ra đó.

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta nỗ lực suốt vài tháng, cuối cùng cũng đánh được ra dáng ra hình, không hẳn là xuất sắc nhưng cũng không hề tệ.Ta chọn lấy một ngày, mời những thế gia môn phiệt có giao thiệp và những hoàng thân quốc thích mà ta muốn kết giao tới cùng đánh mã cầu.Kỳ thực trong kinh thành, sĩ tộc có trang trại nuôi ngựa riêng không ít, đánh mã cầu cũng là hoạt động giao tế được mọi người ưa chuộng.Nhưng những nhà có địa vị cao hơn ta thì lại không thèm đứng ra tổ chức những buổi tập hội lớn như vậy.Còn những kẻ nhiệt tình thu xếp thì địa vị lại không bằng ta.Hơn nữa, bên cạnh trang trại của ta còn có suối nước nóng tự nhiên để tắm rửa, nơi sân lại được bố trí tinh tế và hoa lệ.Thế nên trong nhất thời, trang trại của ta đông khách như trẩy hội, trở thành địa điểm tụ tập giao tế lý tưởng nhất của các sĩ tộc trong kinh thành.Thỉnh thoảng ta cũng vào sân đánh hai trận, và luôn kéo Chu Phỉ theo cùng.Hắn đánh mã cầu rất tốt, luôn có thể giúp đỡ ta đôi chút.Thắng thua không quan trọng, chỉ cần Chu Phỉ vừa ra sân là toàn bộ sự chú ý của mọi người đều đổ dồn lên người hắn.Trong phút chốc, đủ loại lời khen ngợi ập tới, nào là "hạo nguyệt thanh phong", nào là "phong hoa tuyệt đại"... những danh xưng mỹ miều vang lên không ngớt.Những phu nhân muốn kết giao với ta đều đã nắm được quy luật.Nếu như không biết nói chuyện gì với ta, chỉ cần khen ngợi Chu Phỉ là lập tức ta sẽ mỉm cười rạng rỡ, đối đãi ôn nhu, hữu cầu tất ứng.Đám công tử thế gia cũng vô cùng thưởng thức tài năng của Chu Phỉ.Hắn bỗng chốc trở nên bận rộn vô cùng, không là tham gia thơ hội nhà này thì cũng là phó ước tiệc rượu nhà kia.Hắn vốn dĩ là người tài hoa xuất chúng, trong những buổi yến tiệc ấy thường xuyên có những tác phẩm tuyệt diệu được truyền ra.Trong thời gian ngắn, thanh danh của Chu Phỉ trong giới quý tộc đạt tới đỉnh cao.Phần lớn mọi người đều cảm thấy tiếc nuối khi một người có tài học như hắn lại không thể vì nước hiệu lực, đại triển hoành đồ.07Mối quan hệ giữa ta và Chu Phỉ vẫn chẳng có gì tiến triển.Có một lần, hắn đi dự tiệc về, uống quá chén thêm vài ly rượu.Hơi say, hắn chạy thẳng vào phòng ta, mặt đỏ tận mang tai đứng hồi lâu mới thốt ra được một câu:"Nàng... nàng... có phải là không thích ta không?"Ta nghe hắn nói mà còn khẩn trương hơn cả hắn, chỉ biết than thầm trong lòng.Ta mà không thích chàng, thì chàng mắt mù rồi sao?Đến cả đại thẩm quét rác trong phủ còn biết ta mê chàng đến chết đi sống lại kia kìa.Tửu lượng của Chu Phỉ thực sự quá kém, nói xong câu đó là lại say gục ra đó.

Chương 14