01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…

Chương 16

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Thái tử đại hỷ, vừa định chấp thuận thì Chu Phỉ đã lên tiếng cắt ngang."Phụ thân ta thân thể yếu nhược, đường đi hòa đàm xa xôi xóc nảy, ta nguyện thay phụ thân đi sứ, nếu không thành công xin lấy cái chết báo quốc."Lời lẽ hào hùng của Chu Phỉ rất hợp ý Thái tử.Không đợi Chu đại nhân kịp ngăn cản, Thái tử đã gật đầu đồng ý.Trong triều có hoạn quan do ta sắp xếp mật báo tin tức, nên ta đã biết rõ sự tình ngay lập tức.Chuyện đã không còn đường cứu vãn, ta vội vàng hồi phủ để sắp xếp nhân thủ.Hộ vệ trong phủ đều được tập hợp đầy đủ, ta còn tìm đến tộc trưởng Hải gia để mượn thêm một nhóm hộ vệ tinh nhuệ nhất.Sau khi nhân sự đã ổn thỏa, ta đích thân rót rượu tráng hành cho từng người, hứa hẹn sẽ ban thưởng hậu hĩnh.Nếu ai vì bảo vệ Chu Phỉ mà thương tàn hay hy sinh, phủ công chúa sẽ phụng dưỡng cha mẹ già và nuôi nấng vợ con họ suốt đời.Dưới sự k*ch th*ch của tiền bạc và đãi ngộ hậu hĩnh, mấy trăm tráng sĩ hộ vệ đều sục sôi khí thế, đập bát minh chí.Sau đó, ta mang theo những trân bảo quý giá nhất tìm đến nhà Hàn tướng quân, người sẽ dẫn quân lần này.Hàn phu nhân và ta đã từng gặp nhau vài lần, thấy ta tới liền vội vã ra đón. Ta đem mọi chuyện phân định rõ ràng.Đầu tiên là dùng lời lẽ mềm mỏng cầu xin, sau đó mới ném xuống những lời nặng nề."Lần này xuất chinh, ta không cầu Phò mã của mình phải công thành danh toại, chỉ mong chàng bình an trở về.Nếu như trên đường có bất luận bất trắc gì mà Hàn tướng quân không tận lực cứu giúp, thì ta, Sở Minh Hi, xin thề trước trời cao.Ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng của phủ công chúa và cả mẫu tộc Hải thị, định khiến cho Hàn môn không còn một người nào có thể vào triều làm quan, cũng không còn sĩ tộc quan lại nào dám kết thân với Hàn gia nữa."Ta nói những lời này vô cùng nặng nề.Bình thường khi ở trong vòng quan hệ với các phu nhân sĩ tộc, ta luôn đối đãi ôn nhu, nên lời đe dọa này vừa thốt ra đã khiến Hàn phu nhân đại kinh thất sắc.Ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến cảm xúc của bà ta nữa, liền xoay người cáo từ.Không quá mấy ngày, Chu Phỉ đi theo đại quân xuất chinh.Ta đơn giản dọn vào ở hẳn trong cung, ngày đêm đảo lộn để tự mình sắc thuốc hầu hạ phụ hoàng, bồi Đức Hiền Hoàng hậu nói chuyện giải sầu.Rất nhanh sau đó, ta lại càng gầy sọp đi, quầng thâm dưới mắt đen nhẻm một mảng, tiều tụy đến mức sắp ngã bệnh.Ta nén một hơi, điên cuồng làm việc để miễn cưỡng vui cười, vì ta sợ chỉ cần mình dừng lại là sẽ miên man suy nghĩ.

Thái tử đại hỷ, vừa định chấp thuận thì Chu Phỉ đã lên tiếng cắt ngang.

"Phụ thân ta thân thể yếu nhược, đường đi hòa đàm xa xôi xóc nảy, ta nguyện thay phụ thân đi sứ, nếu không thành công xin lấy cái chết báo quốc."

Lời lẽ hào hùng của Chu Phỉ rất hợp ý Thái tử.

Không đợi Chu đại nhân kịp ngăn cản, Thái tử đã gật đầu đồng ý.

Trong triều có hoạn quan do ta sắp xếp mật báo tin tức, nên ta đã biết rõ sự tình ngay lập tức.

Chuyện đã không còn đường cứu vãn, ta vội vàng hồi phủ để sắp xếp nhân thủ.

Hộ vệ trong phủ đều được tập hợp đầy đủ, ta còn tìm đến tộc trưởng Hải gia để mượn thêm một nhóm hộ vệ tinh nhuệ nhất.

Sau khi nhân sự đã ổn thỏa, ta đích thân rót rượu tráng hành cho từng người, hứa hẹn sẽ ban thưởng hậu hĩnh.

Nếu ai vì bảo vệ Chu Phỉ mà thương tàn hay hy sinh, phủ công chúa sẽ phụng dưỡng cha mẹ già và nuôi nấng vợ con họ suốt đời.

Dưới sự k*ch th*ch của tiền bạc và đãi ngộ hậu hĩnh, mấy trăm tráng sĩ hộ vệ đều sục sôi khí thế, đập bát minh chí.

Sau đó, ta mang theo những trân bảo quý giá nhất tìm đến nhà Hàn tướng quân, người sẽ dẫn quân lần này.

Hàn phu nhân và ta đã từng gặp nhau vài lần, thấy ta tới liền vội vã ra đón. 

Ta đem mọi chuyện phân định rõ ràng.

Đầu tiên là dùng lời lẽ mềm mỏng cầu xin, sau đó mới ném xuống những lời nặng nề.

"Lần này xuất chinh, ta không cầu Phò mã của mình phải công thành danh toại, chỉ mong chàng bình an trở về.

Nếu như trên đường có bất luận bất trắc gì mà Hàn tướng quân không tận lực cứu giúp, thì ta, Sở Minh Hi, xin thề trước trời cao.

Ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng của phủ công chúa và cả mẫu tộc Hải thị, định khiến cho Hàn môn không còn một người nào có thể vào triều làm quan, cũng không còn sĩ tộc quan lại nào dám kết thân với Hàn gia nữa."

Ta nói những lời này vô cùng nặng nề.

Bình thường khi ở trong vòng quan hệ với các phu nhân sĩ tộc, ta luôn đối đãi ôn nhu, nên lời đe dọa này vừa thốt ra đã khiến Hàn phu nhân đại kinh thất sắc.

Ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến cảm xúc của bà ta nữa, liền xoay người cáo từ.

Không quá mấy ngày, Chu Phỉ đi theo đại quân xuất chinh.

Ta đơn giản dọn vào ở hẳn trong cung, ngày đêm đảo lộn để tự mình sắc thuốc hầu hạ phụ hoàng, bồi Đức Hiền Hoàng hậu nói chuyện giải sầu.

Rất nhanh sau đó, ta lại càng gầy sọp đi, quầng thâm dưới mắt đen nhẻm một mảng, tiều tụy đến mức sắp ngã bệnh.

Ta nén một hơi, điên cuồng làm việc để miễn cưỡng vui cười, vì ta sợ chỉ cần mình dừng lại là sẽ miên man suy nghĩ.

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Thái tử đại hỷ, vừa định chấp thuận thì Chu Phỉ đã lên tiếng cắt ngang."Phụ thân ta thân thể yếu nhược, đường đi hòa đàm xa xôi xóc nảy, ta nguyện thay phụ thân đi sứ, nếu không thành công xin lấy cái chết báo quốc."Lời lẽ hào hùng của Chu Phỉ rất hợp ý Thái tử.Không đợi Chu đại nhân kịp ngăn cản, Thái tử đã gật đầu đồng ý.Trong triều có hoạn quan do ta sắp xếp mật báo tin tức, nên ta đã biết rõ sự tình ngay lập tức.Chuyện đã không còn đường cứu vãn, ta vội vàng hồi phủ để sắp xếp nhân thủ.Hộ vệ trong phủ đều được tập hợp đầy đủ, ta còn tìm đến tộc trưởng Hải gia để mượn thêm một nhóm hộ vệ tinh nhuệ nhất.Sau khi nhân sự đã ổn thỏa, ta đích thân rót rượu tráng hành cho từng người, hứa hẹn sẽ ban thưởng hậu hĩnh.Nếu ai vì bảo vệ Chu Phỉ mà thương tàn hay hy sinh, phủ công chúa sẽ phụng dưỡng cha mẹ già và nuôi nấng vợ con họ suốt đời.Dưới sự k*ch th*ch của tiền bạc và đãi ngộ hậu hĩnh, mấy trăm tráng sĩ hộ vệ đều sục sôi khí thế, đập bát minh chí.Sau đó, ta mang theo những trân bảo quý giá nhất tìm đến nhà Hàn tướng quân, người sẽ dẫn quân lần này.Hàn phu nhân và ta đã từng gặp nhau vài lần, thấy ta tới liền vội vã ra đón. Ta đem mọi chuyện phân định rõ ràng.Đầu tiên là dùng lời lẽ mềm mỏng cầu xin, sau đó mới ném xuống những lời nặng nề."Lần này xuất chinh, ta không cầu Phò mã của mình phải công thành danh toại, chỉ mong chàng bình an trở về.Nếu như trên đường có bất luận bất trắc gì mà Hàn tướng quân không tận lực cứu giúp, thì ta, Sở Minh Hi, xin thề trước trời cao.Ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng của phủ công chúa và cả mẫu tộc Hải thị, định khiến cho Hàn môn không còn một người nào có thể vào triều làm quan, cũng không còn sĩ tộc quan lại nào dám kết thân với Hàn gia nữa."Ta nói những lời này vô cùng nặng nề.Bình thường khi ở trong vòng quan hệ với các phu nhân sĩ tộc, ta luôn đối đãi ôn nhu, nên lời đe dọa này vừa thốt ra đã khiến Hàn phu nhân đại kinh thất sắc.Ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến cảm xúc của bà ta nữa, liền xoay người cáo từ.Không quá mấy ngày, Chu Phỉ đi theo đại quân xuất chinh.Ta đơn giản dọn vào ở hẳn trong cung, ngày đêm đảo lộn để tự mình sắc thuốc hầu hạ phụ hoàng, bồi Đức Hiền Hoàng hậu nói chuyện giải sầu.Rất nhanh sau đó, ta lại càng gầy sọp đi, quầng thâm dưới mắt đen nhẻm một mảng, tiều tụy đến mức sắp ngã bệnh.Ta nén một hơi, điên cuồng làm việc để miễn cưỡng vui cười, vì ta sợ chỉ cần mình dừng lại là sẽ miên man suy nghĩ.

Chương 16