01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 31
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Bởi vì nếu ra khỏi Đông Cung thì sẽ không thể quay lại được nữa, nên ta dứt khoát ở lại bên cạnh để khuyên giải Thái tử.Chẳng ai ngờ cuộc cấm túc "mềm mỏng" này lại kéo dài suốt nửa năm trời.Triều đình không một chút tin tức nào truyền tới, mà nội bộ Đông Cung sớm đã loạn thành một đoàn.Đám hạ nhân đoán già đoán non, thậm chí còn rộ lên tin đồn Hoàng thượng sắp phế bỏ Thái tử.Thái tử lúc đầu còn có thể bình tĩnh ứng phó, sau đó là tức giận phẫn nộ, cuối cùng là uể oải, thậm chí là tuyệt vọng.Ta ngoài việc trấn an và bầu bạn thì cũng chẳng còn kế sách nào hay hơn.Nửa năm ấy thực sự là quãng thời gian u tối, dài đằng đẵng không thấy chút hy vọng nào.Và rồi, cọng rơm cuối cùng đè nát ý chí của Thái tử cũng đã tới.Khi bị giam lỏng, Thái tử phi đã mang thai được ba tháng.Nửa năm sau, kỳ sinh nở cận kề, nhưng vì suốt thai kỳ luôn ưu tư lo lắng, đêm không thể chợp mắt nên thân thể nàng gầy yếu vô cùng.Vào ngày sinh nở, nàng đã không trụ lại được.Sau khi sinh hạ một vị hoàng tôn, nàng đã buông tay lìa đời.Thái tử mờ mịt ôm lấy đứa trẻ sơ sinh đang khóc náo không thôi trong lòng, ngày ngày thẫn thờ ở tẩm cung của thái tử phi.Dáng vẻ tiều tụy, tuyệt vọng ấy khiến ta nhìn mà lòng đau như cắt.Đúng lúc này, Minh Hi tới.Nhưng nàng không đến để gặp ta, mà là đến gặp Thái tử.Khi ta nghe tin vội vàng chạy tới, hai người họ đã bắt đầu trò chuyện trong phòng.Ta đứng ngoài cửa sổ, qua khe hở mà tham lam nhìn ngắm người mà mình hằng đêm thương nhớ.Càng nhìn càng thấy rung động, chỉ là dạo này dung nhan ta quá đỗi tiều tụy, nhất thời không dám bước vào gặp nàng."Thái tử điện hạ, Hoàng hậu rất lo cho ngài, nên đã nhờ ta xin phụ hoàng cho phép tới xem ngài có khỏe mạnh hay không."Minh Hi lên tiếng, thanh âm của nàng thật dễ nghe. Đã lâu rồi ta không được nghe giọng nói ấy, sao lại có thể êm ái đến nhường này."Vẫn chưa chết, làm ngươi thất vọng rồi chứ gì."Thái tử đáp lại bằng giọng điệu không còn chút sức sống."Thái tử đừng nên nói lời giận dỗi. Chuyện của Thái tử phi, phụ hoàng và hoàng hậu cũng rất đau lòng.""Hừ, phụ hoàng mà biết đau lòng sao? Ha ha ha ha!"Thái tử cười lớn một cách khoa trương, nhưng ta lại nhìn thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt ngài.Minh Hi im lặng một chút, nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi tìm ghế ngồi xuống, điềm tĩnh tiếp tục:"Thái tử điện hạ, phụ hoàng vĩnh viễn là đúng."Thái tử đột nhiên trừng mắt nhìn nàng đầy dữ tợn:"Phụ hoàng là đúng sao? Nhốt ta ở nơi này không một lý do, khiến A Nặc bụng mang dạ chửa mà ăn ngủ không yên, cuối cùng khó sinh mà chết, vậy cũng là đúng sao?Nếu ông ta đúng, vậy ngươi nói cho ta biết, ta sai ở đâu? Ta đã sai ở chỗ nào?"
Bởi vì nếu ra khỏi Đông Cung thì sẽ không thể quay lại được nữa, nên ta dứt khoát ở lại bên cạnh để khuyên giải Thái tử.
Chẳng ai ngờ cuộc cấm túc "mềm mỏng" này lại kéo dài suốt nửa năm trời.
Triều đình không một chút tin tức nào truyền tới, mà nội bộ Đông Cung sớm đã loạn thành một đoàn.
Đám hạ nhân đoán già đoán non, thậm chí còn rộ lên tin đồn Hoàng thượng sắp phế bỏ Thái tử.
Thái tử lúc đầu còn có thể bình tĩnh ứng phó, sau đó là tức giận phẫn nộ, cuối cùng là uể oải, thậm chí là tuyệt vọng.
Ta ngoài việc trấn an và bầu bạn thì cũng chẳng còn kế sách nào hay hơn.
Nửa năm ấy thực sự là quãng thời gian u tối, dài đằng đẵng không thấy chút hy vọng nào.
Và rồi, cọng rơm cuối cùng đè nát ý chí của Thái tử cũng đã tới.
Khi bị giam lỏng, Thái tử phi đã mang thai được ba tháng.
Nửa năm sau, kỳ sinh nở cận kề, nhưng vì suốt thai kỳ luôn ưu tư lo lắng, đêm không thể chợp mắt nên thân thể nàng gầy yếu vô cùng.
Vào ngày sinh nở, nàng đã không trụ lại được.
Sau khi sinh hạ một vị hoàng tôn, nàng đã buông tay lìa đời.
Thái tử mờ mịt ôm lấy đứa trẻ sơ sinh đang khóc náo không thôi trong lòng, ngày ngày thẫn thờ ở tẩm cung của thái tử phi.
Dáng vẻ tiều tụy, tuyệt vọng ấy khiến ta nhìn mà lòng đau như cắt.
Đúng lúc này, Minh Hi tới.
Nhưng nàng không đến để gặp ta, mà là đến gặp Thái tử.
Khi ta nghe tin vội vàng chạy tới, hai người họ đã bắt đầu trò chuyện trong phòng.
Ta đứng ngoài cửa sổ, qua khe hở mà tham lam nhìn ngắm người mà mình hằng đêm thương nhớ.
Càng nhìn càng thấy rung động, chỉ là dạo này dung nhan ta quá đỗi tiều tụy, nhất thời không dám bước vào gặp nàng.
"Thái tử điện hạ, Hoàng hậu rất lo cho ngài, nên đã nhờ ta xin phụ hoàng cho phép tới xem ngài có khỏe mạnh hay không."
Minh Hi lên tiếng, thanh âm của nàng thật dễ nghe.
Đã lâu rồi ta không được nghe giọng nói ấy, sao lại có thể êm ái đến nhường này.
"Vẫn chưa chết, làm ngươi thất vọng rồi chứ gì."
Thái tử đáp lại bằng giọng điệu không còn chút sức sống.
"Thái tử đừng nên nói lời giận dỗi. Chuyện của Thái tử phi, phụ hoàng và hoàng hậu cũng rất đau lòng."
"Hừ, phụ hoàng mà biết đau lòng sao? Ha ha ha ha!"
Thái tử cười lớn một cách khoa trương, nhưng ta lại nhìn thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt ngài.
Minh Hi im lặng một chút, nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi tìm ghế ngồi xuống, điềm tĩnh tiếp tục:
"Thái tử điện hạ, phụ hoàng vĩnh viễn là đúng."
Thái tử đột nhiên trừng mắt nhìn nàng đầy dữ tợn:
"Phụ hoàng là đúng sao? Nhốt ta ở nơi này không một lý do, khiến A Nặc bụng mang dạ chửa mà ăn ngủ không yên, cuối cùng khó sinh mà chết, vậy cũng là đúng sao?
Nếu ông ta đúng, vậy ngươi nói cho ta biết, ta sai ở đâu? Ta đã sai ở chỗ nào?"
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Bởi vì nếu ra khỏi Đông Cung thì sẽ không thể quay lại được nữa, nên ta dứt khoát ở lại bên cạnh để khuyên giải Thái tử.Chẳng ai ngờ cuộc cấm túc "mềm mỏng" này lại kéo dài suốt nửa năm trời.Triều đình không một chút tin tức nào truyền tới, mà nội bộ Đông Cung sớm đã loạn thành một đoàn.Đám hạ nhân đoán già đoán non, thậm chí còn rộ lên tin đồn Hoàng thượng sắp phế bỏ Thái tử.Thái tử lúc đầu còn có thể bình tĩnh ứng phó, sau đó là tức giận phẫn nộ, cuối cùng là uể oải, thậm chí là tuyệt vọng.Ta ngoài việc trấn an và bầu bạn thì cũng chẳng còn kế sách nào hay hơn.Nửa năm ấy thực sự là quãng thời gian u tối, dài đằng đẵng không thấy chút hy vọng nào.Và rồi, cọng rơm cuối cùng đè nát ý chí của Thái tử cũng đã tới.Khi bị giam lỏng, Thái tử phi đã mang thai được ba tháng.Nửa năm sau, kỳ sinh nở cận kề, nhưng vì suốt thai kỳ luôn ưu tư lo lắng, đêm không thể chợp mắt nên thân thể nàng gầy yếu vô cùng.Vào ngày sinh nở, nàng đã không trụ lại được.Sau khi sinh hạ một vị hoàng tôn, nàng đã buông tay lìa đời.Thái tử mờ mịt ôm lấy đứa trẻ sơ sinh đang khóc náo không thôi trong lòng, ngày ngày thẫn thờ ở tẩm cung của thái tử phi.Dáng vẻ tiều tụy, tuyệt vọng ấy khiến ta nhìn mà lòng đau như cắt.Đúng lúc này, Minh Hi tới.Nhưng nàng không đến để gặp ta, mà là đến gặp Thái tử.Khi ta nghe tin vội vàng chạy tới, hai người họ đã bắt đầu trò chuyện trong phòng.Ta đứng ngoài cửa sổ, qua khe hở mà tham lam nhìn ngắm người mà mình hằng đêm thương nhớ.Càng nhìn càng thấy rung động, chỉ là dạo này dung nhan ta quá đỗi tiều tụy, nhất thời không dám bước vào gặp nàng."Thái tử điện hạ, Hoàng hậu rất lo cho ngài, nên đã nhờ ta xin phụ hoàng cho phép tới xem ngài có khỏe mạnh hay không."Minh Hi lên tiếng, thanh âm của nàng thật dễ nghe. Đã lâu rồi ta không được nghe giọng nói ấy, sao lại có thể êm ái đến nhường này."Vẫn chưa chết, làm ngươi thất vọng rồi chứ gì."Thái tử đáp lại bằng giọng điệu không còn chút sức sống."Thái tử đừng nên nói lời giận dỗi. Chuyện của Thái tử phi, phụ hoàng và hoàng hậu cũng rất đau lòng.""Hừ, phụ hoàng mà biết đau lòng sao? Ha ha ha ha!"Thái tử cười lớn một cách khoa trương, nhưng ta lại nhìn thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt ngài.Minh Hi im lặng một chút, nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi tìm ghế ngồi xuống, điềm tĩnh tiếp tục:"Thái tử điện hạ, phụ hoàng vĩnh viễn là đúng."Thái tử đột nhiên trừng mắt nhìn nàng đầy dữ tợn:"Phụ hoàng là đúng sao? Nhốt ta ở nơi này không một lý do, khiến A Nặc bụng mang dạ chửa mà ăn ngủ không yên, cuối cùng khó sinh mà chết, vậy cũng là đúng sao?Nếu ông ta đúng, vậy ngươi nói cho ta biết, ta sai ở đâu? Ta đã sai ở chỗ nào?"