Máy bay hạ cánh lúc 9 giờ tối, khi màn đêm đã bao trùm lấy sân bay. Dù đã muộn nhưng nơi đây vẫn rải rác những ánh đèn sáng rực, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Thịnh Vân Cẩm cúi đầu, lướt qua tin nhắn vừa nhận được. Trên gương mặt xinh đẹp, trắng ngần của cô, một nụ cười lạnh lùng khẽ nở. Cô thản nhiên tắt màn hình điện thoại, rồi đẩy vali hành lý sải bước ra ngoài. Cô mặc một chiếc áo khoác gió màu nâu sẫm, ống tay áo được xắn lên hờ hững, để lộ một phần cánh tay mảnh mai, trắng nõn. Bên trong là chiếc váy ngắn bó sát màu đen, ôm trọn lấy thân hình quyến rũ, thướt tha. Đôi bốt cao cổ cùng mái tóc dài buông xõa trên vai, càng khiến cô trở nên bí ẩn và thu hút. Nhưng trái ngược với vẻ ngoài đầy ma lực ấy, gương mặt cô lại lạnh lùng như băng giá. Dường như, không một tia cảm xúc nào có thể chạm tới được cô vào lúc này. Lâm Tiêu Ngộ vừa dứt cuộc điện thoại bực bội, quay đầu lại đã thấy Thịnh Vân Cẩm đang đi tới. Thấy dáng vẻ của bạn, cô khẽ rên một tiếng rồi nghiến răng nghiến…
Tác giả: