Tác giả:

Đêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận…

Chương 17: Di Vụ tỉnh lại rồi

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… A Lạp bưng cốc nước lên, chậm rãi nhấp hai ngụm: “Nếu anh không đáp ứng được ba điều kiện này thì sau này đừng hòng gặp lại Di Vụ nữa.”Trong lòng Tống Hung dậy sóng, trước tiên khoan hẵng nói đến việc anh có thể đáp ứng được điều kiện này của A Lạp hay không.Chỉ cần nghe A Lạp nói vậy, chẳng lẽ nhân cách của A Lạp đã hoàn toàn khống chế cơ thể Di Vụ rồi sao?Chẳng lẽ y muốn đưa Di Vụ về lúc nào thì về, còn không muốn đưa Di Vụ về thì Di Vụ sẽ không về được nữa?A Lạp lại bổ sung: “Di Vụ có về được hay không phải tuỳ thuộc vào anh.”Tống Hung đành phải đồng ý trước, bây giờ anh chỉ muốn gặp Di Vụ thôi: “Được, tôi đồng ý với cậu, khi nào thì Di Vụ mới quay lại được?”A Lạp gác đôi chân dài lên cuối giường, huýt sáo một tiếng: “Tùy vào tâm trạng của tôi.”Tống Hung âm thầm phân tích ba điều kiện A Lạp nói trong đầu, điều kiện thứ nhất, A Lạp nói không được nói với ai về sự tồn tại của y, y vẫn cần phải sử dụng cơ thể của Di Vụ.Cũng đúng, chẳng phải y chỉ có thể sử dụng cơ thể của Di Vụ thôi sao?Điều kiện thứ hai, A Lạp không muốn đến bệnh viện để điều trị, có lẽ y cũng biết đây là bệnh.Về điều kiện ly hôn thứ ba, Tống Hung lại càng không quan tâm, anh và Lâm Di Vụ đã kết hôn từng ấy lần, cũng ly hôn từng ấy lần, anh hoàn toàn không quan tâm đến tờ giấy chứng nhận đó.Bao nhiêu năm nay anh đều để Lâm Di Vụ muốn làm gì thì làm, anh cũng vẫn luôn chiều theo, bởi vì dù Lâm Di Vụ có làm thế nào cũng không thoát khỏi tay anh.Giữa anh và Lâm Di Vụ cũng có một thỏa thuận, ly hôn thì được nhưng không được rời khỏi nhà, nhiều lắm thì sau khi ly hôn, một người ngủ phòng ngủ chính, một người ngủ phòng ngủ phụ.Có lần sau khi ly hôn xong, nửa đêm Lâm Di Vụ bị mộng du, cuối cùng lại chui vào phòng ngủ phụ, rúc vào chăn của Tống Hung, nằm sấp lên người anh ngủ.Sáng hôm sau, Lâm Di Vụ bị Tống Hung đánh thức, hai người liều mình quấn lấy nhau, lăn qua lộn lại, sau đó tắm rửa ăn sáng xong xuôi thì lại nhẹ nhàng đi lấy lại giấy đăng ký kết hôn.Tống Hung cho phép Lâm Di Vụ ly hôn, nhưng lại không cho phép Lâm Di Vụ rời đi.Cho dù mối quan hệ của họ thật sự chỉ là một tờ giấy ly hôn cho đến già, chỉ cần người vẫn còn ở bên cạnh là được.Tờ giấy chứng nhận đó không hề quan trọng!“Còn một câu hỏi nữa tôi muốn hỏi cậu.” Tống Hung kéo ghế lại gần A Lạp hơn một chút: “Cậu bảo chúng ta lại gặp nhau sau 12 năm, lại này… nghĩa là sao? 12 năm trước chúng ta từng gặp nhau à?”Tống Hung vừa hỏi xong, A Lạp liền cười khoa trương vài tiếng, tiếng cười của y làm ảnh hưởng đến vết thương, khiến y đau đến nhe răng trợn mắt, khom người ho sặc sụa, Tống Hung vội vàng vỗ lưng cho y, giúp y dễ thở hơn.A Lạp vừa ho vừa cười: “Ha ha ha ha ha, Tống Hung, có phải bây giờ anh đang sợ thật ra mình hẹn hò với hai người không? Tôi hiểu Di Vụ lắm, Di Vụ không chấp nhận được bất kỳ sai sót nhỏ nào, cho dù người đó có dùng chung một thân xác với cậu ta cũng không được.”Giọng điệu của A Lạp vừa vui đùa vừa trêu chọc, Tống Hung lại hết cách với y: “Nói cho tôi biết, rốt cuộc 12 năm trước chúng ta đã gặp nhau khi nào?”“Chuyện này thú vị quá, lẽ ra tôi định nói cho anh biết, nhưng bây giờ tôi lại đổi ý rồi.” A Lạp coi chuyện này như một trò chơi, lời nói như ngọn lửa thiêu đốt Tống Hung: “Anh tự nghĩ kỹ xem 12 năm trước anh có từng nhận nhầm người không, tôi có thể nói với anh rằng chúng ta chắc chắn đã gặp nhau 12 năm trước.”Tống Hung nói: “Ít nhất tôi có thể chắc chắn một điều, từ đầu đến cuối người luôn ở bên tôi là Di Vụ.”“Anh chắc chắn vậy sao?” A Lạp khịt mũi: “Nhỡ anh nhầm thì sao?”“Không đâu.” 12 năm trước giữa Tống Hung và Lâm Di Vụ đã xảy ra quá nhiều, quá nhiều chuyện, Tống Hung tạm thời chưa thể xem xét lại mọi manh mối nhưng anh vẫn khăng khăng: “Tôi sẽ không nhận nhầm người đâu.”Nhưng anh cũng thật sự không nhớ ra rốt cuộc mình đã gặp A Lạp khi nào.Sau khi cười đủ rồi, A Lạp thở dài một hơi rồi nằm im trên giường bệnh, y tá đến kiểm tra phòng một lần nhưng cả hai đều không nói gì thêm.Máy sưởi trong phòng quá nóng, A Lạp nhanh chóng toát mồ hôi, trên người nhớp nháp rất khó chịu, y đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, dùng một tay vốc nước lên rửa mặt rồi lại thấm ướt khăn mặt chuẩn bị lau người.Bàn tay thuận bên phải bị bó bột nên y dùng tay trái lau người rất chậm, tư thế cũng rất kỳ quặc.“Để tôi giúp cậu.” Tống Hung lấy chiếc khăn ướt từ tay A Lạp, rửa lại bằng nước nóng rồi định lau người cho A Lạp.“Không cần.” A Lạp giật lại khăn: “Tôi chỉ bị gãy một cánh tay thôi mà, không cần anh chăm sóc đâu.”Tống Hung nói: “Tôi đang chăm sóc cơ thể của bạn đời tôi.”Hiện tại Tống Hung vẫn chưa thể tách biệt hoàn toàn A Lạp trước mặt và Di Vụ, bởi vì đó là cơ thể của Di Vụ.Di Vụ đã ở bên anh từ năm 18 tuổi, anh hiểu rõ cơ thể của Di Vụ hơn bao giờ hết, đôi môi đó anh đã hôn vô số lần, nắm rõ từng tấc da thịt của Di Vụ như lòng bàn tay, anh cũng hiểu rõ mùi hương và độ ấm trên người Di Vụ.Khi A Lạp không nói gì, anh chỉ nhìn thấy Di Vụ.Nhưng chỉ cần A Lạp mở miệng, trong lòng Tống Hung liền bị khoét ra một khoảng trống.“Cơ thể của bạn đời anh?” A Lạp tặc lưỡi hai lần: “Bây giờ là cơ thể của tôi, nếu Di Vụ biết anh lau người cho kẻ khác, cậu ta có thấy buồn nôn không?”A Lạp khăng khăng tự lau người cho mình, còn đẩy Tống Hung ra ngoài rồi khóa cửa nhà vệ sinh lại, Tống Hung vẫn luôn đứng bên ngoài đợi y.Sau khi lau xong, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, A Lạp nằm xuống giường trở lại, tránh tay phải bị gãy và vết thương trên đầu ra, quay lưng về phía Tống Hung, nhắm mắt lại, phòng bệnh chìm vào im lặng.Tống Hung không biết A Lạp đã ngủ chưa, A Lạp vẫn luôn không nhúc nhích, Tống Hung mở phần ghi chú trên điện thoại ra, bắt đầu ghi lại tình trạng giấc ngủ của cơ thể Di Vụ.8 giờ tối, đi ngủ, mọi thứ đều bình thường.9 giờ tối, trở mình, mọi thứ đều bình thường.10 giờ tối, A Lạp dậy đi vệ sinh một lần.Tống Hung muốn đỡ y, nhưng A Lạp từ chối.Sau nửa đêm, A Lạp không tỉnh dậy nữa và cũng không rời giường, cơ thể Di Vụ cũng không mộng du.Sáng hôm sau, lão Tùng gọi điện cho Tống Hung từ sớm, nói rằng điện thoại của Di Vụ mãi không liên lạc được nên ông rất lo lắng, đành phải gọi điện cho Tống Hung, ông muốn hỏi Di Vụ xem Tết năm nay sắp xếp như thế nào.Tống Hung nói với lão Tùng rằng Di Vụ bị thương và đang nằm viện, có lẽ đến Tết cũng không thể ra viện, hôm 30 Tết không thể đón giao thừa cùng bọn trẻ được, còn cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì anh không nói rõ với lão Tùng.Nghe vậy, lão Tùng lập tức lái xe đến bệnh viện, ông vẫn còn ho nhẹ, sợ lây bệnh cho Lâm Di Vụ nên vẫn luôn đeo khẩu trang. Lúc nhìn thấy cơ thể đầy thương tích của Lâm Di Vụ, lão Tùng sợ chết khiếp, kéo tay Lâm Di Vụ nhìn ngó một lúc lâu.Khi đối mặt với lão Tùng, A Lạp cố gắng bắt chước Di Vụ, bắt chước từng cử chỉ và thói quen nói chuyện của Di Vụ nhưng rõ ràng không được tự nhiên lắm. Cơ thể y cứng đờ, giọng nói cũng rất cứng nhắc, thỉnh thoảng chỉ ‘ừm’ vài tiếng đáp lại, trông có vẻ rất lơ đãng.Tống Hung đứng bên cạnh quan sát A Lạp, cách A Lạp bắt chước Di Vụ chẳng giống chút nào.“Tết nhất thế này, ra ngoài nhất định phải cẩn thận đấy.” Lão Tùng đã lớn tuổi, sợ nhất là người xung quanh bị ốm và nhập viện, một khi đã bắt đầu cằn nhằn là không chịu dừng lại: “Khi nào cậu xuất viện, Tết Nguyên tiêu hai người đi chùa thắp hương cúng bái, xin thêm bùa bình an nữa đi.”A Lạp nhớ đến đầu Phật đổ nát trên mặt đất trong ngôi miếu hoang trên ngọn núi ma, trong lòng không khỏi cười khẩy.Nếu bái thần cầu Phật mà hiệu nghiệm thì khi Lâm Di Vụ quỳ xuống cầu xin ông trời tha cho mình, ông trời lẽ ra đã phải thương xót cho hắn mà giáng xuống ba tia sét, đánh chết ba thứ súc vật nhà họ Lâm kia rồi.Nếu thắp hương cầu bùa mà hiệu nghiệm, vậy thì A Lạp y đã không xuất hiện rồi!Lão Tùng cứ lải nhải mãi, cuối cùng A Lạp cũng nghe đến chán ngấy, tay trái túm chặt tấm chăn, cố gắng đè nén sự bực tức trong lòng, biểu cảm trên mặt trông vẫn khá bình tĩnh.Lão Tùng luôn cảm thấy Lâm Di Vụ có gì đó không ổn nhưng lại không thể nói rõ được không ổn ở đâu, chỉ tưởng là hắn bị thương, không khoẻ trong người mà thôi.Lão Tùng không nán lại lâu, sợ làm phiền Lâm Di Vụ nghỉ ngơi, nói ngày mai sẽ lại đến thăm hắn.Lão Tùng vừa đi khỏi, A Lạp hoàn toàn không nhịn được cơn bực tức nữa, nhân lúc Tống Hung đi vệ sinh, y lén lấy ví tiền của Tống Hung từ túi áo khoác ra. Tống Hung có thói quen lúc nào cũng mang theo tiền mặt, A Lạp lấy vài tờ bỏ vào túi quần mình, xuống lầu mua thuốc lá và bật lửa, tiện thể mua thêm một cục sạc, y vẫn đang dùng điện thoại của Lâm Dương trong túi.Tống Hung nhanh chóng nhận ra, vẫn luôn theo sát phía sau A Lạp, trong lúc A Lạp hút thuốc anh cũng đứng bên cạnh, không ngăn cản hay làm phiền.A Lạp hút liền tù tì ba điếu rồi mới dụi tắt, sau đó quay người đi lướt qua vai Tống Hung về phía phòng bệnh.Nếu như người bị ốm là Lâm Di Vụ, việc ăn uống sẽ là một vấn đề lớn. Chỉ riêng cơn đau đã vắt kiệt mọi sức lực của hắn, cơm lại càng không muốn ăn miếng nào, trước kia mỗi khi Lâm Di Vụ bị cảm, Tống Hung đều phải đút cho hắn ăn mới được.Nhưng A Lạp lại ăn rất ngon miệng, buổi sáng ăn khá nhiều, nhưng y lại rất không hài lòng với bữa trưa.“Tôi muốn ăn cá, cho tôi một con cá hấp vào bữa tối.”“Di Vụ không thích ăn cá.” Tống Hung nhíu mày, bây giờ anh lại chắc chắn một lần nữa rằng y thật sự không phải là Di Vụ.Lâm Di Vụ ghét cá nhất, thậm chí ngửi thấy mùi cá thôi cũng muốn nôn.Trước đây mỗi lần Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ đi ăn ngoài, Lâm Di Vụ chỉ cần nhìn hình các món cá trên thực đơn thôi đã không nhịn được nôn ra.“Anh vẫn chưa biết à?” A Lạp ngửa đầu lên, y đang hồi tưởng lại: “Hồi nhỏ, hai kẻ khốn nạn Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh bắt Di Vụ ăn cá, đã có rất nhiều lần tôi ăn thay Di Vụ, tôi chính là con mèo thích ăn cá đó.”Khi nói về trước kia, mắt A Lạp cong cong, khóe môi cong lên, toàn thân chìm đắm trong hồi ức.“Còn nữa, Di Vụ thường bị bọn họ nhốt trong căn phòng tối nhỏ dưới tầng hầm, cậu ta sợ bóng tối, sợ chuột, sợ đói, cậu ta sợ đến mức đập đầu vào tường định tự tử, nhưng ngay cả khi Di Vụ đập đầu đến sứt đầu chảy máu, hai kẻ khốn nạn kia cũng không tha cho cậu ta. Đã có rất nhiều lần tôi cũng thay cậu ta ở trong căn phòng tối nhỏ đó, tôi không sợ bóng tối, tôi sẽ chơi với chuột, đói mấy ngày cũng không sao, lại càng không muốn chết, bọn họ mới là những kẻ đáng chết, không phải Di Vụ và tôi.”……––Sau khi ăn trưa xong, A Lạp lại nhắm mắt lại.Tống Hung nhanh chóng nhận ra, mặc dù phần lớn thời gian A Lạp đều nhắm mắt nhưng có lẽ y chưa từng ngủ.Mỗi lần A Lạp mở mắt ra, Tống Hung đều cảm nhận rõ ràng y ngày càng mệt mỏi hơn, tơ máu trong mắt rất rõ, trạng thái tinh thần cũng ngày càng lơ đãng, đặc biệt là vào buổi chiều. A Lạp vừa nhắm mắt sẽ lại nhanh chóng mở ra, dùng mu bàn tay cố gắng dụi thật mạnh để cho mình tỉnh táo hơn một chút.Tống Hung nhận ra A Lạp đang vật lộn với giấc ngủ, y không muốn ngủ, tại sao?Tống Hung cứ tưởng là A Lạp bị chứng khó ngủ, nhưng không ngủ một thời gian dài như vậy chắc chắn không được, không tốt cho sức khỏe của Di Vụ.Anh tìm thấy thuốc ngủ mà bác sĩ Diệp đã kê đơn trước đó, gọi cho bác sĩ Diệp trước để hỏi xem có thể dùng chung với các loại thuốc khác không, bác sĩ Diệp trả lời là được, thuốc ngủ không ảnh hưởng đến tác dụng của các loại thuốc khác.Tối đến có thêm một viên thuốc khác, A Lạp vẫn luôn rất cảnh giác, hỏi y tá: “Đây là thuốc gì? Sao lại nhiều hơn hôm qua một viên?”Trước khi y tá kịp trả lời, Tống Hung đã lên tiếng trước: “Đây là thuốc tốt cho sức khỏe của cậu, cậu nghĩ tôi sẽ làm hại cậu sao? Cơ thể của cậu…”Trước mặt y tá, Tống Hung chỉ nói nửa câu.A Lạp hiểu ý anh, Tống Hung sẽ không làm gì tổn hại đến cơ thể Di Vụ, A Lạp không hỏi thêm gì nữa, nhận lấy thuốc rồi cho vào miệng hết.Lần này dù y có không muốn ngủ cũng không được, thuốc đã có tác dụng.Trước đó A Lạp vẫn luôn giả vờ ngủ nên nhật ký giấc ngủ Tống Hung đã viết đành phải xóa bỏ toàn bộ, bắt đầu ghi lại giấc ngủ của cơ thể Di Vụ.Năm phút sau, A Lạp lại mở mắt ra, mơ màng nhìn Tống Hung bên giường.Đôi mắt ấy rất dịu dàng, Tống Hung thoáng thấy một chút bóng dáng Di Vụ, trong lòng anh mừng rỡ khôn xiết, ngồi xổm xuống bám lấy mép giường.“Di Vụ, là em sao?”“Tống Hung.” Người trên giường xoa bóp ấn đường, sau đó lại nhìn quanh: “Em đang ở đâu đây? Sao đầu lại đau thế này…”Biết nói đau, Tống Hung ôm chầm lấy người trên giường: “Di Vụ, cuối cùng em cũng về rồi.”“Chẳng phải em vẫn luôn ở đây sao?” Hắn vỗ vai Tống Hung: “Em bị sao vậy?”“Em bị ốm rồi, em cứ ngủ đi đã, đợi khi nào vết thương của em khỏi, anh đưa em đi khám bác sĩ Diệp được không? Hiện tại trong người em vẫn còn một người khác, nhưng không sao cả, bệnh viện của bác sĩ Diệp có rất nhiều bác sĩ giỏi, chắc chắn có thể chữa khỏi cho em.”Người trên giường đột nhiên đẩy Tống Hung ra, trừng mắt nhìn anh với vẻ căm hận: “Tống Hung, điều kiện thứ nhất và thứ hai anh đều không thực hiện được, không phải tôi đã nói với anh rồi à? Không được nhắc đến sự tồn tại của tôi với bất cứ ai, Di Vụ cũng không được, còn nữa, không được đưa bọn tôi đến bệnh viện điều trị…”“Cậu…” Vòng tay Tống Hung trống không: “Cậu lừa tôi?”“Tôi muốn xem xem anh có thể hoàn thành ba yêu cầu của tôi không.” A Lạp không cho Tống Hung bất kỳ cơ hội phản bác nào, y cố gắng mở to mắt nhưng tầm nhìn ngày càng mơ hồ, giọng nói cũng nhỏ dần: “Tống Hung, anh nói lời không giữ lời, rồi anh sẽ hối hận.”Cuối cùng A Lạp cũng không đấu lại được tác dụng của thuốc ngủ, lần này sau khi nhắm mắt lại đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.Lần này A Lạp ngủ rất lâu, giữa chừng không hề tỉnh lại.Bác sĩ ghé qua kiểm tra phòng bệnh rất nhiều lần, xác nhận Lâm Di Vụ không có triệu chứng gì khác mà chỉ đang ngủ thôi.Bác sĩ định đánh thức y nhưng Tống Hung đã ngăn lại.“Bác sĩ, em ấy đã không ngủ một ngày một đêm rồi, cứ để em ấy ngủ thêm một lát nữa đi.”“Vậy cậu Tống thì sao?” Bác sĩ điều trị nhìn khuôn mặt râu ria lởm chởm của Tống Hung: “Cậu cũng phải nghỉ ngơi đi chứ.”“Tôi ngủ rồi.” Tống Hung không để tâm.Đây là phòng bệnh một người, giường cho người chăm sóc ở ngay bên cạnh, Tống Hung đã rửa mặt bằng nước lạnh mấy lần, chỉ chợp mắt được một hai tiếng.Anh không dám ngủ quá say, liên tục để ý mọi chuyển động trên giường.–Buổi trưa hôm 30 Tết, Lâm Di Vụ mở mắt ra nhìn quanh một lúc lâu, xác nhận đây không phải thiên đường hay địa ngục, hắn nhận ra chắc hẳn mình đang nằm trong phòng bệnh ở bệnh viện.Trong khoang mũi tràn ngập mùi thuốc khử trùng khó chịu, trên đầu còn có hai chai nước biển đang nhỏ giọt, hắn nhìn dọc xuống đường truyền dịch, xác nhận kim tiêm đang c*m v** mu bàn tay mình.Rất nhanh sau đó, mọi cơn đau lan ra khắp cơ thể, mu bàn tay đau, cánh tay đau, mặt đau, đầu đau, toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đau.Hắn vừa cử động thì nước mắt đã trào ra: “Tống Hung, em đau quá à, sao lại đau thế này…”Lâm Di Vụ nhớ lại mọi chuyện, đau đến nỗi hắn phải chửi ầm lên: “Lâm Dương, thằng súc vật nhà mày, còn muốn giết tao nữa chứ, mặc dù mệnh tao không tốt nhưng sống dai lắm, tao nhất định sẽ chém mày thành nghìn mảnh, luộc mày trong chảo dầu, tao phải bảo Tống Hung chia năm xẻ bảy mày ra, ném lên núi cho chó ăn!”Sau khi chửi Lâm Dương xong, hắn lại bắt đầu chửi Tống Hung: “Tống Hung, tên chó má kia, anh ở đâu rồi? Sao lại không đến tìm em sớm hơn.”Tống Hung đang gọi điện thoại ngoài hành lang thì nghe thấy tiếng động trong phòng bệnh, anh cúp máy rồi vội vã trở về phòng, nhìn thấy người trên giường mặt đầy nước mắt, vừa khóc vừa chửi.Là Di Vụ.Tống Hung sợ A Lạp lại lừa mình, thử thăm dò trước: “Di Vụ, là em sao?”Lâm Di Vụ ngẩng cổ lên, cuối cùng cũng nhìn thấy Tống Hung, nước mắt chảy càng ngày càng nhiều, khóc nức nở: “Đương nhiên là em rồi, không phải em thì còn ai nữa?”Tống Hung ôm lấy Lâm Di Vụ, dụi mặt thật mạnh vào mặt hắn, hôn mấy cái lên môi hắn, Lâm Di Vụ cứ kêu đau nên Tống Hung không dám dùng sức quá mạnh.“Suýt nữa thì em chết rồi, suýt nữa thì em không được gặp lại anh nữa rồi.”Nước mắt Lâm Di Vụ chảy từ trên mặt mình xuống mặt Tống Hung, Tống Hung nhẹ nhàng lau đi cho hắn: “Em sẽ không chết đâu, bọn mình sẽ ổn thôi.”“Sao anh chưa cạo râu nữa?” Sau khi khóc đủ rồi, Lâm Di Vụ mới cảm nhận được mặt mình bị râu của Tống Hung đâm cho đau nhói, dùng tay trái đẩy cằm Tống Hung ra, không cho anh hôn mình nữa: “Châm chích chết đi được, anh mau đi cạo râu đi.”Lâm Di Vụ tỏ vẻ ghét bỏ nhưng Tống Hung lại cười, nắm lấy lòng bàn tay Lâm Di Vụ rồi lại cọ xát với râu mình vài lần, cố ý đâm vào tay hắn.Điệu bộ này của Lâm Di Vụ, A Lạp không thể nào giả vờ được.___Lời tác giả:Từ đầu đến cuối chỉ có Tống Hung và nhân cách chính của Di Vụ, trước kia cũng vậy ~

A Lạp bưng cốc nước lên, chậm rãi nhấp hai ngụm: “Nếu anh không đáp ứng được ba điều kiện này thì sau này đừng hòng gặp lại Di Vụ nữa.”

Trong lòng Tống Hung dậy sóng, trước tiên khoan hẵng nói đến việc anh có thể đáp ứng được điều kiện này của A Lạp hay không.

Chỉ cần nghe A Lạp nói vậy, chẳng lẽ nhân cách của A Lạp đã hoàn toàn khống chế cơ thể Di Vụ rồi sao?

Chẳng lẽ y muốn đưa Di Vụ về lúc nào thì về, còn không muốn đưa Di Vụ về thì Di Vụ sẽ không về được nữa?

A Lạp lại bổ sung: “Di Vụ có về được hay không phải tuỳ thuộc vào anh.”

Tống Hung đành phải đồng ý trước, bây giờ anh chỉ muốn gặp Di Vụ thôi: “Được, tôi đồng ý với cậu, khi nào thì Di Vụ mới quay lại được?”

A Lạp gác đôi chân dài lên cuối giường, huýt sáo một tiếng: “Tùy vào tâm trạng của tôi.”

Tống Hung âm thầm phân tích ba điều kiện A Lạp nói trong đầu, điều kiện thứ nhất, A Lạp nói không được nói với ai về sự tồn tại của y, y vẫn cần phải sử dụng cơ thể của Di Vụ.

Cũng đúng, chẳng phải y chỉ có thể sử dụng cơ thể của Di Vụ thôi sao?

Điều kiện thứ hai, A Lạp không muốn đến bệnh viện để điều trị, có lẽ y cũng biết đây là bệnh.

Về điều kiện ly hôn thứ ba, Tống Hung lại càng không quan tâm, anh và Lâm Di Vụ đã kết hôn từng ấy lần, cũng ly hôn từng ấy lần, anh hoàn toàn không quan tâm đến tờ giấy chứng nhận đó.

Bao nhiêu năm nay anh đều để Lâm Di Vụ muốn làm gì thì làm, anh cũng vẫn luôn chiều theo, bởi vì dù Lâm Di Vụ có làm thế nào cũng không thoát khỏi tay anh.

Giữa anh và Lâm Di Vụ cũng có một thỏa thuận, ly hôn thì được nhưng không được rời khỏi nhà, nhiều lắm thì sau khi ly hôn, một người ngủ phòng ngủ chính, một người ngủ phòng ngủ phụ.

Có lần sau khi ly hôn xong, nửa đêm Lâm Di Vụ bị mộng du, cuối cùng lại chui vào phòng ngủ phụ, rúc vào chăn của Tống Hung, nằm sấp lên người anh ngủ.

Sáng hôm sau, Lâm Di Vụ bị Tống Hung đánh thức, hai người liều mình quấn lấy nhau, lăn qua lộn lại, sau đó tắm rửa ăn sáng xong xuôi thì lại nhẹ nhàng đi lấy lại giấy đăng ký kết hôn.

Tống Hung cho phép Lâm Di Vụ ly hôn, nhưng lại không cho phép Lâm Di Vụ rời đi.

Cho dù mối quan hệ của họ thật sự chỉ là một tờ giấy ly hôn cho đến già, chỉ cần người vẫn còn ở bên cạnh là được.

Tờ giấy chứng nhận đó không hề quan trọng!

“Còn một câu hỏi nữa tôi muốn hỏi cậu.” Tống Hung kéo ghế lại gần A Lạp hơn một chút: “Cậu bảo chúng ta lại gặp nhau sau 12 năm, lại này… nghĩa là sao? 12 năm trước chúng ta từng gặp nhau à?”

Tống Hung vừa hỏi xong, A Lạp liền cười khoa trương vài tiếng, tiếng cười của y làm ảnh hưởng đến vết thương, khiến y đau đến nhe răng trợn mắt, khom người ho sặc sụa, Tống Hung vội vàng vỗ lưng cho y, giúp y dễ thở hơn.

A Lạp vừa ho vừa cười: “Ha ha ha ha ha, Tống Hung, có phải bây giờ anh đang sợ thật ra mình hẹn hò với hai người không? Tôi hiểu Di Vụ lắm, Di Vụ không chấp nhận được bất kỳ sai sót nhỏ nào, cho dù người đó có dùng chung một thân xác với cậu ta cũng không được.”

Giọng điệu của A Lạp vừa vui đùa vừa trêu chọc, Tống Hung lại hết cách với y: “Nói cho tôi biết, rốt cuộc 12 năm trước chúng ta đã gặp nhau khi nào?”

“Chuyện này thú vị quá, lẽ ra tôi định nói cho anh biết, nhưng bây giờ tôi lại đổi ý rồi.” A Lạp coi chuyện này như một trò chơi, lời nói như ngọn lửa thiêu đốt Tống Hung: “Anh tự nghĩ kỹ xem 12 năm trước anh có từng nhận nhầm người không, tôi có thể nói với anh rằng chúng ta chắc chắn đã gặp nhau 12 năm trước.”

Tống Hung nói: “Ít nhất tôi có thể chắc chắn một điều, từ đầu đến cuối người luôn ở bên tôi là Di Vụ.”

“Anh chắc chắn vậy sao?” A Lạp khịt mũi: “Nhỡ anh nhầm thì sao?”

“Không đâu.” 12 năm trước giữa Tống Hung và Lâm Di Vụ đã xảy ra quá nhiều, quá nhiều chuyện, Tống Hung tạm thời chưa thể xem xét lại mọi manh mối nhưng anh vẫn khăng khăng: “Tôi sẽ không nhận nhầm người đâu.”

Nhưng anh cũng thật sự không nhớ ra rốt cuộc mình đã gặp A Lạp khi nào.

Sau khi cười đủ rồi, A Lạp thở dài một hơi rồi nằm im trên giường bệnh, y tá đến kiểm tra phòng một lần nhưng cả hai đều không nói gì thêm.

Máy sưởi trong phòng quá nóng, A Lạp nhanh chóng toát mồ hôi, trên người nhớp nháp rất khó chịu, y đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, dùng một tay vốc nước lên rửa mặt rồi lại thấm ướt khăn mặt chuẩn bị lau người.

Bàn tay thuận bên phải bị bó bột nên y dùng tay trái lau người rất chậm, tư thế cũng rất kỳ quặc.

“Để tôi giúp cậu.” Tống Hung lấy chiếc khăn ướt từ tay A Lạp, rửa lại bằng nước nóng rồi định lau người cho A Lạp.

“Không cần.” A Lạp giật lại khăn: “Tôi chỉ bị gãy một cánh tay thôi mà, không cần anh chăm sóc đâu.”

Tống Hung nói: “Tôi đang chăm sóc cơ thể của bạn đời tôi.”

Hiện tại Tống Hung vẫn chưa thể tách biệt hoàn toàn A Lạp trước mặt và Di Vụ, bởi vì đó là cơ thể của Di Vụ.

Di Vụ đã ở bên anh từ năm 18 tuổi, anh hiểu rõ cơ thể của Di Vụ hơn bao giờ hết, đôi môi đó anh đã hôn vô số lần, nắm rõ từng tấc da thịt của Di Vụ như lòng bàn tay, anh cũng hiểu rõ mùi hương và độ ấm trên người Di Vụ.

Khi A Lạp không nói gì, anh chỉ nhìn thấy Di Vụ.

Nhưng chỉ cần A Lạp mở miệng, trong lòng Tống Hung liền bị khoét ra một khoảng trống.

“Cơ thể của bạn đời anh?” A Lạp tặc lưỡi hai lần: “Bây giờ là cơ thể của tôi, nếu Di Vụ biết anh lau người cho kẻ khác, cậu ta có thấy buồn nôn không?”

A Lạp khăng khăng tự lau người cho mình, còn đẩy Tống Hung ra ngoài rồi khóa cửa nhà vệ sinh lại, Tống Hung vẫn luôn đứng bên ngoài đợi y.

Sau khi lau xong, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, A Lạp nằm xuống giường trở lại, tránh tay phải bị gãy và vết thương trên đầu ra, quay lưng về phía Tống Hung, nhắm mắt lại, phòng bệnh chìm vào im lặng.

Tống Hung không biết A Lạp đã ngủ chưa, A Lạp vẫn luôn không nhúc nhích, Tống Hung mở phần ghi chú trên điện thoại ra, bắt đầu ghi lại tình trạng giấc ngủ của cơ thể Di Vụ.

8 giờ tối, đi ngủ, mọi thứ đều bình thường.

9 giờ tối, trở mình, mọi thứ đều bình thường.

10 giờ tối, A Lạp dậy đi vệ sinh một lần.

Tống Hung muốn đỡ y, nhưng A Lạp từ chối.

Sau nửa đêm, A Lạp không tỉnh dậy nữa và cũng không rời giường, cơ thể Di Vụ cũng không mộng du.

Sáng hôm sau, lão Tùng gọi điện cho Tống Hung từ sớm, nói rằng điện thoại của Di Vụ mãi không liên lạc được nên ông rất lo lắng, đành phải gọi điện cho Tống Hung, ông muốn hỏi Di Vụ xem Tết năm nay sắp xếp như thế nào.

Tống Hung nói với lão Tùng rằng Di Vụ bị thương và đang nằm viện, có lẽ đến Tết cũng không thể ra viện, hôm 30 Tết không thể đón giao thừa cùng bọn trẻ được, còn cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì anh không nói rõ với lão Tùng.

Nghe vậy, lão Tùng lập tức lái xe đến bệnh viện, ông vẫn còn ho nhẹ, sợ lây bệnh cho Lâm Di Vụ nên vẫn luôn đeo khẩu trang. Lúc nhìn thấy cơ thể đầy thương tích của Lâm Di Vụ, lão Tùng sợ chết khiếp, kéo tay Lâm Di Vụ nhìn ngó một lúc lâu.

Khi đối mặt với lão Tùng, A Lạp cố gắng bắt chước Di Vụ, bắt chước từng cử chỉ và thói quen nói chuyện của Di Vụ nhưng rõ ràng không được tự nhiên lắm. Cơ thể y cứng đờ, giọng nói cũng rất cứng nhắc, thỉnh thoảng chỉ ‘ừm’ vài tiếng đáp lại, trông có vẻ rất lơ đãng.

Tống Hung đứng bên cạnh quan sát A Lạp, cách A Lạp bắt chước Di Vụ chẳng giống chút nào.

“Tết nhất thế này, ra ngoài nhất định phải cẩn thận đấy.” Lão Tùng đã lớn tuổi, sợ nhất là người xung quanh bị ốm và nhập viện, một khi đã bắt đầu cằn nhằn là không chịu dừng lại: “Khi nào cậu xuất viện, Tết Nguyên tiêu hai người đi chùa thắp hương cúng bái, xin thêm bùa bình an nữa đi.”

A Lạp nhớ đến đầu Phật đổ nát trên mặt đất trong ngôi miếu hoang trên ngọn núi ma, trong lòng không khỏi cười khẩy.

Nếu bái thần cầu Phật mà hiệu nghiệm thì khi Lâm Di Vụ quỳ xuống cầu xin ông trời tha cho mình, ông trời lẽ ra đã phải thương xót cho hắn mà giáng xuống ba tia sét, đánh chết ba thứ súc vật nhà họ Lâm kia rồi.

Nếu thắp hương cầu bùa mà hiệu nghiệm, vậy thì A Lạp y đã không xuất hiện rồi!

Lão Tùng cứ lải nhải mãi, cuối cùng A Lạp cũng nghe đến chán ngấy, tay trái túm chặt tấm chăn, cố gắng đè nén sự bực tức trong lòng, biểu cảm trên mặt trông vẫn khá bình tĩnh.

Lão Tùng luôn cảm thấy Lâm Di Vụ có gì đó không ổn nhưng lại không thể nói rõ được không ổn ở đâu, chỉ tưởng là hắn bị thương, không khoẻ trong người mà thôi.

Lão Tùng không nán lại lâu, sợ làm phiền Lâm Di Vụ nghỉ ngơi, nói ngày mai sẽ lại đến thăm hắn.

Lão Tùng vừa đi khỏi, A Lạp hoàn toàn không nhịn được cơn bực tức nữa, nhân lúc Tống Hung đi vệ sinh, y lén lấy ví tiền của Tống Hung từ túi áo khoác ra. Tống Hung có thói quen lúc nào cũng mang theo tiền mặt, A Lạp lấy vài tờ bỏ vào túi quần mình, xuống lầu mua thuốc lá và bật lửa, tiện thể mua thêm một cục sạc, y vẫn đang dùng điện thoại của Lâm Dương trong túi.

Tống Hung nhanh chóng nhận ra, vẫn luôn theo sát phía sau A Lạp, trong lúc A Lạp hút thuốc anh cũng đứng bên cạnh, không ngăn cản hay làm phiền.

A Lạp hút liền tù tì ba điếu rồi mới dụi tắt, sau đó quay người đi lướt qua vai Tống Hung về phía phòng bệnh.

Nếu như người bị ốm là Lâm Di Vụ, việc ăn uống sẽ là một vấn đề lớn. Chỉ riêng cơn đau đã vắt kiệt mọi sức lực của hắn, cơm lại càng không muốn ăn miếng nào, trước kia mỗi khi Lâm Di Vụ bị cảm, Tống Hung đều phải đút cho hắn ăn mới được.

Nhưng A Lạp lại ăn rất ngon miệng, buổi sáng ăn khá nhiều, nhưng y lại rất không hài lòng với bữa trưa.

“Tôi muốn ăn cá, cho tôi một con cá hấp vào bữa tối.”

“Di Vụ không thích ăn cá.” Tống Hung nhíu mày, bây giờ anh lại chắc chắn một lần nữa rằng y thật sự không phải là Di Vụ.

Lâm Di Vụ ghét cá nhất, thậm chí ngửi thấy mùi cá thôi cũng muốn nôn.

Trước đây mỗi lần Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ đi ăn ngoài, Lâm Di Vụ chỉ cần nhìn hình các món cá trên thực đơn thôi đã không nhịn được nôn ra.

“Anh vẫn chưa biết à?” A Lạp ngửa đầu lên, y đang hồi tưởng lại: “Hồi nhỏ, hai kẻ khốn nạn Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh bắt Di Vụ ăn cá, đã có rất nhiều lần tôi ăn thay Di Vụ, tôi chính là con mèo thích ăn cá đó.”

Khi nói về trước kia, mắt A Lạp cong cong, khóe môi cong lên, toàn thân chìm đắm trong hồi ức.

“Còn nữa, Di Vụ thường bị bọn họ nhốt trong căn phòng tối nhỏ dưới tầng hầm, cậu ta sợ bóng tối, sợ chuột, sợ đói, cậu ta sợ đến mức đập đầu vào tường định tự tử, nhưng ngay cả khi Di Vụ đập đầu đến sứt đầu chảy máu, hai kẻ khốn nạn kia cũng không tha cho cậu ta. Đã có rất nhiều lần tôi cũng thay cậu ta ở trong căn phòng tối nhỏ đó, tôi không sợ bóng tối, tôi sẽ chơi với chuột, đói mấy ngày cũng không sao, lại càng không muốn chết, bọn họ mới là những kẻ đáng chết, không phải Di Vụ và tôi.”

……

Sau khi ăn trưa xong, A Lạp lại nhắm mắt lại.

Tống Hung nhanh chóng nhận ra, mặc dù phần lớn thời gian A Lạp đều nhắm mắt nhưng có lẽ y chưa từng ngủ.

Mỗi lần A Lạp mở mắt ra, Tống Hung đều cảm nhận rõ ràng y ngày càng mệt mỏi hơn, tơ máu trong mắt rất rõ, trạng thái tinh thần cũng ngày càng lơ đãng, đặc biệt là vào buổi chiều. A Lạp vừa nhắm mắt sẽ lại nhanh chóng mở ra, dùng mu bàn tay cố gắng dụi thật mạnh để cho mình tỉnh táo hơn một chút.

Tống Hung nhận ra A Lạp đang vật lộn với giấc ngủ, y không muốn ngủ, tại sao?

Tống Hung cứ tưởng là A Lạp bị chứng khó ngủ, nhưng không ngủ một thời gian dài như vậy chắc chắn không được, không tốt cho sức khỏe của Di Vụ.

Anh tìm thấy thuốc ngủ mà bác sĩ Diệp đã kê đơn trước đó, gọi cho bác sĩ Diệp trước để hỏi xem có thể dùng chung với các loại thuốc khác không, bác sĩ Diệp trả lời là được, thuốc ngủ không ảnh hưởng đến tác dụng của các loại thuốc khác.

Tối đến có thêm một viên thuốc khác, A Lạp vẫn luôn rất cảnh giác, hỏi y tá: “Đây là thuốc gì? Sao lại nhiều hơn hôm qua một viên?”

Trước khi y tá kịp trả lời, Tống Hung đã lên tiếng trước: “Đây là thuốc tốt cho sức khỏe của cậu, cậu nghĩ tôi sẽ làm hại cậu sao? Cơ thể của cậu…”

Trước mặt y tá, Tống Hung chỉ nói nửa câu.

A Lạp hiểu ý anh, Tống Hung sẽ không làm gì tổn hại đến cơ thể Di Vụ, A Lạp không hỏi thêm gì nữa, nhận lấy thuốc rồi cho vào miệng hết.

Lần này dù y có không muốn ngủ cũng không được, thuốc đã có tác dụng.

Trước đó A Lạp vẫn luôn giả vờ ngủ nên nhật ký giấc ngủ Tống Hung đã viết đành phải xóa bỏ toàn bộ, bắt đầu ghi lại giấc ngủ của cơ thể Di Vụ.

Năm phút sau, A Lạp lại mở mắt ra, mơ màng nhìn Tống Hung bên giường.

Đôi mắt ấy rất dịu dàng, Tống Hung thoáng thấy một chút bóng dáng Di Vụ, trong lòng anh mừng rỡ khôn xiết, ngồi xổm xuống bám lấy mép giường.

“Di Vụ, là em sao?”

“Tống Hung.” Người trên giường xoa bóp ấn đường, sau đó lại nhìn quanh: “Em đang ở đâu đây? Sao đầu lại đau thế này…”

Biết nói đau, Tống Hung ôm chầm lấy người trên giường: “Di Vụ, cuối cùng em cũng về rồi.”

“Chẳng phải em vẫn luôn ở đây sao?” Hắn vỗ vai Tống Hung: “Em bị sao vậy?”

“Em bị ốm rồi, em cứ ngủ đi đã, đợi khi nào vết thương của em khỏi, anh đưa em đi khám bác sĩ Diệp được không? Hiện tại trong người em vẫn còn một người khác, nhưng không sao cả, bệnh viện của bác sĩ Diệp có rất nhiều bác sĩ giỏi, chắc chắn có thể chữa khỏi cho em.”

Người trên giường đột nhiên đẩy Tống Hung ra, trừng mắt nhìn anh với vẻ căm hận: “Tống Hung, điều kiện thứ nhất và thứ hai anh đều không thực hiện được, không phải tôi đã nói với anh rồi à? Không được nhắc đến sự tồn tại của tôi với bất cứ ai, Di Vụ cũng không được, còn nữa, không được đưa bọn tôi đến bệnh viện điều trị…”

“Cậu…” Vòng tay Tống Hung trống không: “Cậu lừa tôi?”

“Tôi muốn xem xem anh có thể hoàn thành ba yêu cầu của tôi không.” A Lạp không cho Tống Hung bất kỳ cơ hội phản bác nào, y cố gắng mở to mắt nhưng tầm nhìn ngày càng mơ hồ, giọng nói cũng nhỏ dần: “Tống Hung, anh nói lời không giữ lời, rồi anh sẽ hối hận.”

Cuối cùng A Lạp cũng không đấu lại được tác dụng của thuốc ngủ, lần này sau khi nhắm mắt lại đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.

Lần này A Lạp ngủ rất lâu, giữa chừng không hề tỉnh lại.

Bác sĩ ghé qua kiểm tra phòng bệnh rất nhiều lần, xác nhận Lâm Di Vụ không có triệu chứng gì khác mà chỉ đang ngủ thôi.

Bác sĩ định đánh thức y nhưng Tống Hung đã ngăn lại.

“Bác sĩ, em ấy đã không ngủ một ngày một đêm rồi, cứ để em ấy ngủ thêm một lát nữa đi.”

“Vậy cậu Tống thì sao?” Bác sĩ điều trị nhìn khuôn mặt râu ria lởm chởm của Tống Hung: “Cậu cũng phải nghỉ ngơi đi chứ.”

“Tôi ngủ rồi.” Tống Hung không để tâm.

Đây là phòng bệnh một người, giường cho người chăm sóc ở ngay bên cạnh, Tống Hung đã rửa mặt bằng nước lạnh mấy lần, chỉ chợp mắt được một hai tiếng.

Anh không dám ngủ quá say, liên tục để ý mọi chuyển động trên giường.

Buổi trưa hôm 30 Tết, Lâm Di Vụ mở mắt ra nhìn quanh một lúc lâu, xác nhận đây không phải thiên đường hay địa ngục, hắn nhận ra chắc hẳn mình đang nằm trong phòng bệnh ở bệnh viện.

Trong khoang mũi tràn ngập mùi thuốc khử trùng khó chịu, trên đầu còn có hai chai nước biển đang nhỏ giọt, hắn nhìn dọc xuống đường truyền dịch, xác nhận kim tiêm đang c*m v** mu bàn tay mình.

Rất nhanh sau đó, mọi cơn đau lan ra khắp cơ thể, mu bàn tay đau, cánh tay đau, mặt đau, đầu đau, toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đau.

Hắn vừa cử động thì nước mắt đã trào ra: “Tống Hung, em đau quá à, sao lại đau thế này…”

Lâm Di Vụ nhớ lại mọi chuyện, đau đến nỗi hắn phải chửi ầm lên: “Lâm Dương, thằng súc vật nhà mày, còn muốn giết tao nữa chứ, mặc dù mệnh tao không tốt nhưng sống dai lắm, tao nhất định sẽ chém mày thành nghìn mảnh, luộc mày trong chảo dầu, tao phải bảo Tống Hung chia năm xẻ bảy mày ra, ném lên núi cho chó ăn!”

Sau khi chửi Lâm Dương xong, hắn lại bắt đầu chửi Tống Hung: “Tống Hung, tên chó má kia, anh ở đâu rồi? Sao lại không đến tìm em sớm hơn.”

Tống Hung đang gọi điện thoại ngoài hành lang thì nghe thấy tiếng động trong phòng bệnh, anh cúp máy rồi vội vã trở về phòng, nhìn thấy người trên giường mặt đầy nước mắt, vừa khóc vừa chửi.

Là Di Vụ.

Tống Hung sợ A Lạp lại lừa mình, thử thăm dò trước: “Di Vụ, là em sao?”

Lâm Di Vụ ngẩng cổ lên, cuối cùng cũng nhìn thấy Tống Hung, nước mắt chảy càng ngày càng nhiều, khóc nức nở: “Đương nhiên là em rồi, không phải em thì còn ai nữa?”

Tống Hung ôm lấy Lâm Di Vụ, dụi mặt thật mạnh vào mặt hắn, hôn mấy cái lên môi hắn, Lâm Di Vụ cứ kêu đau nên Tống Hung không dám dùng sức quá mạnh.

“Suýt nữa thì em chết rồi, suýt nữa thì em không được gặp lại anh nữa rồi.”

Nước mắt Lâm Di Vụ chảy từ trên mặt mình xuống mặt Tống Hung, Tống Hung nhẹ nhàng lau đi cho hắn: “Em sẽ không chết đâu, bọn mình sẽ ổn thôi.”

“Sao anh chưa cạo râu nữa?” Sau khi khóc đủ rồi, Lâm Di Vụ mới cảm nhận được mặt mình bị râu của Tống Hung đâm cho đau nhói, dùng tay trái đẩy cằm Tống Hung ra, không cho anh hôn mình nữa: “Châm chích chết đi được, anh mau đi cạo râu đi.”

Lâm Di Vụ tỏ vẻ ghét bỏ nhưng Tống Hung lại cười, nắm lấy lòng bàn tay Lâm Di Vụ rồi lại cọ xát với râu mình vài lần, cố ý đâm vào tay hắn.

Điệu bộ này của Lâm Di Vụ, A Lạp không thể nào giả vờ được.

___

Lời tác giả:

Từ đầu đến cuối chỉ có Tống Hung và nhân cách chính của Di Vụ, trước kia cũng vậy ~

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… A Lạp bưng cốc nước lên, chậm rãi nhấp hai ngụm: “Nếu anh không đáp ứng được ba điều kiện này thì sau này đừng hòng gặp lại Di Vụ nữa.”Trong lòng Tống Hung dậy sóng, trước tiên khoan hẵng nói đến việc anh có thể đáp ứng được điều kiện này của A Lạp hay không.Chỉ cần nghe A Lạp nói vậy, chẳng lẽ nhân cách của A Lạp đã hoàn toàn khống chế cơ thể Di Vụ rồi sao?Chẳng lẽ y muốn đưa Di Vụ về lúc nào thì về, còn không muốn đưa Di Vụ về thì Di Vụ sẽ không về được nữa?A Lạp lại bổ sung: “Di Vụ có về được hay không phải tuỳ thuộc vào anh.”Tống Hung đành phải đồng ý trước, bây giờ anh chỉ muốn gặp Di Vụ thôi: “Được, tôi đồng ý với cậu, khi nào thì Di Vụ mới quay lại được?”A Lạp gác đôi chân dài lên cuối giường, huýt sáo một tiếng: “Tùy vào tâm trạng của tôi.”Tống Hung âm thầm phân tích ba điều kiện A Lạp nói trong đầu, điều kiện thứ nhất, A Lạp nói không được nói với ai về sự tồn tại của y, y vẫn cần phải sử dụng cơ thể của Di Vụ.Cũng đúng, chẳng phải y chỉ có thể sử dụng cơ thể của Di Vụ thôi sao?Điều kiện thứ hai, A Lạp không muốn đến bệnh viện để điều trị, có lẽ y cũng biết đây là bệnh.Về điều kiện ly hôn thứ ba, Tống Hung lại càng không quan tâm, anh và Lâm Di Vụ đã kết hôn từng ấy lần, cũng ly hôn từng ấy lần, anh hoàn toàn không quan tâm đến tờ giấy chứng nhận đó.Bao nhiêu năm nay anh đều để Lâm Di Vụ muốn làm gì thì làm, anh cũng vẫn luôn chiều theo, bởi vì dù Lâm Di Vụ có làm thế nào cũng không thoát khỏi tay anh.Giữa anh và Lâm Di Vụ cũng có một thỏa thuận, ly hôn thì được nhưng không được rời khỏi nhà, nhiều lắm thì sau khi ly hôn, một người ngủ phòng ngủ chính, một người ngủ phòng ngủ phụ.Có lần sau khi ly hôn xong, nửa đêm Lâm Di Vụ bị mộng du, cuối cùng lại chui vào phòng ngủ phụ, rúc vào chăn của Tống Hung, nằm sấp lên người anh ngủ.Sáng hôm sau, Lâm Di Vụ bị Tống Hung đánh thức, hai người liều mình quấn lấy nhau, lăn qua lộn lại, sau đó tắm rửa ăn sáng xong xuôi thì lại nhẹ nhàng đi lấy lại giấy đăng ký kết hôn.Tống Hung cho phép Lâm Di Vụ ly hôn, nhưng lại không cho phép Lâm Di Vụ rời đi.Cho dù mối quan hệ của họ thật sự chỉ là một tờ giấy ly hôn cho đến già, chỉ cần người vẫn còn ở bên cạnh là được.Tờ giấy chứng nhận đó không hề quan trọng!“Còn một câu hỏi nữa tôi muốn hỏi cậu.” Tống Hung kéo ghế lại gần A Lạp hơn một chút: “Cậu bảo chúng ta lại gặp nhau sau 12 năm, lại này… nghĩa là sao? 12 năm trước chúng ta từng gặp nhau à?”Tống Hung vừa hỏi xong, A Lạp liền cười khoa trương vài tiếng, tiếng cười của y làm ảnh hưởng đến vết thương, khiến y đau đến nhe răng trợn mắt, khom người ho sặc sụa, Tống Hung vội vàng vỗ lưng cho y, giúp y dễ thở hơn.A Lạp vừa ho vừa cười: “Ha ha ha ha ha, Tống Hung, có phải bây giờ anh đang sợ thật ra mình hẹn hò với hai người không? Tôi hiểu Di Vụ lắm, Di Vụ không chấp nhận được bất kỳ sai sót nhỏ nào, cho dù người đó có dùng chung một thân xác với cậu ta cũng không được.”Giọng điệu của A Lạp vừa vui đùa vừa trêu chọc, Tống Hung lại hết cách với y: “Nói cho tôi biết, rốt cuộc 12 năm trước chúng ta đã gặp nhau khi nào?”“Chuyện này thú vị quá, lẽ ra tôi định nói cho anh biết, nhưng bây giờ tôi lại đổi ý rồi.” A Lạp coi chuyện này như một trò chơi, lời nói như ngọn lửa thiêu đốt Tống Hung: “Anh tự nghĩ kỹ xem 12 năm trước anh có từng nhận nhầm người không, tôi có thể nói với anh rằng chúng ta chắc chắn đã gặp nhau 12 năm trước.”Tống Hung nói: “Ít nhất tôi có thể chắc chắn một điều, từ đầu đến cuối người luôn ở bên tôi là Di Vụ.”“Anh chắc chắn vậy sao?” A Lạp khịt mũi: “Nhỡ anh nhầm thì sao?”“Không đâu.” 12 năm trước giữa Tống Hung và Lâm Di Vụ đã xảy ra quá nhiều, quá nhiều chuyện, Tống Hung tạm thời chưa thể xem xét lại mọi manh mối nhưng anh vẫn khăng khăng: “Tôi sẽ không nhận nhầm người đâu.”Nhưng anh cũng thật sự không nhớ ra rốt cuộc mình đã gặp A Lạp khi nào.Sau khi cười đủ rồi, A Lạp thở dài một hơi rồi nằm im trên giường bệnh, y tá đến kiểm tra phòng một lần nhưng cả hai đều không nói gì thêm.Máy sưởi trong phòng quá nóng, A Lạp nhanh chóng toát mồ hôi, trên người nhớp nháp rất khó chịu, y đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, dùng một tay vốc nước lên rửa mặt rồi lại thấm ướt khăn mặt chuẩn bị lau người.Bàn tay thuận bên phải bị bó bột nên y dùng tay trái lau người rất chậm, tư thế cũng rất kỳ quặc.“Để tôi giúp cậu.” Tống Hung lấy chiếc khăn ướt từ tay A Lạp, rửa lại bằng nước nóng rồi định lau người cho A Lạp.“Không cần.” A Lạp giật lại khăn: “Tôi chỉ bị gãy một cánh tay thôi mà, không cần anh chăm sóc đâu.”Tống Hung nói: “Tôi đang chăm sóc cơ thể của bạn đời tôi.”Hiện tại Tống Hung vẫn chưa thể tách biệt hoàn toàn A Lạp trước mặt và Di Vụ, bởi vì đó là cơ thể của Di Vụ.Di Vụ đã ở bên anh từ năm 18 tuổi, anh hiểu rõ cơ thể của Di Vụ hơn bao giờ hết, đôi môi đó anh đã hôn vô số lần, nắm rõ từng tấc da thịt của Di Vụ như lòng bàn tay, anh cũng hiểu rõ mùi hương và độ ấm trên người Di Vụ.Khi A Lạp không nói gì, anh chỉ nhìn thấy Di Vụ.Nhưng chỉ cần A Lạp mở miệng, trong lòng Tống Hung liền bị khoét ra một khoảng trống.“Cơ thể của bạn đời anh?” A Lạp tặc lưỡi hai lần: “Bây giờ là cơ thể của tôi, nếu Di Vụ biết anh lau người cho kẻ khác, cậu ta có thấy buồn nôn không?”A Lạp khăng khăng tự lau người cho mình, còn đẩy Tống Hung ra ngoài rồi khóa cửa nhà vệ sinh lại, Tống Hung vẫn luôn đứng bên ngoài đợi y.Sau khi lau xong, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, A Lạp nằm xuống giường trở lại, tránh tay phải bị gãy và vết thương trên đầu ra, quay lưng về phía Tống Hung, nhắm mắt lại, phòng bệnh chìm vào im lặng.Tống Hung không biết A Lạp đã ngủ chưa, A Lạp vẫn luôn không nhúc nhích, Tống Hung mở phần ghi chú trên điện thoại ra, bắt đầu ghi lại tình trạng giấc ngủ của cơ thể Di Vụ.8 giờ tối, đi ngủ, mọi thứ đều bình thường.9 giờ tối, trở mình, mọi thứ đều bình thường.10 giờ tối, A Lạp dậy đi vệ sinh một lần.Tống Hung muốn đỡ y, nhưng A Lạp từ chối.Sau nửa đêm, A Lạp không tỉnh dậy nữa và cũng không rời giường, cơ thể Di Vụ cũng không mộng du.Sáng hôm sau, lão Tùng gọi điện cho Tống Hung từ sớm, nói rằng điện thoại của Di Vụ mãi không liên lạc được nên ông rất lo lắng, đành phải gọi điện cho Tống Hung, ông muốn hỏi Di Vụ xem Tết năm nay sắp xếp như thế nào.Tống Hung nói với lão Tùng rằng Di Vụ bị thương và đang nằm viện, có lẽ đến Tết cũng không thể ra viện, hôm 30 Tết không thể đón giao thừa cùng bọn trẻ được, còn cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì anh không nói rõ với lão Tùng.Nghe vậy, lão Tùng lập tức lái xe đến bệnh viện, ông vẫn còn ho nhẹ, sợ lây bệnh cho Lâm Di Vụ nên vẫn luôn đeo khẩu trang. Lúc nhìn thấy cơ thể đầy thương tích của Lâm Di Vụ, lão Tùng sợ chết khiếp, kéo tay Lâm Di Vụ nhìn ngó một lúc lâu.Khi đối mặt với lão Tùng, A Lạp cố gắng bắt chước Di Vụ, bắt chước từng cử chỉ và thói quen nói chuyện của Di Vụ nhưng rõ ràng không được tự nhiên lắm. Cơ thể y cứng đờ, giọng nói cũng rất cứng nhắc, thỉnh thoảng chỉ ‘ừm’ vài tiếng đáp lại, trông có vẻ rất lơ đãng.Tống Hung đứng bên cạnh quan sát A Lạp, cách A Lạp bắt chước Di Vụ chẳng giống chút nào.“Tết nhất thế này, ra ngoài nhất định phải cẩn thận đấy.” Lão Tùng đã lớn tuổi, sợ nhất là người xung quanh bị ốm và nhập viện, một khi đã bắt đầu cằn nhằn là không chịu dừng lại: “Khi nào cậu xuất viện, Tết Nguyên tiêu hai người đi chùa thắp hương cúng bái, xin thêm bùa bình an nữa đi.”A Lạp nhớ đến đầu Phật đổ nát trên mặt đất trong ngôi miếu hoang trên ngọn núi ma, trong lòng không khỏi cười khẩy.Nếu bái thần cầu Phật mà hiệu nghiệm thì khi Lâm Di Vụ quỳ xuống cầu xin ông trời tha cho mình, ông trời lẽ ra đã phải thương xót cho hắn mà giáng xuống ba tia sét, đánh chết ba thứ súc vật nhà họ Lâm kia rồi.Nếu thắp hương cầu bùa mà hiệu nghiệm, vậy thì A Lạp y đã không xuất hiện rồi!Lão Tùng cứ lải nhải mãi, cuối cùng A Lạp cũng nghe đến chán ngấy, tay trái túm chặt tấm chăn, cố gắng đè nén sự bực tức trong lòng, biểu cảm trên mặt trông vẫn khá bình tĩnh.Lão Tùng luôn cảm thấy Lâm Di Vụ có gì đó không ổn nhưng lại không thể nói rõ được không ổn ở đâu, chỉ tưởng là hắn bị thương, không khoẻ trong người mà thôi.Lão Tùng không nán lại lâu, sợ làm phiền Lâm Di Vụ nghỉ ngơi, nói ngày mai sẽ lại đến thăm hắn.Lão Tùng vừa đi khỏi, A Lạp hoàn toàn không nhịn được cơn bực tức nữa, nhân lúc Tống Hung đi vệ sinh, y lén lấy ví tiền của Tống Hung từ túi áo khoác ra. Tống Hung có thói quen lúc nào cũng mang theo tiền mặt, A Lạp lấy vài tờ bỏ vào túi quần mình, xuống lầu mua thuốc lá và bật lửa, tiện thể mua thêm một cục sạc, y vẫn đang dùng điện thoại của Lâm Dương trong túi.Tống Hung nhanh chóng nhận ra, vẫn luôn theo sát phía sau A Lạp, trong lúc A Lạp hút thuốc anh cũng đứng bên cạnh, không ngăn cản hay làm phiền.A Lạp hút liền tù tì ba điếu rồi mới dụi tắt, sau đó quay người đi lướt qua vai Tống Hung về phía phòng bệnh.Nếu như người bị ốm là Lâm Di Vụ, việc ăn uống sẽ là một vấn đề lớn. Chỉ riêng cơn đau đã vắt kiệt mọi sức lực của hắn, cơm lại càng không muốn ăn miếng nào, trước kia mỗi khi Lâm Di Vụ bị cảm, Tống Hung đều phải đút cho hắn ăn mới được.Nhưng A Lạp lại ăn rất ngon miệng, buổi sáng ăn khá nhiều, nhưng y lại rất không hài lòng với bữa trưa.“Tôi muốn ăn cá, cho tôi một con cá hấp vào bữa tối.”“Di Vụ không thích ăn cá.” Tống Hung nhíu mày, bây giờ anh lại chắc chắn một lần nữa rằng y thật sự không phải là Di Vụ.Lâm Di Vụ ghét cá nhất, thậm chí ngửi thấy mùi cá thôi cũng muốn nôn.Trước đây mỗi lần Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ đi ăn ngoài, Lâm Di Vụ chỉ cần nhìn hình các món cá trên thực đơn thôi đã không nhịn được nôn ra.“Anh vẫn chưa biết à?” A Lạp ngửa đầu lên, y đang hồi tưởng lại: “Hồi nhỏ, hai kẻ khốn nạn Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh bắt Di Vụ ăn cá, đã có rất nhiều lần tôi ăn thay Di Vụ, tôi chính là con mèo thích ăn cá đó.”Khi nói về trước kia, mắt A Lạp cong cong, khóe môi cong lên, toàn thân chìm đắm trong hồi ức.“Còn nữa, Di Vụ thường bị bọn họ nhốt trong căn phòng tối nhỏ dưới tầng hầm, cậu ta sợ bóng tối, sợ chuột, sợ đói, cậu ta sợ đến mức đập đầu vào tường định tự tử, nhưng ngay cả khi Di Vụ đập đầu đến sứt đầu chảy máu, hai kẻ khốn nạn kia cũng không tha cho cậu ta. Đã có rất nhiều lần tôi cũng thay cậu ta ở trong căn phòng tối nhỏ đó, tôi không sợ bóng tối, tôi sẽ chơi với chuột, đói mấy ngày cũng không sao, lại càng không muốn chết, bọn họ mới là những kẻ đáng chết, không phải Di Vụ và tôi.”……––Sau khi ăn trưa xong, A Lạp lại nhắm mắt lại.Tống Hung nhanh chóng nhận ra, mặc dù phần lớn thời gian A Lạp đều nhắm mắt nhưng có lẽ y chưa từng ngủ.Mỗi lần A Lạp mở mắt ra, Tống Hung đều cảm nhận rõ ràng y ngày càng mệt mỏi hơn, tơ máu trong mắt rất rõ, trạng thái tinh thần cũng ngày càng lơ đãng, đặc biệt là vào buổi chiều. A Lạp vừa nhắm mắt sẽ lại nhanh chóng mở ra, dùng mu bàn tay cố gắng dụi thật mạnh để cho mình tỉnh táo hơn một chút.Tống Hung nhận ra A Lạp đang vật lộn với giấc ngủ, y không muốn ngủ, tại sao?Tống Hung cứ tưởng là A Lạp bị chứng khó ngủ, nhưng không ngủ một thời gian dài như vậy chắc chắn không được, không tốt cho sức khỏe của Di Vụ.Anh tìm thấy thuốc ngủ mà bác sĩ Diệp đã kê đơn trước đó, gọi cho bác sĩ Diệp trước để hỏi xem có thể dùng chung với các loại thuốc khác không, bác sĩ Diệp trả lời là được, thuốc ngủ không ảnh hưởng đến tác dụng của các loại thuốc khác.Tối đến có thêm một viên thuốc khác, A Lạp vẫn luôn rất cảnh giác, hỏi y tá: “Đây là thuốc gì? Sao lại nhiều hơn hôm qua một viên?”Trước khi y tá kịp trả lời, Tống Hung đã lên tiếng trước: “Đây là thuốc tốt cho sức khỏe của cậu, cậu nghĩ tôi sẽ làm hại cậu sao? Cơ thể của cậu…”Trước mặt y tá, Tống Hung chỉ nói nửa câu.A Lạp hiểu ý anh, Tống Hung sẽ không làm gì tổn hại đến cơ thể Di Vụ, A Lạp không hỏi thêm gì nữa, nhận lấy thuốc rồi cho vào miệng hết.Lần này dù y có không muốn ngủ cũng không được, thuốc đã có tác dụng.Trước đó A Lạp vẫn luôn giả vờ ngủ nên nhật ký giấc ngủ Tống Hung đã viết đành phải xóa bỏ toàn bộ, bắt đầu ghi lại giấc ngủ của cơ thể Di Vụ.Năm phút sau, A Lạp lại mở mắt ra, mơ màng nhìn Tống Hung bên giường.Đôi mắt ấy rất dịu dàng, Tống Hung thoáng thấy một chút bóng dáng Di Vụ, trong lòng anh mừng rỡ khôn xiết, ngồi xổm xuống bám lấy mép giường.“Di Vụ, là em sao?”“Tống Hung.” Người trên giường xoa bóp ấn đường, sau đó lại nhìn quanh: “Em đang ở đâu đây? Sao đầu lại đau thế này…”Biết nói đau, Tống Hung ôm chầm lấy người trên giường: “Di Vụ, cuối cùng em cũng về rồi.”“Chẳng phải em vẫn luôn ở đây sao?” Hắn vỗ vai Tống Hung: “Em bị sao vậy?”“Em bị ốm rồi, em cứ ngủ đi đã, đợi khi nào vết thương của em khỏi, anh đưa em đi khám bác sĩ Diệp được không? Hiện tại trong người em vẫn còn một người khác, nhưng không sao cả, bệnh viện của bác sĩ Diệp có rất nhiều bác sĩ giỏi, chắc chắn có thể chữa khỏi cho em.”Người trên giường đột nhiên đẩy Tống Hung ra, trừng mắt nhìn anh với vẻ căm hận: “Tống Hung, điều kiện thứ nhất và thứ hai anh đều không thực hiện được, không phải tôi đã nói với anh rồi à? Không được nhắc đến sự tồn tại của tôi với bất cứ ai, Di Vụ cũng không được, còn nữa, không được đưa bọn tôi đến bệnh viện điều trị…”“Cậu…” Vòng tay Tống Hung trống không: “Cậu lừa tôi?”“Tôi muốn xem xem anh có thể hoàn thành ba yêu cầu của tôi không.” A Lạp không cho Tống Hung bất kỳ cơ hội phản bác nào, y cố gắng mở to mắt nhưng tầm nhìn ngày càng mơ hồ, giọng nói cũng nhỏ dần: “Tống Hung, anh nói lời không giữ lời, rồi anh sẽ hối hận.”Cuối cùng A Lạp cũng không đấu lại được tác dụng của thuốc ngủ, lần này sau khi nhắm mắt lại đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.Lần này A Lạp ngủ rất lâu, giữa chừng không hề tỉnh lại.Bác sĩ ghé qua kiểm tra phòng bệnh rất nhiều lần, xác nhận Lâm Di Vụ không có triệu chứng gì khác mà chỉ đang ngủ thôi.Bác sĩ định đánh thức y nhưng Tống Hung đã ngăn lại.“Bác sĩ, em ấy đã không ngủ một ngày một đêm rồi, cứ để em ấy ngủ thêm một lát nữa đi.”“Vậy cậu Tống thì sao?” Bác sĩ điều trị nhìn khuôn mặt râu ria lởm chởm của Tống Hung: “Cậu cũng phải nghỉ ngơi đi chứ.”“Tôi ngủ rồi.” Tống Hung không để tâm.Đây là phòng bệnh một người, giường cho người chăm sóc ở ngay bên cạnh, Tống Hung đã rửa mặt bằng nước lạnh mấy lần, chỉ chợp mắt được một hai tiếng.Anh không dám ngủ quá say, liên tục để ý mọi chuyển động trên giường.–Buổi trưa hôm 30 Tết, Lâm Di Vụ mở mắt ra nhìn quanh một lúc lâu, xác nhận đây không phải thiên đường hay địa ngục, hắn nhận ra chắc hẳn mình đang nằm trong phòng bệnh ở bệnh viện.Trong khoang mũi tràn ngập mùi thuốc khử trùng khó chịu, trên đầu còn có hai chai nước biển đang nhỏ giọt, hắn nhìn dọc xuống đường truyền dịch, xác nhận kim tiêm đang c*m v** mu bàn tay mình.Rất nhanh sau đó, mọi cơn đau lan ra khắp cơ thể, mu bàn tay đau, cánh tay đau, mặt đau, đầu đau, toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đau.Hắn vừa cử động thì nước mắt đã trào ra: “Tống Hung, em đau quá à, sao lại đau thế này…”Lâm Di Vụ nhớ lại mọi chuyện, đau đến nỗi hắn phải chửi ầm lên: “Lâm Dương, thằng súc vật nhà mày, còn muốn giết tao nữa chứ, mặc dù mệnh tao không tốt nhưng sống dai lắm, tao nhất định sẽ chém mày thành nghìn mảnh, luộc mày trong chảo dầu, tao phải bảo Tống Hung chia năm xẻ bảy mày ra, ném lên núi cho chó ăn!”Sau khi chửi Lâm Dương xong, hắn lại bắt đầu chửi Tống Hung: “Tống Hung, tên chó má kia, anh ở đâu rồi? Sao lại không đến tìm em sớm hơn.”Tống Hung đang gọi điện thoại ngoài hành lang thì nghe thấy tiếng động trong phòng bệnh, anh cúp máy rồi vội vã trở về phòng, nhìn thấy người trên giường mặt đầy nước mắt, vừa khóc vừa chửi.Là Di Vụ.Tống Hung sợ A Lạp lại lừa mình, thử thăm dò trước: “Di Vụ, là em sao?”Lâm Di Vụ ngẩng cổ lên, cuối cùng cũng nhìn thấy Tống Hung, nước mắt chảy càng ngày càng nhiều, khóc nức nở: “Đương nhiên là em rồi, không phải em thì còn ai nữa?”Tống Hung ôm lấy Lâm Di Vụ, dụi mặt thật mạnh vào mặt hắn, hôn mấy cái lên môi hắn, Lâm Di Vụ cứ kêu đau nên Tống Hung không dám dùng sức quá mạnh.“Suýt nữa thì em chết rồi, suýt nữa thì em không được gặp lại anh nữa rồi.”Nước mắt Lâm Di Vụ chảy từ trên mặt mình xuống mặt Tống Hung, Tống Hung nhẹ nhàng lau đi cho hắn: “Em sẽ không chết đâu, bọn mình sẽ ổn thôi.”“Sao anh chưa cạo râu nữa?” Sau khi khóc đủ rồi, Lâm Di Vụ mới cảm nhận được mặt mình bị râu của Tống Hung đâm cho đau nhói, dùng tay trái đẩy cằm Tống Hung ra, không cho anh hôn mình nữa: “Châm chích chết đi được, anh mau đi cạo râu đi.”Lâm Di Vụ tỏ vẻ ghét bỏ nhưng Tống Hung lại cười, nắm lấy lòng bàn tay Lâm Di Vụ rồi lại cọ xát với râu mình vài lần, cố ý đâm vào tay hắn.Điệu bộ này của Lâm Di Vụ, A Lạp không thể nào giả vờ được.___Lời tác giả:Từ đầu đến cuối chỉ có Tống Hung và nhân cách chính của Di Vụ, trước kia cũng vậy ~

Chương 17: Di Vụ tỉnh lại rồi