Đêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận…
Chương 22: Váng đầu
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Vậy có phải là, chỉ cần Di Vụ không gặp nguy hiểm nữa thì A Lạp sẽ không xuất hiện nữa không?Tống Hung không kịp nghĩ quá nhiều, chuông cửa reo, đồ ăn đã được giao đến.Anh nhẹ nhàng rút cánh tay Lâm Di Vụ đang gối lên ra, Lâm Di Vụ ngủ rất say, lẩm bẩm vài câu rồi trở mình nằm thẳng lại. Tống Hung kéo chăn ra, dém góc chăn lại cho hắn rồi khẽ khàng ra khỏi giường.Đồ ăn được đựng trong hộp giữ nhiệt, Tống Hung không vội đánh thức Lâm Di Vụ mà vào phòng làm việc gọi vài cuộc điện thoại.Anh gọi cho đội trưởng Trương trước để kiểm tra tiến độ vụ án, đội trưởng Trương vẫn còn đang đi bắt người, Tống Hung cho rằng hai mẹ con kia có lẽ có chỗ nào đó để trốn.Tống Hung vẫn đang cầm điện thoại trong tay, đó là điện thoại của Lâm Dương mà A Lạp đã lấy về từ ngôi miếu hoang. Trong bệnh viện, A Lạp luôn để điện thoại dưới gối, đến khi Di Vụ quay trở lại, chiếc điện thoại đó đã bị Tống Hung cất đi.Điện thoại có mật khẩu khóa màn hình, A Lạp chắc hẳn đã lấy được mật khẩu mở khóa từ Lâm Dương trong ngôi miếu hoang, nhưng Tống Hung không biết nên anh không mở được.Lâm Di Vụ ngủ một giấc đến tận 8 giờ, tay phải đang bó bột, cũng không muốn dùng tay trái nên Tống Hung dùng thìa đút cho hắn ăn.“Ngày mai bọn mình đến trường một chuyến đi.” Lâm Di Vụ mới ăn một miếng mà đã nghĩ xong việc tiếp theo cần làm.“Ừm, anh đi với em.”“Em phải đội mũ che đầu.” Nghĩ lại mái tóc bị cạo trọc một mảng, trong lòng Lâm Di Vụ không vui nổi: “Xấu quá đi mất, còn chẳng bằng cạo sạch luôn đi.”Lâm Di Vụ thường nói là làm ngay, nói đến đây thì không buồn ăn nữa, đứng dậy đi tìm dao cạo cạo đầu, hắn nhớ trong nhà có một cái, định bảo Tống Hung cạo trọc đầu cho mình.Tống Hung vẫn cầm thìa trong tay, gọi hắn lại ăn cơm: “Tháng giêng không được cạo đầu.”“Anh mê tín thật đấy.” Lâm Di Vụ hoàn toàn quên mất trước kia mình luôn lôi những câu nói cũ, quy luật cũ ra nói: “Với cả em không có cậu, anh cũng không có cậu*, bọn mình sợ gì chứ?”*Tập tục “tháng Giêng không được cắt tóc” liên quan câu chuyện ở triều Thanh, khi ấy họ buộc dân chúng phải cạo tóc để tỏ lòng thần phục, nhiều người dùng chữ “思旧” nghĩa là nhớ về cái cũ (ý chỉ nhớ triều Minh trước đó) để bày tỏ sự phản kháng. Lâu dần, chữ “思旧” /sī jiù/ được đọc trại thành “死舅” /sǐ jiù/ nghĩa là “cậu chết”, từ đó mà người Trung Quốc mới kiêng cắt tóc vào tháng Giêng vì sợ cậu chết.Sau khi tìm thấy dao cạo, Lâm Di Vụ mới ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa nhớ lại vụ bắt cóc trước Tết: “Đúng rồi, đội trưởng Trương bắt được bọn họ chưa?”“Vẫn đang truy bắt.” Tống Hung lại đút thêm một miếng cơm cho Lâm Di Vụ.Lâm Di Vụ nhai vài miếng, nuốt xuống rồi lại hỏi: “Liệu bọn họ có quay lại trả thù bọn mình không?”Tống Hung giơ ngón tay lên lau đi hạt cơm dính trên khóe miệng Lâm Di Vụ: “Anh sẽ không để em bị thương nữa.”“Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi.” Lâm Di Vụ thở dài: “Ai mà ngờ lại gặp bọn họ ở bãi đỗ xe đâu, Lâm Dương cũng khám bệnh ở bệnh viện Thuỵ Ninh.”Lâm Di Vụ đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được lý do để không đến bệnh viện: “Anh nhìn đi, bệnh viện Thuỵ Ninh nguy hiểm như vậy, lần sau mình có thể không đi nữa không? Mấy ngày nay em cũng không bị mộng du.”Tống Hung thầm nghĩ, đúng là không bị mộng du, nhưng có chuyện còn đáng sợ hơn cả mộng du kìa.“Được.” Tống Hung vui vẻ đồng ý, nhưng Lâm Di Vụ còn chưa kịp vui mừng thì anh lại vội vàng nói thêm: “Bọn mình đi bệnh viện khác nhé, bác sĩ Diệp giới thiệu cho anh mấy bác sĩ còn giỏi hơn.”Lâm Di Vụ: “…” Hắn chỉ không muốn đến bệnh viện thôi.Cuối cùng Lâm Di Vụ vẫn cạo trọc đầu, chỉ còn lại đầu đinh ngắn, Tống Hung thay băng mới cho vết thương trên đầu Lâm Di Vụ.Kiểu tóc húi cua khiến Lâm Di Vụ trông có tinh thần hơn hẳn, ngũ quan càng thêm nổi bật, đi đôi với mái tóc ngắn trên đầu ngược lại còn tăng thêm nét trẻ trung đầy sức sống.“Ngầu không?” Lâm Di Vụ nhìn mình trong gương một lúc lâu, bỏ qua vết thương trên đầu, hắn rất hài lòng.“Ngầu.” Tống Hung ôm mặt Lâm Di Vụ, hôn lên tóc hắn hai cái.“Chỉ là da đầu hơi lạnh thôi.”“Ra ngoài nhớ đội mũ.”Lâm Di Vụ lại định lấy điện thoại trong túi quần của Tống Hung để nghịch nhưng Tống Hung lại lấy một chiếc điện thoại cũ bỏ đi trong nhà đưa cho hắn: “Dùng tạm cái này trước đi, SIM bên trong là SIM phụ, mấy hôm nữa anh mua cho em cái mới.”Lâm Di Vụ dùng điện thoại cũ nhắn tin cho lão Tùng và Kim Bảo Nhi, nói là mình tạm thời sẽ dùng số này.Sau khi ngủ cả buổi chiều, tối đó Lâm Di Vụ nằm trằn trọc trên giường không ngủ được, sau đó lại nghĩ ngợi đủ thứ.Tết năm nay trải qua không mấy vui vẻ, không được cưỡi Tống Hung để đón Tết, Lâm Di Vụ cảm thấy không vui trong lòng.Hắn lại nhớ ra Tết năm nay chưa đi tảo mộ bà nội, tay trái nắm lấy cánh tay Tống Hung, lay lay hai lần: “Anh ngủ chưa? Tết năm nay bọn mình chưa đi tảo mộ bà nội, bao giờ quay về một chuyến đi nhỉ?”Bà nội được chôn cất trên núi ở quê nhà Tống Hung, được chôn cùng ông nội và bố anh, mấy năm trước hai người luôn quê về trước Tết để tảo mộ và thăm viếng người thân.Tống Hung vẫn chưa ngủ, anh nói: “Chờ tay em đỡ hơn một chút rồi bọn mình về.”“Ôi trời, bó bột này chắc lắm.” Thấy Tống Hung không chịu, Lâm Di Vụ cất cao giọng lên rồi lại lay lay tay anh, vừa làm nũng vừa tức giận: “Em muốn về cơ, chỉ cần không va vào đâu là được chứ gì.”Lâm Di Vụ còn cố tình dụi mái tóc châm chích của mình vào Tống Hung, dụi liên tục vào mặt và cổ anh: “Anh đưa em về đi mà, em cũng muốn đi khu nghỉ dưỡng chơi vài ngày, hít thở không khí, ngày nào cũng ở nhà bí lắm.”Tống Hung bị Lâm Di Vụ dụi liên tục, cả mặt và cổ đều nhột, luồn cánh tay xuống dưới cổ Lâm Di Vụ, kê bên dưới ôm lấy vai hắn: “Muốn về thật à?”Lâm Di Vụ gật đầu lia lịa: “Muốn lắm, muốn lắm luôn.”Tống Hung suy nghĩ một lát, có lẽ nên dẫn Lâm Di Vụ ra ngoài giải khuây, thay đổi môi trường để hít thở không khí trong lành cũng sẽ tốt hơn cho sức khỏe của hắn.Hơn nữa trước đó bác sĩ Diệp cũng từng nói, đưa Lâm Di Vụ đi tham gia các hoạt động ngoài trời cũng có lợi cho chứng mộng du của hắn.Hôm sau, hai người đến trường từ sớm để thăm bọn trẻ. Lâm Di Vụ lại xách theo túi lớn túi nhỏ, hắn đã chuẩn bị bao lì xì cho tất cả bọn trẻ, trẻ con nhà người khác có gì, trẻ con nhà bọn họ cũng phải có.Bọn họ còn chuẩn bị lì xì cho lão Tùng và tất cả nhân viên trực trong kỳ nghỉ Tết, những ai không có mặt hôm đó đều đưa cho lão Tùng, để lão Tùng chuyển lại cho bọn họ sau.Bọn họ ăn trưa cùng nhau tại căng tin, đợi đến khi bọn trẻ trở về ký túc xá ngủ trưa, Tống Hung mới lái xe đưa Lâm Di Vụ về quê.Vài năm trước, Tống Hung đã hợp tác với chính quyền địa phương để phát triển quê nhà thành một khu nghỉ dưỡng du lịch, hai năm trước còn trở nên nổi tiếng trên mạng, thu hút rất nhiều khách du lịch mỗi năm.Vì cứ đến mùa đông là nơi đây lại được thiên nhiên ưu đãi với khung cảnh phương Bắc băng giá, ngàn dặm đóng băng, bốn bề là rừng bạch dương trải dài, thế nên khu nghỉ dưỡng chuyên về các hoạt động ngắm tuyết, trượt tuyết mùa đông, mùa đông cũng là mùa đông khách nhất, đến Tết cũng không nghỉ.Tống Hứa đã giao khu nghỉ dưỡng cho bạn nối khố của mình là Tần Siêu và vợ Lý Phi trông coi, trước Tết Tần Siêu còn gọi cho anh, hỏi anh năm nay mùng mấy về, Tống Hung nói với anh ta rằng Lâm Di Vụ đang nằm viện vì gãy xương, năm nay sẽ không về.Vừa nghe Tống Hung quyết định về vào phút chót, Tần Siêu hào hứng giục Lý Phi mang hết lâm sản quý hiếm ra: “Tối nay tôi làm đầu bếp, nấu thêm cho hai người vài món, lại cả năm rồi chưa gặp nhau, tối nay ông không trốn được đâu, hai anh em mình uống một trận cho đã.”Lúc đến khu nghỉ dưỡng thì trời đã tối, Tống Hung vừa lái xe vào sân, hai đứa trẻ đã chạy ra khỏi cửa.Nhà Tần Siêu có một cặp sinh đội một trai một gái, mới lên ba tuổi, năm ngoái khi hai người họ về, hai đứa trẻ chỉ vừa mới biết đi, chưa nói được nhiều, vậy mà năm nay đã biết chạy và biết nói rồi.Vợ chồng Tần Siêu đã nói trước với các con là Tống Hung và Lâm Di Vụ sẽ đến, vậy nên hai người vừa xuống xe, hai đứa nhỏ mặc đồ Tết màu đỏ đã chạy đến, chắp tay chúc mừng năm mới hai người, miệng nói vanh vách các câu chúc Tết.“Chúc mừng năm mới chú và ông ạ, năm mới vui vẻ, cung hỷ phát tài, xin bao lì xì…”Lâm Di Vụ suýt nữa thì tan chảy trước sự đáng yêu của hai đứa, ngồi xổm xuống, hắn muốn bế hai đứa nhỏ nhưng cánh tay lại không cử động được, dùng bàn tay trêu anh trai An An, sau đó lại sờ em gái Hoan Hoan, lấy hai bao lì xì đưa cho mỗi đứa một bao.“Chúc mừng năm mới An An và Hoan Hoan luôn nhé, miệng xinh biết nói chuyện ghê.”Tống Hung mỗi tay bế một đứa: “Hai đứa nói cho chú nghe, ai là ông, ai là chú đây.”An An nói: “Đây là ông, chú Lâm là chú.”Tống Hung cố tình làm mặt nghiêm: “Nghe như cách cả một thế hệ vậy.”“Đương nhiên phải gọi ông là ông rồi, ông lớn hơn tôi mấy tháng tuổi luôn mà.” Tần Siêu vừa nói vừa cầm một chiếc muôi sắt lớn xào thức ăn bước ra: “Di Vụ nhỏ hơn tôi mấy tháng tuổi, một người là chú, một người là ông, không vấn đề gì.”“Lão Tống, Di Vụ, hai người vào trong cho ấm, ở bên ngoài kẻo đông cứng bây giờ.” Giọng Lý Phi rất to, cô đang bận rộn trong bếp, giọng nói từ trong bếp truyền ra: “Đi vào rửa tay ăn cơm đi, tôi dọn món cuối cùng ra đây.”“Được ạ, chị dâu.” Lâm Di Vụ lớn tiếng đáp lại.Tần Siêu đón lấy hai đứa nhỏ, Tống Hung dắt Lâm Di Vụ vào trong, giúp hắn cởi áo khoác và mũ ra trước, sau đó quen đường quen nẻo vào nhà vệ sinh, giúp Lâm Di Vụ rửa tay.Tần Siêu liếc nhìn mái tóc húi cua của Lâm Di Vụ, cười nói: “Kiểu tóc mới của cậu được đấy, anh trai cool ngầu.”“Ngầu nhỉ, Tống Hung cạo cho em đấy.” Lâm Di Vụ mỉm cười trả lời: “Tay nghề của anh ấy không thua kém gì Tony ở tiệm.”Hai đứa nhỏ cũng tò mò đưa tay ra định sờ, Lâm Di Vụ cúi xuống cho chúng sờ, hai đứa cười đến ch** n**c miếng.Lý Phi bày bát đũa ra, Tần Siêu lấy một chai rượu ngon từ tủ rượu, Tống Hung biết lần này không trốn được. Bàn ăn có sáu người tính cả hai trẻ con, tửu lượng của Lý Phi còn tốt hơn hai người kia, cũng thích vị này nên ba người họ cùng uống đồ uống màu trắng (rượu trắng).Lâm Di Vụ không biết uống rượu nhưng hắn và hai đứa nhỏ cũng đồ uống màu trắng, một lớn hai nhỏ mỗi người một cốc sữa nóng.Ba người trên bàn cụng ly với nhau, ba người uống sữa cũng cụng ly với nhau.Lâm Di Vụ cầm cốc sữa, cụng ly với An An rồi lại cụng ly với Hoan Hoan, nói cực kỳ hào hùng: “Nào nào nào, An An Hoan Hoan, uống cạn ly này xong vẫn còn ba ly nữa!”Hoan Hoan ngửa mặt lên, con bé phát âm vẫn chưa chuẩn lắm: “Phải uống nhiều vậy ạ?”Cô bé lại sờ bụng mình: “Nhưng con uống không hết ba cốc.”Câu nói của đứa bé khiến người lớn trên bàn đều cười thích thú.Hai đứa nhỏ uống đến mức miệng toàn bọt sữa, Tần Siêu liền lấy một chiếc khăn tay nhỏ trong túi ra lau vệt sữa ở khóe miệng cho bọn trẻ.Lâm Di Vụ cũng uống nhanh, trên khoé miệng cũng dính một vòng sữa trắng, chỗ này Tần Siêu không lau được, dù sao cũng không đến lượt anh ta lau, vì người nhà đang ngồi ngay bên cạnh rồi.Lâm Di Vụ l**m một vòng quanh khoé miệng, đầu lưỡi màu hồng cũng nhanh chóng biến thành màu trắng. Tống Hung không có khăn tay, quay lại định tìm khăn giấy, Tần Siêu đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ sạch: “Cái này sạch này, ông dùng cái này đi.”Tống Hung cầm khăn tay lau miệng cho Lâm Di Vụ.Lâm Di Vụ nhìn hai khuôn miệng nhỏ được lau sạch sẽ của hai đứa, đột nhiên hơi ngượng ngùng, giật lấy khăn tay trong tay Tống Hung.“Em tự lau được, cũng có phải trẻ con đâu.”Hai đứa trẻ cười khúc khích, nhìn Lâm Di Vụ rồi nói bằng giọng trẻ con: “Chú Lâm, chú cũng là trẻ con, vẫn cần người lau miệng cho.”Trước mặt trẻ con, Lâm Di Vụ vội vàng nói đỡ cho mình: “Ở nhà chú không có vậy đâu, do hôm nay uống nhiều quá, váng đầu thôi.”Uống nhiều sữa quá cũng có thể gây váng đầu.
Vậy có phải là, chỉ cần Di Vụ không gặp nguy hiểm nữa thì A Lạp sẽ không xuất hiện nữa không?
Tống Hung không kịp nghĩ quá nhiều, chuông cửa reo, đồ ăn đã được giao đến.
Anh nhẹ nhàng rút cánh tay Lâm Di Vụ đang gối lên ra, Lâm Di Vụ ngủ rất say, lẩm bẩm vài câu rồi trở mình nằm thẳng lại. Tống Hung kéo chăn ra, dém góc chăn lại cho hắn rồi khẽ khàng ra khỏi giường.
Đồ ăn được đựng trong hộp giữ nhiệt, Tống Hung không vội đánh thức Lâm Di Vụ mà vào phòng làm việc gọi vài cuộc điện thoại.
Anh gọi cho đội trưởng Trương trước để kiểm tra tiến độ vụ án, đội trưởng Trương vẫn còn đang đi bắt người, Tống Hung cho rằng hai mẹ con kia có lẽ có chỗ nào đó để trốn.
Tống Hung vẫn đang cầm điện thoại trong tay, đó là điện thoại của Lâm Dương mà A Lạp đã lấy về từ ngôi miếu hoang. Trong bệnh viện, A Lạp luôn để điện thoại dưới gối, đến khi Di Vụ quay trở lại, chiếc điện thoại đó đã bị Tống Hung cất đi.
Điện thoại có mật khẩu khóa màn hình, A Lạp chắc hẳn đã lấy được mật khẩu mở khóa từ Lâm Dương trong ngôi miếu hoang, nhưng Tống Hung không biết nên anh không mở được.
Lâm Di Vụ ngủ một giấc đến tận 8 giờ, tay phải đang bó bột, cũng không muốn dùng tay trái nên Tống Hung dùng thìa đút cho hắn ăn.
“Ngày mai bọn mình đến trường một chuyến đi.” Lâm Di Vụ mới ăn một miếng mà đã nghĩ xong việc tiếp theo cần làm.
“Ừm, anh đi với em.”
“Em phải đội mũ che đầu.” Nghĩ lại mái tóc bị cạo trọc một mảng, trong lòng Lâm Di Vụ không vui nổi: “Xấu quá đi mất, còn chẳng bằng cạo sạch luôn đi.”
Lâm Di Vụ thường nói là làm ngay, nói đến đây thì không buồn ăn nữa, đứng dậy đi tìm dao cạo cạo đầu, hắn nhớ trong nhà có một cái, định bảo Tống Hung cạo trọc đầu cho mình.
Tống Hung vẫn cầm thìa trong tay, gọi hắn lại ăn cơm: “Tháng giêng không được cạo đầu.”
“Anh mê tín thật đấy.” Lâm Di Vụ hoàn toàn quên mất trước kia mình luôn lôi những câu nói cũ, quy luật cũ ra nói: “Với cả em không có cậu, anh cũng không có cậu*, bọn mình sợ gì chứ?”
*Tập tục “tháng Giêng không được cắt tóc” liên quan câu chuyện ở triều Thanh, khi ấy họ buộc dân chúng phải cạo tóc để tỏ lòng thần phục, nhiều người dùng chữ “思旧” nghĩa là nhớ về cái cũ (ý chỉ nhớ triều Minh trước đó) để bày tỏ sự phản kháng. Lâu dần, chữ “思旧” /sī jiù/ được đọc trại thành “死舅” /sǐ jiù/ nghĩa là “cậu chết”, từ đó mà người Trung Quốc mới kiêng cắt tóc vào tháng Giêng vì sợ cậu chết.
Sau khi tìm thấy dao cạo, Lâm Di Vụ mới ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa nhớ lại vụ bắt cóc trước Tết: “Đúng rồi, đội trưởng Trương bắt được bọn họ chưa?”
“Vẫn đang truy bắt.” Tống Hung lại đút thêm một miếng cơm cho Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ nhai vài miếng, nuốt xuống rồi lại hỏi: “Liệu bọn họ có quay lại trả thù bọn mình không?”
Tống Hung giơ ngón tay lên lau đi hạt cơm dính trên khóe miệng Lâm Di Vụ: “Anh sẽ không để em bị thương nữa.”
“Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi.” Lâm Di Vụ thở dài: “Ai mà ngờ lại gặp bọn họ ở bãi đỗ xe đâu, Lâm Dương cũng khám bệnh ở bệnh viện Thuỵ Ninh.”
Lâm Di Vụ đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được lý do để không đến bệnh viện: “Anh nhìn đi, bệnh viện Thuỵ Ninh nguy hiểm như vậy, lần sau mình có thể không đi nữa không? Mấy ngày nay em cũng không bị mộng du.”
Tống Hung thầm nghĩ, đúng là không bị mộng du, nhưng có chuyện còn đáng sợ hơn cả mộng du kìa.
“Được.” Tống Hung vui vẻ đồng ý, nhưng Lâm Di Vụ còn chưa kịp vui mừng thì anh lại vội vàng nói thêm: “Bọn mình đi bệnh viện khác nhé, bác sĩ Diệp giới thiệu cho anh mấy bác sĩ còn giỏi hơn.”
Lâm Di Vụ: “…” Hắn chỉ không muốn đến bệnh viện thôi.
Cuối cùng Lâm Di Vụ vẫn cạo trọc đầu, chỉ còn lại đầu đinh ngắn, Tống Hung thay băng mới cho vết thương trên đầu Lâm Di Vụ.
Kiểu tóc húi cua khiến Lâm Di Vụ trông có tinh thần hơn hẳn, ngũ quan càng thêm nổi bật, đi đôi với mái tóc ngắn trên đầu ngược lại còn tăng thêm nét trẻ trung đầy sức sống.
“Ngầu không?” Lâm Di Vụ nhìn mình trong gương một lúc lâu, bỏ qua vết thương trên đầu, hắn rất hài lòng.
“Ngầu.” Tống Hung ôm mặt Lâm Di Vụ, hôn lên tóc hắn hai cái.
“Chỉ là da đầu hơi lạnh thôi.”
“Ra ngoài nhớ đội mũ.”
Lâm Di Vụ lại định lấy điện thoại trong túi quần của Tống Hung để nghịch nhưng Tống Hung lại lấy một chiếc điện thoại cũ bỏ đi trong nhà đưa cho hắn: “Dùng tạm cái này trước đi, SIM bên trong là SIM phụ, mấy hôm nữa anh mua cho em cái mới.”
Lâm Di Vụ dùng điện thoại cũ nhắn tin cho lão Tùng và Kim Bảo Nhi, nói là mình tạm thời sẽ dùng số này.
Sau khi ngủ cả buổi chiều, tối đó Lâm Di Vụ nằm trằn trọc trên giường không ngủ được, sau đó lại nghĩ ngợi đủ thứ.
Tết năm nay trải qua không mấy vui vẻ, không được cưỡi Tống Hung để đón Tết, Lâm Di Vụ cảm thấy không vui trong lòng.
Hắn lại nhớ ra Tết năm nay chưa đi tảo mộ bà nội, tay trái nắm lấy cánh tay Tống Hung, lay lay hai lần: “Anh ngủ chưa? Tết năm nay bọn mình chưa đi tảo mộ bà nội, bao giờ quay về một chuyến đi nhỉ?”
Bà nội được chôn cất trên núi ở quê nhà Tống Hung, được chôn cùng ông nội và bố anh, mấy năm trước hai người luôn quê về trước Tết để tảo mộ và thăm viếng người thân.
Tống Hung vẫn chưa ngủ, anh nói: “Chờ tay em đỡ hơn một chút rồi bọn mình về.”
“Ôi trời, bó bột này chắc lắm.” Thấy Tống Hung không chịu, Lâm Di Vụ cất cao giọng lên rồi lại lay lay tay anh, vừa làm nũng vừa tức giận: “Em muốn về cơ, chỉ cần không va vào đâu là được chứ gì.”
Lâm Di Vụ còn cố tình dụi mái tóc châm chích của mình vào Tống Hung, dụi liên tục vào mặt và cổ anh: “Anh đưa em về đi mà, em cũng muốn đi khu nghỉ dưỡng chơi vài ngày, hít thở không khí, ngày nào cũng ở nhà bí lắm.”
Tống Hung bị Lâm Di Vụ dụi liên tục, cả mặt và cổ đều nhột, luồn cánh tay xuống dưới cổ Lâm Di Vụ, kê bên dưới ôm lấy vai hắn: “Muốn về thật à?”
Lâm Di Vụ gật đầu lia lịa: “Muốn lắm, muốn lắm luôn.”
Tống Hung suy nghĩ một lát, có lẽ nên dẫn Lâm Di Vụ ra ngoài giải khuây, thay đổi môi trường để hít thở không khí trong lành cũng sẽ tốt hơn cho sức khỏe của hắn.
Hơn nữa trước đó bác sĩ Diệp cũng từng nói, đưa Lâm Di Vụ đi tham gia các hoạt động ngoài trời cũng có lợi cho chứng mộng du của hắn.
Hôm sau, hai người đến trường từ sớm để thăm bọn trẻ. Lâm Di Vụ lại xách theo túi lớn túi nhỏ, hắn đã chuẩn bị bao lì xì cho tất cả bọn trẻ, trẻ con nhà người khác có gì, trẻ con nhà bọn họ cũng phải có.
Bọn họ còn chuẩn bị lì xì cho lão Tùng và tất cả nhân viên trực trong kỳ nghỉ Tết, những ai không có mặt hôm đó đều đưa cho lão Tùng, để lão Tùng chuyển lại cho bọn họ sau.
Bọn họ ăn trưa cùng nhau tại căng tin, đợi đến khi bọn trẻ trở về ký túc xá ngủ trưa, Tống Hung mới lái xe đưa Lâm Di Vụ về quê.
Vài năm trước, Tống Hung đã hợp tác với chính quyền địa phương để phát triển quê nhà thành một khu nghỉ dưỡng du lịch, hai năm trước còn trở nên nổi tiếng trên mạng, thu hút rất nhiều khách du lịch mỗi năm.
Vì cứ đến mùa đông là nơi đây lại được thiên nhiên ưu đãi với khung cảnh phương Bắc băng giá, ngàn dặm đóng băng, bốn bề là rừng bạch dương trải dài, thế nên khu nghỉ dưỡng chuyên về các hoạt động ngắm tuyết, trượt tuyết mùa đông, mùa đông cũng là mùa đông khách nhất, đến Tết cũng không nghỉ.
Tống Hứa đã giao khu nghỉ dưỡng cho bạn nối khố của mình là Tần Siêu và vợ Lý Phi trông coi, trước Tết Tần Siêu còn gọi cho anh, hỏi anh năm nay mùng mấy về, Tống Hung nói với anh ta rằng Lâm Di Vụ đang nằm viện vì gãy xương, năm nay sẽ không về.
Vừa nghe Tống Hung quyết định về vào phút chót, Tần Siêu hào hứng giục Lý Phi mang hết lâm sản quý hiếm ra: “Tối nay tôi làm đầu bếp, nấu thêm cho hai người vài món, lại cả năm rồi chưa gặp nhau, tối nay ông không trốn được đâu, hai anh em mình uống một trận cho đã.”
Lúc đến khu nghỉ dưỡng thì trời đã tối, Tống Hung vừa lái xe vào sân, hai đứa trẻ đã chạy ra khỏi cửa.
Nhà Tần Siêu có một cặp sinh đội một trai một gái, mới lên ba tuổi, năm ngoái khi hai người họ về, hai đứa trẻ chỉ vừa mới biết đi, chưa nói được nhiều, vậy mà năm nay đã biết chạy và biết nói rồi.
Vợ chồng Tần Siêu đã nói trước với các con là Tống Hung và Lâm Di Vụ sẽ đến, vậy nên hai người vừa xuống xe, hai đứa nhỏ mặc đồ Tết màu đỏ đã chạy đến, chắp tay chúc mừng năm mới hai người, miệng nói vanh vách các câu chúc Tết.
“Chúc mừng năm mới chú và ông ạ, năm mới vui vẻ, cung hỷ phát tài, xin bao lì xì…”
Lâm Di Vụ suýt nữa thì tan chảy trước sự đáng yêu của hai đứa, ngồi xổm xuống, hắn muốn bế hai đứa nhỏ nhưng cánh tay lại không cử động được, dùng bàn tay trêu anh trai An An, sau đó lại sờ em gái Hoan Hoan, lấy hai bao lì xì đưa cho mỗi đứa một bao.
“Chúc mừng năm mới An An và Hoan Hoan luôn nhé, miệng xinh biết nói chuyện ghê.”
Tống Hung mỗi tay bế một đứa: “Hai đứa nói cho chú nghe, ai là ông, ai là chú đây.”
An An nói: “Đây là ông, chú Lâm là chú.”
Tống Hung cố tình làm mặt nghiêm: “Nghe như cách cả một thế hệ vậy.”
“Đương nhiên phải gọi ông là ông rồi, ông lớn hơn tôi mấy tháng tuổi luôn mà.” Tần Siêu vừa nói vừa cầm một chiếc muôi sắt lớn xào thức ăn bước ra: “Di Vụ nhỏ hơn tôi mấy tháng tuổi, một người là chú, một người là ông, không vấn đề gì.”
“Lão Tống, Di Vụ, hai người vào trong cho ấm, ở bên ngoài kẻo đông cứng bây giờ.” Giọng Lý Phi rất to, cô đang bận rộn trong bếp, giọng nói từ trong bếp truyền ra: “Đi vào rửa tay ăn cơm đi, tôi dọn món cuối cùng ra đây.”
“Được ạ, chị dâu.” Lâm Di Vụ lớn tiếng đáp lại.
Tần Siêu đón lấy hai đứa nhỏ, Tống Hung dắt Lâm Di Vụ vào trong, giúp hắn cởi áo khoác và mũ ra trước, sau đó quen đường quen nẻo vào nhà vệ sinh, giúp Lâm Di Vụ rửa tay.
Tần Siêu liếc nhìn mái tóc húi cua của Lâm Di Vụ, cười nói: “Kiểu tóc mới của cậu được đấy, anh trai cool ngầu.”
“Ngầu nhỉ, Tống Hung cạo cho em đấy.” Lâm Di Vụ mỉm cười trả lời: “Tay nghề của anh ấy không thua kém gì Tony ở tiệm.”
Hai đứa nhỏ cũng tò mò đưa tay ra định sờ, Lâm Di Vụ cúi xuống cho chúng sờ, hai đứa cười đến ch** n**c miếng.
Lý Phi bày bát đũa ra, Tần Siêu lấy một chai rượu ngon từ tủ rượu, Tống Hung biết lần này không trốn được. Bàn ăn có sáu người tính cả hai trẻ con, tửu lượng của Lý Phi còn tốt hơn hai người kia, cũng thích vị này nên ba người họ cùng uống đồ uống màu trắng (rượu trắng).
Lâm Di Vụ không biết uống rượu nhưng hắn và hai đứa nhỏ cũng đồ uống màu trắng, một lớn hai nhỏ mỗi người một cốc sữa nóng.
Ba người trên bàn cụng ly với nhau, ba người uống sữa cũng cụng ly với nhau.
Lâm Di Vụ cầm cốc sữa, cụng ly với An An rồi lại cụng ly với Hoan Hoan, nói cực kỳ hào hùng: “Nào nào nào, An An Hoan Hoan, uống cạn ly này xong vẫn còn ba ly nữa!”
Hoan Hoan ngửa mặt lên, con bé phát âm vẫn chưa chuẩn lắm: “Phải uống nhiều vậy ạ?”
Cô bé lại sờ bụng mình: “Nhưng con uống không hết ba cốc.”
Câu nói của đứa bé khiến người lớn trên bàn đều cười thích thú.
Hai đứa nhỏ uống đến mức miệng toàn bọt sữa, Tần Siêu liền lấy một chiếc khăn tay nhỏ trong túi ra lau vệt sữa ở khóe miệng cho bọn trẻ.
Lâm Di Vụ cũng uống nhanh, trên khoé miệng cũng dính một vòng sữa trắng, chỗ này Tần Siêu không lau được, dù sao cũng không đến lượt anh ta lau, vì người nhà đang ngồi ngay bên cạnh rồi.
Lâm Di Vụ l**m một vòng quanh khoé miệng, đầu lưỡi màu hồng cũng nhanh chóng biến thành màu trắng. Tống Hung không có khăn tay, quay lại định tìm khăn giấy, Tần Siêu đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ sạch: “Cái này sạch này, ông dùng cái này đi.”
Tống Hung cầm khăn tay lau miệng cho Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ nhìn hai khuôn miệng nhỏ được lau sạch sẽ của hai đứa, đột nhiên hơi ngượng ngùng, giật lấy khăn tay trong tay Tống Hung.
“Em tự lau được, cũng có phải trẻ con đâu.”
Hai đứa trẻ cười khúc khích, nhìn Lâm Di Vụ rồi nói bằng giọng trẻ con: “Chú Lâm, chú cũng là trẻ con, vẫn cần người lau miệng cho.”
Trước mặt trẻ con, Lâm Di Vụ vội vàng nói đỡ cho mình: “Ở nhà chú không có vậy đâu, do hôm nay uống nhiều quá, váng đầu thôi.”
Uống nhiều sữa quá cũng có thể gây váng đầu.
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Vậy có phải là, chỉ cần Di Vụ không gặp nguy hiểm nữa thì A Lạp sẽ không xuất hiện nữa không?Tống Hung không kịp nghĩ quá nhiều, chuông cửa reo, đồ ăn đã được giao đến.Anh nhẹ nhàng rút cánh tay Lâm Di Vụ đang gối lên ra, Lâm Di Vụ ngủ rất say, lẩm bẩm vài câu rồi trở mình nằm thẳng lại. Tống Hung kéo chăn ra, dém góc chăn lại cho hắn rồi khẽ khàng ra khỏi giường.Đồ ăn được đựng trong hộp giữ nhiệt, Tống Hung không vội đánh thức Lâm Di Vụ mà vào phòng làm việc gọi vài cuộc điện thoại.Anh gọi cho đội trưởng Trương trước để kiểm tra tiến độ vụ án, đội trưởng Trương vẫn còn đang đi bắt người, Tống Hung cho rằng hai mẹ con kia có lẽ có chỗ nào đó để trốn.Tống Hung vẫn đang cầm điện thoại trong tay, đó là điện thoại của Lâm Dương mà A Lạp đã lấy về từ ngôi miếu hoang. Trong bệnh viện, A Lạp luôn để điện thoại dưới gối, đến khi Di Vụ quay trở lại, chiếc điện thoại đó đã bị Tống Hung cất đi.Điện thoại có mật khẩu khóa màn hình, A Lạp chắc hẳn đã lấy được mật khẩu mở khóa từ Lâm Dương trong ngôi miếu hoang, nhưng Tống Hung không biết nên anh không mở được.Lâm Di Vụ ngủ một giấc đến tận 8 giờ, tay phải đang bó bột, cũng không muốn dùng tay trái nên Tống Hung dùng thìa đút cho hắn ăn.“Ngày mai bọn mình đến trường một chuyến đi.” Lâm Di Vụ mới ăn một miếng mà đã nghĩ xong việc tiếp theo cần làm.“Ừm, anh đi với em.”“Em phải đội mũ che đầu.” Nghĩ lại mái tóc bị cạo trọc một mảng, trong lòng Lâm Di Vụ không vui nổi: “Xấu quá đi mất, còn chẳng bằng cạo sạch luôn đi.”Lâm Di Vụ thường nói là làm ngay, nói đến đây thì không buồn ăn nữa, đứng dậy đi tìm dao cạo cạo đầu, hắn nhớ trong nhà có một cái, định bảo Tống Hung cạo trọc đầu cho mình.Tống Hung vẫn cầm thìa trong tay, gọi hắn lại ăn cơm: “Tháng giêng không được cạo đầu.”“Anh mê tín thật đấy.” Lâm Di Vụ hoàn toàn quên mất trước kia mình luôn lôi những câu nói cũ, quy luật cũ ra nói: “Với cả em không có cậu, anh cũng không có cậu*, bọn mình sợ gì chứ?”*Tập tục “tháng Giêng không được cắt tóc” liên quan câu chuyện ở triều Thanh, khi ấy họ buộc dân chúng phải cạo tóc để tỏ lòng thần phục, nhiều người dùng chữ “思旧” nghĩa là nhớ về cái cũ (ý chỉ nhớ triều Minh trước đó) để bày tỏ sự phản kháng. Lâu dần, chữ “思旧” /sī jiù/ được đọc trại thành “死舅” /sǐ jiù/ nghĩa là “cậu chết”, từ đó mà người Trung Quốc mới kiêng cắt tóc vào tháng Giêng vì sợ cậu chết.Sau khi tìm thấy dao cạo, Lâm Di Vụ mới ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa nhớ lại vụ bắt cóc trước Tết: “Đúng rồi, đội trưởng Trương bắt được bọn họ chưa?”“Vẫn đang truy bắt.” Tống Hung lại đút thêm một miếng cơm cho Lâm Di Vụ.Lâm Di Vụ nhai vài miếng, nuốt xuống rồi lại hỏi: “Liệu bọn họ có quay lại trả thù bọn mình không?”Tống Hung giơ ngón tay lên lau đi hạt cơm dính trên khóe miệng Lâm Di Vụ: “Anh sẽ không để em bị thương nữa.”“Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi.” Lâm Di Vụ thở dài: “Ai mà ngờ lại gặp bọn họ ở bãi đỗ xe đâu, Lâm Dương cũng khám bệnh ở bệnh viện Thuỵ Ninh.”Lâm Di Vụ đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được lý do để không đến bệnh viện: “Anh nhìn đi, bệnh viện Thuỵ Ninh nguy hiểm như vậy, lần sau mình có thể không đi nữa không? Mấy ngày nay em cũng không bị mộng du.”Tống Hung thầm nghĩ, đúng là không bị mộng du, nhưng có chuyện còn đáng sợ hơn cả mộng du kìa.“Được.” Tống Hung vui vẻ đồng ý, nhưng Lâm Di Vụ còn chưa kịp vui mừng thì anh lại vội vàng nói thêm: “Bọn mình đi bệnh viện khác nhé, bác sĩ Diệp giới thiệu cho anh mấy bác sĩ còn giỏi hơn.”Lâm Di Vụ: “…” Hắn chỉ không muốn đến bệnh viện thôi.Cuối cùng Lâm Di Vụ vẫn cạo trọc đầu, chỉ còn lại đầu đinh ngắn, Tống Hung thay băng mới cho vết thương trên đầu Lâm Di Vụ.Kiểu tóc húi cua khiến Lâm Di Vụ trông có tinh thần hơn hẳn, ngũ quan càng thêm nổi bật, đi đôi với mái tóc ngắn trên đầu ngược lại còn tăng thêm nét trẻ trung đầy sức sống.“Ngầu không?” Lâm Di Vụ nhìn mình trong gương một lúc lâu, bỏ qua vết thương trên đầu, hắn rất hài lòng.“Ngầu.” Tống Hung ôm mặt Lâm Di Vụ, hôn lên tóc hắn hai cái.“Chỉ là da đầu hơi lạnh thôi.”“Ra ngoài nhớ đội mũ.”Lâm Di Vụ lại định lấy điện thoại trong túi quần của Tống Hung để nghịch nhưng Tống Hung lại lấy một chiếc điện thoại cũ bỏ đi trong nhà đưa cho hắn: “Dùng tạm cái này trước đi, SIM bên trong là SIM phụ, mấy hôm nữa anh mua cho em cái mới.”Lâm Di Vụ dùng điện thoại cũ nhắn tin cho lão Tùng và Kim Bảo Nhi, nói là mình tạm thời sẽ dùng số này.Sau khi ngủ cả buổi chiều, tối đó Lâm Di Vụ nằm trằn trọc trên giường không ngủ được, sau đó lại nghĩ ngợi đủ thứ.Tết năm nay trải qua không mấy vui vẻ, không được cưỡi Tống Hung để đón Tết, Lâm Di Vụ cảm thấy không vui trong lòng.Hắn lại nhớ ra Tết năm nay chưa đi tảo mộ bà nội, tay trái nắm lấy cánh tay Tống Hung, lay lay hai lần: “Anh ngủ chưa? Tết năm nay bọn mình chưa đi tảo mộ bà nội, bao giờ quay về một chuyến đi nhỉ?”Bà nội được chôn cất trên núi ở quê nhà Tống Hung, được chôn cùng ông nội và bố anh, mấy năm trước hai người luôn quê về trước Tết để tảo mộ và thăm viếng người thân.Tống Hung vẫn chưa ngủ, anh nói: “Chờ tay em đỡ hơn một chút rồi bọn mình về.”“Ôi trời, bó bột này chắc lắm.” Thấy Tống Hung không chịu, Lâm Di Vụ cất cao giọng lên rồi lại lay lay tay anh, vừa làm nũng vừa tức giận: “Em muốn về cơ, chỉ cần không va vào đâu là được chứ gì.”Lâm Di Vụ còn cố tình dụi mái tóc châm chích của mình vào Tống Hung, dụi liên tục vào mặt và cổ anh: “Anh đưa em về đi mà, em cũng muốn đi khu nghỉ dưỡng chơi vài ngày, hít thở không khí, ngày nào cũng ở nhà bí lắm.”Tống Hung bị Lâm Di Vụ dụi liên tục, cả mặt và cổ đều nhột, luồn cánh tay xuống dưới cổ Lâm Di Vụ, kê bên dưới ôm lấy vai hắn: “Muốn về thật à?”Lâm Di Vụ gật đầu lia lịa: “Muốn lắm, muốn lắm luôn.”Tống Hung suy nghĩ một lát, có lẽ nên dẫn Lâm Di Vụ ra ngoài giải khuây, thay đổi môi trường để hít thở không khí trong lành cũng sẽ tốt hơn cho sức khỏe của hắn.Hơn nữa trước đó bác sĩ Diệp cũng từng nói, đưa Lâm Di Vụ đi tham gia các hoạt động ngoài trời cũng có lợi cho chứng mộng du của hắn.Hôm sau, hai người đến trường từ sớm để thăm bọn trẻ. Lâm Di Vụ lại xách theo túi lớn túi nhỏ, hắn đã chuẩn bị bao lì xì cho tất cả bọn trẻ, trẻ con nhà người khác có gì, trẻ con nhà bọn họ cũng phải có.Bọn họ còn chuẩn bị lì xì cho lão Tùng và tất cả nhân viên trực trong kỳ nghỉ Tết, những ai không có mặt hôm đó đều đưa cho lão Tùng, để lão Tùng chuyển lại cho bọn họ sau.Bọn họ ăn trưa cùng nhau tại căng tin, đợi đến khi bọn trẻ trở về ký túc xá ngủ trưa, Tống Hung mới lái xe đưa Lâm Di Vụ về quê.Vài năm trước, Tống Hung đã hợp tác với chính quyền địa phương để phát triển quê nhà thành một khu nghỉ dưỡng du lịch, hai năm trước còn trở nên nổi tiếng trên mạng, thu hút rất nhiều khách du lịch mỗi năm.Vì cứ đến mùa đông là nơi đây lại được thiên nhiên ưu đãi với khung cảnh phương Bắc băng giá, ngàn dặm đóng băng, bốn bề là rừng bạch dương trải dài, thế nên khu nghỉ dưỡng chuyên về các hoạt động ngắm tuyết, trượt tuyết mùa đông, mùa đông cũng là mùa đông khách nhất, đến Tết cũng không nghỉ.Tống Hứa đã giao khu nghỉ dưỡng cho bạn nối khố của mình là Tần Siêu và vợ Lý Phi trông coi, trước Tết Tần Siêu còn gọi cho anh, hỏi anh năm nay mùng mấy về, Tống Hung nói với anh ta rằng Lâm Di Vụ đang nằm viện vì gãy xương, năm nay sẽ không về.Vừa nghe Tống Hung quyết định về vào phút chót, Tần Siêu hào hứng giục Lý Phi mang hết lâm sản quý hiếm ra: “Tối nay tôi làm đầu bếp, nấu thêm cho hai người vài món, lại cả năm rồi chưa gặp nhau, tối nay ông không trốn được đâu, hai anh em mình uống một trận cho đã.”Lúc đến khu nghỉ dưỡng thì trời đã tối, Tống Hung vừa lái xe vào sân, hai đứa trẻ đã chạy ra khỏi cửa.Nhà Tần Siêu có một cặp sinh đội một trai một gái, mới lên ba tuổi, năm ngoái khi hai người họ về, hai đứa trẻ chỉ vừa mới biết đi, chưa nói được nhiều, vậy mà năm nay đã biết chạy và biết nói rồi.Vợ chồng Tần Siêu đã nói trước với các con là Tống Hung và Lâm Di Vụ sẽ đến, vậy nên hai người vừa xuống xe, hai đứa nhỏ mặc đồ Tết màu đỏ đã chạy đến, chắp tay chúc mừng năm mới hai người, miệng nói vanh vách các câu chúc Tết.“Chúc mừng năm mới chú và ông ạ, năm mới vui vẻ, cung hỷ phát tài, xin bao lì xì…”Lâm Di Vụ suýt nữa thì tan chảy trước sự đáng yêu của hai đứa, ngồi xổm xuống, hắn muốn bế hai đứa nhỏ nhưng cánh tay lại không cử động được, dùng bàn tay trêu anh trai An An, sau đó lại sờ em gái Hoan Hoan, lấy hai bao lì xì đưa cho mỗi đứa một bao.“Chúc mừng năm mới An An và Hoan Hoan luôn nhé, miệng xinh biết nói chuyện ghê.”Tống Hung mỗi tay bế một đứa: “Hai đứa nói cho chú nghe, ai là ông, ai là chú đây.”An An nói: “Đây là ông, chú Lâm là chú.”Tống Hung cố tình làm mặt nghiêm: “Nghe như cách cả một thế hệ vậy.”“Đương nhiên phải gọi ông là ông rồi, ông lớn hơn tôi mấy tháng tuổi luôn mà.” Tần Siêu vừa nói vừa cầm một chiếc muôi sắt lớn xào thức ăn bước ra: “Di Vụ nhỏ hơn tôi mấy tháng tuổi, một người là chú, một người là ông, không vấn đề gì.”“Lão Tống, Di Vụ, hai người vào trong cho ấm, ở bên ngoài kẻo đông cứng bây giờ.” Giọng Lý Phi rất to, cô đang bận rộn trong bếp, giọng nói từ trong bếp truyền ra: “Đi vào rửa tay ăn cơm đi, tôi dọn món cuối cùng ra đây.”“Được ạ, chị dâu.” Lâm Di Vụ lớn tiếng đáp lại.Tần Siêu đón lấy hai đứa nhỏ, Tống Hung dắt Lâm Di Vụ vào trong, giúp hắn cởi áo khoác và mũ ra trước, sau đó quen đường quen nẻo vào nhà vệ sinh, giúp Lâm Di Vụ rửa tay.Tần Siêu liếc nhìn mái tóc húi cua của Lâm Di Vụ, cười nói: “Kiểu tóc mới của cậu được đấy, anh trai cool ngầu.”“Ngầu nhỉ, Tống Hung cạo cho em đấy.” Lâm Di Vụ mỉm cười trả lời: “Tay nghề của anh ấy không thua kém gì Tony ở tiệm.”Hai đứa nhỏ cũng tò mò đưa tay ra định sờ, Lâm Di Vụ cúi xuống cho chúng sờ, hai đứa cười đến ch** n**c miếng.Lý Phi bày bát đũa ra, Tần Siêu lấy một chai rượu ngon từ tủ rượu, Tống Hung biết lần này không trốn được. Bàn ăn có sáu người tính cả hai trẻ con, tửu lượng của Lý Phi còn tốt hơn hai người kia, cũng thích vị này nên ba người họ cùng uống đồ uống màu trắng (rượu trắng).Lâm Di Vụ không biết uống rượu nhưng hắn và hai đứa nhỏ cũng đồ uống màu trắng, một lớn hai nhỏ mỗi người một cốc sữa nóng.Ba người trên bàn cụng ly với nhau, ba người uống sữa cũng cụng ly với nhau.Lâm Di Vụ cầm cốc sữa, cụng ly với An An rồi lại cụng ly với Hoan Hoan, nói cực kỳ hào hùng: “Nào nào nào, An An Hoan Hoan, uống cạn ly này xong vẫn còn ba ly nữa!”Hoan Hoan ngửa mặt lên, con bé phát âm vẫn chưa chuẩn lắm: “Phải uống nhiều vậy ạ?”Cô bé lại sờ bụng mình: “Nhưng con uống không hết ba cốc.”Câu nói của đứa bé khiến người lớn trên bàn đều cười thích thú.Hai đứa nhỏ uống đến mức miệng toàn bọt sữa, Tần Siêu liền lấy một chiếc khăn tay nhỏ trong túi ra lau vệt sữa ở khóe miệng cho bọn trẻ.Lâm Di Vụ cũng uống nhanh, trên khoé miệng cũng dính một vòng sữa trắng, chỗ này Tần Siêu không lau được, dù sao cũng không đến lượt anh ta lau, vì người nhà đang ngồi ngay bên cạnh rồi.Lâm Di Vụ l**m một vòng quanh khoé miệng, đầu lưỡi màu hồng cũng nhanh chóng biến thành màu trắng. Tống Hung không có khăn tay, quay lại định tìm khăn giấy, Tần Siêu đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ sạch: “Cái này sạch này, ông dùng cái này đi.”Tống Hung cầm khăn tay lau miệng cho Lâm Di Vụ.Lâm Di Vụ nhìn hai khuôn miệng nhỏ được lau sạch sẽ của hai đứa, đột nhiên hơi ngượng ngùng, giật lấy khăn tay trong tay Tống Hung.“Em tự lau được, cũng có phải trẻ con đâu.”Hai đứa trẻ cười khúc khích, nhìn Lâm Di Vụ rồi nói bằng giọng trẻ con: “Chú Lâm, chú cũng là trẻ con, vẫn cần người lau miệng cho.”Trước mặt trẻ con, Lâm Di Vụ vội vàng nói đỡ cho mình: “Ở nhà chú không có vậy đâu, do hôm nay uống nhiều quá, váng đầu thôi.”Uống nhiều sữa quá cũng có thể gây váng đầu.