Đêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận…
Chương 30: Tôi là chồng em ấy!
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Lần đầu tiên Lâm Di Vụ đến thăm văn phòng mới, hắn đã kiểm tra từng ngóc ngách như một con sư tử đực đang tuần tra lãnh thổ, còn phải dùng tay tự sờ chỗ này, đụng chỗ kia, nào là cầm đồ lên xem và ngửi, đánh dấu và để lại mùi của mình.Lâm Di Vụ không chỉ đánh dấu lãnh thổ mà hắn còn đang tìm kiếm tóc màu hồng, hoặc thứ gì đó khác.Đừng đánh giá thấp Lâm Di Vụ, hắn đã xem rất nhiều phim điều tra tội phạm và phim giật gân, điều tra hiện trường thế nào hắn đều biết hết.Bên dưới bàn làm việc không được bỏ qua, mọi ngóc ngách không được bỏ qua, góc chết khe hở lại càng không được bỏ qua.Ngay cả thùng rác hắn cũng ngó qua hết một lượt, sợ bỏ sót thứ gì đó.Tống Hung vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, thấy Lâm Di Vụ bắt đầu nhìn cả thùng rác, cuối cùng không nhịn được nữa: “Em muốn tìm gì? Có cần đưa em kính lúp luôn không?”“Em cứ xem đấy.” Lâm Di Vụ đứng cạnh thùng rác, liếc nhìn anh: “Em tò mò thôi, sao nào? Không cho em xem văn phòng anh à?”“Em tò mò về rác trong thùng rác á?”Trong thùng rác chỉ có vài tờ giấy vụn, có lẽ là tài liệu hoặc hồ sơ bị bỏ đi, ngoài giấy lộn ra thì không có gì khác.Hai người đang trò chuyện về thùng rác thì trợ lý Ngô Giai Duyệt mang bữa sáng đến, đây cũng là lần đầu tiên cô gặp Lâm Di Vụ, nhưng thông tin của cô rất nhanh nhạy, đã xem bức ảnh hồi sáng rồi.“Anh Lâm xem thử bữa sáng có hợp khẩu vị không ạ, hoặc muốn ăn thêm gì nữa thì có thể nói với tôi.”Lâm Di Vụ nhận lấy bữa sáng, toàn những món hắn thích, mỉm cười cảm ơn Ngô Giai Duyệt: “Cảm ơn cô, nhiêu đây là được rồi.”“Không có chi.” Ngô Giai Duyệt cũng mỉm cười đáp lại: “Cần gì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé.”Tống Hung nhận một cuộc gọi, gọi Ngô Giai Duyệt đang định rời đi lại: “Lát nữa cô dẫn anh Lâm đi tham quan công ty một vòng, lâu lắm rồi em ấy không đến đây, dẫn em ấy đi làm quen công ty một lát.”“Dạ sếp Tống.”Tống Hung có thể nhận ra Lâm Di Vụ chắc chắn không chỉ đơn giản là đến để xem văn phòng mới của anh thế nào, nhưng anh thật sự không hiểu rõ suy nghĩ của hắn, sau đó lại nghĩ, có lẽ là đến để kiểm tra chỗ làm, dù sao thì bọn họ cũng từng cãi nhau một lần vì trợ lý.Lâm Di Vụ đang định nói không cần, nhưng nghĩ đến nước hoa và tóc hồng rồi vẫn đồng ý: “Được, lát nữa em đi tham quan một vòng.”Ngô Giai Duyệt dẫn Lâm Di Vụ đi tham quan từ tầng trên cùng xuống dưới, giới thiệu về công ty cho hắn rất nghiêm túc, vì vậy tốc độ rất chậm, hai người mới đi được hai tầng thì Tống Hung đã gọi điện bảo Lâm Di Vụ quay lại.Tống Hung có một cuộc hẹn ăn trưa đột xuất với khách hàng, buổi chiều còn có một cuộc họp nên không thể ở với Lâm Di Vụ, anh muốn bảo tài xế đưa Lâm Di Vụ về nhà trước.Lâm Di Vụ nói không muốn về mà cứ ngồi trên ghế văn phòng của Tống Hung xoay vòng vòng, hắn bảo Tống Hung cứ bận việc của mình đi, không cần lo cho hắn.Tống Hung đưa cho hắn một chiếc chìa khóa dự phòng của văn phòng, dặn hắn nếu mệt thì vào phòng nghỉ ngủ một giấc, nếu đói thì cứ đến nhà hàng gần đây ăn cơm, hoặc là đến nhà ăn công ty ăn.Nghe đến nhà ăn, mắt Lâm Di Vụ sáng lên, người của mỗi bộ phận trong công ty thật sự quá đông, nhưng nhà ăn lại là thời gian và địa điểm đông đúc nhất vào giờ ăn trưa, cũng tiện cho hắn quan sát.Nhà ăn công ty họ nổi tiếng về chất lượng, cung cấp ba bữa ăn miễn phí một ngày, trái cây luôn có sẵn mỗi ngày, buổi sáng hay chiều đều có đồ ăn nhẹ, tiêu chuẩn đồ ăn cũng cao nên nhân viên hiếm khi ăn trưa bên ngoài.Buổi trưa, Lâm Di Vụ cầm thẻ ăn của Tống Hung đi thẳng đến nhà ăn.Hắn tìm một chỗ ở giữa có tầm nhìn rộng nhất, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy mọi người đến và đi từ mọi hướng.Có khá nhiều người nhuộm tóc, cũng có khá nhiều người nước ngoài nhưng hắn chỉ thấy một người tóc hồng, lại còn là một cô gái. Mái tóc của cô gái vô cùng dài, gần chạm đến eo, không khớp với sợi tóc dính vào áo len của Tống Hung nên bị loại.Hắn vẫn luôn quan sát cho đến gần hết giờ ăn trưa mà vẫn không tìm thấy, đến khi thật sự quá đói mới cầm thẻ ăn cơm đi lấy đồ ăn.Lâm Di Vụ chỉ dùng được một tay nên khi bưng khay phải dùng rất nhiều sức, có một người đàn ông chủ động bước lên trước giúp đỡ: “Tay cậu hơi bất tiện, để tôi cầm giúp cậu.”“Không sao, tôi tự bưng được.”“Không sao đâu, cậu dùng một tay bất tiện, để tôi giúp cậu.”Người đàn ông bưng khay thức ăn của Lâm Di Vụ đến bàn hai người, Lâm Di Vụ ngồi xuống, cảm ơn anh ta.Một lát sau, người đàn ông lại bưng khay của mình đến ngồi: “Có ngại nếu ngồi ăn cùng không?”Lâm Di Vụ muốn từ chối, hắn muốn ăn một mình nhưng thấy người đàn ông đối diện đã ngồi xuống, hắn cũng không tiện nói gì thêm, đã vậy người ta còn giúp hắn lấy cơm rồi, hắn nói một câu “Không ngại.”“Có thể làm quen được không? Tôi là Phương Kỳ Hào, bộ phận kỹ thuật.”“Tôi là Lâm Di Vụ.”Phương Kỳ Hào trò chuyện với hắn một lúc lâu, cố gắng tìm chủ đề, sau đó lại nhìn cánh tay đang bó bột của Lâm Di Vụ hỏi: “Có thể kể xem cánh tay cậu bị làm sao không?”“Chuyện này… vô tình bị đá đập trúng.”“Ôi, nghe thôi đã thấy đau rồi.”“Cũng tạm.” Lâm Di Vụ đáp qua loa một câu.Phương Kỳ Hào lấy điện thoại ra: “Có tiện trao đổi thông tin liên lạc không? Sau này có thể cùng nhau ăn cơm ở căng tin.”Lâm Di Vụ cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra Phương Kỳ Hào đến đây để tán tỉnh hắn, hắn nói thẳng: “Tôi đã kết hôn rồi.”Khuôn mặt Lâm Di Vụ trông rất non nớt, đôi mắt sáng long lanh và rất quyến rũ, khiến hắn trông giống như một sinh viên mới tốt nghiệp, nhiều nhất cũng chỉ ngoài hai mươi.Phương Kỳ Hào không ngờ hắn đã kết hôn, miệng nhanh hơn não, buột miệng nói: “Cậu còn trẻ vậy mà đã kết hôn rồi à?”Lâm Di Vụ chỉ mỉm cười, hắn còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói vô cùng áp đảo, tựa như nặng nghìn cân vang lên trên đỉnh đầu bọn họ.“Tôi là chồng em ấy!” Tống Hung đột nhiên xuất hiện như một bóng ma.Lâm Di Vụ và Phương Kỳ Hào đồng thời ngẩng đầu lên nhìn, thân hình Tống Hung cao lớn đứng ngay phía sau bên cạnh họ, khí chất trên người anh sắc bén đến mức dường như có thể cắt đôi không khí xung quanh, toàn bộ bàn ăn cùng với hai người đang ngồi bên bàn đều bị bao phủ trong bóng anh.Thấy người nói chuyện là sếp mình, da đầu Phương Kỳ Hào sắp sửa nổ tung, tán ai không tán mà lại đi tán ngay vợ sếp, cái vận đen của anh ta đúng là hiếm có khó tìm, thanh máu trên đầu nhấp nháy mấy lần dưới ánh nhìn chằm chằm của Tống Hung.“Tống, Tống, Tống, sếp Tống…”Tống Hung hỏi anh ta: “Anh ở phòng ban nào?”“Tôi tôi, tôi ở…” Phương Kỳ Hào không nói mình ở phòng ban nào, che thẻ nhân viên trước ngực mình lại, nói một câu “Tôi ăn no rồi, không làm phiền sếp Tống và cậu Lâm nữa” rồi quay người bỏ chạy.Trong lòng không ngừng cầu nguyện “Không được để mất việc, không được để mất việc, không được để mất việc”.Hơn nữa còn thề rằng sau này sẽ không bao giờ bắt chuyện tuỳ tiện nữa…Tống Hung ngồi vào chỗ Phương Kỳ Hào vừa ngồi, đợi Lâm Di Vụ ăn cơm.Lâm Di Vụ gắp một miếng thịt bò, cho vào miệng nhai chậm rãi: “Mới đó đã ăn xong với khách hàng rồi à?”“Nhanh à? Sắp hết giờ nghỉ trưa luôn rồi.”Vừa nãy Lâm Di Vụ mải quan sát mọi người trong nhà ăn nên hoàn toàn không để ý đến thời gian.Tống Hung rót cho Lâm Di Vụ một cốc nước nóng, sau khi ăn uống no nê, Lâm Di Vụ còn khen đồ ăn ở nhà ăn công ty anh ngon, nói thịt bò được hầm mềm nhừ và ngon miệng, lần sau hắn sẽ quay lại ăn nữa.Lâm Di Vụ đang dọn đường cho chuyến thăm công ty tiếp theo của mình.Khoan hẵng nói lần sau, đối với Tống Hung thì cơn giận hiện tại vẫn chưa nguôi ngoai.Anh chỉ mới đi được vài phút mà Lâm Di Vụ đã ăn uống vui vẻ với người đàn ông khác, lại còn trò chuyện qua lại nữa.Sắp đến giờ vào làm, nhà ăn cũng không còn ai nữa, cuối cùng Lâm Di Vụ bị Tống Hung nắm gáy lôi về.Cửa văn phòng vừa đóng lại, Tống Hung vừa bế vừa lôi Lâm Di Vụ, nhấc mông đặt hắn ngồi lên bàn làm việc, lúc này hai người có thể nhìn ngang tầm mắt nhau.Lâm Di Vụ biết chuyến đi lần này là vô ích, không tìm thấy người tóc hồng mà ngược lại còn bị Tống Hung nắm thóp.“Nói chuyện vui nhỉ?” Tống Hung chống hai tay lên hai bên bàn, kẹp chặt Lâm Di Vụ giữa hai cánh tay mình.Lâm Di Vụ biết ngay Tống Hung nhất định sẽ hỏi vậy, chớp mắt hai lần rồi nói: “Cũng được.”Tống Hung trừng mắt: “…Em nói lại xem nào?”“Không được.” Lâm Di Vụ lập tức đổi giọng, quyết định không chọc giận Tống Hung nữa, bắt đầu phủi trách nhiệm: “Anh ta bắt chuyện với em trước mà.”“Người ta nói chuyện với em thì em phải trả lời à?”“Không trả lời thì lại bất lịch sự quá.” Lâm Di Vụ nghĩ mình nói có lý, giọng điệu cũng cao hơn: “Hơn nữa anh với em là một, làm giá quá sao mà được? Sau này người khác sẽ nghĩ gì về anh, nghĩ gì về em, nghĩ gì về công ty đây, bọn mình phải hoà đồng với mọi người, nên hòa nhập vào quần chúng chứ.”Lâm Di Vụ nói một tràng, mí mắt Tống Hung giật giật: “Em cứ nói tiếp đi, em không nhận ra anh ta đang cố tán em à? Anh ta còn xin thông tin liên lạc của em nữa.”“Em cũng mới nhận ra lúc anh ta hỏi thông tin liên lạc của em thôi, với cả lúc đầu anh ta thấy tay em cử động không tiện nên còn giúp em lấy cơm nữa.”“Vậy nên em mới cười tươi như vậy với anh ta à?”“Em cười cũng không được nữa hả?”“Bước tiếp theo định làm gì, ăn cơm? Hẹn hò?”“Tống Hung, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Lâm Di Vụ đạp vào chân Tống Hung: “Hẹn hò gì? Ăn cơm gì? Có phải anh định nói bước tiếp theo là lên giường luôn không?”Hai chữ “lên giường” vừa thốt ra, Tống Hung đã đè Lâm Di Vụ lên bàn làm việc và bắt đầu đánh.Tối qua đã đánh hắn rồi, hôm nay lại đánh nữa.“Tống Hung, ngày nào anh cũng chỉ biết đánh em thôi, anh đánh chết em luôn đi.”“Em đáng đánh, toàn nói linh tinh cái gì đâu không.”“Anh mới là người nói linh tinh trước đấy…”Lâm Di Vụ cấu vào bên eo Tống Hung nhưng Tống Hung dễ dàng tránh được, còn nắm chặt tay trái của hắn.Mông Lâm Di Vụ bị tét hết lần này đến lần khác, không cử động được, hắn cũng hết cách nên cố tình dùng cánh tay phải để phản kháng.Tống Hung sợ hết hồn, lập tức thu tay lại, ôm lấy Lâm Di Vụ.Lâm Di Vụ đã tìm ra cách trị Tống Hung, hắn cố tình giơ cao cánh tay phải lên, nhảy từ trên bàn xuống, buộc Tống Hung phải lùi lại từng bước.Tống Hung không dám ra tay nữa, chỉ có thể lùi lại từng chút một.Cuối cùng, cả hai lùi từ bàn làm việc đến ghế sofa, Lâm Di Vụ vấp phải ghế sofa, mất thăng bằng ngã xuống ghế.Hắn vừa lấy lại được chút khí thế thì lại ngã sấp mặt, vừa xấu hổ vừa tức. Hắn dứt khoát nằm dài trên ghế sofa không đứng dậy nữa, nghiêng người nằm đè lên cánh tay trái, mặt úp xuống ghế sofa, gáy quay về phía Tống Hung.“Cánh tay có đau không?” Tống Hung ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sofa, lúc này anh đã chịu nói chuyện nhẹ nhàng hơn, cũng không dám đánh hắn nữa.Lâm Di Vụ bịt tai lại, nhắm mắt không nói gì, phớt lờ Tống Hung.Tống Hung cũng không nói gì nữa mà chỉ ngồi xổm bên cạnh ghế sofa.Sáng hôm đó, Lâm Di Vụ dậy sớm, mặc dù ôm một cục tức nhưng vừa nhắm mắt lại không bao lâu lại buồn ngủ ngay.Tống Hung ngồi xổm bên ghế sofa nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng bế Lâm Di Vụ lên đưa vào phòng nghỉ.Tối đến, lúc A Lạp vừa xuất hiện, Tống Hung không cho y cơ hội nói gì mà đã đánh đòn phủ đầu: “Chuyện hôm nay cậu định dửng dưng làm thinh à?”A Lạp: “?”Tống Hung: “Ngày nào cậu cũng ở trong thân xác Di Vụ mà dám không biết ngượng, nói cái gì mà có thể bảo vệ em ấy mọi lúc, ở bên em ấy mọi lúc, kết quả thì sao đây? Có người nẫng tay trên ngay trước mắt mà sao cậu không đuổi người ta đi đi?”A Lạp: “…”Tống Hung: “Ngay cả chút chuyện cỏn con này cũng không giải quyết nổi, vậy thì cậu có tác dụng gì? Đồ vô dụng!”A Lạp: “!”Lời tác giả:Tống Hung: Quân tử báo thù, mười… mười ngày chưa muộn…
Lần đầu tiên Lâm Di Vụ đến thăm văn phòng mới, hắn đã kiểm tra từng ngóc ngách như một con sư tử đực đang tuần tra lãnh thổ, còn phải dùng tay tự sờ chỗ này, đụng chỗ kia, nào là cầm đồ lên xem và ngửi, đánh dấu và để lại mùi của mình.
Lâm Di Vụ không chỉ đánh dấu lãnh thổ mà hắn còn đang tìm kiếm tóc màu hồng, hoặc thứ gì đó khác.
Đừng đánh giá thấp Lâm Di Vụ, hắn đã xem rất nhiều phim điều tra tội phạm và phim giật gân, điều tra hiện trường thế nào hắn đều biết hết.
Bên dưới bàn làm việc không được bỏ qua, mọi ngóc ngách không được bỏ qua, góc chết khe hở lại càng không được bỏ qua.
Ngay cả thùng rác hắn cũng ngó qua hết một lượt, sợ bỏ sót thứ gì đó.
Tống Hung vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, thấy Lâm Di Vụ bắt đầu nhìn cả thùng rác, cuối cùng không nhịn được nữa: “Em muốn tìm gì? Có cần đưa em kính lúp luôn không?”
“Em cứ xem đấy.” Lâm Di Vụ đứng cạnh thùng rác, liếc nhìn anh: “Em tò mò thôi, sao nào? Không cho em xem văn phòng anh à?”
“Em tò mò về rác trong thùng rác á?”
Trong thùng rác chỉ có vài tờ giấy vụn, có lẽ là tài liệu hoặc hồ sơ bị bỏ đi, ngoài giấy lộn ra thì không có gì khác.
Hai người đang trò chuyện về thùng rác thì trợ lý Ngô Giai Duyệt mang bữa sáng đến, đây cũng là lần đầu tiên cô gặp Lâm Di Vụ, nhưng thông tin của cô rất nhanh nhạy, đã xem bức ảnh hồi sáng rồi.
“Anh Lâm xem thử bữa sáng có hợp khẩu vị không ạ, hoặc muốn ăn thêm gì nữa thì có thể nói với tôi.”
Lâm Di Vụ nhận lấy bữa sáng, toàn những món hắn thích, mỉm cười cảm ơn Ngô Giai Duyệt: “Cảm ơn cô, nhiêu đây là được rồi.”
“Không có chi.” Ngô Giai Duyệt cũng mỉm cười đáp lại: “Cần gì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé.”
Tống Hung nhận một cuộc gọi, gọi Ngô Giai Duyệt đang định rời đi lại: “Lát nữa cô dẫn anh Lâm đi tham quan công ty một vòng, lâu lắm rồi em ấy không đến đây, dẫn em ấy đi làm quen công ty một lát.”
“Dạ sếp Tống.”
Tống Hung có thể nhận ra Lâm Di Vụ chắc chắn không chỉ đơn giản là đến để xem văn phòng mới của anh thế nào, nhưng anh thật sự không hiểu rõ suy nghĩ của hắn, sau đó lại nghĩ, có lẽ là đến để kiểm tra chỗ làm, dù sao thì bọn họ cũng từng cãi nhau một lần vì trợ lý.
Lâm Di Vụ đang định nói không cần, nhưng nghĩ đến nước hoa và tóc hồng rồi vẫn đồng ý: “Được, lát nữa em đi tham quan một vòng.”
Ngô Giai Duyệt dẫn Lâm Di Vụ đi tham quan từ tầng trên cùng xuống dưới, giới thiệu về công ty cho hắn rất nghiêm túc, vì vậy tốc độ rất chậm, hai người mới đi được hai tầng thì Tống Hung đã gọi điện bảo Lâm Di Vụ quay lại.
Tống Hung có một cuộc hẹn ăn trưa đột xuất với khách hàng, buổi chiều còn có một cuộc họp nên không thể ở với Lâm Di Vụ, anh muốn bảo tài xế đưa Lâm Di Vụ về nhà trước.
Lâm Di Vụ nói không muốn về mà cứ ngồi trên ghế văn phòng của Tống Hung xoay vòng vòng, hắn bảo Tống Hung cứ bận việc của mình đi, không cần lo cho hắn.
Tống Hung đưa cho hắn một chiếc chìa khóa dự phòng của văn phòng, dặn hắn nếu mệt thì vào phòng nghỉ ngủ một giấc, nếu đói thì cứ đến nhà hàng gần đây ăn cơm, hoặc là đến nhà ăn công ty ăn.
Nghe đến nhà ăn, mắt Lâm Di Vụ sáng lên, người của mỗi bộ phận trong công ty thật sự quá đông, nhưng nhà ăn lại là thời gian và địa điểm đông đúc nhất vào giờ ăn trưa, cũng tiện cho hắn quan sát.
Nhà ăn công ty họ nổi tiếng về chất lượng, cung cấp ba bữa ăn miễn phí một ngày, trái cây luôn có sẵn mỗi ngày, buổi sáng hay chiều đều có đồ ăn nhẹ, tiêu chuẩn đồ ăn cũng cao nên nhân viên hiếm khi ăn trưa bên ngoài.
Buổi trưa, Lâm Di Vụ cầm thẻ ăn của Tống Hung đi thẳng đến nhà ăn.
Hắn tìm một chỗ ở giữa có tầm nhìn rộng nhất, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy mọi người đến và đi từ mọi hướng.
Có khá nhiều người nhuộm tóc, cũng có khá nhiều người nước ngoài nhưng hắn chỉ thấy một người tóc hồng, lại còn là một cô gái. Mái tóc của cô gái vô cùng dài, gần chạm đến eo, không khớp với sợi tóc dính vào áo len của Tống Hung nên bị loại.
Hắn vẫn luôn quan sát cho đến gần hết giờ ăn trưa mà vẫn không tìm thấy, đến khi thật sự quá đói mới cầm thẻ ăn cơm đi lấy đồ ăn.
Lâm Di Vụ chỉ dùng được một tay nên khi bưng khay phải dùng rất nhiều sức, có một người đàn ông chủ động bước lên trước giúp đỡ: “Tay cậu hơi bất tiện, để tôi cầm giúp cậu.”
“Không sao, tôi tự bưng được.”
“Không sao đâu, cậu dùng một tay bất tiện, để tôi giúp cậu.”
Người đàn ông bưng khay thức ăn của Lâm Di Vụ đến bàn hai người, Lâm Di Vụ ngồi xuống, cảm ơn anh ta.
Một lát sau, người đàn ông lại bưng khay của mình đến ngồi: “Có ngại nếu ngồi ăn cùng không?”
Lâm Di Vụ muốn từ chối, hắn muốn ăn một mình nhưng thấy người đàn ông đối diện đã ngồi xuống, hắn cũng không tiện nói gì thêm, đã vậy người ta còn giúp hắn lấy cơm rồi, hắn nói một câu “Không ngại.”
“Có thể làm quen được không? Tôi là Phương Kỳ Hào, bộ phận kỹ thuật.”
“Tôi là Lâm Di Vụ.”
Phương Kỳ Hào trò chuyện với hắn một lúc lâu, cố gắng tìm chủ đề, sau đó lại nhìn cánh tay đang bó bột của Lâm Di Vụ hỏi: “Có thể kể xem cánh tay cậu bị làm sao không?”
“Chuyện này… vô tình bị đá đập trúng.”
“Ôi, nghe thôi đã thấy đau rồi.”
“Cũng tạm.” Lâm Di Vụ đáp qua loa một câu.
Phương Kỳ Hào lấy điện thoại ra: “Có tiện trao đổi thông tin liên lạc không? Sau này có thể cùng nhau ăn cơm ở căng tin.”
Lâm Di Vụ cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra Phương Kỳ Hào đến đây để tán tỉnh hắn, hắn nói thẳng: “Tôi đã kết hôn rồi.”
Khuôn mặt Lâm Di Vụ trông rất non nớt, đôi mắt sáng long lanh và rất quyến rũ, khiến hắn trông giống như một sinh viên mới tốt nghiệp, nhiều nhất cũng chỉ ngoài hai mươi.
Phương Kỳ Hào không ngờ hắn đã kết hôn, miệng nhanh hơn não, buột miệng nói: “Cậu còn trẻ vậy mà đã kết hôn rồi à?”
Lâm Di Vụ chỉ mỉm cười, hắn còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói vô cùng áp đảo, tựa như nặng nghìn cân vang lên trên đỉnh đầu bọn họ.
“Tôi là chồng em ấy!” Tống Hung đột nhiên xuất hiện như một bóng ma.
Lâm Di Vụ và Phương Kỳ Hào đồng thời ngẩng đầu lên nhìn, thân hình Tống Hung cao lớn đứng ngay phía sau bên cạnh họ, khí chất trên người anh sắc bén đến mức dường như có thể cắt đôi không khí xung quanh, toàn bộ bàn ăn cùng với hai người đang ngồi bên bàn đều bị bao phủ trong bóng anh.
Thấy người nói chuyện là sếp mình, da đầu Phương Kỳ Hào sắp sửa nổ tung, tán ai không tán mà lại đi tán ngay vợ sếp, cái vận đen của anh ta đúng là hiếm có khó tìm, thanh máu trên đầu nhấp nháy mấy lần dưới ánh nhìn chằm chằm của Tống Hung.
“Tống, Tống, Tống, sếp Tống…”
Tống Hung hỏi anh ta: “Anh ở phòng ban nào?”
“Tôi tôi, tôi ở…” Phương Kỳ Hào không nói mình ở phòng ban nào, che thẻ nhân viên trước ngực mình lại, nói một câu “Tôi ăn no rồi, không làm phiền sếp Tống và cậu Lâm nữa” rồi quay người bỏ chạy.
Trong lòng không ngừng cầu nguyện “Không được để mất việc, không được để mất việc, không được để mất việc”.
Hơn nữa còn thề rằng sau này sẽ không bao giờ bắt chuyện tuỳ tiện nữa…
Tống Hung ngồi vào chỗ Phương Kỳ Hào vừa ngồi, đợi Lâm Di Vụ ăn cơm.
Lâm Di Vụ gắp một miếng thịt bò, cho vào miệng nhai chậm rãi: “Mới đó đã ăn xong với khách hàng rồi à?”
“Nhanh à? Sắp hết giờ nghỉ trưa luôn rồi.”
Vừa nãy Lâm Di Vụ mải quan sát mọi người trong nhà ăn nên hoàn toàn không để ý đến thời gian.
Tống Hung rót cho Lâm Di Vụ một cốc nước nóng, sau khi ăn uống no nê, Lâm Di Vụ còn khen đồ ăn ở nhà ăn công ty anh ngon, nói thịt bò được hầm mềm nhừ và ngon miệng, lần sau hắn sẽ quay lại ăn nữa.
Lâm Di Vụ đang dọn đường cho chuyến thăm công ty tiếp theo của mình.
Khoan hẵng nói lần sau, đối với Tống Hung thì cơn giận hiện tại vẫn chưa nguôi ngoai.
Anh chỉ mới đi được vài phút mà Lâm Di Vụ đã ăn uống vui vẻ với người đàn ông khác, lại còn trò chuyện qua lại nữa.
Sắp đến giờ vào làm, nhà ăn cũng không còn ai nữa, cuối cùng Lâm Di Vụ bị Tống Hung nắm gáy lôi về.
Cửa văn phòng vừa đóng lại, Tống Hung vừa bế vừa lôi Lâm Di Vụ, nhấc mông đặt hắn ngồi lên bàn làm việc, lúc này hai người có thể nhìn ngang tầm mắt nhau.
Lâm Di Vụ biết chuyến đi lần này là vô ích, không tìm thấy người tóc hồng mà ngược lại còn bị Tống Hung nắm thóp.
“Nói chuyện vui nhỉ?” Tống Hung chống hai tay lên hai bên bàn, kẹp chặt Lâm Di Vụ giữa hai cánh tay mình.
Lâm Di Vụ biết ngay Tống Hung nhất định sẽ hỏi vậy, chớp mắt hai lần rồi nói: “Cũng được.”
Tống Hung trừng mắt: “…Em nói lại xem nào?”
“Không được.” Lâm Di Vụ lập tức đổi giọng, quyết định không chọc giận Tống Hung nữa, bắt đầu phủi trách nhiệm: “Anh ta bắt chuyện với em trước mà.”
“Người ta nói chuyện với em thì em phải trả lời à?”
“Không trả lời thì lại bất lịch sự quá.” Lâm Di Vụ nghĩ mình nói có lý, giọng điệu cũng cao hơn: “Hơn nữa anh với em là một, làm giá quá sao mà được? Sau này người khác sẽ nghĩ gì về anh, nghĩ gì về em, nghĩ gì về công ty đây, bọn mình phải hoà đồng với mọi người, nên hòa nhập vào quần chúng chứ.”
Lâm Di Vụ nói một tràng, mí mắt Tống Hung giật giật: “Em cứ nói tiếp đi, em không nhận ra anh ta đang cố tán em à? Anh ta còn xin thông tin liên lạc của em nữa.”
“Em cũng mới nhận ra lúc anh ta hỏi thông tin liên lạc của em thôi, với cả lúc đầu anh ta thấy tay em cử động không tiện nên còn giúp em lấy cơm nữa.”
“Vậy nên em mới cười tươi như vậy với anh ta à?”
“Em cười cũng không được nữa hả?”
“Bước tiếp theo định làm gì, ăn cơm? Hẹn hò?”
“Tống Hung, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Lâm Di Vụ đạp vào chân Tống Hung: “Hẹn hò gì? Ăn cơm gì? Có phải anh định nói bước tiếp theo là lên giường luôn không?”
Hai chữ “lên giường” vừa thốt ra, Tống Hung đã đè Lâm Di Vụ lên bàn làm việc và bắt đầu đánh.
Tối qua đã đánh hắn rồi, hôm nay lại đánh nữa.
“Tống Hung, ngày nào anh cũng chỉ biết đánh em thôi, anh đánh chết em luôn đi.”
“Em đáng đánh, toàn nói linh tinh cái gì đâu không.”
“Anh mới là người nói linh tinh trước đấy…”
Lâm Di Vụ cấu vào bên eo Tống Hung nhưng Tống Hung dễ dàng tránh được, còn nắm chặt tay trái của hắn.
Mông Lâm Di Vụ bị tét hết lần này đến lần khác, không cử động được, hắn cũng hết cách nên cố tình dùng cánh tay phải để phản kháng.
Tống Hung sợ hết hồn, lập tức thu tay lại, ôm lấy Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ đã tìm ra cách trị Tống Hung, hắn cố tình giơ cao cánh tay phải lên, nhảy từ trên bàn xuống, buộc Tống Hung phải lùi lại từng bước.
Tống Hung không dám ra tay nữa, chỉ có thể lùi lại từng chút một.
Cuối cùng, cả hai lùi từ bàn làm việc đến ghế sofa, Lâm Di Vụ vấp phải ghế sofa, mất thăng bằng ngã xuống ghế.
Hắn vừa lấy lại được chút khí thế thì lại ngã sấp mặt, vừa xấu hổ vừa tức. Hắn dứt khoát nằm dài trên ghế sofa không đứng dậy nữa, nghiêng người nằm đè lên cánh tay trái, mặt úp xuống ghế sofa, gáy quay về phía Tống Hung.
“Cánh tay có đau không?” Tống Hung ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sofa, lúc này anh đã chịu nói chuyện nhẹ nhàng hơn, cũng không dám đánh hắn nữa.
Lâm Di Vụ bịt tai lại, nhắm mắt không nói gì, phớt lờ Tống Hung.
Tống Hung cũng không nói gì nữa mà chỉ ngồi xổm bên cạnh ghế sofa.
Sáng hôm đó, Lâm Di Vụ dậy sớm, mặc dù ôm một cục tức nhưng vừa nhắm mắt lại không bao lâu lại buồn ngủ ngay.
Tống Hung ngồi xổm bên ghế sofa nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng bế Lâm Di Vụ lên đưa vào phòng nghỉ.
Tối đến, lúc A Lạp vừa xuất hiện, Tống Hung không cho y cơ hội nói gì mà đã đánh đòn phủ đầu: “Chuyện hôm nay cậu định dửng dưng làm thinh à?”
A Lạp: “?”
Tống Hung: “Ngày nào cậu cũng ở trong thân xác Di Vụ mà dám không biết ngượng, nói cái gì mà có thể bảo vệ em ấy mọi lúc, ở bên em ấy mọi lúc, kết quả thì sao đây? Có người nẫng tay trên ngay trước mắt mà sao cậu không đuổi người ta đi đi?”
A Lạp: “…”
Tống Hung: “Ngay cả chút chuyện cỏn con này cũng không giải quyết nổi, vậy thì cậu có tác dụng gì? Đồ vô dụng!”
A Lạp: “!”
Lời tác giả:
Tống Hung: Quân tử báo thù, mười… mười ngày chưa muộn…
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Lần đầu tiên Lâm Di Vụ đến thăm văn phòng mới, hắn đã kiểm tra từng ngóc ngách như một con sư tử đực đang tuần tra lãnh thổ, còn phải dùng tay tự sờ chỗ này, đụng chỗ kia, nào là cầm đồ lên xem và ngửi, đánh dấu và để lại mùi của mình.Lâm Di Vụ không chỉ đánh dấu lãnh thổ mà hắn còn đang tìm kiếm tóc màu hồng, hoặc thứ gì đó khác.Đừng đánh giá thấp Lâm Di Vụ, hắn đã xem rất nhiều phim điều tra tội phạm và phim giật gân, điều tra hiện trường thế nào hắn đều biết hết.Bên dưới bàn làm việc không được bỏ qua, mọi ngóc ngách không được bỏ qua, góc chết khe hở lại càng không được bỏ qua.Ngay cả thùng rác hắn cũng ngó qua hết một lượt, sợ bỏ sót thứ gì đó.Tống Hung vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, thấy Lâm Di Vụ bắt đầu nhìn cả thùng rác, cuối cùng không nhịn được nữa: “Em muốn tìm gì? Có cần đưa em kính lúp luôn không?”“Em cứ xem đấy.” Lâm Di Vụ đứng cạnh thùng rác, liếc nhìn anh: “Em tò mò thôi, sao nào? Không cho em xem văn phòng anh à?”“Em tò mò về rác trong thùng rác á?”Trong thùng rác chỉ có vài tờ giấy vụn, có lẽ là tài liệu hoặc hồ sơ bị bỏ đi, ngoài giấy lộn ra thì không có gì khác.Hai người đang trò chuyện về thùng rác thì trợ lý Ngô Giai Duyệt mang bữa sáng đến, đây cũng là lần đầu tiên cô gặp Lâm Di Vụ, nhưng thông tin của cô rất nhanh nhạy, đã xem bức ảnh hồi sáng rồi.“Anh Lâm xem thử bữa sáng có hợp khẩu vị không ạ, hoặc muốn ăn thêm gì nữa thì có thể nói với tôi.”Lâm Di Vụ nhận lấy bữa sáng, toàn những món hắn thích, mỉm cười cảm ơn Ngô Giai Duyệt: “Cảm ơn cô, nhiêu đây là được rồi.”“Không có chi.” Ngô Giai Duyệt cũng mỉm cười đáp lại: “Cần gì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé.”Tống Hung nhận một cuộc gọi, gọi Ngô Giai Duyệt đang định rời đi lại: “Lát nữa cô dẫn anh Lâm đi tham quan công ty một vòng, lâu lắm rồi em ấy không đến đây, dẫn em ấy đi làm quen công ty một lát.”“Dạ sếp Tống.”Tống Hung có thể nhận ra Lâm Di Vụ chắc chắn không chỉ đơn giản là đến để xem văn phòng mới của anh thế nào, nhưng anh thật sự không hiểu rõ suy nghĩ của hắn, sau đó lại nghĩ, có lẽ là đến để kiểm tra chỗ làm, dù sao thì bọn họ cũng từng cãi nhau một lần vì trợ lý.Lâm Di Vụ đang định nói không cần, nhưng nghĩ đến nước hoa và tóc hồng rồi vẫn đồng ý: “Được, lát nữa em đi tham quan một vòng.”Ngô Giai Duyệt dẫn Lâm Di Vụ đi tham quan từ tầng trên cùng xuống dưới, giới thiệu về công ty cho hắn rất nghiêm túc, vì vậy tốc độ rất chậm, hai người mới đi được hai tầng thì Tống Hung đã gọi điện bảo Lâm Di Vụ quay lại.Tống Hung có một cuộc hẹn ăn trưa đột xuất với khách hàng, buổi chiều còn có một cuộc họp nên không thể ở với Lâm Di Vụ, anh muốn bảo tài xế đưa Lâm Di Vụ về nhà trước.Lâm Di Vụ nói không muốn về mà cứ ngồi trên ghế văn phòng của Tống Hung xoay vòng vòng, hắn bảo Tống Hung cứ bận việc của mình đi, không cần lo cho hắn.Tống Hung đưa cho hắn một chiếc chìa khóa dự phòng của văn phòng, dặn hắn nếu mệt thì vào phòng nghỉ ngủ một giấc, nếu đói thì cứ đến nhà hàng gần đây ăn cơm, hoặc là đến nhà ăn công ty ăn.Nghe đến nhà ăn, mắt Lâm Di Vụ sáng lên, người của mỗi bộ phận trong công ty thật sự quá đông, nhưng nhà ăn lại là thời gian và địa điểm đông đúc nhất vào giờ ăn trưa, cũng tiện cho hắn quan sát.Nhà ăn công ty họ nổi tiếng về chất lượng, cung cấp ba bữa ăn miễn phí một ngày, trái cây luôn có sẵn mỗi ngày, buổi sáng hay chiều đều có đồ ăn nhẹ, tiêu chuẩn đồ ăn cũng cao nên nhân viên hiếm khi ăn trưa bên ngoài.Buổi trưa, Lâm Di Vụ cầm thẻ ăn của Tống Hung đi thẳng đến nhà ăn.Hắn tìm một chỗ ở giữa có tầm nhìn rộng nhất, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy mọi người đến và đi từ mọi hướng.Có khá nhiều người nhuộm tóc, cũng có khá nhiều người nước ngoài nhưng hắn chỉ thấy một người tóc hồng, lại còn là một cô gái. Mái tóc của cô gái vô cùng dài, gần chạm đến eo, không khớp với sợi tóc dính vào áo len của Tống Hung nên bị loại.Hắn vẫn luôn quan sát cho đến gần hết giờ ăn trưa mà vẫn không tìm thấy, đến khi thật sự quá đói mới cầm thẻ ăn cơm đi lấy đồ ăn.Lâm Di Vụ chỉ dùng được một tay nên khi bưng khay phải dùng rất nhiều sức, có một người đàn ông chủ động bước lên trước giúp đỡ: “Tay cậu hơi bất tiện, để tôi cầm giúp cậu.”“Không sao, tôi tự bưng được.”“Không sao đâu, cậu dùng một tay bất tiện, để tôi giúp cậu.”Người đàn ông bưng khay thức ăn của Lâm Di Vụ đến bàn hai người, Lâm Di Vụ ngồi xuống, cảm ơn anh ta.Một lát sau, người đàn ông lại bưng khay của mình đến ngồi: “Có ngại nếu ngồi ăn cùng không?”Lâm Di Vụ muốn từ chối, hắn muốn ăn một mình nhưng thấy người đàn ông đối diện đã ngồi xuống, hắn cũng không tiện nói gì thêm, đã vậy người ta còn giúp hắn lấy cơm rồi, hắn nói một câu “Không ngại.”“Có thể làm quen được không? Tôi là Phương Kỳ Hào, bộ phận kỹ thuật.”“Tôi là Lâm Di Vụ.”Phương Kỳ Hào trò chuyện với hắn một lúc lâu, cố gắng tìm chủ đề, sau đó lại nhìn cánh tay đang bó bột của Lâm Di Vụ hỏi: “Có thể kể xem cánh tay cậu bị làm sao không?”“Chuyện này… vô tình bị đá đập trúng.”“Ôi, nghe thôi đã thấy đau rồi.”“Cũng tạm.” Lâm Di Vụ đáp qua loa một câu.Phương Kỳ Hào lấy điện thoại ra: “Có tiện trao đổi thông tin liên lạc không? Sau này có thể cùng nhau ăn cơm ở căng tin.”Lâm Di Vụ cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra Phương Kỳ Hào đến đây để tán tỉnh hắn, hắn nói thẳng: “Tôi đã kết hôn rồi.”Khuôn mặt Lâm Di Vụ trông rất non nớt, đôi mắt sáng long lanh và rất quyến rũ, khiến hắn trông giống như một sinh viên mới tốt nghiệp, nhiều nhất cũng chỉ ngoài hai mươi.Phương Kỳ Hào không ngờ hắn đã kết hôn, miệng nhanh hơn não, buột miệng nói: “Cậu còn trẻ vậy mà đã kết hôn rồi à?”Lâm Di Vụ chỉ mỉm cười, hắn còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói vô cùng áp đảo, tựa như nặng nghìn cân vang lên trên đỉnh đầu bọn họ.“Tôi là chồng em ấy!” Tống Hung đột nhiên xuất hiện như một bóng ma.Lâm Di Vụ và Phương Kỳ Hào đồng thời ngẩng đầu lên nhìn, thân hình Tống Hung cao lớn đứng ngay phía sau bên cạnh họ, khí chất trên người anh sắc bén đến mức dường như có thể cắt đôi không khí xung quanh, toàn bộ bàn ăn cùng với hai người đang ngồi bên bàn đều bị bao phủ trong bóng anh.Thấy người nói chuyện là sếp mình, da đầu Phương Kỳ Hào sắp sửa nổ tung, tán ai không tán mà lại đi tán ngay vợ sếp, cái vận đen của anh ta đúng là hiếm có khó tìm, thanh máu trên đầu nhấp nháy mấy lần dưới ánh nhìn chằm chằm của Tống Hung.“Tống, Tống, Tống, sếp Tống…”Tống Hung hỏi anh ta: “Anh ở phòng ban nào?”“Tôi tôi, tôi ở…” Phương Kỳ Hào không nói mình ở phòng ban nào, che thẻ nhân viên trước ngực mình lại, nói một câu “Tôi ăn no rồi, không làm phiền sếp Tống và cậu Lâm nữa” rồi quay người bỏ chạy.Trong lòng không ngừng cầu nguyện “Không được để mất việc, không được để mất việc, không được để mất việc”.Hơn nữa còn thề rằng sau này sẽ không bao giờ bắt chuyện tuỳ tiện nữa…Tống Hung ngồi vào chỗ Phương Kỳ Hào vừa ngồi, đợi Lâm Di Vụ ăn cơm.Lâm Di Vụ gắp một miếng thịt bò, cho vào miệng nhai chậm rãi: “Mới đó đã ăn xong với khách hàng rồi à?”“Nhanh à? Sắp hết giờ nghỉ trưa luôn rồi.”Vừa nãy Lâm Di Vụ mải quan sát mọi người trong nhà ăn nên hoàn toàn không để ý đến thời gian.Tống Hung rót cho Lâm Di Vụ một cốc nước nóng, sau khi ăn uống no nê, Lâm Di Vụ còn khen đồ ăn ở nhà ăn công ty anh ngon, nói thịt bò được hầm mềm nhừ và ngon miệng, lần sau hắn sẽ quay lại ăn nữa.Lâm Di Vụ đang dọn đường cho chuyến thăm công ty tiếp theo của mình.Khoan hẵng nói lần sau, đối với Tống Hung thì cơn giận hiện tại vẫn chưa nguôi ngoai.Anh chỉ mới đi được vài phút mà Lâm Di Vụ đã ăn uống vui vẻ với người đàn ông khác, lại còn trò chuyện qua lại nữa.Sắp đến giờ vào làm, nhà ăn cũng không còn ai nữa, cuối cùng Lâm Di Vụ bị Tống Hung nắm gáy lôi về.Cửa văn phòng vừa đóng lại, Tống Hung vừa bế vừa lôi Lâm Di Vụ, nhấc mông đặt hắn ngồi lên bàn làm việc, lúc này hai người có thể nhìn ngang tầm mắt nhau.Lâm Di Vụ biết chuyến đi lần này là vô ích, không tìm thấy người tóc hồng mà ngược lại còn bị Tống Hung nắm thóp.“Nói chuyện vui nhỉ?” Tống Hung chống hai tay lên hai bên bàn, kẹp chặt Lâm Di Vụ giữa hai cánh tay mình.Lâm Di Vụ biết ngay Tống Hung nhất định sẽ hỏi vậy, chớp mắt hai lần rồi nói: “Cũng được.”Tống Hung trừng mắt: “…Em nói lại xem nào?”“Không được.” Lâm Di Vụ lập tức đổi giọng, quyết định không chọc giận Tống Hung nữa, bắt đầu phủi trách nhiệm: “Anh ta bắt chuyện với em trước mà.”“Người ta nói chuyện với em thì em phải trả lời à?”“Không trả lời thì lại bất lịch sự quá.” Lâm Di Vụ nghĩ mình nói có lý, giọng điệu cũng cao hơn: “Hơn nữa anh với em là một, làm giá quá sao mà được? Sau này người khác sẽ nghĩ gì về anh, nghĩ gì về em, nghĩ gì về công ty đây, bọn mình phải hoà đồng với mọi người, nên hòa nhập vào quần chúng chứ.”Lâm Di Vụ nói một tràng, mí mắt Tống Hung giật giật: “Em cứ nói tiếp đi, em không nhận ra anh ta đang cố tán em à? Anh ta còn xin thông tin liên lạc của em nữa.”“Em cũng mới nhận ra lúc anh ta hỏi thông tin liên lạc của em thôi, với cả lúc đầu anh ta thấy tay em cử động không tiện nên còn giúp em lấy cơm nữa.”“Vậy nên em mới cười tươi như vậy với anh ta à?”“Em cười cũng không được nữa hả?”“Bước tiếp theo định làm gì, ăn cơm? Hẹn hò?”“Tống Hung, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Lâm Di Vụ đạp vào chân Tống Hung: “Hẹn hò gì? Ăn cơm gì? Có phải anh định nói bước tiếp theo là lên giường luôn không?”Hai chữ “lên giường” vừa thốt ra, Tống Hung đã đè Lâm Di Vụ lên bàn làm việc và bắt đầu đánh.Tối qua đã đánh hắn rồi, hôm nay lại đánh nữa.“Tống Hung, ngày nào anh cũng chỉ biết đánh em thôi, anh đánh chết em luôn đi.”“Em đáng đánh, toàn nói linh tinh cái gì đâu không.”“Anh mới là người nói linh tinh trước đấy…”Lâm Di Vụ cấu vào bên eo Tống Hung nhưng Tống Hung dễ dàng tránh được, còn nắm chặt tay trái của hắn.Mông Lâm Di Vụ bị tét hết lần này đến lần khác, không cử động được, hắn cũng hết cách nên cố tình dùng cánh tay phải để phản kháng.Tống Hung sợ hết hồn, lập tức thu tay lại, ôm lấy Lâm Di Vụ.Lâm Di Vụ đã tìm ra cách trị Tống Hung, hắn cố tình giơ cao cánh tay phải lên, nhảy từ trên bàn xuống, buộc Tống Hung phải lùi lại từng bước.Tống Hung không dám ra tay nữa, chỉ có thể lùi lại từng chút một.Cuối cùng, cả hai lùi từ bàn làm việc đến ghế sofa, Lâm Di Vụ vấp phải ghế sofa, mất thăng bằng ngã xuống ghế.Hắn vừa lấy lại được chút khí thế thì lại ngã sấp mặt, vừa xấu hổ vừa tức. Hắn dứt khoát nằm dài trên ghế sofa không đứng dậy nữa, nghiêng người nằm đè lên cánh tay trái, mặt úp xuống ghế sofa, gáy quay về phía Tống Hung.“Cánh tay có đau không?” Tống Hung ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sofa, lúc này anh đã chịu nói chuyện nhẹ nhàng hơn, cũng không dám đánh hắn nữa.Lâm Di Vụ bịt tai lại, nhắm mắt không nói gì, phớt lờ Tống Hung.Tống Hung cũng không nói gì nữa mà chỉ ngồi xổm bên cạnh ghế sofa.Sáng hôm đó, Lâm Di Vụ dậy sớm, mặc dù ôm một cục tức nhưng vừa nhắm mắt lại không bao lâu lại buồn ngủ ngay.Tống Hung ngồi xổm bên ghế sofa nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng bế Lâm Di Vụ lên đưa vào phòng nghỉ.Tối đến, lúc A Lạp vừa xuất hiện, Tống Hung không cho y cơ hội nói gì mà đã đánh đòn phủ đầu: “Chuyện hôm nay cậu định dửng dưng làm thinh à?”A Lạp: “?”Tống Hung: “Ngày nào cậu cũng ở trong thân xác Di Vụ mà dám không biết ngượng, nói cái gì mà có thể bảo vệ em ấy mọi lúc, ở bên em ấy mọi lúc, kết quả thì sao đây? Có người nẫng tay trên ngay trước mắt mà sao cậu không đuổi người ta đi đi?”A Lạp: “…”Tống Hung: “Ngay cả chút chuyện cỏn con này cũng không giải quyết nổi, vậy thì cậu có tác dụng gì? Đồ vô dụng!”A Lạp: “!”Lời tác giả:Tống Hung: Quân tử báo thù, mười… mười ngày chưa muộn…