Tác giả:

Đêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận…

Chương 37: Anh mới là kẻ thứ ba…

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Buổi thôi miên bị gián đoạn, La Văn thở dài, lắc đầu với Tống Hung, việc thôi miên lần này lại thất bại.A Lạp không hề hay biết mình bị thôi miên, chỉ tưởng là mình đang mơ, thấy Tống Hung và La Văn đều đang nhìn mình, y đứng dậy khỏi ghế sofa, ngáp dài rồi nói: “Ngủ quên thôi mà, có gì hay đâu mà nhìn?”A Lạp đều có ác cảm với Tống Hung và La Văn, cả giấc mơ đầy sương mù vừa rồi cũng khiến y nổi giận, lúc này lại càng không muốn ở chung một không gian với hai người này, y không thèm liếc mắt mà quay người chạy chậm lên lầu.A Lạp nằm trên giường, nhớ lại cuộc trò chuyện trong mơ, lần đầu tiên y bắt đầu nghi ngờ chính mình.Đương nhiên là y công nhận sự tồn tại của mình, nhưng không thể chấp nhận sự tồn tại hoàn chỉnh của mình.Lâm Di Vụ ghét người nhà của Lâm Lập Hiên, nhưng y lại trở thành “Lâm Lập Hiên” bảo vệ Lâm Di Vụ.Thân phận “Lâm Lập Hiên” này là Lâm Di Vụ trao cho y, kể từ khi y xuất hiện, y đã biết rõ nguồn gốc của mình.Y không phải là Lâm Lập Hiên, nhưng y lại là “Lâm Lập Hiên”, y chối bỏ bản thân, đổi tên thành A Lạp.Vậy thì y… rốt cuộc là ai?Và liệu y có nên tồn tại hay không?Ngay khi câu hỏi này vừa nảy ra, A Lạp đã nhanh chóng dập tắt nó, bất kể y là ai, sự tồn tại của y đều là để bảo vệ Lâm Di Vụ.Không ai có thể phán xét y, phủ nhận y, không một ai cả!Dưới nhà, Tống Hung lấy hai lon bia từ tủ lạnh ra, đưa một lon cho La Văn, cả hai cùng uống một ngụm.“Hay là nói với cậu Lâm về sự tồn tại của A Lạp?” La Văn hỏi.Tống Hung uống thêm một ngụm bia lớn, nhìn sang La Văn: “Bác sĩ La, việc điều trị thôi miên thật sự không thể tiếp tục nữa sao?”“Bây giờ cậu Lâm đã không còn tin tưởng tôi nữa, tôi không thể thôi miên cậu ấy. Sau hôm nay, A Lạp cũng sẽ không thể bị thôi miên nữa mà cậu ta sẽ chỉ bài xích thôi, rất tiếc nhưng phương án điều trị thôi miên thất bại rồi.”Với tư cách là một bác sĩ thì hiện tại La Văn đang trao đổi với người nhà bệnh nhân, y nhanh chóng đưa ra lời khuyên chuyên môn của một bác sĩ: “Tôi vẫn khuyên nên cân nhắc phương án điều trị đầu tiên, khi nào cậu nghĩ kỹ thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ liên hệ lại với một số chuyên gia khác để cùng nhau lập ra một kế hoạch điều trị hoàn chỉnh cho cậu Lâm.”Lúc đầu Tống Hung không muốn sử dụng phương án đầu tiên, nhưng bây giờ anh lại do dự.Tống Hung ngửa đầu ra sau, uống cạn lon bia, bàn tay dùng sức bóp bẹp lon rỗng, bia lạnh men theo miệng lon nhỏ giọt xuống sàn.“Nếu thật sự không còn cách nào khác, tôi sẽ cân nhắc phương án đầu tiên, khoảng thời gian này vất vả cho bác sĩ La rồi …”A Lạp không hề hay biết kế hoạch chủ nhật của mình đã bị Tống Hung biết trước, y vẫn đang bí mật chuẩn bị mọi thứ, y đặt bánh kem, hoa tươi, còn đặt chỗ tại nhà hàng cặp đôi ở vườn treo trên sân thượng.Nhưng vừa đặt xong nhà hàng, A Lạp lại huỷ đi, cuối cùng vẫn quyết định chuẩn bị mọi thứ ở nhà.Vì y và Lâm Di Vụ dùng chung một thân xác, nếu như tỏ tình với Lâm Di Vụ ở nhà hàng, y sợ rằng Lâm Di Vụ sẽ không chấp nhận được ngay, sẽ bị y doạ sợ.Trước khi Lâm Di Vụ hoàn toàn thích nghi được với sự tồn tại của y, y không muốn Lâm Di Vụ rơi vào bất kỳ tình huống xấu hổ hay không thoải mái nào cả.Nếu là trước đây, y sẽ không lo lắng như vậy, y không muốn Lâm Di Vụ cảm thấy không vui dù chỉ là một chút, nhưng bây giờ tình hình đã khác, đây là một bước mà họ buộc phải trải qua.Y nghĩ, y sẽ ở bên Lâm Di Vụ an toàn vượt qua giai đoạn này.Ban đầu có thể sẽ rất khó chịu, nhưng chỉ cần vượt qua được giai đoạn này, Lâm Di Vụ chắc chắn sẽ chấp nhận sự tồn tại của y.A Lạp nghĩ về mọi thứ một cách quá lý tưởng và đẹp đẽ, ngày nào cũng ngân nga những giai điệu, ăn diện lộng lẫy như một con công xoè đuôi, còn xịt nước hoa thơm phức.Khi gặp Tống Hung, A Lạp cũng không tranh cãi hay cãi nhau với anh nữa mà chỉ phớt lờ anh.Tống Hung có thể nhận ra A Lạp đang rất mong chờ đến chủ nhật, nhưng anh vẫn phải giả vờ như không biết, chủ động bắt chuyện: “Trông cậu có vẻ rất vui, có phải có chuyện gì không?”A Lạp cười nói: “Đương nhiên là chuyện vui rồi.”Tống Hung biết rồi còn hỏi: “Chuyện vui gì?”“Chuyện vui gì thì tôi không kể với anh đâu.” A Lạp chế nhạo anh: “Tôi cũng không trông mong anh có thể chúc mừng tôi.”Tống Hung kìm nén sự khó chịu trong lòng, nới lỏng cổ áo để mình dễ thở hơn: “A Lạp, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”“Chuyện gì? Anh nói đi.” A Lạp ngồi vào bàn ăn, cầm một chiếc gương nhỏ trong tay, đang soi gương chỉnh lại kiểu tóc của mình.Y nhìn mình trong gương, và cũng đang nhìn cả Lâm Di Vụ, sự si mê trong ánh mắt sắp tràn hết ra ngoài.“Đừng soi gương nữa.” Lúc nói chuyện, Tống Hung nhấn mạnh từng chữ: “Chuyện về tung tích của mẹ con nhà họ Lâm.”“Thật sao?” A Lạp cuối cùng cũng ngừng nghịch chiếc gương trong tay, ngẩng đầu nhìn Tống Hung: “Bọn họ đang ở đâu?”“Tôi đang cho người điều tra, hiện tại chỉ có một ít manh mối, chủ nhật này cậu đi cùng tôi đi.”“Chủ nhật?” A Lạp vô thức muốn phản đối, tại sao cứ phải là lúc này? Chủ nhật này y đã chuẩn bị tỏ tình với Di Vụ rồi.Tống Hung quan sát biểu cảm của A Lạp, thấy y không nghi ngờ mà chỉ có phẫn nộ, anh nói tiếp: “Đừng để Di Vụ biết, bây giờ em ấy không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự kích động nào nữa. Tôi biết bây giờ cậu đã có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể Di Vụ bất cứ lúc nào, vậy nên chủ nhật này cậu đi với tôi, đừng để Di Vụ xuất hiện, cũng đừng để em ấy biết.”Tống Hung nghĩ, câu giờ được lúc nào hay lúc đó.Cuối cùng A Lạp vẫn đồng ý cùng đi tìm hai mẹ con kia với Tống Hung vào chủ nhật, y đã suy nghĩ kỹ, bày tỏ với Di Vụ là một việc lớn, nhưng việc quan trọng hơn trước mắt vẫn là tìm thấy hai mẹ con kia.Y muốn tự tay giải quyết nốt hai mẹ con này, y phải đảm bảo rằng tương lai của y và Di Vụ sẽ không có bất kỳ nhân tố gây nhiễu nguy hiểm nào nữa.Thấy y đồng ý, Tống Hung lại thử chuyển chủ đề: “Đến khi bắt được hai mẹ con kia, mối nguy được giải quyết, cậu định… khi nào thì rời đi?”Thật ra điều Tống Hung muốn hỏi là khi nào A Lạp định biến mất, hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể Lâm Di Vụ.A Lạp ừ hử một tiếng rồi nói: “Cho dù bắt được bọn họ, tôi cũng không định rời đi, tôi định ở lại với Di Vụ mãi mãi.”Câu trả lời không phải là điều Tống Hung muốn nghe, anh siết chặt nắm đấm, cố gắng kìm nén cơn kích động muốn bóp cổ A Lạp lại.Tống Hung đã chứng kiến ​​toàn bộ buổi thôi miên lần trước của La Văn, anh biết A Lạp để tâm đến điều gì, bèn lên tiếng chọc trúng điểm đau của y: “Cậu không có tên đầy đủ của mình, ngay cả giấy tờ tùy thân hợp pháp cơ bản nhất của một công dân cũng không có, cậu định dùng thân phận gì để ở bên Di Vụ mãi mãi?”Đây là điều A Lạp không muốn nghe nhất lúc này, giấc mơ chìm trong sương mù dày đặc và cuộc trò chuyện với người đàn ông xa lạ lại hiện lên, như đang đâm vào tim A Lạp.Giờ đây, ngay cả Tống Hung cũng đang chất vấn tính hợp lý trong sự tồn tại của y.A Lạp nổi cáu, đập mạnh tay xuống bàn, vô tình làm vỡ chiếc gương mình vừa đặt xuống, chiếc gương vỡ thành mấy mảnh, cứa vào lòng bàn tay y, máu lập tức chảy ra.A Lạp giơ tay lên, nhìn máu trên tay nhỏ giọt xuống ống tay áo, y đang mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, sự tương phản giữa trắng và đỏ rất rõ rệt.“Cậu điên rồi…” Tống Hung thấy lòng bàn tay A Lạp chảy máu, vội vàng đi tìm hộp cứu thương.A Lạp không muốn Tống Hung xử lý vết thương cho mình, nhưng Tống Hung đã ép buộc giữ A Lạp lại, hai người khác xa nhau về chiều cao, thể hình và sức mạnh, Tống Hung dễ dàng đè A Lạp xuống ghế, bắt y ngồi đàng hoàng.A Lạp bị rạch một vết ở giữa ngón cái và ngón trỏ, may mà vết thương không sâu, Tống Hung lại ép y khử trùng vết thương và dán băng cá nhân.“Đây là cơ thể của Di Vụ, nếu cậu nổi điên thì cũng đừng hành hạ Di Vụ chứ.” Tống Hung tức đến nỗi thái dương giật giật: “Tay phải em ấy vẫn đang bó bột, cậu muốn làm tay trái em ấy tàn phế luôn à?”A Lạp cũng hối hận, y tức giận vì lẽ ra không nên làm tổn thương cơ thể của Di Vụ, giơ bàn tay trái được Tống Hung băng bó xong lên, đặt bên miệng thổi hơi vào.A Lạp không cảm thấy đau, nhưng nghĩ đến việc Lâm Di Vụ sẽ đau, thần kinh y cũng đau nhức theo.“Cậu có biết không? Làm kẻ thứ ba là một chuyện rất vô đạo đức.” Tống Hung thu dọn hộp cứu thương, anh biết mình không thể kích động A Lạp thêm nữa nên thử lên án y về mặt đạo đức: “Cậu đang phá hoại tình cảm của tôi và Di Vụ, bây giờ cậu chỉ là một kẻ thứ ba hèn hạ thôi.”A Lạp đã bình tĩnh lại, bây giờ y giống như tường đồng vách sắt, xây dựng thế giới của mình vô cùng kiên cố, vậy nên dăm ba câu của Tống Hung không thể kích động được y, y có logic và lý lẽ của riêng mình.“Rõ ràng tôi là người xuất hiện trong cuộc đời của Di Vụ trước, tôi mới là người đến trước, Tống Hung, anh mới là kẻ thứ ba.”…––Về vết thương ở tay trái, Tống Hung nói với Lâm Di Vụ rằng hắn vô tình bị thương khi đang mộng du.Lâm Di Vụ cũng không để ý, vết thương hơi châm chích, không quá rõ rệt nhưng cũng không thể phớt lờ.Hai người lại bắt đầu ngủ riêng, nhưng ngay khi trời vừa sáng, Lâm Di Vụ sẽ bắt đầu bí mật theo dõi Tống Hung, hắn lấy cớ hẹn đi ăn với Kim Bảo Nhi để ra khỏi nhà từ sớm, đến tối muộn mới về nhà.Hắn không thể cắt đuôi vệ sĩ nên ngay khi đến bãi đậu xe của nhà hàng, hắn sẽ bảo vệ sĩ đỗ xe ở một góc khuất tầm nhìn và đợi bên trong xe.Trước đó vệ sĩ đã được Tống Hung dặn dò rằng nếu Lâm Di Vụ không muốn cho cậu ta đi theo, cậu ta sẽ đợi trong xe, vậy nên vệ sĩ chỉ nhìn Lâm Di Vụ rời khỏi bãi đậu xe, đến khi hắn rẽ vào góc đường thì sẽ không nhìn hắn nữa.Vừa bước vào nhà hàng, Lâm Di Vụ đã rời đi qua cửa phụ.Nhưng hắn đã theo dõi Tống Hung suốt ba ngày liên tiếp, mỗi ngày ngoài công việc ra thì Tống Hung cũng chỉ có công việc, người gặp gỡ anh không phải khách hàng thì cũng là đối tác kinh doanh.Lâm Di Vụ đã lọc lại hết tất cả những người có khả năng, người đầu tiên hắn nghĩ đến là trợ lý đã bị Tống Hung sa thải, nhưng Lâm Di Vụ nhận được tin tức chắc chắn rằng trợ lý cũ đã rời khỏi thành phố này đến một thành phố khác, bọn họ không có cơ hội gặp mặt thường xuyên.Với những người từng theo đuổi Tống Hung trước kia, ai có thể tìm được hắn cũng tìm cả rồi, và cũng không ai là có tóc hồng cả.Cứ mỗi một tiếng, Tống Hung lại nhắn tin hỏi hắn đang ở đâu, hỏi hắn đang làm gì, hắn ăn cơm chưa, hỏi hắn khi nào đến công ty hay về nhà.Lâm Di Vụ lưu rất nhiều ảnh nhà hàng trong điện thoại, Tống Hung hỏi câu nào là hắn sẽ gửi một bức ảnh, nói với anh là mình đang ăn cơm, đang uống cà phê, đang nói chuyện với Kim Bảo Nhi.Lâm Di Vụ nói rằng buổi tối sẽ về muộn, Tống Hung cứ nhẫn nhịn mãi, cuối cùng không đồng ý nữa.Nếu không phải La Văn từng nói nên cho Lâm Di Vụ ra ngoài giải khuây nhiều hơn, giao tiếp với bạn bè nhiều hơn sẽ giúp ích cho việc giải toả cảm xúc của hắn, vậy thì anh đã không để Lâm Di Vụ rời mắt khỏi mình suốt nhiều ngày liền như vậy.Tống Hung cầm điện thoại trong tay rất lâu, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại: “Không được, cả ngày em chỉ ở với Kim Bảo Nhi, em có còn nhớ mình có nhà để về không đấy? Em có nhớ mình có chồng không đấy?”Lâm Di Vụ: “…”Nghe đi, tại sao giọng điệu của Tống Hung lại hùng hồn thế kia, nói cứ như hắn mới là người phản bội ấy.Lâm Di Vụ dập tắt điếu thuốc trong tay, kéo mũ trùm đầu lên rồi cúp điện thoại luôn.Tối hôm đó, Tống Hung về nhà trước, Lâm Di Vụ thấy không có gì để theo dõi nữa nên sau đó cũng về nhà.Mùa đông ở chỗ bọn họ ở rất dài, ban đêm lại có một trận bão tuyết, tuyết ban đầu còn chưa tan lại chất thêm một lớp nữa.Bộ não của Lâm Di Vụ cũng chất đống từng lớp, từng lớp giống như tuyết bên ngoài, cuối cùng đã hoá thành một mớ hỗn độn trắng xóa.Vì bão tuyết, cũng vì không muốn Lâm Di Vụ ra ngoài gặp Kim Bảo Nhi nữa mà hôm sau Tống Hung không đến công ty, Lâm Di Vụ cũng không cần theo dõi anh nữa nên hai người nằm ở nhà.Giữa ban ngày, Lâm Di Vụ phát hiện ra trí nhớ của mình xuất hiện sai lệch, nhưng hắn chắc chắn đó không phải do mộng du.Ngay giây trước hắn còn đứng bên cửa sổ ngắm tuyết, giây sau đã nằm trên ghế sofa.Nhưng cơ thể hắn lại không giống như vừa mới ngủ dậy, vừa mệt vừa đuối, còn vô cùng kiệt sức.Lâm Di Vụ lại tưởng là vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên ăn cơm tối xong đã lên giường từ sớm, hắn mới nhắm mắt chưa được bao lâu thì cảm giác hỗn độn đó lại quay trở lại.Dường như hắn đã ngủ thiếp đi nhưng cũng như đang tỉnh, cơ thể lại không chịu sự kiểm soát, toàn thân hắn bị bao bọc trong một lớp vỏ cứng rắn.Hắn bị giam cầm, bị cô lập nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy một ít âm thanh bên ngoài lớp vỏ.Âm thanh đó rất quen thuộc, phát ra từ hai người, một giọng giống như bản thân hắn, còn giọng còn lại, là Tống Hung…Nhưng hắn không nghe rõ “mình” bên ngoài lớp vỏ đang nói gì với Tống Hung, cứ như tiếng nhiễu từ một chiếc vô tuyến điện bị hỏng, như tiếng rung tần số thấp, chỉ có những âm tiết hỗn loạn.Hắn vươn tay ra, liều mạng đập mạnh vào lớp vỏ đó, hắn muốn nhắc nhở Tống Hung rằng mình đang ở bên trong.“Tống Hung, em ở bên trong, cứu em với…”Lời tác giả:Sắp rồi sắp rồi… 

Buổi thôi miên bị gián đoạn, La Văn thở dài, lắc đầu với Tống Hung, việc thôi miên lần này lại thất bại.

A Lạp không hề hay biết mình bị thôi miên, chỉ tưởng là mình đang mơ, thấy Tống Hung và La Văn đều đang nhìn mình, y đứng dậy khỏi ghế sofa, ngáp dài rồi nói: “Ngủ quên thôi mà, có gì hay đâu mà nhìn?”

A Lạp đều có ác cảm với Tống Hung và La Văn, cả giấc mơ đầy sương mù vừa rồi cũng khiến y nổi giận, lúc này lại càng không muốn ở chung một không gian với hai người này, y không thèm liếc mắt mà quay người chạy chậm lên lầu.

A Lạp nằm trên giường, nhớ lại cuộc trò chuyện trong mơ, lần đầu tiên y bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Đương nhiên là y công nhận sự tồn tại của mình, nhưng không thể chấp nhận sự tồn tại hoàn chỉnh của mình.

Lâm Di Vụ ghét người nhà của Lâm Lập Hiên, nhưng y lại trở thành “Lâm Lập Hiên” bảo vệ Lâm Di Vụ.

Thân phận “Lâm Lập Hiên” này là Lâm Di Vụ trao cho y, kể từ khi y xuất hiện, y đã biết rõ nguồn gốc của mình.

Y không phải là Lâm Lập Hiên, nhưng y lại là “Lâm Lập Hiên”, y chối bỏ bản thân, đổi tên thành A Lạp.

Vậy thì y… rốt cuộc là ai?

Và liệu y có nên tồn tại hay không?

Ngay khi câu hỏi này vừa nảy ra, A Lạp đã nhanh chóng dập tắt nó, bất kể y là ai, sự tồn tại của y đều là để bảo vệ Lâm Di Vụ.

Không ai có thể phán xét y, phủ nhận y, không một ai cả!

Dưới nhà, Tống Hung lấy hai lon bia từ tủ lạnh ra, đưa một lon cho La Văn, cả hai cùng uống một ngụm.

“Hay là nói với cậu Lâm về sự tồn tại của A Lạp?” La Văn hỏi.

Tống Hung uống thêm một ngụm bia lớn, nhìn sang La Văn: “Bác sĩ La, việc điều trị thôi miên thật sự không thể tiếp tục nữa sao?”

“Bây giờ cậu Lâm đã không còn tin tưởng tôi nữa, tôi không thể thôi miên cậu ấy. Sau hôm nay, A Lạp cũng sẽ không thể bị thôi miên nữa mà cậu ta sẽ chỉ bài xích thôi, rất tiếc nhưng phương án điều trị thôi miên thất bại rồi.”

Với tư cách là một bác sĩ thì hiện tại La Văn đang trao đổi với người nhà bệnh nhân, y nhanh chóng đưa ra lời khuyên chuyên môn của một bác sĩ: “Tôi vẫn khuyên nên cân nhắc phương án điều trị đầu tiên, khi nào cậu nghĩ kỹ thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ liên hệ lại với một số chuyên gia khác để cùng nhau lập ra một kế hoạch điều trị hoàn chỉnh cho cậu Lâm.”

Lúc đầu Tống Hung không muốn sử dụng phương án đầu tiên, nhưng bây giờ anh lại do dự.

Tống Hung ngửa đầu ra sau, uống cạn lon bia, bàn tay dùng sức bóp bẹp lon rỗng, bia lạnh men theo miệng lon nhỏ giọt xuống sàn.

“Nếu thật sự không còn cách nào khác, tôi sẽ cân nhắc phương án đầu tiên, khoảng thời gian này vất vả cho bác sĩ La rồi …”

A Lạp không hề hay biết kế hoạch chủ nhật của mình đã bị Tống Hung biết trước, y vẫn đang bí mật chuẩn bị mọi thứ, y đặt bánh kem, hoa tươi, còn đặt chỗ tại nhà hàng cặp đôi ở vườn treo trên sân thượng.

Nhưng vừa đặt xong nhà hàng, A Lạp lại huỷ đi, cuối cùng vẫn quyết định chuẩn bị mọi thứ ở nhà.

Vì y và Lâm Di Vụ dùng chung một thân xác, nếu như tỏ tình với Lâm Di Vụ ở nhà hàng, y sợ rằng Lâm Di Vụ sẽ không chấp nhận được ngay, sẽ bị y doạ sợ.

Trước khi Lâm Di Vụ hoàn toàn thích nghi được với sự tồn tại của y, y không muốn Lâm Di Vụ rơi vào bất kỳ tình huống xấu hổ hay không thoải mái nào cả.

Nếu là trước đây, y sẽ không lo lắng như vậy, y không muốn Lâm Di Vụ cảm thấy không vui dù chỉ là một chút, nhưng bây giờ tình hình đã khác, đây là một bước mà họ buộc phải trải qua.

Y nghĩ, y sẽ ở bên Lâm Di Vụ an toàn vượt qua giai đoạn này.

Ban đầu có thể sẽ rất khó chịu, nhưng chỉ cần vượt qua được giai đoạn này, Lâm Di Vụ chắc chắn sẽ chấp nhận sự tồn tại của y.

A Lạp nghĩ về mọi thứ một cách quá lý tưởng và đẹp đẽ, ngày nào cũng ngân nga những giai điệu, ăn diện lộng lẫy như một con công xoè đuôi, còn xịt nước hoa thơm phức.

Khi gặp Tống Hung, A Lạp cũng không tranh cãi hay cãi nhau với anh nữa mà chỉ phớt lờ anh.

Tống Hung có thể nhận ra A Lạp đang rất mong chờ đến chủ nhật, nhưng anh vẫn phải giả vờ như không biết, chủ động bắt chuyện: “Trông cậu có vẻ rất vui, có phải có chuyện gì không?”

A Lạp cười nói: “Đương nhiên là chuyện vui rồi.”

Tống Hung biết rồi còn hỏi: “Chuyện vui gì?”

“Chuyện vui gì thì tôi không kể với anh đâu.” A Lạp chế nhạo anh: “Tôi cũng không trông mong anh có thể chúc mừng tôi.”

Tống Hung kìm nén sự khó chịu trong lòng, nới lỏng cổ áo để mình dễ thở hơn: “A Lạp, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì? Anh nói đi.” A Lạp ngồi vào bàn ăn, cầm một chiếc gương nhỏ trong tay, đang soi gương chỉnh lại kiểu tóc của mình.

Y nhìn mình trong gương, và cũng đang nhìn cả Lâm Di Vụ, sự si mê trong ánh mắt sắp tràn hết ra ngoài.

“Đừng soi gương nữa.” Lúc nói chuyện, Tống Hung nhấn mạnh từng chữ: “Chuyện về tung tích của mẹ con nhà họ Lâm.”

“Thật sao?” A Lạp cuối cùng cũng ngừng nghịch chiếc gương trong tay, ngẩng đầu nhìn Tống Hung: “Bọn họ đang ở đâu?”

“Tôi đang cho người điều tra, hiện tại chỉ có một ít manh mối, chủ nhật này cậu đi cùng tôi đi.”

“Chủ nhật?” A Lạp vô thức muốn phản đối, tại sao cứ phải là lúc này? Chủ nhật này y đã chuẩn bị tỏ tình với Di Vụ rồi.

Tống Hung quan sát biểu cảm của A Lạp, thấy y không nghi ngờ mà chỉ có phẫn nộ, anh nói tiếp: “Đừng để Di Vụ biết, bây giờ em ấy không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự kích động nào nữa. Tôi biết bây giờ cậu đã có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể Di Vụ bất cứ lúc nào, vậy nên chủ nhật này cậu đi với tôi, đừng để Di Vụ xuất hiện, cũng đừng để em ấy biết.”

Tống Hung nghĩ, câu giờ được lúc nào hay lúc đó.

Cuối cùng A Lạp vẫn đồng ý cùng đi tìm hai mẹ con kia với Tống Hung vào chủ nhật, y đã suy nghĩ kỹ, bày tỏ với Di Vụ là một việc lớn, nhưng việc quan trọng hơn trước mắt vẫn là tìm thấy hai mẹ con kia.

Y muốn tự tay giải quyết nốt hai mẹ con này, y phải đảm bảo rằng tương lai của y và Di Vụ sẽ không có bất kỳ nhân tố gây nhiễu nguy hiểm nào nữa.

Thấy y đồng ý, Tống Hung lại thử chuyển chủ đề: “Đến khi bắt được hai mẹ con kia, mối nguy được giải quyết, cậu định… khi nào thì rời đi?”

Thật ra điều Tống Hung muốn hỏi là khi nào A Lạp định biến mất, hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể Lâm Di Vụ.

A Lạp ừ hử một tiếng rồi nói: “Cho dù bắt được bọn họ, tôi cũng không định rời đi, tôi định ở lại với Di Vụ mãi mãi.”

Câu trả lời không phải là điều Tống Hung muốn nghe, anh siết chặt nắm đấm, cố gắng kìm nén cơn kích động muốn bóp cổ A Lạp lại.

Tống Hung đã chứng kiến ​​toàn bộ buổi thôi miên lần trước của La Văn, anh biết A Lạp để tâm đến điều gì, bèn lên tiếng chọc trúng điểm đau của y: “Cậu không có tên đầy đủ của mình, ngay cả giấy tờ tùy thân hợp pháp cơ bản nhất của một công dân cũng không có, cậu định dùng thân phận gì để ở bên Di Vụ mãi mãi?”

Đây là điều A Lạp không muốn nghe nhất lúc này, giấc mơ chìm trong sương mù dày đặc và cuộc trò chuyện với người đàn ông xa lạ lại hiện lên, như đang đâm vào tim A Lạp.

Giờ đây, ngay cả Tống Hung cũng đang chất vấn tính hợp lý trong sự tồn tại của y.

A Lạp nổi cáu, đập mạnh tay xuống bàn, vô tình làm vỡ chiếc gương mình vừa đặt xuống, chiếc gương vỡ thành mấy mảnh, cứa vào lòng bàn tay y, máu lập tức chảy ra.

A Lạp giơ tay lên, nhìn máu trên tay nhỏ giọt xuống ống tay áo, y đang mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, sự tương phản giữa trắng và đỏ rất rõ rệt.

“Cậu điên rồi…” Tống Hung thấy lòng bàn tay A Lạp chảy máu, vội vàng đi tìm hộp cứu thương.

A Lạp không muốn Tống Hung xử lý vết thương cho mình, nhưng Tống Hung đã ép buộc giữ A Lạp lại, hai người khác xa nhau về chiều cao, thể hình và sức mạnh, Tống Hung dễ dàng đè A Lạp xuống ghế, bắt y ngồi đàng hoàng.

A Lạp bị rạch một vết ở giữa ngón cái và ngón trỏ, may mà vết thương không sâu, Tống Hung lại ép y khử trùng vết thương và dán băng cá nhân.

“Đây là cơ thể của Di Vụ, nếu cậu nổi điên thì cũng đừng hành hạ Di Vụ chứ.” Tống Hung tức đến nỗi thái dương giật giật: “Tay phải em ấy vẫn đang bó bột, cậu muốn làm tay trái em ấy tàn phế luôn à?”

A Lạp cũng hối hận, y tức giận vì lẽ ra không nên làm tổn thương cơ thể của Di Vụ, giơ bàn tay trái được Tống Hung băng bó xong lên, đặt bên miệng thổi hơi vào.

A Lạp không cảm thấy đau, nhưng nghĩ đến việc Lâm Di Vụ sẽ đau, thần kinh y cũng đau nhức theo.

“Cậu có biết không? Làm kẻ thứ ba là một chuyện rất vô đạo đức.” Tống Hung thu dọn hộp cứu thương, anh biết mình không thể kích động A Lạp thêm nữa nên thử lên án y về mặt đạo đức: “Cậu đang phá hoại tình cảm của tôi và Di Vụ, bây giờ cậu chỉ là một kẻ thứ ba hèn hạ thôi.”

A Lạp đã bình tĩnh lại, bây giờ y giống như tường đồng vách sắt, xây dựng thế giới của mình vô cùng kiên cố, vậy nên dăm ba câu của Tống Hung không thể kích động được y, y có logic và lý lẽ của riêng mình.

“Rõ ràng tôi là người xuất hiện trong cuộc đời của Di Vụ trước, tôi mới là người đến trước, Tống Hung, anh mới là kẻ thứ ba.”

Về vết thương ở tay trái, Tống Hung nói với Lâm Di Vụ rằng hắn vô tình bị thương khi đang mộng du.

Lâm Di Vụ cũng không để ý, vết thương hơi châm chích, không quá rõ rệt nhưng cũng không thể phớt lờ.

Hai người lại bắt đầu ngủ riêng, nhưng ngay khi trời vừa sáng, Lâm Di Vụ sẽ bắt đầu bí mật theo dõi Tống Hung, hắn lấy cớ hẹn đi ăn với Kim Bảo Nhi để ra khỏi nhà từ sớm, đến tối muộn mới về nhà.

Hắn không thể cắt đuôi vệ sĩ nên ngay khi đến bãi đậu xe của nhà hàng, hắn sẽ bảo vệ sĩ đỗ xe ở một góc khuất tầm nhìn và đợi bên trong xe.

Trước đó vệ sĩ đã được Tống Hung dặn dò rằng nếu Lâm Di Vụ không muốn cho cậu ta đi theo, cậu ta sẽ đợi trong xe, vậy nên vệ sĩ chỉ nhìn Lâm Di Vụ rời khỏi bãi đậu xe, đến khi hắn rẽ vào góc đường thì sẽ không nhìn hắn nữa.

Vừa bước vào nhà hàng, Lâm Di Vụ đã rời đi qua cửa phụ.

Nhưng hắn đã theo dõi Tống Hung suốt ba ngày liên tiếp, mỗi ngày ngoài công việc ra thì Tống Hung cũng chỉ có công việc, người gặp gỡ anh không phải khách hàng thì cũng là đối tác kinh doanh.

Lâm Di Vụ đã lọc lại hết tất cả những người có khả năng, người đầu tiên hắn nghĩ đến là trợ lý đã bị Tống Hung sa thải, nhưng Lâm Di Vụ nhận được tin tức chắc chắn rằng trợ lý cũ đã rời khỏi thành phố này đến một thành phố khác, bọn họ không có cơ hội gặp mặt thường xuyên.

Với những người từng theo đuổi Tống Hung trước kia, ai có thể tìm được hắn cũng tìm cả rồi, và cũng không ai là có tóc hồng cả.

Cứ mỗi một tiếng, Tống Hung lại nhắn tin hỏi hắn đang ở đâu, hỏi hắn đang làm gì, hắn ăn cơm chưa, hỏi hắn khi nào đến công ty hay về nhà.

Lâm Di Vụ lưu rất nhiều ảnh nhà hàng trong điện thoại, Tống Hung hỏi câu nào là hắn sẽ gửi một bức ảnh, nói với anh là mình đang ăn cơm, đang uống cà phê, đang nói chuyện với Kim Bảo Nhi.

Lâm Di Vụ nói rằng buổi tối sẽ về muộn, Tống Hung cứ nhẫn nhịn mãi, cuối cùng không đồng ý nữa.

Nếu không phải La Văn từng nói nên cho Lâm Di Vụ ra ngoài giải khuây nhiều hơn, giao tiếp với bạn bè nhiều hơn sẽ giúp ích cho việc giải toả cảm xúc của hắn, vậy thì anh đã không để Lâm Di Vụ rời mắt khỏi mình suốt nhiều ngày liền như vậy.

Tống Hung cầm điện thoại trong tay rất lâu, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại: “Không được, cả ngày em chỉ ở với Kim Bảo Nhi, em có còn nhớ mình có nhà để về không đấy? Em có nhớ mình có chồng không đấy?”

Lâm Di Vụ: “…”

Nghe đi, tại sao giọng điệu của Tống Hung lại hùng hồn thế kia, nói cứ như hắn mới là người phản bội ấy.

Lâm Di Vụ dập tắt điếu thuốc trong tay, kéo mũ trùm đầu lên rồi cúp điện thoại luôn.

Tối hôm đó, Tống Hung về nhà trước, Lâm Di Vụ thấy không có gì để theo dõi nữa nên sau đó cũng về nhà.

Mùa đông ở chỗ bọn họ ở rất dài, ban đêm lại có một trận bão tuyết, tuyết ban đầu còn chưa tan lại chất thêm một lớp nữa.

Bộ não của Lâm Di Vụ cũng chất đống từng lớp, từng lớp giống như tuyết bên ngoài, cuối cùng đã hoá thành một mớ hỗn độn trắng xóa.

Vì bão tuyết, cũng vì không muốn Lâm Di Vụ ra ngoài gặp Kim Bảo Nhi nữa mà hôm sau Tống Hung không đến công ty, Lâm Di Vụ cũng không cần theo dõi anh nữa nên hai người nằm ở nhà.

Giữa ban ngày, Lâm Di Vụ phát hiện ra trí nhớ của mình xuất hiện sai lệch, nhưng hắn chắc chắn đó không phải do mộng du.

Ngay giây trước hắn còn đứng bên cửa sổ ngắm tuyết, giây sau đã nằm trên ghế sofa.

Nhưng cơ thể hắn lại không giống như vừa mới ngủ dậy, vừa mệt vừa đuối, còn vô cùng kiệt sức.

Lâm Di Vụ lại tưởng là vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên ăn cơm tối xong đã lên giường từ sớm, hắn mới nhắm mắt chưa được bao lâu thì cảm giác hỗn độn đó lại quay trở lại.

Dường như hắn đã ngủ thiếp đi nhưng cũng như đang tỉnh, cơ thể lại không chịu sự kiểm soát, toàn thân hắn bị bao bọc trong một lớp vỏ cứng rắn.

Hắn bị giam cầm, bị cô lập nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy một ít âm thanh bên ngoài lớp vỏ.

Âm thanh đó rất quen thuộc, phát ra từ hai người, một giọng giống như bản thân hắn, còn giọng còn lại, là Tống Hung…

Nhưng hắn không nghe rõ “mình” bên ngoài lớp vỏ đang nói gì với Tống Hung, cứ như tiếng nhiễu từ một chiếc vô tuyến điện bị hỏng, như tiếng rung tần số thấp, chỉ có những âm tiết hỗn loạn.

Hắn vươn tay ra, liều mạng đập mạnh vào lớp vỏ đó, hắn muốn nhắc nhở Tống Hung rằng mình đang ở bên trong.

“Tống Hung, em ở bên trong, cứu em với…”

Lời tác giả:

Sắp rồi sắp rồi… 

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Buổi thôi miên bị gián đoạn, La Văn thở dài, lắc đầu với Tống Hung, việc thôi miên lần này lại thất bại.A Lạp không hề hay biết mình bị thôi miên, chỉ tưởng là mình đang mơ, thấy Tống Hung và La Văn đều đang nhìn mình, y đứng dậy khỏi ghế sofa, ngáp dài rồi nói: “Ngủ quên thôi mà, có gì hay đâu mà nhìn?”A Lạp đều có ác cảm với Tống Hung và La Văn, cả giấc mơ đầy sương mù vừa rồi cũng khiến y nổi giận, lúc này lại càng không muốn ở chung một không gian với hai người này, y không thèm liếc mắt mà quay người chạy chậm lên lầu.A Lạp nằm trên giường, nhớ lại cuộc trò chuyện trong mơ, lần đầu tiên y bắt đầu nghi ngờ chính mình.Đương nhiên là y công nhận sự tồn tại của mình, nhưng không thể chấp nhận sự tồn tại hoàn chỉnh của mình.Lâm Di Vụ ghét người nhà của Lâm Lập Hiên, nhưng y lại trở thành “Lâm Lập Hiên” bảo vệ Lâm Di Vụ.Thân phận “Lâm Lập Hiên” này là Lâm Di Vụ trao cho y, kể từ khi y xuất hiện, y đã biết rõ nguồn gốc của mình.Y không phải là Lâm Lập Hiên, nhưng y lại là “Lâm Lập Hiên”, y chối bỏ bản thân, đổi tên thành A Lạp.Vậy thì y… rốt cuộc là ai?Và liệu y có nên tồn tại hay không?Ngay khi câu hỏi này vừa nảy ra, A Lạp đã nhanh chóng dập tắt nó, bất kể y là ai, sự tồn tại của y đều là để bảo vệ Lâm Di Vụ.Không ai có thể phán xét y, phủ nhận y, không một ai cả!Dưới nhà, Tống Hung lấy hai lon bia từ tủ lạnh ra, đưa một lon cho La Văn, cả hai cùng uống một ngụm.“Hay là nói với cậu Lâm về sự tồn tại của A Lạp?” La Văn hỏi.Tống Hung uống thêm một ngụm bia lớn, nhìn sang La Văn: “Bác sĩ La, việc điều trị thôi miên thật sự không thể tiếp tục nữa sao?”“Bây giờ cậu Lâm đã không còn tin tưởng tôi nữa, tôi không thể thôi miên cậu ấy. Sau hôm nay, A Lạp cũng sẽ không thể bị thôi miên nữa mà cậu ta sẽ chỉ bài xích thôi, rất tiếc nhưng phương án điều trị thôi miên thất bại rồi.”Với tư cách là một bác sĩ thì hiện tại La Văn đang trao đổi với người nhà bệnh nhân, y nhanh chóng đưa ra lời khuyên chuyên môn của một bác sĩ: “Tôi vẫn khuyên nên cân nhắc phương án điều trị đầu tiên, khi nào cậu nghĩ kỹ thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ liên hệ lại với một số chuyên gia khác để cùng nhau lập ra một kế hoạch điều trị hoàn chỉnh cho cậu Lâm.”Lúc đầu Tống Hung không muốn sử dụng phương án đầu tiên, nhưng bây giờ anh lại do dự.Tống Hung ngửa đầu ra sau, uống cạn lon bia, bàn tay dùng sức bóp bẹp lon rỗng, bia lạnh men theo miệng lon nhỏ giọt xuống sàn.“Nếu thật sự không còn cách nào khác, tôi sẽ cân nhắc phương án đầu tiên, khoảng thời gian này vất vả cho bác sĩ La rồi …”A Lạp không hề hay biết kế hoạch chủ nhật của mình đã bị Tống Hung biết trước, y vẫn đang bí mật chuẩn bị mọi thứ, y đặt bánh kem, hoa tươi, còn đặt chỗ tại nhà hàng cặp đôi ở vườn treo trên sân thượng.Nhưng vừa đặt xong nhà hàng, A Lạp lại huỷ đi, cuối cùng vẫn quyết định chuẩn bị mọi thứ ở nhà.Vì y và Lâm Di Vụ dùng chung một thân xác, nếu như tỏ tình với Lâm Di Vụ ở nhà hàng, y sợ rằng Lâm Di Vụ sẽ không chấp nhận được ngay, sẽ bị y doạ sợ.Trước khi Lâm Di Vụ hoàn toàn thích nghi được với sự tồn tại của y, y không muốn Lâm Di Vụ rơi vào bất kỳ tình huống xấu hổ hay không thoải mái nào cả.Nếu là trước đây, y sẽ không lo lắng như vậy, y không muốn Lâm Di Vụ cảm thấy không vui dù chỉ là một chút, nhưng bây giờ tình hình đã khác, đây là một bước mà họ buộc phải trải qua.Y nghĩ, y sẽ ở bên Lâm Di Vụ an toàn vượt qua giai đoạn này.Ban đầu có thể sẽ rất khó chịu, nhưng chỉ cần vượt qua được giai đoạn này, Lâm Di Vụ chắc chắn sẽ chấp nhận sự tồn tại của y.A Lạp nghĩ về mọi thứ một cách quá lý tưởng và đẹp đẽ, ngày nào cũng ngân nga những giai điệu, ăn diện lộng lẫy như một con công xoè đuôi, còn xịt nước hoa thơm phức.Khi gặp Tống Hung, A Lạp cũng không tranh cãi hay cãi nhau với anh nữa mà chỉ phớt lờ anh.Tống Hung có thể nhận ra A Lạp đang rất mong chờ đến chủ nhật, nhưng anh vẫn phải giả vờ như không biết, chủ động bắt chuyện: “Trông cậu có vẻ rất vui, có phải có chuyện gì không?”A Lạp cười nói: “Đương nhiên là chuyện vui rồi.”Tống Hung biết rồi còn hỏi: “Chuyện vui gì?”“Chuyện vui gì thì tôi không kể với anh đâu.” A Lạp chế nhạo anh: “Tôi cũng không trông mong anh có thể chúc mừng tôi.”Tống Hung kìm nén sự khó chịu trong lòng, nới lỏng cổ áo để mình dễ thở hơn: “A Lạp, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”“Chuyện gì? Anh nói đi.” A Lạp ngồi vào bàn ăn, cầm một chiếc gương nhỏ trong tay, đang soi gương chỉnh lại kiểu tóc của mình.Y nhìn mình trong gương, và cũng đang nhìn cả Lâm Di Vụ, sự si mê trong ánh mắt sắp tràn hết ra ngoài.“Đừng soi gương nữa.” Lúc nói chuyện, Tống Hung nhấn mạnh từng chữ: “Chuyện về tung tích của mẹ con nhà họ Lâm.”“Thật sao?” A Lạp cuối cùng cũng ngừng nghịch chiếc gương trong tay, ngẩng đầu nhìn Tống Hung: “Bọn họ đang ở đâu?”“Tôi đang cho người điều tra, hiện tại chỉ có một ít manh mối, chủ nhật này cậu đi cùng tôi đi.”“Chủ nhật?” A Lạp vô thức muốn phản đối, tại sao cứ phải là lúc này? Chủ nhật này y đã chuẩn bị tỏ tình với Di Vụ rồi.Tống Hung quan sát biểu cảm của A Lạp, thấy y không nghi ngờ mà chỉ có phẫn nộ, anh nói tiếp: “Đừng để Di Vụ biết, bây giờ em ấy không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự kích động nào nữa. Tôi biết bây giờ cậu đã có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể Di Vụ bất cứ lúc nào, vậy nên chủ nhật này cậu đi với tôi, đừng để Di Vụ xuất hiện, cũng đừng để em ấy biết.”Tống Hung nghĩ, câu giờ được lúc nào hay lúc đó.Cuối cùng A Lạp vẫn đồng ý cùng đi tìm hai mẹ con kia với Tống Hung vào chủ nhật, y đã suy nghĩ kỹ, bày tỏ với Di Vụ là một việc lớn, nhưng việc quan trọng hơn trước mắt vẫn là tìm thấy hai mẹ con kia.Y muốn tự tay giải quyết nốt hai mẹ con này, y phải đảm bảo rằng tương lai của y và Di Vụ sẽ không có bất kỳ nhân tố gây nhiễu nguy hiểm nào nữa.Thấy y đồng ý, Tống Hung lại thử chuyển chủ đề: “Đến khi bắt được hai mẹ con kia, mối nguy được giải quyết, cậu định… khi nào thì rời đi?”Thật ra điều Tống Hung muốn hỏi là khi nào A Lạp định biến mất, hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể Lâm Di Vụ.A Lạp ừ hử một tiếng rồi nói: “Cho dù bắt được bọn họ, tôi cũng không định rời đi, tôi định ở lại với Di Vụ mãi mãi.”Câu trả lời không phải là điều Tống Hung muốn nghe, anh siết chặt nắm đấm, cố gắng kìm nén cơn kích động muốn bóp cổ A Lạp lại.Tống Hung đã chứng kiến ​​toàn bộ buổi thôi miên lần trước của La Văn, anh biết A Lạp để tâm đến điều gì, bèn lên tiếng chọc trúng điểm đau của y: “Cậu không có tên đầy đủ của mình, ngay cả giấy tờ tùy thân hợp pháp cơ bản nhất của một công dân cũng không có, cậu định dùng thân phận gì để ở bên Di Vụ mãi mãi?”Đây là điều A Lạp không muốn nghe nhất lúc này, giấc mơ chìm trong sương mù dày đặc và cuộc trò chuyện với người đàn ông xa lạ lại hiện lên, như đang đâm vào tim A Lạp.Giờ đây, ngay cả Tống Hung cũng đang chất vấn tính hợp lý trong sự tồn tại của y.A Lạp nổi cáu, đập mạnh tay xuống bàn, vô tình làm vỡ chiếc gương mình vừa đặt xuống, chiếc gương vỡ thành mấy mảnh, cứa vào lòng bàn tay y, máu lập tức chảy ra.A Lạp giơ tay lên, nhìn máu trên tay nhỏ giọt xuống ống tay áo, y đang mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, sự tương phản giữa trắng và đỏ rất rõ rệt.“Cậu điên rồi…” Tống Hung thấy lòng bàn tay A Lạp chảy máu, vội vàng đi tìm hộp cứu thương.A Lạp không muốn Tống Hung xử lý vết thương cho mình, nhưng Tống Hung đã ép buộc giữ A Lạp lại, hai người khác xa nhau về chiều cao, thể hình và sức mạnh, Tống Hung dễ dàng đè A Lạp xuống ghế, bắt y ngồi đàng hoàng.A Lạp bị rạch một vết ở giữa ngón cái và ngón trỏ, may mà vết thương không sâu, Tống Hung lại ép y khử trùng vết thương và dán băng cá nhân.“Đây là cơ thể của Di Vụ, nếu cậu nổi điên thì cũng đừng hành hạ Di Vụ chứ.” Tống Hung tức đến nỗi thái dương giật giật: “Tay phải em ấy vẫn đang bó bột, cậu muốn làm tay trái em ấy tàn phế luôn à?”A Lạp cũng hối hận, y tức giận vì lẽ ra không nên làm tổn thương cơ thể của Di Vụ, giơ bàn tay trái được Tống Hung băng bó xong lên, đặt bên miệng thổi hơi vào.A Lạp không cảm thấy đau, nhưng nghĩ đến việc Lâm Di Vụ sẽ đau, thần kinh y cũng đau nhức theo.“Cậu có biết không? Làm kẻ thứ ba là một chuyện rất vô đạo đức.” Tống Hung thu dọn hộp cứu thương, anh biết mình không thể kích động A Lạp thêm nữa nên thử lên án y về mặt đạo đức: “Cậu đang phá hoại tình cảm của tôi và Di Vụ, bây giờ cậu chỉ là một kẻ thứ ba hèn hạ thôi.”A Lạp đã bình tĩnh lại, bây giờ y giống như tường đồng vách sắt, xây dựng thế giới của mình vô cùng kiên cố, vậy nên dăm ba câu của Tống Hung không thể kích động được y, y có logic và lý lẽ của riêng mình.“Rõ ràng tôi là người xuất hiện trong cuộc đời của Di Vụ trước, tôi mới là người đến trước, Tống Hung, anh mới là kẻ thứ ba.”…––Về vết thương ở tay trái, Tống Hung nói với Lâm Di Vụ rằng hắn vô tình bị thương khi đang mộng du.Lâm Di Vụ cũng không để ý, vết thương hơi châm chích, không quá rõ rệt nhưng cũng không thể phớt lờ.Hai người lại bắt đầu ngủ riêng, nhưng ngay khi trời vừa sáng, Lâm Di Vụ sẽ bắt đầu bí mật theo dõi Tống Hung, hắn lấy cớ hẹn đi ăn với Kim Bảo Nhi để ra khỏi nhà từ sớm, đến tối muộn mới về nhà.Hắn không thể cắt đuôi vệ sĩ nên ngay khi đến bãi đậu xe của nhà hàng, hắn sẽ bảo vệ sĩ đỗ xe ở một góc khuất tầm nhìn và đợi bên trong xe.Trước đó vệ sĩ đã được Tống Hung dặn dò rằng nếu Lâm Di Vụ không muốn cho cậu ta đi theo, cậu ta sẽ đợi trong xe, vậy nên vệ sĩ chỉ nhìn Lâm Di Vụ rời khỏi bãi đậu xe, đến khi hắn rẽ vào góc đường thì sẽ không nhìn hắn nữa.Vừa bước vào nhà hàng, Lâm Di Vụ đã rời đi qua cửa phụ.Nhưng hắn đã theo dõi Tống Hung suốt ba ngày liên tiếp, mỗi ngày ngoài công việc ra thì Tống Hung cũng chỉ có công việc, người gặp gỡ anh không phải khách hàng thì cũng là đối tác kinh doanh.Lâm Di Vụ đã lọc lại hết tất cả những người có khả năng, người đầu tiên hắn nghĩ đến là trợ lý đã bị Tống Hung sa thải, nhưng Lâm Di Vụ nhận được tin tức chắc chắn rằng trợ lý cũ đã rời khỏi thành phố này đến một thành phố khác, bọn họ không có cơ hội gặp mặt thường xuyên.Với những người từng theo đuổi Tống Hung trước kia, ai có thể tìm được hắn cũng tìm cả rồi, và cũng không ai là có tóc hồng cả.Cứ mỗi một tiếng, Tống Hung lại nhắn tin hỏi hắn đang ở đâu, hỏi hắn đang làm gì, hắn ăn cơm chưa, hỏi hắn khi nào đến công ty hay về nhà.Lâm Di Vụ lưu rất nhiều ảnh nhà hàng trong điện thoại, Tống Hung hỏi câu nào là hắn sẽ gửi một bức ảnh, nói với anh là mình đang ăn cơm, đang uống cà phê, đang nói chuyện với Kim Bảo Nhi.Lâm Di Vụ nói rằng buổi tối sẽ về muộn, Tống Hung cứ nhẫn nhịn mãi, cuối cùng không đồng ý nữa.Nếu không phải La Văn từng nói nên cho Lâm Di Vụ ra ngoài giải khuây nhiều hơn, giao tiếp với bạn bè nhiều hơn sẽ giúp ích cho việc giải toả cảm xúc của hắn, vậy thì anh đã không để Lâm Di Vụ rời mắt khỏi mình suốt nhiều ngày liền như vậy.Tống Hung cầm điện thoại trong tay rất lâu, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại: “Không được, cả ngày em chỉ ở với Kim Bảo Nhi, em có còn nhớ mình có nhà để về không đấy? Em có nhớ mình có chồng không đấy?”Lâm Di Vụ: “…”Nghe đi, tại sao giọng điệu của Tống Hung lại hùng hồn thế kia, nói cứ như hắn mới là người phản bội ấy.Lâm Di Vụ dập tắt điếu thuốc trong tay, kéo mũ trùm đầu lên rồi cúp điện thoại luôn.Tối hôm đó, Tống Hung về nhà trước, Lâm Di Vụ thấy không có gì để theo dõi nữa nên sau đó cũng về nhà.Mùa đông ở chỗ bọn họ ở rất dài, ban đêm lại có một trận bão tuyết, tuyết ban đầu còn chưa tan lại chất thêm một lớp nữa.Bộ não của Lâm Di Vụ cũng chất đống từng lớp, từng lớp giống như tuyết bên ngoài, cuối cùng đã hoá thành một mớ hỗn độn trắng xóa.Vì bão tuyết, cũng vì không muốn Lâm Di Vụ ra ngoài gặp Kim Bảo Nhi nữa mà hôm sau Tống Hung không đến công ty, Lâm Di Vụ cũng không cần theo dõi anh nữa nên hai người nằm ở nhà.Giữa ban ngày, Lâm Di Vụ phát hiện ra trí nhớ của mình xuất hiện sai lệch, nhưng hắn chắc chắn đó không phải do mộng du.Ngay giây trước hắn còn đứng bên cửa sổ ngắm tuyết, giây sau đã nằm trên ghế sofa.Nhưng cơ thể hắn lại không giống như vừa mới ngủ dậy, vừa mệt vừa đuối, còn vô cùng kiệt sức.Lâm Di Vụ lại tưởng là vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên ăn cơm tối xong đã lên giường từ sớm, hắn mới nhắm mắt chưa được bao lâu thì cảm giác hỗn độn đó lại quay trở lại.Dường như hắn đã ngủ thiếp đi nhưng cũng như đang tỉnh, cơ thể lại không chịu sự kiểm soát, toàn thân hắn bị bao bọc trong một lớp vỏ cứng rắn.Hắn bị giam cầm, bị cô lập nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy một ít âm thanh bên ngoài lớp vỏ.Âm thanh đó rất quen thuộc, phát ra từ hai người, một giọng giống như bản thân hắn, còn giọng còn lại, là Tống Hung…Nhưng hắn không nghe rõ “mình” bên ngoài lớp vỏ đang nói gì với Tống Hung, cứ như tiếng nhiễu từ một chiếc vô tuyến điện bị hỏng, như tiếng rung tần số thấp, chỉ có những âm tiết hỗn loạn.Hắn vươn tay ra, liều mạng đập mạnh vào lớp vỏ đó, hắn muốn nhắc nhở Tống Hung rằng mình đang ở bên trong.“Tống Hung, em ở bên trong, cứu em với…”Lời tác giả:Sắp rồi sắp rồi… 

Chương 37: Anh mới là kẻ thứ ba…