Tác giả:

Đêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận…

Chương 53: Ngoại truyện: Thường ngày

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Vào ngày diễn ra hội thao trường, Tống Hung đã thuê vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, anh bảo một trong số đó đặc biệt chụp ảnh Lâm Di Vụ.Sáng hôm đó, cả hai mặc đồ thể thao và giày thể thao cùng kiểu đứng cạnh nhau, ngay cả người không quen bọn họ cũng có thể nhận ra hai người là gì của nhau, một vài sự thân mật không cần có hình dáng hay âm thanh.Số lượng học sinh ở trường họ không bằng các trường bình thường, muốn tập hợp đủ người cho hội thao không hề dễ. Để cho không khí thêm sôi động, các giáo viên và nhân viên trường cũng đều tham gia, ngay cả mấy bác bảo vệ cũng đăng ký vào các hạng mục và thay phiên nhau trực, hai vợ chồng Lâm Di Vụ và Tống Hung đương nhiên cũng không thể bỏ lỡ.Tống Hung đăng ký chủ yếu các môn thể thao về bóng, bóng rổ, bóng đá và quần vợt.Tiểu Ninh vẫn luôn mong ngóng được chơi bóng rổ với Tống Hung, anh cũng biết điều này nhưng thời gian qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, lần này nhân dịp hội thao phải chơi cùng Tiểu Ninh cho thoả thích.Lâm Di Vụ còn đăng ký nhiều hơn, ghi danh hết các hạng mục điền kinh và chạy bộ, ngoài ra còn có cả kéo co, nhảy xa và bóng bàn.Tiểu Quang không nhìn thấy đường, cậu bé đăng ký chạy cự ly ngắn, Lâm Di Vụ còn phải làm người dẫn đường cho cậu bé, khi không có hạng mục nào cần thi đấu, Lâm Di Vụ sẽ làm hoạt náo viên, hò hét to nhất, bông tua cổ vũ trong tay vung lên bling bling.Hạng mục thi đấu cuối cùng là chạy 400 mét của nhóm các thầy giáo trong trường, bên phía Tống Hung đã kết thúc, anh nhận lấy máy ảnh từ một trong những nhiếp ảnh gia, hướng về phía đường chạy.Lão Tùng tập thể dục quanh năm, già rồi mà chạy rất nhanh, trong số các thầy giáo khác cũng có nhiều người thích chạy bộ nên thực lực cũng rất mạnh, nhưng ai nấy đều nể tình nên chạy chậm hơn lão Tùng một chút, chỉ có mình Lâm Di Vụ là dốc hết sức mình lao nhanh trên đường chạy.Vì là hạng mục cuối cùng, hai bên đường chạy trên sân vận động đều được vây quanh bởi các thầy cô và học sinh, tất cả đều đang hét “Cố lên”.Lão Tùng và Lâm Di Vụ chạy ngay đầu tiên, tiếng cổ vũ dành cho họ là lớn nhất.Cuối cùng Lâm Di Vụ về đích trước nửa bước, lão Tùng chống tay lên đầu gối thở hổn hển, mệt đến nỗi nói không lưu loát nổi: “Cậu, cậu, cậu không nhường lão già này tí nào cả.”Mặt Lâm Di Vụ đỏ bừng, bước tới vỗ lưng lão Tùng giúp ông lấy lại hơi, nói rất hùng hồn: “Trên sân thể thao không có chuyện nhường.”Vì đã thắng cuộc thi, hắn lại đắc ý vỗ vai lão Tùng: “Lão Tùng đừng nản lòng, 50 tuổi đang là độ tuổi xông pha, về nhì cũng giỏi lắm rồi, năm sau tiếp tục cố lên nhé, chúng ta thi đấu lại.”Trong nhóm giáo viên và học sinh, Lâm Di Vụ rất chú ý thể hiện, nhưng ngay khi hội thao kết thúc, mọi người cùng ăn ở căng tin rồi giải tán, Lâm Di Vụ tựa thẳng lên người Tống Hung.“Mau mau mau, đỡ em với, eo đau đùi đau bàn chân đau, chỗ nào cũng đau hết…”Không phải là Lâm Di Vụ giả vờ, cả ngày hôm nay hắn chưa từng ngừng nói chuyện và đi lại, cổ họng đã khàn đặc vì hò hét, hắn thật sự quá mệt rồi, không còn chút sức lực nào, nếu không phải giữ thể diện trước mặt học sinh, Lâm Di Vụ có thể nằm thẳng xuống được luôn.Tống Hung ôm eo Lâm Di Vụ, nửa ôm nửa bế hắn lên xe, anh cũng không vội lái xe về nhà mà hai người ngồi ở hàng ghế sau, Lâm Di Vụ nằm ngửa giang chân trên ghế sau, gối đầu lên đùi Tống Hung, miệng cứ ui da không ngừng.“Đấm lưng cho em, bóp chân cho em, cả eo nữa…”Tống Hung bóp vai và đấm lưng cho hắn: “Đã đăng ký nhiều hạng mục vậy rồi, lại còn liều mình thế nữa.”Lâm Di Vụ quay mặt về phía Tống Hung, một tay vòng qua eo anh, nhắm mắt lại nói: “Tiếng còi vừa vang lên là làm gì để ý được nhiều thế nữa, chỉ nghĩ đến việc lao về phía trước, với cả lúc thi đấu có cảm thấy đau đâu, sau khi kết thúc cơ thể mới có phản ứng.”Hắn vẫn nhắm mắt, nâng cằm lên hỏi: “Anh thì sao, có mệt không?”Mặc dù Tống Hung không đăng ký nhiều hạng mục nhưng anh cũng không rảnh rỗi một giây phút nào.Lâm Di Vụ đoán chắc là Tống Hung cũng mệt, bàn tay đang ôm eo anh cũng xoa bóp cho anh, kết quả là lại nghe thấy một giọng nói phía trên đầu: “Anh không mệt, thể lực anh tốt lắm.”Lâm Di Vụ buột miệng tiếp lời: “Ừ ừ ừ, thể lực anh tốt.”Tống Hung bị lời hắn nói chọc cười, cúi đầu hôn hắn: “Thể lực của anh, mặt nào cũng tốt hơn em hết.”Câu này của anh làm bầu không khí trở nên lệch lạc, Lâm Di Vụ mở mắt ra: “Anh đang khoe mẽ cái gì đấy?”“Anh đâu có khoe mẽ, là do em nghĩ nhiều thôi.”“Do anh nói nhiều trước nên em mới nghĩ nhiều.”Hai người nói qua nói lại, cãi nhau về những điều vô bổ, cho đến khi Lâm Di Vụ nằm sấp gối lên đùi Tống Hung ngủ thiếp đi.Tống Hung cũng không vội về nhà, ôm hắn và để hắn ngủ yên giấc một lúc.Ban đầu anh định đưa Lâm Di Vụ về ký túc xá, ngay sau hội thao là đến cuối tuần đúng lúc được nghỉ, nhưng ngủ ở ký túc xá thì chắc chắn Lâm Di Vụ sẽ không ngủ nướng được. Bây giờ Lâm Di Vụ vẫn cần ngủ đủ giấc, vậy nên anh vẫn quyết định đưa hắn về nhà.Đợi đến khi trời tối hẳn, Tống Hung mới bế Lâm Di Vụ ngồi thẳng dậy tựa lên lưng ghế, sau đó thắt dây an toàn cho hắn, còn anh thì đi lên hàng ghế trước ngồi vào ghế lái, từ từ lái xe về nhà.Về đến nhà, Lâm Di Vụ vẫn chưa tỉnh dậy, Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào nhà, thấy hắn thật sự quá mệt nên cũng không gọi hắn dậy, c** q**n áo cho hắn, giặt một chiếc khăn nóng lau mặt và chân cho hắn rồi nhét hắn vào trong chăn.Được nằm trên chiếc giường lớn trong nhà, Lâm Di Vụ thoải mái trở mình, rên khẽ vài tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.Vì không đặt đồng hồ báo thức, hôm sau đến trưa Lâm Di Vụ mới dậy, lê đôi chân mỏi nhừ đi tắm trước rồi mới xuống nhà ăn sáng.Nhiếp ảnh gia đã gửi video và ảnh cho Tống Hung, video đều giữ lại hết, Tống Hung lọc mấy bức ảnh ra, hai người ngồi trên ghế sofa cùng nhau chọn ảnh.Lần đầu tiên là xóa hết những bức ảnh bị mờ, lần thứ hai thì lọc ra những bức ảnh trùng lặp, đến lần thứ ba lọc xong thì tất cả những bức ảnh còn lại đều có thể giữ lại.Sau khi lọc xong ảnh trường học, Tống Hung lại bắt đầu lọc ảnh của Lâm Di Vụ, hắn có một phần riêng.Anh xem qua hết một lần, không xóa một bức nào, cảm thấy ảnh chụp mờ cũng rất đẹp, cho dù mờ đến nỗi chỉ còn lại đường nét.Trong mắt Tống Hung, mỗi khung hình của Lâm Di Vụ đều rất xinh đẹp.Lâm Di Vụ nghiêng đầu lại gần: “Mấy bức này là anh chụp hả?”“Ừm, mấy bức nhiếp ảnh gia chụp anh đã lưu lại hết rồi, mấy bức này đều là anh chụp.”Lâm Di Vụ lấy điện thoại từ tay anh, nhìn chằm chằm vào ảnh của mình và xem rất nghiêm túc, vừa xem vừa nhận xét: “Bức này bố cục đẹp, bức này ánh sáng đẹp quá, bức ảnh động này bắt đúng khoảnh khắc đẹp nè, kỹ năng của anh đỉnh thật.”Sau khi khen xong, Lâm Di Vụ trả lại điện thoại cho Tống Hung, Tống Hung cũng không loay hoay với mấy bức ảnh nữa mà bắt đầu nghiêm túc nhìn người bên cạnh.Hai người họ đã bên nhau từng ấy năm, nhưng người thì anh có nhìn bao nhiêu vẫn không thấy đủ.––Cỏ mọc dài, chim hót vang, sấm mùa xuân rền rĩ.Cơn mưa đầu mùa bất chợt ập đến, trút xuống vừa to vừa vội, trong phòng lập tức tối sầm lại.Lâm Di Vụ đứng bên cửa sổ phòng ngủ, mặt gần như dán sát vào cửa kính, vệt nước uốn lượn trên kính, phản chiếu một ít sắc trời yếu ớt, mưa bụi bên ngoài trắng xoá.Tống Hung định bật đèn nhưng lại bị Lâm Di Vụ nắm lấy cổ tay.“Đừng bật đèn, cứ vậy đi, em ngắm thêm một lát nữa.”Lâm Di Vụ thích những ngày mưa, năm đó lúc Tống Hung đưa hắn đi, hai người họ trốn trên núi, mưa năm đó đặc biệt to, rơi ngắt quãng trong một thời gian dài, khiến cả trong lẫn ngoài nhà đều luôn ẩm ướt.Hồi đó, hắn luôn áp mặt vào cửa sổ căn nhà nhỏ để ngắm mưa, sau khi ngắm một lúc lâu sẽ dễ suy nghĩ linh tinh. Hắn từng nghĩ lỡ như cơn mưa này mãi không tạnh thì phải làm sao, lỡ như trên núi xảy ra lũ lụt thì phải làm sao, lỡ như cơn mưa này cuốn trôi cả thế giới thì phải làm sao nữa.Suy nghĩ quá nhiều sẽ dễ sợ hãi, mà một khi sợ hãi, hắn sẽ vô thức đi tìm Tống Hung.Bất kể lúc nào hắn quay sang nhìn Tống Hung, Tống Hung cũng luôn ở trong tầm mắt hắn, chỉ cần hắn nhìn Tống Hung, Tống Hung cũng chắc chắn sẽ nhìn lại, sau đó cho hắn một ánh mắt yên tâm.Trong khoảng thời gian đó, Lâm Di Vụ vừa sợ hãi vừa yên tâm, những cảm xúc trái ngược luôn không ngừng giằng xé hắn.Ngày nào hắn cũng có thể hỏi Tống Hung cả trăm lần rằng “Bao giờ thì cơn mưa này mới tạnh?”, Tống Hung cũng trả lời hắn cả trăm lần “Rồi sẽ tạnh thôi”.Lâm Di Vụ luôn muốn ở gần Tống Hung, nếu Tống Hung cách xa hắn, hắn sẽ chủ động lại gần, cho dù trên người Tống Hung có mùi mưa và đất, hắn vẫn cảm thấy mùi hương trên người Tống Hung rất dễ chịu.Tống Hung đứng, hắn cũng sẽ đứng cạnh anh, Tống Hung ngồi xổm, hắn cũng sẽ ngồi xổm bên cạnh, Tống Hung nấu ăn, hắn sẽ đứng bên cạnh quan sát, tối đến Tống Hung thức dậy đi vệ sinh, hắn cũng sẽ lập tức giật mình tỉnh giấc, sau đó nắm lấy cánh tay Tống Hung hỏi “Anh đi đâu vậy?”, giọng hắn nhỏ như tiếng muỗi vo ve, mập mờ không rõ ràng.Tống Hung cũng nhỏ giọng đáp lại hắn rằng mình đi vệ sinh, Lâm Di Vụ đứng dậy nói “Em đi cùng anh”.Dù sao thì trời cũng tối, hai người đứng cạnh nhau, không ai nhìn rõ ai, mà có nhìn rõ được thì cũng chẳng sao.Sau này cho dù Tống Hung có làm gì đi nữa, anh cũng sẽ dắt Lâm Di Vụ theo luôn, bất kể hắn có đồng ý hay không.Có Tống Hung bên cạnh, sau này Lâm Di Vụ lại nghĩ “Mưa thì cứ mưa đi, cuốn sập thì cứ cuốn sập, cùng lắm thì tận thế thôi, cũng chẳng sao cả”.Lúc này Lâm Di Vụ cũng nép sát vào Tống Hung, rúc đầu vào người anh, vừa cười vừa dụi lên người anh, còn nói: “Cứ mưa đi cứ mưa đi, mưa to hơn nữa đi.”Đây là một trận mưa giông, rơi được một lúc lại tạnh một lúc.Lâm Di Vụ bị tiếng sấm đánh thức giữa đêm, nhưng chưa kịp mở mắt ra thì tiếng sấm đã không còn nữa, cảm giác ở nơi đó cũng lan ra khắp cơ thể, hắn cắn môi thở ra một hơi.Hơi thở nóng rực, mang theo hơi ẩm đặc trưng của đêm xuân.“Mấy… giờ, rồi?” Giọng Lâm Di Vụ rất đứt quãng, một câu nói bị chia thành nhiều phần.Tống Hung đang bận nên không rảnh để trả lời hắn, ngón tay Lâm Di Vụ luồn qua mái tóc sau gáy Tống Hung, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên tóc anh, sau đó lại từ sau gáy ấn xuống cổ anh.Hai người họ đã ở bên nhau từng ấy năm nên rất ăn ý trong chuyện này, Tống Hung biết động tác này của Lâm Di Vụ có nghĩa là gì, sau đó lại càng dốc sức hơn nữa.…“Trước đó em còn lo là sau này mình không khỏi được cơ.”Tống Hung bò lên đầu Lâm Di Vụ, trán chạm trán: “Giỏi lắm, bây giờ không cần phải lo lắng nữa rồi.”Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm, hai người đứng dưới dòng nước, tiếng mưa và tiếng nước hoà lẫn với nhau.Một tiếng sấm nữa lại vang lên bên ngoài, Lâm Di Vụ thu mình lại, hai người kề sát nhau.Lâm Di Vụ tựa lưng vào tường, rít một hơn: “Chân em mềm nhũn à, anh đỡ em cho chắc vào, đừng để em ngã đó.”“Không ngã đâu.” Tống Hung đỡ chắc người trong lòng, hôn hắn lần nữa.“Gạch sứ lạnh quá, lưng em lạnh.” Lâm Di Vụ lại nói.Tay Tống Hung kê dưới lưng Lâm Di Vụ, để hắn tựa vào cánh tay mình.“Chân chân chân, anh giẫm vào chân em rồi.” Giọng Lâm Di Vụ the thé.Tống Hung vừa mới lắc một cái, đúng là đã giẫm phải chân Lâm Di Vụ, vội vàng rút ra một chút rồi lại nhanh chóng nhấp vào.“Ưm… giờ thì ổn rồi.” Lâm Di Vụ cuối cùng cũng thoả mãn.Lâm Di Vụ cứ nói mãi nên Tống Hung bịt miệng hắn lại luôn, một lúc lâu mới buông ra.Lâm Di Vụ thiếu oxy đến nỗi toàn thân run rẩy, hai chân mềm nhũn, hoa hết cả mắt, một lúc lâu sau mới cảm thán một câu. “Haiz, thể lực đúng là không bằng anh mà…”

Vào ngày diễn ra hội thao trường, Tống Hung đã thuê vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, anh bảo một trong số đó đặc biệt chụp ảnh Lâm Di Vụ.

Sáng hôm đó, cả hai mặc đồ thể thao và giày thể thao cùng kiểu đứng cạnh nhau, ngay cả người không quen bọn họ cũng có thể nhận ra hai người là gì của nhau, một vài sự thân mật không cần có hình dáng hay âm thanh.

Số lượng học sinh ở trường họ không bằng các trường bình thường, muốn tập hợp đủ người cho hội thao không hề dễ. Để cho không khí thêm sôi động, các giáo viên và nhân viên trường cũng đều tham gia, ngay cả mấy bác bảo vệ cũng đăng ký vào các hạng mục và thay phiên nhau trực, hai vợ chồng Lâm Di Vụ và Tống Hung đương nhiên cũng không thể bỏ lỡ.

Tống Hung đăng ký chủ yếu các môn thể thao về bóng, bóng rổ, bóng đá và quần vợt.

Tiểu Ninh vẫn luôn mong ngóng được chơi bóng rổ với Tống Hung, anh cũng biết điều này nhưng thời gian qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, lần này nhân dịp hội thao phải chơi cùng Tiểu Ninh cho thoả thích.

Lâm Di Vụ còn đăng ký nhiều hơn, ghi danh hết các hạng mục điền kinh và chạy bộ, ngoài ra còn có cả kéo co, nhảy xa và bóng bàn.

Tiểu Quang không nhìn thấy đường, cậu bé đăng ký chạy cự ly ngắn, Lâm Di Vụ còn phải làm người dẫn đường cho cậu bé, khi không có hạng mục nào cần thi đấu, Lâm Di Vụ sẽ làm hoạt náo viên, hò hét to nhất, bông tua cổ vũ trong tay vung lên bling bling.

Hạng mục thi đấu cuối cùng là chạy 400 mét của nhóm các thầy giáo trong trường, bên phía Tống Hung đã kết thúc, anh nhận lấy máy ảnh từ một trong những nhiếp ảnh gia, hướng về phía đường chạy.

Lão Tùng tập thể dục quanh năm, già rồi mà chạy rất nhanh, trong số các thầy giáo khác cũng có nhiều người thích chạy bộ nên thực lực cũng rất mạnh, nhưng ai nấy đều nể tình nên chạy chậm hơn lão Tùng một chút, chỉ có mình Lâm Di Vụ là dốc hết sức mình lao nhanh trên đường chạy.

Vì là hạng mục cuối cùng, hai bên đường chạy trên sân vận động đều được vây quanh bởi các thầy cô và học sinh, tất cả đều đang hét “Cố lên”.

Lão Tùng và Lâm Di Vụ chạy ngay đầu tiên, tiếng cổ vũ dành cho họ là lớn nhất.

Cuối cùng Lâm Di Vụ về đích trước nửa bước, lão Tùng chống tay lên đầu gối thở hổn hển, mệt đến nỗi nói không lưu loát nổi: “Cậu, cậu, cậu không nhường lão già này tí nào cả.”

Mặt Lâm Di Vụ đỏ bừng, bước tới vỗ lưng lão Tùng giúp ông lấy lại hơi, nói rất hùng hồn: “Trên sân thể thao không có chuyện nhường.”

Vì đã thắng cuộc thi, hắn lại đắc ý vỗ vai lão Tùng: “Lão Tùng đừng nản lòng, 50 tuổi đang là độ tuổi xông pha, về nhì cũng giỏi lắm rồi, năm sau tiếp tục cố lên nhé, chúng ta thi đấu lại.”

Trong nhóm giáo viên và học sinh, Lâm Di Vụ rất chú ý thể hiện, nhưng ngay khi hội thao kết thúc, mọi người cùng ăn ở căng tin rồi giải tán, Lâm Di Vụ tựa thẳng lên người Tống Hung.

“Mau mau mau, đỡ em với, eo đau đùi đau bàn chân đau, chỗ nào cũng đau hết…”

Không phải là Lâm Di Vụ giả vờ, cả ngày hôm nay hắn chưa từng ngừng nói chuyện và đi lại, cổ họng đã khàn đặc vì hò hét, hắn thật sự quá mệt rồi, không còn chút sức lực nào, nếu không phải giữ thể diện trước mặt học sinh, Lâm Di Vụ có thể nằm thẳng xuống được luôn.

Tống Hung ôm eo Lâm Di Vụ, nửa ôm nửa bế hắn lên xe, anh cũng không vội lái xe về nhà mà hai người ngồi ở hàng ghế sau, Lâm Di Vụ nằm ngửa giang chân trên ghế sau, gối đầu lên đùi Tống Hung, miệng cứ ui da không ngừng.

“Đấm lưng cho em, bóp chân cho em, cả eo nữa…”

Tống Hung bóp vai và đấm lưng cho hắn: “Đã đăng ký nhiều hạng mục vậy rồi, lại còn liều mình thế nữa.”

Lâm Di Vụ quay mặt về phía Tống Hung, một tay vòng qua eo anh, nhắm mắt lại nói: “Tiếng còi vừa vang lên là làm gì để ý được nhiều thế nữa, chỉ nghĩ đến việc lao về phía trước, với cả lúc thi đấu có cảm thấy đau đâu, sau khi kết thúc cơ thể mới có phản ứng.”

Hắn vẫn nhắm mắt, nâng cằm lên hỏi: “Anh thì sao, có mệt không?”

Mặc dù Tống Hung không đăng ký nhiều hạng mục nhưng anh cũng không rảnh rỗi một giây phút nào.

Lâm Di Vụ đoán chắc là Tống Hung cũng mệt, bàn tay đang ôm eo anh cũng xoa bóp cho anh, kết quả là lại nghe thấy một giọng nói phía trên đầu: “Anh không mệt, thể lực anh tốt lắm.”

Lâm Di Vụ buột miệng tiếp lời: “Ừ ừ ừ, thể lực anh tốt.”

Tống Hung bị lời hắn nói chọc cười, cúi đầu hôn hắn: “Thể lực của anh, mặt nào cũng tốt hơn em hết.”

Câu này của anh làm bầu không khí trở nên lệch lạc, Lâm Di Vụ mở mắt ra: “Anh đang khoe mẽ cái gì đấy?”

“Anh đâu có khoe mẽ, là do em nghĩ nhiều thôi.”

“Do anh nói nhiều trước nên em mới nghĩ nhiều.”

Hai người nói qua nói lại, cãi nhau về những điều vô bổ, cho đến khi Lâm Di Vụ nằm sấp gối lên đùi Tống Hung ngủ thiếp đi.

Tống Hung cũng không vội về nhà, ôm hắn và để hắn ngủ yên giấc một lúc.

Ban đầu anh định đưa Lâm Di Vụ về ký túc xá, ngay sau hội thao là đến cuối tuần đúng lúc được nghỉ, nhưng ngủ ở ký túc xá thì chắc chắn Lâm Di Vụ sẽ không ngủ nướng được. Bây giờ Lâm Di Vụ vẫn cần ngủ đủ giấc, vậy nên anh vẫn quyết định đưa hắn về nhà.

Đợi đến khi trời tối hẳn, Tống Hung mới bế Lâm Di Vụ ngồi thẳng dậy tựa lên lưng ghế, sau đó thắt dây an toàn cho hắn, còn anh thì đi lên hàng ghế trước ngồi vào ghế lái, từ từ lái xe về nhà.

Về đến nhà, Lâm Di Vụ vẫn chưa tỉnh dậy, Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào nhà, thấy hắn thật sự quá mệt nên cũng không gọi hắn dậy, c** q**n áo cho hắn, giặt một chiếc khăn nóng lau mặt và chân cho hắn rồi nhét hắn vào trong chăn.

Được nằm trên chiếc giường lớn trong nhà, Lâm Di Vụ thoải mái trở mình, rên khẽ vài tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.

Vì không đặt đồng hồ báo thức, hôm sau đến trưa Lâm Di Vụ mới dậy, lê đôi chân mỏi nhừ đi tắm trước rồi mới xuống nhà ăn sáng.

Nhiếp ảnh gia đã gửi video và ảnh cho Tống Hung, video đều giữ lại hết, Tống Hung lọc mấy bức ảnh ra, hai người ngồi trên ghế sofa cùng nhau chọn ảnh.

Lần đầu tiên là xóa hết những bức ảnh bị mờ, lần thứ hai thì lọc ra những bức ảnh trùng lặp, đến lần thứ ba lọc xong thì tất cả những bức ảnh còn lại đều có thể giữ lại.

Sau khi lọc xong ảnh trường học, Tống Hung lại bắt đầu lọc ảnh của Lâm Di Vụ, hắn có một phần riêng.

Anh xem qua hết một lần, không xóa một bức nào, cảm thấy ảnh chụp mờ cũng rất đẹp, cho dù mờ đến nỗi chỉ còn lại đường nét.

Trong mắt Tống Hung, mỗi khung hình của Lâm Di Vụ đều rất xinh đẹp.

Lâm Di Vụ nghiêng đầu lại gần: “Mấy bức này là anh chụp hả?”

“Ừm, mấy bức nhiếp ảnh gia chụp anh đã lưu lại hết rồi, mấy bức này đều là anh chụp.”

Lâm Di Vụ lấy điện thoại từ tay anh, nhìn chằm chằm vào ảnh của mình và xem rất nghiêm túc, vừa xem vừa nhận xét: “Bức này bố cục đẹp, bức này ánh sáng đẹp quá, bức ảnh động này bắt đúng khoảnh khắc đẹp nè, kỹ năng của anh đỉnh thật.”

Sau khi khen xong, Lâm Di Vụ trả lại điện thoại cho Tống Hung, Tống Hung cũng không loay hoay với mấy bức ảnh nữa mà bắt đầu nghiêm túc nhìn người bên cạnh.

Hai người họ đã bên nhau từng ấy năm, nhưng người thì anh có nhìn bao nhiêu vẫn không thấy đủ.

Cỏ mọc dài, chim hót vang, sấm mùa xuân rền rĩ.

Cơn mưa đầu mùa bất chợt ập đến, trút xuống vừa to vừa vội, trong phòng lập tức tối sầm lại.

Lâm Di Vụ đứng bên cửa sổ phòng ngủ, mặt gần như dán sát vào cửa kính, vệt nước uốn lượn trên kính, phản chiếu một ít sắc trời yếu ớt, mưa bụi bên ngoài trắng xoá.

Tống Hung định bật đèn nhưng lại bị Lâm Di Vụ nắm lấy cổ tay.

“Đừng bật đèn, cứ vậy đi, em ngắm thêm một lát nữa.”

Lâm Di Vụ thích những ngày mưa, năm đó lúc Tống Hung đưa hắn đi, hai người họ trốn trên núi, mưa năm đó đặc biệt to, rơi ngắt quãng trong một thời gian dài, khiến cả trong lẫn ngoài nhà đều luôn ẩm ướt.

Hồi đó, hắn luôn áp mặt vào cửa sổ căn nhà nhỏ để ngắm mưa, sau khi ngắm một lúc lâu sẽ dễ suy nghĩ linh tinh. Hắn từng nghĩ lỡ như cơn mưa này mãi không tạnh thì phải làm sao, lỡ như trên núi xảy ra lũ lụt thì phải làm sao, lỡ như cơn mưa này cuốn trôi cả thế giới thì phải làm sao nữa.

Suy nghĩ quá nhiều sẽ dễ sợ hãi, mà một khi sợ hãi, hắn sẽ vô thức đi tìm Tống Hung.

Bất kể lúc nào hắn quay sang nhìn Tống Hung, Tống Hung cũng luôn ở trong tầm mắt hắn, chỉ cần hắn nhìn Tống Hung, Tống Hung cũng chắc chắn sẽ nhìn lại, sau đó cho hắn một ánh mắt yên tâm.

Trong khoảng thời gian đó, Lâm Di Vụ vừa sợ hãi vừa yên tâm, những cảm xúc trái ngược luôn không ngừng giằng xé hắn.

Ngày nào hắn cũng có thể hỏi Tống Hung cả trăm lần rằng “Bao giờ thì cơn mưa này mới tạnh?”, Tống Hung cũng trả lời hắn cả trăm lần “Rồi sẽ tạnh thôi”.

Lâm Di Vụ luôn muốn ở gần Tống Hung, nếu Tống Hung cách xa hắn, hắn sẽ chủ động lại gần, cho dù trên người Tống Hung có mùi mưa và đất, hắn vẫn cảm thấy mùi hương trên người Tống Hung rất dễ chịu.

Tống Hung đứng, hắn cũng sẽ đứng cạnh anh, Tống Hung ngồi xổm, hắn cũng sẽ ngồi xổm bên cạnh, Tống Hung nấu ăn, hắn sẽ đứng bên cạnh quan sát, tối đến Tống Hung thức dậy đi vệ sinh, hắn cũng sẽ lập tức giật mình tỉnh giấc, sau đó nắm lấy cánh tay Tống Hung hỏi “Anh đi đâu vậy?”, giọng hắn nhỏ như tiếng muỗi vo ve, mập mờ không rõ ràng.

Tống Hung cũng nhỏ giọng đáp lại hắn rằng mình đi vệ sinh, Lâm Di Vụ đứng dậy nói “Em đi cùng anh”.

Dù sao thì trời cũng tối, hai người đứng cạnh nhau, không ai nhìn rõ ai, mà có nhìn rõ được thì cũng chẳng sao.

Sau này cho dù Tống Hung có làm gì đi nữa, anh cũng sẽ dắt Lâm Di Vụ theo luôn, bất kể hắn có đồng ý hay không.

Có Tống Hung bên cạnh, sau này Lâm Di Vụ lại nghĩ “Mưa thì cứ mưa đi, cuốn sập thì cứ cuốn sập, cùng lắm thì tận thế thôi, cũng chẳng sao cả”.

Lúc này Lâm Di Vụ cũng nép sát vào Tống Hung, rúc đầu vào người anh, vừa cười vừa dụi lên người anh, còn nói: “Cứ mưa đi cứ mưa đi, mưa to hơn nữa đi.”

Đây là một trận mưa giông, rơi được một lúc lại tạnh một lúc.

Lâm Di Vụ bị tiếng sấm đánh thức giữa đêm, nhưng chưa kịp mở mắt ra thì tiếng sấm đã không còn nữa, cảm giác ở nơi đó cũng lan ra khắp cơ thể, hắn cắn môi thở ra một hơi.

Hơi thở nóng rực, mang theo hơi ẩm đặc trưng của đêm xuân.

“Mấy… giờ, rồi?” Giọng Lâm Di Vụ rất đứt quãng, một câu nói bị chia thành nhiều phần.

Tống Hung đang bận nên không rảnh để trả lời hắn, ngón tay Lâm Di Vụ luồn qua mái tóc sau gáy Tống Hung, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên tóc anh, sau đó lại từ sau gáy ấn xuống cổ anh.

Hai người họ đã ở bên nhau từng ấy năm nên rất ăn ý trong chuyện này, Tống Hung biết động tác này của Lâm Di Vụ có nghĩa là gì, sau đó lại càng dốc sức hơn nữa.

“Trước đó em còn lo là sau này mình không khỏi được cơ.”

Tống Hung bò lên đầu Lâm Di Vụ, trán chạm trán: “Giỏi lắm, bây giờ không cần phải lo lắng nữa rồi.”

Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm, hai người đứng dưới dòng nước, tiếng mưa và tiếng nước hoà lẫn với nhau.

Một tiếng sấm nữa lại vang lên bên ngoài, Lâm Di Vụ thu mình lại, hai người kề sát nhau.

Lâm Di Vụ tựa lưng vào tường, rít một hơn: “Chân em mềm nhũn à, anh đỡ em cho chắc vào, đừng để em ngã đó.”

“Không ngã đâu.” Tống Hung đỡ chắc người trong lòng, hôn hắn lần nữa.

“Gạch sứ lạnh quá, lưng em lạnh.” Lâm Di Vụ lại nói.

Tay Tống Hung kê dưới lưng Lâm Di Vụ, để hắn tựa vào cánh tay mình.

“Chân chân chân, anh giẫm vào chân em rồi.” Giọng Lâm Di Vụ the thé.

Tống Hung vừa mới lắc một cái, đúng là đã giẫm phải chân Lâm Di Vụ, vội vàng rút ra một chút rồi lại nhanh chóng nhấp vào.

“Ưm… giờ thì ổn rồi.” Lâm Di Vụ cuối cùng cũng thoả mãn.

Lâm Di Vụ cứ nói mãi nên Tống Hung bịt miệng hắn lại luôn, một lúc lâu mới buông ra.

Lâm Di Vụ thiếu oxy đến nỗi toàn thân run rẩy, hai chân mềm nhũn, hoa hết cả mắt, một lúc lâu sau mới cảm thán một câu. “Haiz, thể lực đúng là không bằng anh mà…”

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu LụcTác giả: Cửu LụcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcĐêm Tết ông Công ông Táo, gió to tuyết lớn, Lâm Di Vụ và Tống Hung đã cãi nhau một trận to. Tống Hung đập vỡ nồi, Lâm Di Vụ lật tung bàn. Tiếng nồi niêu xoong chảo trong nhà vang lên loảng xoảng, tiếng va chạm choang choang và tiếng vỡ vang lên rất lâu mới dừng lại. Chiếc nồi sứ dùng để nấu sủi cảo trong bếp vỡ làm đôi, nước súp trắng nóng hổi đổ đầy sàn, sủi cảo bóng bẩy lăn lóc khắp nơi, một vài cái còn bị Tống Hung giẫm nát bét. Chín món một canh đã nấu xong trên bàn bị Lâm Di Vụ lật bàn làm đổ hơn một nửa, chiếc bàn đổ ập xuống, một đầu chúi xuống đất, một đầu ngửa lên trời, khiến phòng ăn trở nên hỗn loạn, còn đập vỡ hai chai rượu trắng, mùi rượu nồng nặc khắp phòng xộc thẳng vào mặt, khiến cho phổi Lâm Di Vụ cũng thấy đau. “Loạn rồi loạn rồi, Tống Hung đồ khốn nạn nhà anh! Em thấy anh sắp làm phản rồi đó.” Máy sưởi trong nhà được bật rất ấm, Lâm Di Vụ mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lá đậm, chất vải cứ như chất lỏng, dính sát vào ngực Lâm Di Vụ rồi trượt xuống dưới, vì tức giận… Vào ngày diễn ra hội thao trường, Tống Hung đã thuê vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, anh bảo một trong số đó đặc biệt chụp ảnh Lâm Di Vụ.Sáng hôm đó, cả hai mặc đồ thể thao và giày thể thao cùng kiểu đứng cạnh nhau, ngay cả người không quen bọn họ cũng có thể nhận ra hai người là gì của nhau, một vài sự thân mật không cần có hình dáng hay âm thanh.Số lượng học sinh ở trường họ không bằng các trường bình thường, muốn tập hợp đủ người cho hội thao không hề dễ. Để cho không khí thêm sôi động, các giáo viên và nhân viên trường cũng đều tham gia, ngay cả mấy bác bảo vệ cũng đăng ký vào các hạng mục và thay phiên nhau trực, hai vợ chồng Lâm Di Vụ và Tống Hung đương nhiên cũng không thể bỏ lỡ.Tống Hung đăng ký chủ yếu các môn thể thao về bóng, bóng rổ, bóng đá và quần vợt.Tiểu Ninh vẫn luôn mong ngóng được chơi bóng rổ với Tống Hung, anh cũng biết điều này nhưng thời gian qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, lần này nhân dịp hội thao phải chơi cùng Tiểu Ninh cho thoả thích.Lâm Di Vụ còn đăng ký nhiều hơn, ghi danh hết các hạng mục điền kinh và chạy bộ, ngoài ra còn có cả kéo co, nhảy xa và bóng bàn.Tiểu Quang không nhìn thấy đường, cậu bé đăng ký chạy cự ly ngắn, Lâm Di Vụ còn phải làm người dẫn đường cho cậu bé, khi không có hạng mục nào cần thi đấu, Lâm Di Vụ sẽ làm hoạt náo viên, hò hét to nhất, bông tua cổ vũ trong tay vung lên bling bling.Hạng mục thi đấu cuối cùng là chạy 400 mét của nhóm các thầy giáo trong trường, bên phía Tống Hung đã kết thúc, anh nhận lấy máy ảnh từ một trong những nhiếp ảnh gia, hướng về phía đường chạy.Lão Tùng tập thể dục quanh năm, già rồi mà chạy rất nhanh, trong số các thầy giáo khác cũng có nhiều người thích chạy bộ nên thực lực cũng rất mạnh, nhưng ai nấy đều nể tình nên chạy chậm hơn lão Tùng một chút, chỉ có mình Lâm Di Vụ là dốc hết sức mình lao nhanh trên đường chạy.Vì là hạng mục cuối cùng, hai bên đường chạy trên sân vận động đều được vây quanh bởi các thầy cô và học sinh, tất cả đều đang hét “Cố lên”.Lão Tùng và Lâm Di Vụ chạy ngay đầu tiên, tiếng cổ vũ dành cho họ là lớn nhất.Cuối cùng Lâm Di Vụ về đích trước nửa bước, lão Tùng chống tay lên đầu gối thở hổn hển, mệt đến nỗi nói không lưu loát nổi: “Cậu, cậu, cậu không nhường lão già này tí nào cả.”Mặt Lâm Di Vụ đỏ bừng, bước tới vỗ lưng lão Tùng giúp ông lấy lại hơi, nói rất hùng hồn: “Trên sân thể thao không có chuyện nhường.”Vì đã thắng cuộc thi, hắn lại đắc ý vỗ vai lão Tùng: “Lão Tùng đừng nản lòng, 50 tuổi đang là độ tuổi xông pha, về nhì cũng giỏi lắm rồi, năm sau tiếp tục cố lên nhé, chúng ta thi đấu lại.”Trong nhóm giáo viên và học sinh, Lâm Di Vụ rất chú ý thể hiện, nhưng ngay khi hội thao kết thúc, mọi người cùng ăn ở căng tin rồi giải tán, Lâm Di Vụ tựa thẳng lên người Tống Hung.“Mau mau mau, đỡ em với, eo đau đùi đau bàn chân đau, chỗ nào cũng đau hết…”Không phải là Lâm Di Vụ giả vờ, cả ngày hôm nay hắn chưa từng ngừng nói chuyện và đi lại, cổ họng đã khàn đặc vì hò hét, hắn thật sự quá mệt rồi, không còn chút sức lực nào, nếu không phải giữ thể diện trước mặt học sinh, Lâm Di Vụ có thể nằm thẳng xuống được luôn.Tống Hung ôm eo Lâm Di Vụ, nửa ôm nửa bế hắn lên xe, anh cũng không vội lái xe về nhà mà hai người ngồi ở hàng ghế sau, Lâm Di Vụ nằm ngửa giang chân trên ghế sau, gối đầu lên đùi Tống Hung, miệng cứ ui da không ngừng.“Đấm lưng cho em, bóp chân cho em, cả eo nữa…”Tống Hung bóp vai và đấm lưng cho hắn: “Đã đăng ký nhiều hạng mục vậy rồi, lại còn liều mình thế nữa.”Lâm Di Vụ quay mặt về phía Tống Hung, một tay vòng qua eo anh, nhắm mắt lại nói: “Tiếng còi vừa vang lên là làm gì để ý được nhiều thế nữa, chỉ nghĩ đến việc lao về phía trước, với cả lúc thi đấu có cảm thấy đau đâu, sau khi kết thúc cơ thể mới có phản ứng.”Hắn vẫn nhắm mắt, nâng cằm lên hỏi: “Anh thì sao, có mệt không?”Mặc dù Tống Hung không đăng ký nhiều hạng mục nhưng anh cũng không rảnh rỗi một giây phút nào.Lâm Di Vụ đoán chắc là Tống Hung cũng mệt, bàn tay đang ôm eo anh cũng xoa bóp cho anh, kết quả là lại nghe thấy một giọng nói phía trên đầu: “Anh không mệt, thể lực anh tốt lắm.”Lâm Di Vụ buột miệng tiếp lời: “Ừ ừ ừ, thể lực anh tốt.”Tống Hung bị lời hắn nói chọc cười, cúi đầu hôn hắn: “Thể lực của anh, mặt nào cũng tốt hơn em hết.”Câu này của anh làm bầu không khí trở nên lệch lạc, Lâm Di Vụ mở mắt ra: “Anh đang khoe mẽ cái gì đấy?”“Anh đâu có khoe mẽ, là do em nghĩ nhiều thôi.”“Do anh nói nhiều trước nên em mới nghĩ nhiều.”Hai người nói qua nói lại, cãi nhau về những điều vô bổ, cho đến khi Lâm Di Vụ nằm sấp gối lên đùi Tống Hung ngủ thiếp đi.Tống Hung cũng không vội về nhà, ôm hắn và để hắn ngủ yên giấc một lúc.Ban đầu anh định đưa Lâm Di Vụ về ký túc xá, ngay sau hội thao là đến cuối tuần đúng lúc được nghỉ, nhưng ngủ ở ký túc xá thì chắc chắn Lâm Di Vụ sẽ không ngủ nướng được. Bây giờ Lâm Di Vụ vẫn cần ngủ đủ giấc, vậy nên anh vẫn quyết định đưa hắn về nhà.Đợi đến khi trời tối hẳn, Tống Hung mới bế Lâm Di Vụ ngồi thẳng dậy tựa lên lưng ghế, sau đó thắt dây an toàn cho hắn, còn anh thì đi lên hàng ghế trước ngồi vào ghế lái, từ từ lái xe về nhà.Về đến nhà, Lâm Di Vụ vẫn chưa tỉnh dậy, Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào nhà, thấy hắn thật sự quá mệt nên cũng không gọi hắn dậy, c** q**n áo cho hắn, giặt một chiếc khăn nóng lau mặt và chân cho hắn rồi nhét hắn vào trong chăn.Được nằm trên chiếc giường lớn trong nhà, Lâm Di Vụ thoải mái trở mình, rên khẽ vài tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.Vì không đặt đồng hồ báo thức, hôm sau đến trưa Lâm Di Vụ mới dậy, lê đôi chân mỏi nhừ đi tắm trước rồi mới xuống nhà ăn sáng.Nhiếp ảnh gia đã gửi video và ảnh cho Tống Hung, video đều giữ lại hết, Tống Hung lọc mấy bức ảnh ra, hai người ngồi trên ghế sofa cùng nhau chọn ảnh.Lần đầu tiên là xóa hết những bức ảnh bị mờ, lần thứ hai thì lọc ra những bức ảnh trùng lặp, đến lần thứ ba lọc xong thì tất cả những bức ảnh còn lại đều có thể giữ lại.Sau khi lọc xong ảnh trường học, Tống Hung lại bắt đầu lọc ảnh của Lâm Di Vụ, hắn có một phần riêng.Anh xem qua hết một lần, không xóa một bức nào, cảm thấy ảnh chụp mờ cũng rất đẹp, cho dù mờ đến nỗi chỉ còn lại đường nét.Trong mắt Tống Hung, mỗi khung hình của Lâm Di Vụ đều rất xinh đẹp.Lâm Di Vụ nghiêng đầu lại gần: “Mấy bức này là anh chụp hả?”“Ừm, mấy bức nhiếp ảnh gia chụp anh đã lưu lại hết rồi, mấy bức này đều là anh chụp.”Lâm Di Vụ lấy điện thoại từ tay anh, nhìn chằm chằm vào ảnh của mình và xem rất nghiêm túc, vừa xem vừa nhận xét: “Bức này bố cục đẹp, bức này ánh sáng đẹp quá, bức ảnh động này bắt đúng khoảnh khắc đẹp nè, kỹ năng của anh đỉnh thật.”Sau khi khen xong, Lâm Di Vụ trả lại điện thoại cho Tống Hung, Tống Hung cũng không loay hoay với mấy bức ảnh nữa mà bắt đầu nghiêm túc nhìn người bên cạnh.Hai người họ đã bên nhau từng ấy năm, nhưng người thì anh có nhìn bao nhiêu vẫn không thấy đủ.––Cỏ mọc dài, chim hót vang, sấm mùa xuân rền rĩ.Cơn mưa đầu mùa bất chợt ập đến, trút xuống vừa to vừa vội, trong phòng lập tức tối sầm lại.Lâm Di Vụ đứng bên cửa sổ phòng ngủ, mặt gần như dán sát vào cửa kính, vệt nước uốn lượn trên kính, phản chiếu một ít sắc trời yếu ớt, mưa bụi bên ngoài trắng xoá.Tống Hung định bật đèn nhưng lại bị Lâm Di Vụ nắm lấy cổ tay.“Đừng bật đèn, cứ vậy đi, em ngắm thêm một lát nữa.”Lâm Di Vụ thích những ngày mưa, năm đó lúc Tống Hung đưa hắn đi, hai người họ trốn trên núi, mưa năm đó đặc biệt to, rơi ngắt quãng trong một thời gian dài, khiến cả trong lẫn ngoài nhà đều luôn ẩm ướt.Hồi đó, hắn luôn áp mặt vào cửa sổ căn nhà nhỏ để ngắm mưa, sau khi ngắm một lúc lâu sẽ dễ suy nghĩ linh tinh. Hắn từng nghĩ lỡ như cơn mưa này mãi không tạnh thì phải làm sao, lỡ như trên núi xảy ra lũ lụt thì phải làm sao, lỡ như cơn mưa này cuốn trôi cả thế giới thì phải làm sao nữa.Suy nghĩ quá nhiều sẽ dễ sợ hãi, mà một khi sợ hãi, hắn sẽ vô thức đi tìm Tống Hung.Bất kể lúc nào hắn quay sang nhìn Tống Hung, Tống Hung cũng luôn ở trong tầm mắt hắn, chỉ cần hắn nhìn Tống Hung, Tống Hung cũng chắc chắn sẽ nhìn lại, sau đó cho hắn một ánh mắt yên tâm.Trong khoảng thời gian đó, Lâm Di Vụ vừa sợ hãi vừa yên tâm, những cảm xúc trái ngược luôn không ngừng giằng xé hắn.Ngày nào hắn cũng có thể hỏi Tống Hung cả trăm lần rằng “Bao giờ thì cơn mưa này mới tạnh?”, Tống Hung cũng trả lời hắn cả trăm lần “Rồi sẽ tạnh thôi”.Lâm Di Vụ luôn muốn ở gần Tống Hung, nếu Tống Hung cách xa hắn, hắn sẽ chủ động lại gần, cho dù trên người Tống Hung có mùi mưa và đất, hắn vẫn cảm thấy mùi hương trên người Tống Hung rất dễ chịu.Tống Hung đứng, hắn cũng sẽ đứng cạnh anh, Tống Hung ngồi xổm, hắn cũng sẽ ngồi xổm bên cạnh, Tống Hung nấu ăn, hắn sẽ đứng bên cạnh quan sát, tối đến Tống Hung thức dậy đi vệ sinh, hắn cũng sẽ lập tức giật mình tỉnh giấc, sau đó nắm lấy cánh tay Tống Hung hỏi “Anh đi đâu vậy?”, giọng hắn nhỏ như tiếng muỗi vo ve, mập mờ không rõ ràng.Tống Hung cũng nhỏ giọng đáp lại hắn rằng mình đi vệ sinh, Lâm Di Vụ đứng dậy nói “Em đi cùng anh”.Dù sao thì trời cũng tối, hai người đứng cạnh nhau, không ai nhìn rõ ai, mà có nhìn rõ được thì cũng chẳng sao.Sau này cho dù Tống Hung có làm gì đi nữa, anh cũng sẽ dắt Lâm Di Vụ theo luôn, bất kể hắn có đồng ý hay không.Có Tống Hung bên cạnh, sau này Lâm Di Vụ lại nghĩ “Mưa thì cứ mưa đi, cuốn sập thì cứ cuốn sập, cùng lắm thì tận thế thôi, cũng chẳng sao cả”.Lúc này Lâm Di Vụ cũng nép sát vào Tống Hung, rúc đầu vào người anh, vừa cười vừa dụi lên người anh, còn nói: “Cứ mưa đi cứ mưa đi, mưa to hơn nữa đi.”Đây là một trận mưa giông, rơi được một lúc lại tạnh một lúc.Lâm Di Vụ bị tiếng sấm đánh thức giữa đêm, nhưng chưa kịp mở mắt ra thì tiếng sấm đã không còn nữa, cảm giác ở nơi đó cũng lan ra khắp cơ thể, hắn cắn môi thở ra một hơi.Hơi thở nóng rực, mang theo hơi ẩm đặc trưng của đêm xuân.“Mấy… giờ, rồi?” Giọng Lâm Di Vụ rất đứt quãng, một câu nói bị chia thành nhiều phần.Tống Hung đang bận nên không rảnh để trả lời hắn, ngón tay Lâm Di Vụ luồn qua mái tóc sau gáy Tống Hung, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên tóc anh, sau đó lại từ sau gáy ấn xuống cổ anh.Hai người họ đã ở bên nhau từng ấy năm nên rất ăn ý trong chuyện này, Tống Hung biết động tác này của Lâm Di Vụ có nghĩa là gì, sau đó lại càng dốc sức hơn nữa.…“Trước đó em còn lo là sau này mình không khỏi được cơ.”Tống Hung bò lên đầu Lâm Di Vụ, trán chạm trán: “Giỏi lắm, bây giờ không cần phải lo lắng nữa rồi.”Tống Hung bế Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm, hai người đứng dưới dòng nước, tiếng mưa và tiếng nước hoà lẫn với nhau.Một tiếng sấm nữa lại vang lên bên ngoài, Lâm Di Vụ thu mình lại, hai người kề sát nhau.Lâm Di Vụ tựa lưng vào tường, rít một hơn: “Chân em mềm nhũn à, anh đỡ em cho chắc vào, đừng để em ngã đó.”“Không ngã đâu.” Tống Hung đỡ chắc người trong lòng, hôn hắn lần nữa.“Gạch sứ lạnh quá, lưng em lạnh.” Lâm Di Vụ lại nói.Tay Tống Hung kê dưới lưng Lâm Di Vụ, để hắn tựa vào cánh tay mình.“Chân chân chân, anh giẫm vào chân em rồi.” Giọng Lâm Di Vụ the thé.Tống Hung vừa mới lắc một cái, đúng là đã giẫm phải chân Lâm Di Vụ, vội vàng rút ra một chút rồi lại nhanh chóng nhấp vào.“Ưm… giờ thì ổn rồi.” Lâm Di Vụ cuối cùng cũng thoả mãn.Lâm Di Vụ cứ nói mãi nên Tống Hung bịt miệng hắn lại luôn, một lúc lâu mới buông ra.Lâm Di Vụ thiếu oxy đến nỗi toàn thân run rẩy, hai chân mềm nhũn, hoa hết cả mắt, một lúc lâu sau mới cảm thán một câu. “Haiz, thể lực đúng là không bằng anh mà…”

Chương 53: Ngoại truyện: Thường ngày